Gả Thay


Từ đại phu nhân không sai người trông coi Vân di nương và Tích Nguyệt vì bà không ngờ hai người họ dám chạy khỏi nhà, theo suy nghĩ của bà, Tích Nguyệt dù không muốn thì cũng chỉ làm ầm lên trong nhà mà thôi, chứ chẳng làm được gì___Từ đại lão gia còn bị bà thuyết phục, có lệnh phụ mẫu trấn áp, bảo nó đi chết thì nó vẫn phải đi, có thể làm gì chứ?


Bà quá chắc chắn, đến nỗi tin tức Vân di nương và Tích Nguyệt bỏ trốn, bà không phải là người đầu tiên biết.


Người đó là Hồng phu nhân.


Vân di nương và Tích Nguyệt chân trước vừa lén lút từ cửa hông phía sau chạy ra thì chân sau liền có hai phe vào Bình Giang bá phủ.


– Thứ nữ nhà đó chạy rồi? Là đứa nào?


Người hầu quỳ bên ngoài bình phong đáp cặn kẽ:


– Dạ chắc là người thứ hai ạ, có một người phụ nữ hơi lớn tuổi theo cùng, tiểu nhân nghe bà hầu gác cổng gọi bà ấy là Vân di nương.


Hồng phu nhân bưng tách trà lên:


– Biết đi hướng nào không?


Người hầu đáp:


– Tiểu nhân theo họ đến đường lớn thì nghe họ thuê kiệu, nói với kiệu phu là đi Hồng lư tự ạ.


– Vậy là muốn đi tìm Từ đại lão gia rồi.


Hồng phu nhân hài lòng gật đầu:


– Lần này ngươi làm việc rất tốt, tiếp tục theo dõi, nếu có động thái gì khác thì mau về bẩm báo.


Nha hoàn đứng bên cạnh nghe Hồng phu nhân khen liền ra ngoài bình phong cho người hầu nọ một hà bao gấm thêu, người hầu vội nhận lấy, dập đầu tạ thưởng, thấy Hồng phu nhân không có lời gì khác bèn đứng dậy khom người lui ra.


Sau bình phong, Hồng phu nhân uống một hớp trà, cười hỏi nha hoàn:


– Ngươi đoán xem, nhị tiểu thư Từ gia tại sao lại chạy?


Nha hoàn bước tới cong môi cười:


– Phu nhân không làm khó nô tỳ được đâu. Nô tỳ đoán, nhị tiểu thư chạy là vì đại tiểu thư bệnh.


Câu này nghe rất thú vị, Hồng phu nhân bật cười:


– Nha đầu này, càng lúc càng có tiền đồ, ăn nói càng sắc sảo rồi.


Bà lắc đầu, hơi thương tiếc:


– Mấy nhà quan văn nhiều đời này, lúc nào cũng thích bảo mình thanh cao quy củ, ngươi xem xem, tốt hơn chúng ta chỗ nào? Từ gia là gia đình từng cho ra thượng thư một bộ đấy, thế mà mới qua bảy tám năm đã hoang phế thành như vầy rồi.


Nha hoàn tiếp lời:


– Nói cho êm tai thôi, chứ con cháu bất tài thì phú quý đến đâu cũng chẳng ra sao, đâu so được với dạng đời đời truyền lại như chúng ta.


Hồng phu nhân thích nghe lời như vậy, khóe môi cong lên, nhẹ nhàng đặt tách trà lại trên bàn.


Nha hoàn hiểu ý tiến lên thêm trà, hỏi:


– Phu nhân, bây giờ làm sao ạ? Chúng ta có cần làm gì không?


– Còn cần làm gì?


Hồng phu nhân biếng nhác nói:


– Ta thấy ý định này của Từ đại phu nhân rất tốt___chạy một đứa cũng không sợ, chẳng phải vẫn còn một đứa hợp tuổi sao? Cứ mặc bà ta đưa ai đến, chờ đưa đến rồi, kịch hay mới chính thức bắt đầu.


Nha hoàn dâng tách trà lên, cười nịnh nọt:


– Phu nhân nói chí phải, vẫn là phu nhân cao hơn một bậc.


***


Gác Hồng phu nhân lại, người thứ hai biết chuyện vẫn không phải là Từ đại phu nhân.


Phe theo dõi thứ hai rời khỏi Từ gia cũng là một người hầu, đi vào cửa hông nhà bếp hậu viện Bình Giang bá phủ, lượn một vòng rồi nhẹ nhàng vào Tĩnh Đức viện.


Đây là nơi Phương lão bá gia bệnh nặng đang dưỡng bệnh, rõ ràng yên tĩnh hơn nơi khác rất nhiều, một hai hạ nhân lui tới đều bước chân rất khẽ, trong viện gần như hoàn toàn lặng ngắt.


Người hầu áp sát vào tường, lặng lẽ tới phòng bên cạnh phòng chính.


Dưới cửa sổ là một bếp lò nhỏ, bên trên đặt ấm thuốc, nắp ấm nghiêng nghiêng, hương thuốc đắng lượn lờ bay lên, nhuốm cả phòng đầy mùi thảo dược, tuy không khó ngửi nhưng cũng chẳng hề dễ ngửi.


Một nam nhân y phục xám tro ngồi trước bếp thuốc, nghiêng nghiêng về phía cửa, tay cầm quạt hương bồ, chốc chốc lại quạt bếp lò.


Người hầu tiến lên, nhỏ giọng bẩm báo những gì mình thấy nơi cổng sau Từ gia____và bẩm báo cả động thái của người hầu do Hồng phu nhân phái đi.


Nam nhân nghe xong, gật đầu.


Người hầu chờ chốc lát, thấy nam nhân không có phản ứng gì khác bèn hỏi:


– Gia, tiếp theo nên làm gì ạ?


Tay nam nhân quạt lửa dừng lại, giơ lên__hắn vừa nhấc tay, ống tay áo hơi trượt xuống, lộ ra một vết thương kéo dài từ cổ tay tới khuất trong tay áo, tuy đã khép vảy nhưng từ dấu vết đáng sợ vẫn có thể tưởng tượng được ngày đó bị thương nặng thế nào.


Hắn dùng cái tay này cầm cán quạt xám tro chậm rãi vẽ giữa không trung: bình tĩnh quan sát.


Mắt người hầu không chớp nghiêm túc xem xong, đáp:


– Dạ.


Rồi lui ra, từ đầu tới cuối không phát sinh tiếng động dư thừa nào.


Nam nhân cúi đầu, lại quạt lò. Động tác của hắn y hệt lúc trước, giống như chưa từng có ai vào trò chuyện với hắn vậy.


***


Sau giờ ngọ, Từ đại phu nhân cuối cùng cũng biết chuyện bê bối ở hậu viện.

Sau giờ ngọ, Từ đại phu nhân cuối cùng cũng biết chuyện bê bối ở hậu viện.


Ra nông nỗi này phải trách bà rất lớn, vì che giấu bí mật Vọng Nguyệt giả bệnh nên bà không cho mọi người tới thỉnh an, bởi vậy mới để Vân di nương giấu giếm lâu đến thế.


Chạy thế nào, chạy đi đâu, chuyện này không khó tra, gọi tất cả nha hoàn trong viện Vân di nương qua là biết, khó là khó ở chỗ sau khi tra ra rồi thì phải làm sao.


Thời gian nửa ngày đã đủ cho Vân di nương tìm được Từ đại lão gia, Vân di nương không sợ làm ầm ĩ nhưng Từ đại phu nhân tuyệt đối không muốn, lỡ lộ tiếng gió ra ngoài thì kế hoạch thay mận đổi đào làm sao thực hiện?


Từ đại phu nhân phồng má vận khí, ném vỡ tất cả chung trà, cuối cùng vẫn nuốt cơn giận này xuống__chạy mất một đứa không sao cả, trong nhà vẫn còn một đứa!


Còn lại một đứa ngốc nghếch, càng dễ dàng bày bố.


Lần này không thể xảy ra sai lầm nữa, Từ đại phu nhân sai người đưa Oánh Nguyệt ra khỏi Thanh Cừ viện, đặt dưới mí mắt bà để bà đích thân trông coi, mãi đến ngày 15 tháng 3 trước đêm thành thân, mới tiết lộ kế hoạch cho nàng.


Oánh Nguyệt gánh họa từ trên trời rơi xuống, bỗng dưng bị bắt ra khỏi cái vỏ của mình, bị nhốt trong phòng cạnh phòng chính hai ngày một đêm, nha hoàn canh gác nàng phớt lờ mọi câu hỏi của nàng, chỉ quản nàng thật chặt, đừng nói là ra khỏi cửa, ngay cả đi qua đi lại cũng không cho. Trong tình trạng như vậy, Oánh Nguyệt ăn không ăn được, ngủ không ngủ được, vốn đã bị dọa chết khiếp, giờ lại nghe kiến giải độc đáo của Từ đại phu nhân, nàng hoảng hồn ngu người.


– Vọng Nguyệt bị bệnh mới đến lượt con, bằng không con không có phúc phần này đâu.


Từ đại phu nhân từ trên cao nhìn xuống nàng:


– Con hãy ngoan ngoãn gả đi theo lệnh phụ mẫu thì mới được lợi, sau này làm Phương đại thiếu phu nhân vẫn vẻ vang, con hiểu không?


Oánh Nguyệt không hiểu, chuyện này vượt quá phạm vi hiểu của nàng. Nhà chồng của trưởng tỷ cơ mà, sao nàng có thể gả qua đó? Đại thiếu phu nhân hay nhị thiếu phu nhân mắc mớ gì tới nàng?


Từ đại phu nhân nói xong hai câu “lời hay” thì chuyển sang đe dọa:


– Nếu con không nghe lời, sinh sự làm càn như nhị nha đầu gây phiền phức cho gia đình, thì hừ____đừng nói là nhà như Bình Giang bá phủ, tìm một am ni cô thu nhận con thì cũng coi như đó là số mệnh của con, sau này chết đi chỉ có thể làm cô hồn dã quỷ, không có đèn nhang thờ cúng gì hết!


Những lời nghiêm nghị hung dữ này của bà rất hiệu quả, Oánh Nguyệt luôn sợ bà, chưa bao giờ trả treo với bà, phản xạ đầu tiên là lộ vẻ mặt sợ hãi.


Đối với Từ đại phu nhân, vậy là đủ rồi, bà không cần Oánh Nguyệt phối hợp gì nhiều, chỉ cần nàng thay Vọng Nguyệt ngồi kiệu hoa vào Bình Giang bá phủ là xem như gả thay thành công___từ góc độ này mà nói thì chọn Tích Nguyệt hay Oánh Nguyệt đều không có gì khác, chẳng qua một là xét theo thứ tự, hai là Tích Nguyệt thông minh hơn, để nó thế thân chắc chắn hơn, ai ngờ thông minh lại khó khống chế, Tích Nguyệt chạy thẳng ra khỏi nhà.


Nói tới nói lui, cái gọi là thành công này chỉ là nói theo tính toán của Từ đại phu nhân mà thôi, còn về Oánh Nguyệt “gả” hoang đường như vậy sẽ gặp phải cảnh ngộ gì, cuộc sống sau này sẽ ra sao, thậm chí có thể sống tiếp hay không, đều không nằm trong phạm vi cân nhắc của Từ đại phu nhân.


Đâu phải thịt trên người mình rơi ra, thương nó nhiều làm gì, cho nó ăn ngon uống ngon, nuôi lớn thành thế này đã là có ơn với nó rồi, bây giờ phái đi giúp đỡ gia đình chút cũng là điều nên làm.


Từ đại phu nhân dặn dò vài câu xong là đi, Oánh Nguyệt cuối cùng mới bình tĩnh lại, nhưng đã quá muộn, nàng không làm được gì nữa, như con thú mắc bẫy chịu khốn đốn hơn ba canh giờ, trống canh năm bên ngoài đã điểm, dần dần có tiếng người, Từ đại phu nhân một lần nữa qua, sai người đưa nàng sang một gian phòng khác, để hỉ nương chải đầu trang điểm thay y phục.


Oánh Nguyệt bị người ta đẩy xuống trước bàn trang điểm không thể nhúc nhích, sợi bông dài nhỏ quết lên mặt, cảm giác khổ sở kỳ lạ khó tả, nàng muốn giãy giụa, muốn nói không, nhưng lão ma ma đè nàng xuống véo mạnh vào lưng nàng, ngoài cười trong không cười:


– Tiểu thư, không được động đậy, làm hỏng mặt sẽ xấu lắm, tân lang không thích đâu.


Tân lang gì chứ, đâu phải của nàng!


Oánh Nguyệt lấy dũng khí, muốn hét to, nhưng lão ma ma nhanh tay nhanh mắt lại véo nàng cái nữa, khiến những lời đến bên môi nàng biến thành tiếng hít đau.


Nàng muốn phản kháng, nhưng kinh nghiệm ít ỏi lại thiếu được dạy dỗ khiến nàng không thể ứng phó hữu hiệu với biến cố đột ngột này, trong phòng đầy người nhưng chẳng ai quan tâm để ý nàng, trên mặt mỗi người đều là nụ cười giả tạo, dùng giọng kỳ lạ nói với nàng “tiểu thư đại hỉ”, như một màn kịch hoang đường nhất, nàng có nằm mơ cũng không mơ nổi.


Cứ thế nàng bị ép hoàn thành một chuỗi trình tự, ánh mặt trời bên ngoài dần sáng, nhưng nàng không nhìn thấy, trên đầu nàng bị phủ một tấm vải đính châu ngọc, trước mắt nàng chỉ còn là một mảng màu đỏ.


Không biết là ai cõng nàng, nàng bị bỏ vào trong một chiếc kiệu, tay còn bị nhét một chiếc lọ bụng tròn, xung quanh là tiếng pháo tiếng chiêng trống ầm ĩ, kiệu được khiêng lên. Nói ra thật buồn cười, Oánh Nguyệt lớn đến chừng này, vì chưa từng được ra ngoài nên chưa bao giờ có cơ hội ngồi kiệu, hiện tại dưới chân nhẹ bẫng, quanh thân chao đảo, cảm giác mất trọng lượng đột ngột khiến nàng suýt va đầu vào nóc kiệu.


Kiệu bắt đầu được nâng lên, tiếng huyên náo ồn ào xung quanh càng to, cảm giác hoang đường như nằm mơ của Oánh Nguyệt cũng càng mạnh, giọng rất nhiều người bên ngoài đều khá quen thuộc với nàng nhưng lúc này nàng lại nghe vô cùng xa lạ như cách lớp mây mù, ngay cả tiếng khóc của Từ đại phu nhân cũng trở nên hư ảo__đương nhiên, cái này có khả năng vì bà chỉ giả vờ khóc cho có mà thôi.


Trong kiệu cuối cùng cũng không có một lão ma ma chuẩn bị véo nàng bất cứ lúc nào, Oánh Nguyệt cuối cùng cũng có chút quyền tự chủ, nhưng chuyện nàng có thể làm vẫn rất ít, hỉ nương và nha hoàn theo bên kiệu đều là người của Từ đại phu nhân, nàng mà có chút hành động khác thường nào, họ sẽ trấn áp nàng lại cực kỳ dễ dàng.


Oánh Nguyệt vén tấm vải chắn tầm mắt, thấy bên phải kiệu có một cửa sổ vuông nhỏ, nàng muốn đưa tay vén rèm ra, tua rèm kiệu hơi động đậy là lập tức bị bên ngoài đè lại, Oánh Nguyệt ngay cả đó là tay ai cũng chưa thấy.


Nàng lại thử nói chuyện với bên ngoài, nhưng quá ồn ào, chiêng trống không một khắc nào ngừng, vì ra khỏi cổng lớn Từ gia là dọc đường sẽ có trẻ con ham vui tụ lại cười to xin tiền lì xì, giọng nàng bẩm sinh vốn hơi nhỏ, có hét to nhất cũng không truyền được bao xa____xung quanh chắc là có thể nghe được, nhưng người gần nàng nhất chắc chắn là tâm phúc của Từ đại phu nhân, căn bản không để ý nàng.


Oánh Nguyệt vừa gấp vừa hoảng, lẽ nào nàng thật sự cứ thế bị khiêng đến Bình Giang bá phủ ư? Từ đại phu nhân chắc chắn chưa nói trước với người ta, bằng không sẽ không tới nơi mới lôi nàng vào tạm bợ, đến lúc đó người của Bình Giang bá phủ thấy nàng, chắc chắn sẽ cực kỳ kinh ngạc, vừa nghĩ tới cảnh đó là nàng lúng túng xấu hổ muốn ngất trong kiệu.


Từ đại phu nhân lợi hại, chuyện gì cũng làm được, nhưng nàng thì không!


Oánh Nguyệt duỗi cánh tay ra, gấp gáp muốn với tới rèm kiệu phía trước, nàng chỉ có ngã ra ngoài thì hành động này mới không bị bưng bít nữa, Bình Giang bá phủ không thể nào nhận nàng, sớm muộn cũng mất mặt, chi bằng mất mặt giữa đường, nàng thà quay về chịu Từ đại phu nhân giáo huấn còn hơn___


“Rầm” một tiếng, cái lọ quý bị nàng tiện tay đặt bên cạnh rơi xuống đất, theo chân rèm lăn ra ngoài, lần này người bên ngoài không thể ngoảnh mặt làm ngơ nữa, nhưng vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn này mà cỗ kiệu vốn chỉ hơi chao đảo, giờ kiệu phu đi trước thấy cái lọ quý liền ngẩn người, bước chân chậm lại, kiệu phu đi sau không biết, vẫn đi bình thường, thế là tiết tấu loạn, kiệu xóc nảy dữ dội.


Trùng hợp, Oánh Nguyệt cũng bị chuyện ngoài ý muốn này làm giật mình há miệng, nàng đang ở tư thế nửa ngồi nửa nhổm khó chịu, bỗng chốc bị xóc nảy, đầu đụng vào vách kiệu, hàm răng đang há cũng bị đụng khép lại__cắn ngay lưỡi!


Cơn đau nháy mắt ập tới khiến thần trí nàng mất đi chốc lát.


Hỗn loạn nho nhỏ bên ngoài nhanh chóng được xử lý, một nha hoàn đi theo kiệu nhặt cái lọ quý lên, có lẽ sợ nàng gây sự nữa nên đơn giản tạm thời không đưa nó cho nàng, kiệu tiếp tục đi về trước.


Mắt Oánh Nguyệt toàn là nước mắt, không phản ứng được gì, vì đau quá, máu tuôn trong nháy mắt như lấp đầy khoang miệng, nàng nghẹn ho sặc sụa, máu trào ra cằm chảy xuống vạt áo trước.


Lúc này nàng mới tìm về được chút năng lực hoạt động trong cơn đau buốt, giơ tay quẹt cằm theo bản năng, thấy tay dính dính, cúi đầu nhìn, nó đã biến thành một tay máu.


Oánh Nguyệt bị dọa sợ, hiệu quả thị giác này quá kinh người!


Đây chỉ mới là mở đầu, chẳng biết nàng cắn nặng cỡ nào mà máu căn bản không ngừng được, nàng khép miệng lại, muốn mượn hành động không đáng kể này để cầm máu nhưng vô dụng, khoang miệng nhanh chóng lại đầy ra, nàng bị ép nuốt hai ngụm, mùi vị đó__khỏi phải nói, suýt làm nàng nghẹn ói.


Nhưng Oánh Nguyệt vẫn cố nuốt thêm hai ngụm, máu bỗng chốc chảy ra quá nhiều quá dữ dội, nàng sợ mình cứ thế ngơ ngơ ngác ngác chết đi, nàng không muốn gả thay cho trưởng tỷ, nhưng nàng càng không muốn chết, ngay cả cổng nhà nàng còn chưa bước qua mà, chết như thế thật không cam tâm tí nào.


Nàng ngây thơ cho rằng, nuốt máu xuống, máu chảy ra lại quay về cơ thể thì sẽ không đáng sợ như thế nữa.


Nàng muốn cầu cứu với bên ngoài, nhưng tình trạng trong miệng khiến nàng không thể phát ra tiếng, muốn ngã ra ngoài thì sợ họa vô đơn chí, khiến bản thân ngã chết luôn thì hỏng.


Nàng chỉ có thể run rẩy nỗ lực đưa tay vén rèm cửa sổ nhỏ trên kiệu, nhưng vừa vén lên liền bị người bên ngoài đè lại, hiện tại nàng không còn sức để giằng co, đành chuyển sang đập thành kiệu, nhưng nàng đập mấy dấu tay máu lên thành kiệu mà bên ngoài vẫn chẳng ai đáp lại, cỗ kiệu cứ lắc lư lắc lư đi về trước.


Thể lực của Oánh Nguyệt nhanh chóng cạn dần, có một quãng thời gian, thần trí nàng mơ hồ như muốn ngất, nhưng nàng biết mình chưa ngất, vì máu không nuốt tự nhiên như nước được, máu không ngừng trào ra trong miệng khiến nàng nghẹn tỉnh.


Thần trí vừa hơi hơi quay về là nàng liền yếu ớt đập vào thành kiệu, nàng đã không còn cảm giác được vết thương mình cụ thể chỗ nào, cả đầu lưỡi đều sưng đau, máu vẫn tuôn trào, cảm giác cảm nhận rõ sinh mệnh đang dần dần trôi đi theo thể lực thật đáng sợ…


Nàng sẽ không cứ thế mà chết chứ…


Nàng___không muốn chết__


Rầm!


Kiệu hạ xuống đất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận