Gả Cho Lão Công Nhà Giàu


Từ ba giờ ngủ đến hơn bốn giờ, thời gian một giờ, tuy rằng vẫn là thực ngắn, nhưng ít nhất sẽ không lại làm đôi mắt cậu cảm thấy nóng rát nữa.


Sau khi An Vô Dạng dậy, ở trên sô pha an tĩnh ngồi vài phút, tinh thần mới tỉnh táo lại.


“……” Văn phòng này đối với cậu thực xa lạ, hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.


Hoắc Vân Xuyên đứng ở bên cạnh chờ, không thúc giục cũng không nói lời nào, cách một khoảng không xa cũng không gần.


Bất quá một khắc An Vô Dạng đứng lên kia, hắn theo bản năng mà tới gần một chút, bảo trì một cánh tay, mặc kệ phát sinh chuyện gì đều có thể đúng lúc cứu kịp.


“Chúng ta đi đâu?” An Vô Dạng đi ra lối đi nhỏ, thoáng quay đầu lại nhìn Hoắc Vân Xuyên.


Bởi vì phía trước rất nhiều người, cậu không muốn cúi đầu, cũng không muốn đối diện với tầm mắt người khác chạm vào mình.


“Đi ăn cơm.” Hoắc Vân Xuyên nhìn kỹ cậu, tiến lên đây ôm bờ vai của cậu, tựa hồ nhìn ra cậu không được tự nhiên.


Mấy nhân viên tò mò thấy được ánh mắt cảnh cáo của lão tổng, sôi nổi tìm chỗ trốn đi.


Thời gian này thang máy xuống lầu, so lúc trước rộng rãi không ít, An Vô Dạng thở dài một hơi nhẹ nhõm.


Cậu mới vừa tỉnh ngủ vẫn còn hơi mơ màng, ở thang máy ngáp một cái, khóe mắt phiếm hồng nhỏ ra một chút nước mắt sinh lý.


Mùa hè ngủ điều hòa chính là thoải mái, ở nhà vì muốn tiết kiệm điện, không phải lúc đặc biệt đặc biệt nóng, hai anh em bọn họ sẽ lựa chọn bật quạt.


Hoắc Vân Xuyên đứng ở phía sau cậu, vừa gọi điện thoại đặt cơm, vừa trộm nhìn chằm chằm cậu.


Một tháng trước, tình cảnh bị cự tuyệt ở câu lạc bộ còn rõ ràng trước mắt.


Kiêu ngạo như Hoắc Vân Xuyên, bên trong từ điển của hắn không hề có từ lì lợm la liếm, cho nên hắn hiện tại chỉ là chăm sóc An Vô Dạng một cách trong sáng, trừ lần đó ra không có ý nghĩ không an phận nào.


Trừ khi đối phương chủ động thì tốt, bất quá đó là không có khả năng.


Thiếu niên chưa đủ lông đủ cánh, tư tưởng ấu trĩ làm người giận sôi máu, căn bản cái gì cũng đều không hiểu.


Hoắc Vân Xuyên lại không phải điên, coi như là thật điên rồi, cũng sẽ không chờ mong cùng một người nhỏ hơn mình một thiếu niên chỉ mới mười tám tuổi nói chuyện tình cảm.


“Minh Giác.” Gọi xong điện thoại đặt cơm, Hoắc Vân Xuyên lại gọi điện cho Quý Minh Giác: “Tôi muốn hỏi cậu một chuyện, lần trước quản gia của nhà chị cậu, có cách nào liên hệ không?”


Quý Minh Giác kinh ngạc, nói: “Trên tay tôi không có, bất quá có thể hỏi chị của tôi một chút, làm sao vậy?”


“Vậy cậu hỏi giúp tôi.” Hoắc Vân Xuyên nói, hiện tại đang đi ở trên đường, hắn vươn tay cánh tay đỡ thiếu niên đi đường cho nhanh hơn, dùng ánh mắt cảnh cáo đối phương một chút, tiếp tục cùng Quý Minh Giác trò chuyện: “Tôi cần một người nấu cơm, thương lượng càng nhanh càng tốt.”


Quý Minh Giác nói: “Được, tôi hiện tại liền giúp cậu hỏi đây.”


Chị gã là một người chu đáo, lúc trước ở Nhật Bản du học, tính cách có phần theo chủ nghĩa hoàn mỹ.

Chị gã là một người chu đáo, lúc trước ở Nhật Bản du học, tính cách có phần theo chủ nghĩa hoàn mỹ.


Người quản gia có thể làm chị Quý Minh Giác khen không dứt miệng, năng lực nhất định là trên cả tiêu chuẩn.


Nếu không phải cả nhà chị Quý Minh Giác ra nước ngoài định cư, quản gia không muốn theo ra nước ngoài, chỉ sợ không tới lượt Hoắc Vân Xuyên đào về.


“Sao đột nhiên lại tìm quản gia?” Trong chốc lát sau, Quý Minh Giác gọi điện trả lời hắn, thuận tiện hỏi thăm.


Trong ghế lô tinh xảo thoải mái, An Vô Dạng đang uống một ly nước ấm áp, lỗ tai nghe đối phương cùng bạn trò chuyện.


“Có chuyện đột xuất, về sau lại giải thích với cậu.” Người đàn ông kia thanh âm nồng hậu trầm thấp, cùng bạn nói chuyện sẽ nhu hòa hơn, mỗi lần cùng mình nói chuyện lại có vẻ hơi lạnh nhạt.


An Vô Dạng cũng không thèm để ý, cậu cùng vị tiên sinh này vốn dĩ chỉ là người xa lạ.


Lần này đồ ăn cũng thực ngon miệng, người phục vụ sau khi bê đồ ăn lên, bụng thiếu niên đã bắt đầu bồn chồn, mắt trông mong nhìn bàn ăn.


“Ăn đi.” Hoắc Vân Xuyên nhìn mặt cậu, cầm lấy đôi đũa.


An Vô Dạng nói một tiếng cảm ơn, ngồi ở chỗ cách đối phương không xa không gần tự mình ăn, trong lòng nghĩ, mình không cần quá áp lực, chờ bảo bảo sinh mình trở về cuộc sống bình thường thì tốt rồi.


Tự cổ vũ chính mình, nếp gấp trong ánh mắt thiếu niên buông ra, toàn tâm toàn ý đút no chính mình.


Cơm viên trong suốt vừa thơm vừa mềm, ăn vào trong miệng vô cùng ngon, lấy phúc khí của bảo bảo, An Vô Dạng trải qua sinh hoạt của kẻ có tiền đến nghiện rồi.


Cậu cho rằng sau khi cơm nước xong sẽ trực tiếp về nhà, kết quả vị Hoắc tiên sinh kia không rên một tiếng mà đưa cậu tới cửa hàng cậu chưa từng đi qua, mua một đống đồ ăn.


Tốn không ít tiền, An Vô Dạng muốn nói không cần đâu, nhưng là suy nghĩ lại, Hoắc Vân Xuyên làm như vậy chỉ là vì bảo bảo trong bụng của mình.


“……” Cậu liền ngậm miệng lại, không vô vị mà làm ra vẻ.


Tới cửa tiểu khu rồi, Hoắc Vân Xuyên đem xe dừng lại, ở trên chỗ ngồi hỏi: “Nhà cậu hiện tại có người hay không?”


An Vô Dạng lấy ra di động vừa thấy thời gian, gật gật đầu: “Có, ba mẹ tôi đang ở nhà.”


Hoắc Vân Xuyên nhíu nhíu mày: “Ở lầu mấy?”


An Vô Dạng nói: “T2,2203.”


Hoắc Vân Xuyên cởi bỏ đai an toàn xuống xe, mở ra cóp xe đem ra mấy thùng đồ vật, phát hiện thiếu niên đã đứng ở bên người, vươn tay về phía mình.


Biểu tình của hắn dừng một chút, miệng lưỡi nhàn nhạt nói: “ Tôi đưa cậu đến lầu 22.”


An Vô Dạng mặt lộ vẻ do dự, quay đầu nhìn phòng bảo vệ ở cửa tiểu khu một chút, không quá nguyện ý bị người nhìn thấy mình cùng Hoắc Vân Xuyên cùng ra cùng vào.


Lỡ như bị cha mẹ biết, chắc chắn sẽ bị hỏi.


Cậu liền nói: “Đồ cũng không nhiều lắm, tôi tự mình mang được.”


Lại lần nữa vươn tay ra, tức khắc bị Hoắc Vân Xuyên tránh đi, đối phương xoát một phát hiện ra gương mặt dọa người, trầm giọng nói: “Dẫn đường.”


Làm một thiếu niên chỉ biết xã giao đơn giản bình thường, An Vô Dạng lần đầu tiên tiếp xúc với loại người bản thân mang lực uy hiếp giống như Hoắc Vân Xuyên, bị đối phương hung ác mà nhìn một chút, trái tim của cậu liền hoảng hốt.


Vì thế ngậm lại miệng, xoay người dẫn đường cho đối phương.


Hoắc Vân Xuyên theo sau, thấy người phía trước vội vội vàng vàng, hắn trong lòng lộp bộp một chút, tức khắc nhắm mắt lại thở dài, rất là ảo não rất là không biết nói gì.


Theo vào thang máy, hắn thấp giọng nói một câu: “Tôi chỉ là không yên tâm.”


“Không có gì.” An Vô Dạng ôm lấy cánh tay mình, đôi mắt nhìn số báo tầng đang thay đổi, trong lòng chỉ có một ý tưởng đơn giản, nhanh lên về nhà thôi.


Hoắc Vân Xuyên miệng lưỡi đông cứng mà nói: “Tôi không có ác ý đối với cậu.”


Lần này An Vô Dạng cũng không muốn trả lời, khi vừa đến số tầng của mình, liền nhìn chằm chằm cửa thang máy.


Hoắc Vân Xuyên không có biện pháp, đem đồ trong tay giao cho cậu: “Trở về thôi, chính mình cẩn thận một chút, chú ý thân thể, không được để cảm lạnh, có việc bất cứ lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi.”


“Cảm ơn.” An Vô Dạng nóng lòng về nhà, đôi mắt vẫn luôn không nhìn hắn.


Hoắc Vân Xuyên nhìn cửa thang máy khép lại, sau khi im lặng trong chốc lát, xoay người đá một chân vào tường thang máy vô tội, lòng thấy không yên.


An Vô Dạng móc ra chìa khóa chuẩn bị mở cửa, trong lòng cũng không bình tĩnh.


Cậu nhìn đồ vật bên chân, bao bì được đóng gói tinh xảo xa hoa, vạn nhất cha mẹ hỏi đây là từ chỗ nào tới, mình làm sao trả lời?


Đầu gác ở trên ván cửa suy nghĩ trong chốc lát, An Vô Dạng nghĩ đến một biện pháp, cứ nói là rút thăm trúng thưởng được tặng đi.


Sau khi vào cửa cậu phát hiện, phòng khách TV đang bật, nhưng một người đều không có.


Mẹ mơ hồ đang ở phòng bếp nấu cơm, ba ba thì có vẻ ở toilet.


An Vô Dạng lặng lẽ trở về phòng, đem đồ vật giấu vào trong ngăn tủ.


Chỉ chốc lát sau, An Vô Phỉ đã trở về, đi vào phòng cất cặp sách, phát hiện anh cũng ở phòng, nó nói: “Anh hôm nay đi đâu? Không thoải mái còn chạy khắp nơi?”


Lớp học bổ túc của bọn nó buổi chiều mới đi học, giữa trưa ở nhà làm cơm xong, anh lại không trở về.


“Không làm gì, anh chỉ là đi ra ngoài dạo thôi.” An Vô Dạng nói, đôi mắt nhìn ngăn tủ, dán lại gần: “Chốc lát anh lấy đồ ăn ngon cho em ăn.”

“Không làm gì, anh chỉ là đi ra ngoài dạo thôi.” An Vô Dạng nói, đôi mắt nhìn ngăn tủ, dán lại gần: “Chốc lát anh lấy đồ ăn ngon cho em ăn.”


An Vô Phỉ nhìn cậu, trên mặt rất nghiêm túc nói: “Cũng chia cho ba mẹ một phần thôi, chúng ta ăn mảnh không tốt đâu.”


“……” An Vô Dạng há miệng, không nói chuyện.


Hoắc Vân Xuyên mua đồ, đưa cho em trai ăn không có gì, nhưng là đưa cho ba mẹ ăn cậu sẽ không được tự nhiên.


“Anh có phải giận ba mẹ hay không?” An Vô Phỉ ngồi ở trên bàn sách, mặt cứng ngắc: “Chị đi nước Mỹ chơi, nghỉ hè trải qua đặc biệt hạnh phúc.”


Cha mẹ dư tiền đều cho chị, anh không có tiền xài, chỉ có thể tự mình làm công kiếm tiền, ba mẹ rất ít khi cho anh trai tiền tiêu vặt.


“Không có chuyện đó.” An Vô Dạng nói, nhảy xuống ghế nhỏ đi ra ngoài ăn cơm.


“Ăn cơm thôi!” Ba ở phòng khách thét to, kêu cả nhà ra ăn cơm.


An Vô Dạng sau khi ra ngoài phát hiện, mẹ đang trò chuyện video với chị gái, cậu tò mò liếc mắt nhìn một cái, gương mặt xinh đẹp của chị đã chiếm toàn bộ màn hình, còn có giọng nói sang sảng.


“Mẹ! Chỗ này là Los Angeles, cái nôi của ngôi sao thế giới!” An Vô Ngu nói, giơ lên di động để cho mẹ nhìn thấy thành phố con đường ở Los Angeles.


Đinh Vi nói: “Đường phố này, còn không đẹp bằng Bắc Kinh của chúng ta.”


Bất quá nước ngoài chính là nước ngoài, nhìn thứ mới mẻ, hai vợ chồng xem đến vui vẻ.


Kế tiếp chị còn dùng tiếng Anh lưu loát nói chuyện với người nước ngoài ở đó, An Vô Dạng là một đứa học dốt không thể nói xen vào, cậu từ tâm khảm rất bội phục chị, với ai cũng có thể hoà mình, làm cho người ta thích như vậy.


Lão ba An Thành tình cờ phát hiện con thứ ăn không ngon, bắt đầu ăn cơm chỉ ăn một ngụm, liền ở phía dưới cái bàn dùng chân đá đá Đinh Vi: “Nhanh đừng nói nữa, đồ ăn nguội rồi. Muốn tán gẫu hai mẹ con các người buổi tối lại nói.”


Đinh Vi cúp điện thoại, cười tủm tỉm mà níu lấy con út hỏi: “Có muốn giống như chị con, ra nước ngoài du lịch?”


An Vô Phỉ cắn chiếc đũa nói: “Nếu con có thể thi đậu vào trường tốt hơn cả Thanh Hoa, con sẽ đi.”


Ba mẹ cười thành một đoàn, nói đứa nhỏ này dã tâm thật lớn.


“Vô Dạng hôm nay không có việc gì chứ?” Sau khi cười xong, hai vợ chồng An gia nhìn con thứ miếng có miếng không ăn cơm, đứa nhỏ này không thích nói chuyện, cũng không biết cậu trong lòng nghĩ cái gì, làm người rất buồn bực.


An Vô Dạng lắc đầu nói: “Không sao, chính là trước khi trở về có ăn mấy thứ, có hơi no.”


An Thành nói: “Vậy không ăn, chờ con buổi tối đói bụng lại ăn.”


An Vô Phỉ nói: “Anh mua đồ ăn vặt giấu ở trong phòng.”


An Vô Dạng tức giận mà trừng nó một cái, sau đó quả nhiên nghe được mẹ bắt đầu bạy bảo người: “Người bao lớn rồi, còn cả ngày ăn đồ ăn vặt? Mẹ không phải đã nói với con bên ngoài bán đồ vặt không vệ sinh sao? Ăn không có dinh dưỡng, còn lãng phí tiền. Con có tiền dư, nên cầm đi làm chút chuyện có ý nghĩa, học mấy thứ, đối với con chỉ có chỗ tốt không có xấu.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận