Gả Cho Lão Công Nhà Giàu


Dưới ánh sáng xanh lục sặc sỡ của đèn nê ông, chiếu rọi một gương mặt trẻ tuổi non nớt; bọn họ ở chỗ này cuồng nhiệt ca múa, phát tiết áp lực kỳ thi đại học mang đến, cùng việc sắp phải đến lúc xa nhau.


An Vô Dạng nhảy ra một thân mồ hôi, cảm thấy quá khát nước, cậu đi trở về bên cạnh bàn uống một ngụm rượu Cocktail của mình trước đó còn dư lại, sau đó đối với tiểu béo bên người đang cua gái nói: "Người anh em, tớ đi toilet, lúc các cậu phải đi về đừng quên chờ tớ."


Tiểu béo vội vàng ghẹo gái, có lệ mà vẫy vẫy tay: "Đi thôi đi thôi."


An Vô Dạng bĩu môi, nói thầm một tiếng nhàm chán, sau đó xoay người đi.


Cua gái đối với cậu mà nói quá là nhàm chán, còn không thú vị bằng ca hát với khiêu vũ.


Ở gần đó một gã đàn ông nhìn chằm chằm An Vô Dạng đã lâu, khi thấy thiếu niên đi vào phương hướng toilet, lập tức theo đuôi đi vào.


Một giờ trước đó, một đám cậu học sinh tươi xanh mơn mởn thanh xuân dào dạt đi vào quán bar, gã đàn ông liền chú ý trong đó có một cực phẩm.


Thân thể thoạt nhìn mảnh khảnh mềm dẻo, ngũ quan khuôn mặt tuấn tú xuất trần, quả thực là dụ người phạm tội.


"......" Đặc biệt là đến lúc sau đó, gã đàn ông lòng tràn đầy kích động mà nhìn chằm chằm mông An Vô Dạng, theo bản năng mà nuốt nuốt nước miếng, trong lòng nghĩ, đợi một chút nhất định phải chơi nhiều thêm mấy lần mới buông tha cái đồ tiểu lẳng lơ này.


Đi thẳng hướng toilet, An Vô Dạng căn bản không biết phía sau lưng có con sói đói đang nhìn chằm chằm mình.


Cậu cảm thấy cả người đều nóng không chịu nổi, nhiệt độ càng không có giảm xuống.


"Ngô......" An Vô Dạng đi vào căn phòng sau khi dùng nước rửa mặt, vẫn cảm thấy mồ hôi đầm đìa.


Vì thế lại đi đến bồn rửa tay trước mặt, sảng khoái mà mở ra vòi nước, đưa mặt vào rửa.


Cái động tác đáng yêu này, cũng làm người nhìn chằm chằm cậu nhiệt huyết sôi trào.


Chính là bồn rửa tay kế bên tạm thời còn có người khác, con sói háo sắc kia đành phải canh giữ ở bên cạnh yên tĩnh xem tình hình.


Gã trong lòng tính toán, chờ thiếu niên phía trước dược hiệu phát tác, khi ngay cả đứng dậy cũng không nổi, mình sẽ đi qua nhặt xác.


"......" An Vô Dạng nâng mặt lên tới, ánh mắt mê ly mà nhìn chính mình trong gương, nhìn được, mặt mày đỏ hồng, biểu tình xấu xa không biết xấu hổ, người này thật là bản thân mình sao?


Quá nóng.


Cậu kéo kéo cái áo thun ôm ướt sũng của chính mình, trong lòng nhận mệnh xác nhận một việc, chính là, chính mình có thể đã uống vào thứ gì có trong rượu rồi......


Đầu óc không rõ ràng, lập tức không dấu vết mà quan sát người ở gần đó.


Một thân ảnh lén lút, đang ở bên trong cánh cửa thứ nhất cách mình, cọ tới cọ lui mà không rời đi cũng không đóng cửa.


An Vô Dạng lập tức đã có thể xác định, người kia chính là người có ý định ra tay với mình.


Cậu cắn răng mắng một tiếng bẩn thỉu, sau đó xoay người nhìn bên cạnh mình, có một người đàn ông đang chống ở bồn rửa tay.


Đối phương cho người ta ấn tượng một thân hình cao lớn, ăn mặc bảnh bao, vừa thấy đã biết là một người thành công có địa vị xã hội.


An Vô Dạng không xác định chính mình có thể đi ra cái toilet này hay không, biện pháp tin cậy cậu có thể nghĩ đến nhất chính là tìm người khác giúp đỡ.


Tay chân bắt đầu bủn rủn, tắt đi vòi nước, đi qua bên cạnh: "Ca ca, giúp một chút với?"


Hoắc Vân Xuyên nghe được một giọng nói ngọt ngào gọi " ca ca " cho rằng mình đang ảo giác, khi quay đầu vừa thấy, xác thật nhìn được gương mặt cũng giống như thanh âm ngọt như mật kia, hắn hạ giọng hỏi: "Chuyện gì?"


Đối phương không có say, vậy thật sự là quá tốt.


An Vô Dạng ánh mắt mông lung mà nâng tay lên, nắm lấy áo sơmi đối phương: "Em bị người theo dõi, mang em đi ra ngoài."


Hoắc Vân Xuyên nghe vậy, ánh mắt sắc bén lập tức nhìn chung quanh một vòng toilet, sau khi thấy được một gã đàn ông ở phòng thứ nhất, hắn khinh thường mà thu hồi ánh mắt: "Tôi đã biết."


An Vô Dạng muốn nói thêm gì đó, nhưng cả người khó chịu, một lời ra khỏi miệng liền biến thành tiếng rầm rì làm người cảm thấy thẹn: "......" Càng cảm thấy ngại ngùng chính là, cậu khống chế không được thân thể của mình, ngã vào đối phương.


Trong miệng hàm hồ muốn biểu đạt rõ ràng, bạn học của mình còn ở bên ngoài, chính là vào lỗ tai Hoắc Vân Xuyên, An Vô Dạng rầm rì một chữ nhỏ hắn cũng nghe không hiểu, tất cả đều là lời nói mê hoặc của người say khiến lỗ tai cũng tê dại.


Hoắc Vân Xuyên thân cao gần một mét chín, nhẹ nhàng ôm dáng người mảnh khảnh, thân cao còn chưa đến 1 mét 8 của An Vô Dạng chặn ngang bế lên.


Gã đàn ông cách gian thấy thế nóng nảy, gã cực khổ nhìn chằm chằm miếng thịt non kia cả đêm, làm sao có thể dễ dàng để người phỏng tay trên.


Gã đi qua: "Tiên sinh, cậu ấy là bạn học của tôi, anh giao cậu ấy cho tôi là được."


Hoắc Vân Xuyên mắt cũng không liếc đối phương một cái, trực tiếp từ trước mặt người ta đi qua.


"Tiên sinh......" gã đàn ông nhất thời tình thế cấp bách, đưa tay ngăn hắn lại.


Hoắc Vân Xuyên rốt cuộc không kiên nhẫn mà liếc mắt nhìn gã: "Cút."


Ánh mắt đáng sợ đến làm người không rét mà run, thành công chấn nhiếp được lòng tham nảy lên của gã đàn ông, làm đối phương không dám đuổi theo.


"Ngô......" An Vô Dạng ôm lấy Hoắc Vân Xuyên, bởi vì cả người cảm thấy rất không thoải mái, chỉ có thể cọ tới cọ lui muốn giảm bớt nôn nóng bất an của mình: "Khó chịu......"


Trong miệng cậu phun ra mùi rượu thoang thoảng, mang theo hương vị trong trẻo.


Tại quán bar ngư long hỗn tạp, Hoắc Vân Xuyên vẫn nghe thấy được.


Không phải mùi nước hoa rẻ tiền, cũng không phải mùi thuốc lá làm cho người chán ghét, mà là đến từ hơi thở đặc biệt của thiếu niên trên người, không thể hiểu được làm khứu giác nhanh nhạy của Hoắc Vân Xuyên nghĩ tới hương vị thanh xuân cùng ánh mặt trời.


Này rất khó hiểu, thế nhưng không có làm hắn chán ghét.


Hoắc Vân Xuyên năm nay ba mươi, bởi vì nguyên nhân quá kén chọn, vẫn không tìm được đối tượng thích hợp kết thúc.


Nhóm bạn bè tốt cùng hắn lớn lên mỗi ngày cười nhạo hắn, đời này có lẽ chỉ có thể làm một lão xử nam độc thân.


May mà Hoắc Vân Xuyên không phải chòm sao sư tử, nếu không hắn nhất định sẽ cho thêm một vết đen đậm rực rỡ với bọn họ......


Vì xác định cơ thể An Vô Dạng thật sự không làm mình chán ghét, Hoắc Vân Xuyên ôm cậu, trực tiếp đến khách sạn gần đó, dù sao hắn uống rượu xong không thể lái xe, thiếu niên trong lòng ngực mình cũng yêu cầu hoàn cảnh an tĩnh để nghỉ ngơi.


Dọc theo đường đi, Hoắc Vân Xuyên cảm giác người trong lòng ngực chính mình tựa như một con mèo hoang không ngoan, ở trong lòng ngực mình cào tới cào lui, trải ủi phải cọ, muốn dùng hết mọi biện pháp khiến cho mình được chú ý.


Mà hắn trước sau đều mặt vô biểu tình, thong dong nện bước.


Cho dù là đối mặt với nghi ngờ của tiểu thư ngồi bàn tiếp tân khách sạn, cũng không chớp mắt một chút.


Vào phòng khách sạn, Hoắc Vân Xuyên trực tiếp ôm An Vô Dạng vào toilet: "......" Sau khi tính toán một chút, thả người trong bồn tắm trước, cởi ra quần áo, dùng vòi hoa sen giúp cậu tắm rửa.


Thiếu niên phát tác dược hiệu, cuộn tròn ở bên trong bồn tắm giống như một con cá sắp chết, khi thì an tĩnh khi thì làm ầm ĩ.


Hoắc Vân Xuyên dùng tay cố định lại cánh tay An Vô Dạng, tránh cho lúc cậu lộn xộn đụng đau.


Khi mùi thuốc lá và rượu ở quán bar theo dòng nước bị rửa trôi đi một chút, hương vị cơ thể trên người thiếu niên càng thêm rõ ràng, lượn lờ ở trong mũi Hoắc Vân Xuyên, khiến cho ánh mắt hắn tối tăm.


"......"


An Vô Dạng không biết mình đang gặp phải chuyện gì, cậu chỉ là đi theo khát vọng từ chỗ sâu trong nội tâm, hành động làm sao có thể để chính mình dễ chịu một chút.


Loại mời gọi như có như không này, đối với bất kỳ một người đàn ông tinh lực dồi dào nào mà nói đều là thử thách khó khăn.


"Yên tĩnh một chút." Thanh âm Hoắc Vân Xuyên hỗn loạn khó có thể nhận ra nguy hiểm.


Mà lúc này An Vô Dạng tựa như đã mất đi lý trí, cậu lần đầu biết được hiệu lực của thuốc lại khó chịu như vậy, cậu quả thực muốn chết, muốn đâm vào tường.


Nhưng cậu là một người sợ đau, trên người đụng một chút đã bị bầm tím rồi, An Vô Dạng không có khả năng đi đâm tường, cậu chỉ biết nắm chặt người đàn ông trước mặt mình, muốn phát tiết sức lực ở trên người đối phương.


Chẳng qua một chút sức nhỏ xíu như vậy, đối với Hoắc Vân Xuyên mà nói, không hề đau đớn gì cả, bầu không khí còn tràn ngập làm cho người hiểu sai ý.


Hắn mặt không phản ứng mà buông vòi hoa sen, giơ tay ra tới, bàn tay dày rộng cầm lấy bàn tay nhỏ hơn chỉ so bằng một cái nắm tay của mình: "Đủ rồi."


Hắn thật sự không định đối với thiếu niên thoạt nhìn miệng còn hôi sữa này xuống tay, chỉ là bởi vì mùi vị trên người đối phương không làm người chán ghét, cho nên ôn nhu một chút mà thôi.


Sau khi ngăn lại hành động giống như con mèo hoang của An Vô Dạng, Hoắc Vân Xuyên từ bên cạnh rút một cái khăn tắm, động tác rất sạch sẽ nhanh nhẹn mà bế lên thiếu niên mảnh khảnh ra ngoài.


Thiếu niên vừa rồi còn rất ngoan, sau khi tới gần đột nhiên há mồm tóm được hắn cắn một ngụm: "......" Vẫn luôn dùng sức không buông miệng.


Hoắc Vân Xuyên mày nhíu chặt một chút: "......" Quay đầu nhìn cái đầu tròn ẩm ướt trên vai mình, nhưng hắn không nói gì thêm.


Cho đến mép giường, mới dùng tay nhéo gương mặt An Vô Dạng, giải cứu miếng thịt trên cổ bản thân ra.


An Vô Dạng nức nở một chút, bàn tay to trên khuôn mặt ngũ quan vặn vẹo, đôi mắt nhắm chặt, vô luận thấy thế nào đều là biểu tình thống khổ.


Giả sử như cậu gặp được một đối tượng có tự chủ kém, nói không chừng vừa rồi ở phòng tắm đã bị ăn sạch sẽ.


Đáng tiếc cậu gặp được chính là Hoắc Vân Xuyên, một người hàng năm thanh tâm quả dục, đối với nhân loại không có ảo tưởng một lão xử nam lớn tuổi.


Đối mặt với sự xinh đẹp* tuấn tú của thiếu niên, người này hô hấp cũng chưa thay đổi một chút, trực tiếp tìm ra máy sấy, nghiêm trang mà sấy tóc cho đối phương.


*Tú sắc khả xan (sắc đẹp làm người nhìn không phân biệt được no đói)


Gió nóng ấm áp thổi tới trên đầu, An Vô Dạng cảm thấy chính mình càng khó chịu, cậu ba chân bốn cẳng mà dọc theo cánh tay người đàn ông, cọ sát trên người người nọ.


Hoắc Vân Xuyên cảm thấy như vậy cũng tốt, thuận tay cố định thiếu niên ở trong lòng ngực chính mình, tiếp tục sấy tóc.


Khi một mảnh ướt dầm dề ấm áp cọ trên mặt mình, hắn rốt cuộc ý thức được, muốn giải quyết vấn đề không phải đơn giản tắm rửa một lần là xong.


"Cậu tuổi còn nhỏ, nhịn một chút." Trải qua suy xét ngắn ngủi, Hoắc Vân Xuyên không chút do dự đẩy An Vô Dạng ra, thuận tiện kéo chăn, che lại đối phương.


Thực nhanh một cánh tay tinh tế từ trong chăn vươn ra, không thuận theo không buông tha mà bắt lấy tay áo hắn: "Xin anh......" Trong lúc thanh tỉnh ngắn ngủi An Vô Dạng mở to đôi mắt một chút, bên trong đều là nước mắt.


Hoắc Vân Xuyên thấy một màn này, trên mặt lạnh lùng hơi sửng sốt.


Sau đó hơi hé môi mỏng, lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt: "Tôi không phải người tùy tiện."


An Vô Dạng trực tiếp khóc ra nước mắt, ông trời ơi hãy nói đi, chính mình vận khí làm sao mà xui xẻo như vậy, tìm ra một người đàn ông như vậy, lúc này kêu đối phương giúp mình tìm người khác còn kịp không?


"Vậy...... vậy, giúp tôi tìm một người......"


Thanh âm thiếu niên mơ hồ không rõ, Hoắc Vân Xuyên tiến đến bên miệng đối phương nghe xong hai lần mới nghe rõ.


"......" Nói thật hắn thật thất vọng với đứa trẻ này, hoàn toàn không có hảo cảm.


PS: Anh công này cần được nhân giống nuôi trong lồng kính để...bảo tồn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận