Gả Cho Lão Công Nhà Giàu


Bởi vì buổi chiều vừa mới tới, người tiếp tân còn nhớ rõ khuôn mặt lớn lên thực trẻ con của cậu học sinh làm thêm kia.


“Tới rồi, chị mang em vào thôi, phải thay quần áo mới có thể đi làm.” Cô nói xong, để cho An Vô Dạng đi theo mình: “Một lát thay quần áo xong, sẽ có người dạy em quy củ.”


An Vô Dạng gật gật đầu: “Dạ, cảm ơn.”


Chị gái ngồi trước lại hỏi: “Em cao bao nhiêu?”


An Vô Dạng nói: “Một mét bảy tám.”


Chị gái quay đầu lại nhìn cậu một cái, cảnh đẹp ý vui eo thon cùng chân dài, rồi suy nghĩ nói: “Em gầy như vậy, cho em mặc kích cỡ mét bảy mươi lăm chắc là vừa rồi.”


Tới văn phòng rồi, sau khi giành trước một bộ quần áo. Kích cỡ một mét bảy mươi lăm quả nhiên thích hợp với An Vô Dạng, phác hoạ ra hình dáng eo cùng chân của cậu.


Sau đó Tuyền ca cử một người lại đây dẫn cậu đi học quy tắc, làm sao tiếp đón khách hàng, làm sao đẩy mạnh tiêu thụ rượu linh tinh, không chỉ có một mình cậu là người mới, mà còn có hai người khác nữa.


Xem ra mùa hè là thời gian cao điểm tìm công việc a.


“Mấy đứa biết được bao nhiêu chủng loại rượu?” Dẫn dắt bọn họ là một tay già đời gọi là Huy ca, phó quản lý bên tiêu thụ nam.


Hai người mới còn lại đều nhận ra được đa số rượu trên mặt bàn.


“Đây là rượu Chivas, đây là Dark Rum, đây là…… Remy Martin Louis XIII……” Người mới dừng một chút: “Rượu này rất mắc.”


Huy ca toét miệng cười: “Có thể bán ra Louis XIII, cậu có biết trích hoa hồng bao nhiêu không?”


Mấy người mới đều lắc đầu, vểnh tai nghe, bao gồm cả vô cùng muốn kiếm tiền An Vô Dạng.


“Bán một chai Louis XIII trích hoa hồng là 600 tệ.” Huy ca nói: “Câu lạc bộ của chúng ta không thiếu khách hàng có tiền, có thể bán đi hay không là dựa vào mồm mép của các cậu, biết không?”


Một chai rượu trích hoa hồng sáu trăm?


An Vô Dạng líu lưỡi, vậy chai rượu này bao nhiêu tiền hả?


(Là 58tr vnd)


Sau đó Huy ca nói cái gì cậu cũng không cẩn thận nghe nữa, mà chỉ nhớ thương về Louis XIII.


Một chai 600, một đêm bán một chai, một tháng sẽ có hai vạn……


Còn là học sinh trước nay chưa từng thấy qua nhiều tiền đến như vậy, trái tim nhỏ bắt đầu bang bang nhảy nhót.


Trong chốc lát Huy ca bắt đầu nói những việc cần chú ý: “Các cậu đều là nam, so với bên nữ tiêu thụ kia tình huống khá hơn nhiều, nhưng mà các cậu phải biết rằng, một số nam tiêu thụ đi vào bồi rượu, cũng là gay, bị chiếm chút tiện nghi là không thể tránh được, nếu như không chuẩn bị tâm lý tốt thì nhân lúc còn sớm mà cút đi, phần tiền lương này các cậu lấy không nổi đâu.”


Nói trắng ra, tiêu thụ chính là bồi rượu, bồi cười, không phải cái nghề nghiệp vẻ vang gì cả.


Rất nhiều người lựa chọn đồng ý, nếu không phải là không hiểu rõ tình huống, tùy tiện gia nhập, nếu không chính là cần dùng tiền gấp.


Dĩ nhiên, cũng có trong lòng nghĩ thoáng, có người bản thân rất hưởng thụ loại công việc này.

Dĩ nhiên, cũng có trong lòng nghĩ thoáng, có người bản thân rất hưởng thụ loại công việc này.


Hai người kia cùng An Vô Dạng đều có nghĩ qua, cậu nghĩ cùng lắm thì không làm nữa, coi tình huống rồi xác định sau.


Lại qua nửa giờ nữa, đến 9 giờ, đã có khách lục tục tới câu lạc bộ.


Khách quen thích những tiêu thụ quen biết qua bồi rượu hơn, trừ phi muốn tìm cảm giác mới mẻ, mới hỏi một câu có người mới tới hay không.


Tuyền ca đối với An Vô Dạng tốt tính, một ít khách khó chơi, hắn không có kêu A Huy sắp xếp An Vô Dạng đến bồi rượu.


Nhóm học sinh đặc biệt phiền chính là điểm này, còn phải cẩn thận chiếu cố, khiến cho hắn một cái thằng đàn ông cường tráng lại giống như một bà mẹ già.


Qua 9 giờ, đại bộ phận nam tiêu thụ đều vào ghế lô, dư lại hoặc là dưa vẹo táo nứt, hoặc là loại như An Vô Dạng này địa phương nào cũng không dám thả ra.


“……” Này thứ thích mượn rượu làm càn không thích hợp, kia thứ thích trêu đùa tiêu thụ viên cũng không thích hợp, Tuyền ca vô cùng hối hận khi tuyển em trai nhỏ này vào đây.


Tuyền ca liếc mắt xem thường, An Vô Dạng vô tội mà cười đáp trả.


Lúc này, người tiếp khách dẫn một nhóm khách trẻ tuổi tiến vào, rõ ràng là mấy thiếu gia nhà giàu đã lâu không có tới kia, Tuyền ca nhớ rõ năm ngoái hay là năm trước nữa gì đó, bọn họ là khách quen nơi này.


“Quản lý Tuyền.” Quý Minh Giác lên tiếng tiếp đón hắn.


Tuyền ca đầy mặt tươi cười: “Nha, Quý đại thiếu, Trần thiếu, còn có Tưởng thiếu, mấy vị khách quý các cậu đã lâu không có tới nha?” Nói xong mắt nhìn thấy, phía sau còn có một vị, hắn tức khắc thu hồi cợt nhả, khom người kêu lên: “Hoắc tiên sinh.”


Quý Minh Giác than thở một tiếng: “Đãi ngộ khác biệt a, quản lý Tuyền, sao mấy người chúng tôi đều là thiếu, cậu ta thì là Hoắc tiên sinh chứ?”


Trần Sơ nói: “Biết rõ còn cố hỏi, tự nhiên là bởi vì chúng ta là mấy khách hàng, Vân Xuyên là cổ đông ở đây.”


Tưởng Thiếu Phi rất phiền bọn họ đấu võ mồm, nói thẳng: “Tìm một ghế lô an tĩnh, kêu mấy cô gái nữa lại đây.”


Tuyền ca gật đầu: “Tốt, tôi mang vài người đi lên trước.”


Bởi vì Hoắc Vân Xuyên đưa lưng về phía An Vô Dạng, đồng thời lại không nói gì, cho lên cũng chưa nhìn thấy lẫn nhau.


Tuyền ca sau khi dàn xếp xong người, lại xuống ngoắc ngoắc ngón tay với An Vô Dạng: “Nhóc, hiện tại có một ghế lô toàn khách quý tiện nghi cho cậu, cậu phải cố gắng biểu hiện.”


“Nga, Tuyền ca.” An Vô Dạng tràn đầy thấp thỏm mà theo sau, còn rất khẩn trương.


Tuyền ca dẫn cậu đi qua bên nhân viên nữ, chọn mấy cô gái xinh đẹp.


“Ai nha? Phô trương lớn như vậy.” Mấy cô gái kia chính là đầu bảng, không nói rõ ràng nữ quản lý cũng không thả người.


Tuyền ca nói: “Hoắc tiên sinh cùng bạn của hắn.”


Bên kia ngẩn người, nhanh chóng dặn dò mấy cô gái: “Cố gắng phục vụ, đừng chỉ lo tiêu thụ, phục vụ tốt là được rồi.”


An Vô Dạng ở bên cạnh nghe, trái tim nhỏ vừa kéo xuống, đã bắt đầu run lên.


Vì thế mấy chị gái kẹp theo bên trong một người, bị Tuyền ca đưa tới ghế lô số 309.

Vì thế mấy chị gái kẹp theo bên trong một người, bị Tuyền ca đưa tới ghế lô số 309.


“Em trai, học chút đi.” Các cô gái vào phòng, từng người đều đến bên người khách nhân ngồi xuống, người khui rượu thì khui rượu, người nói chuyện phiếm thì nói chuyện phiếm.


Trong đó có một cô gái điều kiện tốt nhất, đi đến bên người Hoắc Vân Xuyên, còn chưa kịp ngồi xuống, người nọ đã giơ tay lên cự tuyệt: “Không cần, cô tự tìm một chỗ ngồi đi.”


Cô gái mặt lộ vẻ mất mát, đến cách đó không xa ngồi xuống.


Quý Minh Giác thấy thế cười ha ha: “Vân Xuyên lâu lắm không có tới, mấy cô bé nơi này cũng không biết quy tắc của cậu.” Sau đó ánh mắt chợt lóe, thấy cạnh cửa còn đứng một người ngốc ngốc…… Phục vụ sinh?


“Di?” Trần Sơ bên người còn không có cô gái nào, ngẩng đầu vừa thấy cạnh cửa còn có một người, gã liền nói quản lý Tuyền không có khả năng chỉ tìm ba cô gái tiến vào.


Còn An Vô Dạng sắc mặt đã sớm thay đổi, cậu nhìn thấy Hoắc Vân Xuyên, trong lòng chửi một tiếng móa nó, đây là duyên phận gì hả?


“Đó là ai, lại đây a.” Trần Sơ thấy người ta lớn lên trắng nõn sạch sẽ, tâm sinh hảo cảm, ngoắc tay kêu lại.


Hoắc Vân Xuyên nhìn theo tay bạn tốt, lúc này mới ngẩng đầu nhìn hướng cửa, bởi vì tâm tình không tốt mà hai tròng mắt cả ngày u ám, đột nhiên thay đổi hình dạng, bắt đầu hoảng hốt.


Sau khi cùng cái tên súc sinh kia đối diện tầm mắt, khuôn mặt An Vô Dạng tách một phát hồng thấu, ngón tay nắm lấy mép quần bên chân, chân tay luống cuống.


“……” Thật sự là hắn. Quá xấu hổ.


“Lại đây.” Hoắc Vân Xuyên mở miệng nói.


Ba vị bạn tốt của hắn dời đi tầm mắt quắc mắt nhìn, động tác nhất trí đến không thể tưởng mà nhìn hắn: “Vân Xuyên?” Tên này không bị bệnh chứ? Chẳng lẽ là bị ép kết hôn đến choáng váng……


Hay là bọn họ nghe lầm.


Dù sao Hoắc Vân Xuyên không có khả năng để cho người khác bồi rượu.


An Vô Dạng muốn xoay người bỏ chạy, chính là ánh mắt ghét bỏ kia của Tuyền ca còn rõ ràng trước mắt, nếu thật sự xoay người đi ra ngoài, đắc tội với khách nhân trong phòng này không nói, còn vứt bỏ cả công việc này.


Luôn mãi cân nhắc một lát, cậu mới đi qua chỗ Hoắc Vân Xuyên, căng da đầu ở bên người nam nhân ngồi xuống.


Trên người mặc tây trang vừa người, bởi vì động tác ngồi xuống của An Vô Dạng, càng thêm hiện ra dáng người quyến rũ của cậu.


Hoắc Vân Xuyên cầm lòng không đậu mà đưa tay ôm lấy eo cậu.


“……” Ba tên bạn tốt của hắn đều là một bộ biểu tình muốn chửi thề.


Thật sự, hình ảnh trước mắt thật sự quá đả kích người khác mà.


Tưởng Thiếu Phi lười nhác nói: “Thì ra là thế.”


“Cái gì thì ra là thế?” Quý Minh Giác còn thất thần, ngây ngốc nhìn bạn tốt, tên kia đang bưng rượu, lười biếng mà hưởng thụ.


Nhấp một ngụm rượu, rồi nói: “Vân Xuyên thích nam.”


“Phụt……” Trần Sơ nói: “Các cậu tưởng tượng quá trớn rồi, Vân Xuyên chỉ là ôm người bồi rượu thôi, đúng không Vân Xuyên?”

“Phụt……” Trần Sơ nói: “Các cậu tưởng tượng quá trớn rồi, Vân Xuyên chỉ là ôm người bồi rượu thôi, đúng không Vân Xuyên?”


Bọn họ cũng biết Hoắc Vân Xuyên tâm trạng không tốt, muốn thả lỏng một chút cũng là bình thường.


“Đều câm miệng đi.” Hoắc Vân Xuyên dường như không có việc gì mà nói, tay như cũ gác ở bên hông thiếu niên người đã cùng mình một đêm tình ái, cảnh cáo bạn xong liền nhìn sườn mặt đối phương, hỏi: “Đi làm ở chỗ này đã bao lâu?”


An Vô Dạng cảm thấy biểu tình hiện tại của chính mình chắc chắn rất khó xem, nhưng cậu vẫn còn khống chế được: “Buổi tối mới đến.”


Hoắc Vân Xuyên gật đầu: “Tên gọi là gì?”


An Vô Dạng nhìn thẳng ánh mắt táo bạo kia, lại vội dời đi nói: “Tên An Vô Dạng……”


“Nha.” Quý Minh Giác phát biểu ý kiến: “Tên thật là dễ nghe.” Gã vui vẻ mà nâng ly uống một ngụm, cũng giống như mấy người còn lại, háo hức mà nhìn Hoắc Vân Xuyên tán tỉnh.


Nói như thế nào nhỉ, bọn họ cảm thấy so với mình tán gái càng thú vị hơn.


Hoắc Vân Xuyên lại hỏi: “Mấy tuổi?”


Thuận tiện cau mày, nghĩ đến trước đó chính mình không hỏi rõ ràng đã ngủ với nhau, vạn nhất là là vị thành niên thì……


“Mười tám.” An Vô Dạng thanh âm nhỏ xíu mà trả lời, rũ mắt tránh né toàn bộ tầm mắt trong ghế lô, cậu không thích cảm giác trở thành tiêu điểm của người khác.


“Nghiệp chướng mà, mới mười tám tuổi.” Trần Sơ nhìn Hoắc Vân Xuyên nói: “Con người ta mới mười tám tuổi, cậu hãy buông tha cho người ta đi, cậu đều có thể làm ba ba người ta rồi.”


Quý Minh Giác cùng Tưởng Thiếu Phi cười một trận, than thở mà nói: “Trời ơi, hóa ra chúng ta đều đã là mấy ông già rồi sao?” Đều có thể làm chú của thiếu niên mười tám tuổi rồi.


Mười tám tuổi, rất tốt, thái dương Hoắc Vân Xuyên giật giật, hơi kéo ra cà vạt tiếp tục đặt ra câu hỏi: “Không đi học sao?”


Tuổi còn trẻ đã trà trộn trong quán bar cùng câu lạc bộ, thật là được.


“Còn đi.” An Vô Dạng nói, cậu quá khẩn trương đôi tay gác ở trên đầu gối của mình: “ Tôi nghĩ hè nên đi làm công, tháng chín sẽ học đại học năm nhất.”


Mấy người chú ngồi ở ghế lô lại được một trận cười: “Tới câu bộ làm thời vụ, má ơi ha, ha ha ha ha……” Lại nhìn mặt An Vô Dạng, đang rất nghiêm túc, giống như thật sự không biết bọn họ đang cười cái gì.


“Cần tiền sao?” Hoắc Vân Xuyên đi thẳng vào vấn đề hỏi.


“Cần.” An Vô Dạng gật gật đầu, không đợi Hoắc Vân Xuyên mở miệng liền nói: “Các người muốn uống rượu gì?”


Mấy người trong phòng đều há hốc mồm, bắt đầu làm ăn rồi, ha ha ha ha.


Hoắc Vân Xuyên không chịu ảnh hưởng của tiếng cười ở khắp nơi, hỏi: “Cậu hy vọng tôi uống rượu gì?”


Mấy tên loại rượu đảo quanh ở trong miệng An Vô Dạng, nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Chính anh làm chủ, tôi không biết anh thích uống cái gì.”


Trong mắt Hoắc Vân Xuyên hiện lên ý cười, ngón tay ở trên eo thiếu niên xoa nắn: “Cho tôi số điện thoại liên lạc, tôi sẽ khui cho cậu hai chai Louis XIII.”


Mấy người bạn của hắn sợ tới mức không nhẹ, người thì phun rượu, người thì dựng ngón cái: “Đỉnh……” Về sau không bao giờ nói Hoắc Vân Xuyên không biết tán gái nữa, rõ ràng hắn tán rất giỏi mà.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận