Gả Cho Lâm An Thâm


Giản Lộ thầm kêu khổ, nhưng cô cũng biết Lâm An Thâm bây giờ không

thể chọc vào, đành phải lấy cái cốc còn lại rót cho anh cốc nước, sau đó chạy biến vào phòng bếp.


Lâm An Thâm thẳng lưng ngồi ở ghế sô pha, nhìn thẳng vào chiếc cốc

màu hồng phấn với chiếc cốc của anh ở trên bàn, tựa hồ tỏ rõ địa vị của

anh ta ở đây, bên cạnh vẫn còn hoa hồng cô chưa kịp dọn, cô cùng anh ta

để lại vì không dùng phòng khách.


Tại phòng bếp, cô cùng một người đàn ông khác đang cười đùa.


Đỗ Trung kêu ngao ngán, xoa xoa chỗ đau bị cô véo: “Đau, em như vậy chẳng giống thục nữ chút nào…!”


Giản Lộ khẽ gọi: “Chẳng ai nói như anh cả!”


“Anh nói như thế nào?! A! Bây giờ em có người đàn ông khác rồi nên

chê anh à?! Giản Lộ, em là đồ vô tâm! Uổng công anh đến thăm em! Không

phải anh hất cẳng lũ bạn bè cầm chân để đến với em, đến đây còn don

toilet cho em, dọn xong vẫn còn chờ lời cám ơn của em đây này!”


Giản Lộ bị Đỗ Trung cả vú lấp miệng em, không nói được câu nào.


“Lấy môi nhỏ đảo cơm đi!” Sau một giây, chỉ còn Đỗ Trung “bất hạnh” sai bảo, tay vẫn không ngừng chuẩn bị cơm chiều.


Giản Lộ không nói nữa, ngoan ngoãn lấy môi đảo cơm.


Lâu rồi Đỗ Trung cũng không làm cơm, rời đi nơi này không lâu anh

cũng không còn lối sống như vậy. Trước kia vì cô mà luyện một tay trù

nghệ, bây giờ cũng chỉ vì cô mà nấu. Lọc cá, thái thịt, gia vị.. thuận

buồm xuôi gió.


Giản Lộ đứng một bên không đành lòng cũng giúp một tay.


Đồ ăn làm xong thì cơm cũng chín, Đỗ Trung phân phó Giản Lộ dọn bàn,

dọn xong là có thể ăn được rồi. Nhưng nhìn lại Giản Lộ bưng đồ ăn mà

không dám ra ngoài, trong lòng cũng không nỡ, anh gõ vào đầu cô một cái, nói đùa chuyện mà chính anh đoan toan tính: “Làm sao vậy? Anh sẽ không

là khó dễ anh ta đâu, chẳng lẽ anh ăn thịt được anh ta?”


Giản Lộ liếc anh một cái: “Anh đừng có làm gì đấy…”


Đỗ Trung thề: nếu đồ ăn mới làm không nóng như vậy, anh nhất định

không hai lời đặt lên đầu cô làm cái bàn cơm! Người bị thương hiện tại

là anh được không! Còn cô có nội thương nghiêm trọng cũng không đến nỗi

nào!!


Ba người, một bữa cơm.


Giản Lộ ăn từng miếng như nhai rơm trong miệng.


Đỗ Trung cầm đũa gõ gõ vào bát cô: “Aiz! Em ăn cơm không phải thuốc

độc! Mau ăn đi, anh nấu cũng vất vả lắm đó! Có cả sắc cả hương!”


Giản Lộ cũng nhìn đến Lâm An Thâm, chỉ thấy anh dùng ánh mắt ra lệnh gắp rau.


Nuốt miếng cơm, đang định gắp rau, Đỗ Trung đã gắp giúp cô: “Cũng

chưa hẳn là ngon nhất, nhưng với miệng của em là ok rồi!!” Vừa nói, vẻ

mặt còn mang ý cười đểu.


Giản Lộ xuýt sặc cơm. Anh không phải nói như vậy chứ! Nhưng không chỉ nghẹn cơm mà còn nghẹn khí, khiến sức trừng mắt với Đỗ Trung cũng không có.


Đồng thời, hai bên không hẹn mà gặp cùng đưa qua một cốc nước, một

cái cốc màu phấn hồng, một chiếc là chiếc cốc còn lại duy nhất.


Giản Lộ trừng mắt nhìn hai cái cốc, lại càng nghẹn. Cuối cùng, cô một giọt nước cũng chưa uống, đành vận khí từ đan điền tống hết thức ăn

xuống.


Bữa cơm thật vất vả mới kết thúc, rửa bát đi ra, lại nhìn thấy Lâm An Thâm cùng Đỗ Trung ngồi chiếc sô pha dành cho ba người của nhà cô. Cả

hai người đều đang xem ti vi với một bộ dạng hết sức chăm chú. Ở giữa

còn một chỗ trống, rất rõ ràng nó là của cô.


Đổ mồ hôi. Có ngốc mới ngồi ở chỗ đó.


Cô đem nốt hai lọ hoa hồng vừa rồi chỉnh sửa lại rồi mang đến bàn

cơm, tiếp tục chỉnh sửa. Giản Lộ thầm nghĩ: may mắn có mùi hoa hồng át

đi mùi thuốc súng ngoài kia, nếu không ngửi mùi đó cũng đến loạn óc.


Hai bình hoa, một bình sữa, một ống đũa, một ống đựng bút, thêm hai chai Coca mới đủ cắm hết chỗ hoa hồng Thụy Sĩ.


Thừa dịp Đỗ Trung đi toilet không có trong phòng, Giản Lộ nhanh chân

ngồi vào bên cạnh Lâm An Thâm nói: “Không còn sớm nữa, anh về nhà nghỉ

ngơi trước đi…”


Lâm An Thâm không nhìn cô, bình tĩnh tiếp tục xem ti vi: “Còn sớm. Không vội.”


Aiz! Nguy rồi! Nguy rồi! Giản Lộ cảm được gió nổi mây cuộn trong mắt anh.


Giản Lộ vội tránh đi trước khi Đỗ Trung trở lại từ toilet. Tránh vào

phòng bếp, lúc sau lại lau vết dầu ở bện cửa sổ, chốc lát lại cọ bàn

bếp, rồi lại rửa chảo xào rau, nồi nấu canh, ngay cả đáy nồi cũng cọ

sáng bóng.


Rốt cục không kiềm chế được, Giản Lộ cũng phải quay trở lại phòng

khách. Hai người đàn ông vẫn còn nhìn chằm chằm màn hình ti vi tiếp tục

khách. Hai người đàn ông vẫn còn nhìn chằm chằm màn hình ti vi tiếp tục

trầm mặc, không để không khí như vậy tiếp tục, cô liền tìm cách phá tan

cái luồng khí quái dị này. Ban đêm, thời sự cũng hết rồi, hai người vẫn

còn kiên nhẫn. Giản Lộ tiến đến ti vi, tắt phụt màn hình.


“Lâm An Thâm, ngày mai cả anh và em đều phải đi làm. Về nhà ngay cho em!”


Lâm An Thâm lập tức đứng lên, nhưng thế nào cũng không muốn rời đi.


Đỗ Trung ở bên cạnh rốt cục cũng tìm được cơ hội đổ dầu vào lửa:

“Đúng vậy, muộn rồi, chúng ta đi ngủ. Vậy không cần tiễn khách.”


Knock out! Lâm An Thâm nhìn Giản Lộ. Mà Giản Lộ đứng chải tóc, không

nhìn anh. Cô tiến ra mở cửa. Lâm An Thâm hướng cửa đi ra, mỗi bước như

một quyền đánh thẳng vào ngực, đau đến không kêu lên thành tiếng.


Giản Lộ cũng nhìn thất sắc mặt anh, lập tức mềm lòng. Đến cửa rồi lại kéo kéo tay anh, cúi đầu nói: “Em… lát nữa anh về rồi em gọi điện cho

anh…” Sau đó liền buông tay.


Chút hy vọng cuối cùng của Lâm An Thâm vừa sáng lại bị Giản Lộ dội

một gáo nước lạnh. Anh chết lặng rời khỏi nhà cô, chết lặng bước trên

hành lang, đi thẳng vào màn đêm trống rỗng.


Đỗ Trung cũng tiến lại, hỗ trợ đóng cửa. Cái bóng của Lâm An Thâm đã

không thấy nữa, cô còn đứng cạnh cửa làm gì! Anh cũng nhiệt tình kéo cô

vào nhà. Không báo trước, cô từ con mèo mất hồn đã biến thành hổ dữ, bóp cổ anh mà hét: “Đỗ Trung! Đồ thối tha, đồ khốn nạn!! Nhớ nhung bảo vệ

nỗi gì? Vô duyên vô cớ, anh về làm gì! Cuộc sống tốt đẹp của em đều bị

anh phá hỏng cả!”


Nha đầu này quả thực hạ thủ không lưu tình, Đỗ Trung bị bóp cổ thực sự khó thở: “Buông tay…”


“Không buông! Không buông! Không cho anh còn mặt mũi mà khi bắt nạt!

Em phải giải thích với anh ấy thế nào đây! Anh nói em biết đi, nói đi!”

Giản Lộ phát hỏa, nghĩ đến bộ dáng khi nãy rồi của Lâm An Thâm lại thấy

vừa giận vừa đau lòng.


Đỗ Trung nghe vậy cũng tức giận, dùng sức giữ chặt hai tay cô lại:

“Sao nói anh bắt nạt em?! Yêu, yêu em giải thích sao bây giờ! Ai cho em

bắt nạt anh? Ai cho em thích hắn? Ai cho em đứng núi này trông núi nọ!”


“Em chỉ theo lòng mình thôi! Cho tới bây giờ em cũng chưa nghĩ sẽ

tưởng nhớ đến anh!” Giản Lộ tức giận tay cố giãy ra, miệng nói tuyệt

tình.


Đỗ Trung thực sự tức giận: “Não em hư rồi à? Em chính là đứng núi này trông núi nọ! Từ trước đến giờ em vẫn thích anh! Mọi người đều biết em

thích anh!”


“Nhưng bây giờ em không còn thích anh nữa! Hơn nữa ghét anh rồi! Ghét anh trở lại! Ghét anh quấy rối cuộc sống của em! Ghét anh làm cho anh

ấy tức giận ~~ !” Giản Lộ hét lớn.


Mắt Đỗ Trung trừng trừng đầy tơ máu, nắm chặt tay cô, ép cô xuống sô

pha, nói không nên lời, chỉ cảm thấy từng lời cô nói ra như một dao cứa

vào tim anh. Giản Lộ trước kia thích núp sau anh, người luôn ở bên anh,

yên lặng cười với anh đâu rồi, nhất định không phải người trước mắt này. Không phải!


Giản Lộ cố sức dãy dụa, trong mắt đã nghèn nghẹn nước: “Đỗ Trung! Anh cút ngay cho em!”


Đỗ Trung không thể thừa nhận nỗi đau này, càng ép chặt cô xuống sô

pha, dùng sức mình chế trụ tứ chi cô. Người dưới thân ánh mắt đỏ bừng,

nước mắt từng giọt chảy ra nhưng vẫn không ngừng trừng mắt với anh,

khuôn mặt tức giận đỏ ửng, cắn môi. Là cô. Vẻ mặt lúc tức giận vẫn sinh

động như vậy. Người này rõ ràng là Giản Lộ của anh. Nhưng sao bây giờ cô lại nói không thích anh… Đỗ Trung không thể thừa nhận.


“Giản Lộ, anh đã quay lại. Bỏ qua hết quá khứ đi, anh trở về với em

một lần nữa. Anh thật sự quay trở lại với em được không? Hai năm qua,

hằng đêm anh đều nhớ em… Em không thể cứ như vậy bỏ lại anh. Giản Lộ,

anh yêu em…” Nói xong, cúi người hôn lên môi Giản Lộ.


Giản Lộ sững giọng: “Anh dám chạm vào em nữa, em liền trở mặt với anh!”


“Giản Lộ, đừng đùa nữa, lần này anh biết sai rồi… Anh thề lần này sẽ vĩnh viễn ở lại bên cạnh em!”


“Đỗ Trung, em không đùa. Em nói thật.”


“Đừng ~~ đừng như vậy! Anh biết anh không đúng, anh không nên bỏ em

lại thành phố này như vậy. Anh thực sự biết sai rồi! Xin em cho anh một

cơ hội được không…?”


Nước mắt của Giản Lộ vô thanh chảy xuống. Cho tới bây giờ cô cũng

chưa bao giờ nghe thấy âm thanh cầu xin của Đỗ Trung-người luôn cao cao

tự đại, hào sảng. Nhưng mà…


“Đỗ Trung… Em xin lỗi…”


“Anh không cần em xin lỗi! Anh muốn em!”


“…đã muộn…”


Tức thì, Đỗ Trung cảm thấy lạnh cả cõi lòng. Buông tay cô ra, chậm rãi ngồi xuống, nhìn cô từ trên cao: “…Cái gì đã muộn?”


“Sức lực của em đã hết khi anh rời đi hai năm trước rồi…” Giản Lộ che mặt mà khóc: “Hiện tại, em bây giờ chỉ muốn em và anh ấy ở cùng nhau.”


Đỗ Trung nhìn cô khóc, cảm giác tất cả máu trong người cũng chảy ra

theo từng giọt nước mắt của cô. Rốt cục anh cũng thấu hiểu cảm giác vật

quan trọng nhất mất đi. Đỗ Trung hoảng: “Không phải… Là em dùng hắn để

tức giận với anh bỏ đi lâu như vậy…”


“Đỗ Trung, anh xuất hiện làm em sợ mất anh ấy.”


“Giản Lộ… Không thể! Anh không chấp nhận được!”


Giản Lộ lại càng khóc lớn: “Thực xin lỗi… nhưng em thương anh ấy…”


Đau, rất đau.


Đỗ Trung là mối tình đầu của Giản Lộ, từ nhỏ cô đã khăng khăng như

vậy. Lớn lên rồi mới dần dần phát hiện thế giới của anh quá rộng lớn. Mà cô, chỉ là một cảnh nhỏ trong đó. Cho tới bây giờ anh vẫn là một ngôi

sao sáng giữa đám người. Khi đó, niềm vui lớn nhất của cô là nhìn ngắm

ánh sáng của ngôi sao đó. Chỉ tiếc, cô chỉ nhìn thấy vệt sáng của ngôi

sao, trong khi ánh sao sáng nhất lại chỉ có một. Vật đổi sao dời, mọi

người cũng chỉ cố tìm vệt sáng mờ của sao mà thôi.


Tình yêu như vậy, kì thực rất đau khổ. Hơn nữa là loại đau khổ bòn rút tâm tư người ta.


Cô mệt mỏi đuổi theo anh, anh lại chạy càng xa.


Mà khi cô mệt mỏi nhất, Lâm An Thâm đã im lặng xuất hiện.


Giản Lộ khóc mệt, nặng nề ngủ. Trong mơ, cô thấy nụ cười ấm áp của

Lâm An Thâm, từng bước, từng bước bao bọc lấy cô, giống như vầng dương

dịu dàng, ấm áp.


Lâm An Thâm.


Mặt trời buổi sáng chiếu vào mắt, Giản Lộ khó nhọc chống đỡ. Mắt

nhức, khẳng định là sưng húp lên rồi. Cuối cùng tránh không lại chói

mắt, Giản Lộ ngồi dậy, theo thói quen mở loa. Giọng Rock and Roll gào

thét bên tai.


I love you, baby, that is quite all right…


Ngồi bên giường, Giản Lộ giương mắt nhìn tờ giấy trên bàn:


Giản Lộ, anh không hiểu thế nào là đã muộn. Từ nhỏ đến lớn anh đều nghĩ: cho dù đi xa thế nào, quay đầu lại sẽ luôn nhìn thấy em. Nhưng anh đã xem nhẹ

cảm nhận của em. Em cảm thấy vô vọng với anh đúng không? Thực xin lỗi,

là anh đã đi quá xa.


Lần này đến lượt anh chờ em ở phía sau. Bất cứ lúc nào, chỉ cần em biết ở phía sau luôn có anh chờ lệnh lên sân khấu của em. Nếu tiểu tử

kia có thể gánh toàn bộ trách nhiệm, như vậy anh sẽ ở dưới thay hai

người cổ vũ. Nếu hắn không thể, anh sẽ lập tức dự khuyết.


Giản Lộ, anh chỉ muốn em hạnh phúc.


P/S: Cái cốc của em về sau anh giữ. Nếu em không tìm thấy cái cốc khác phù hợp thì phải đến mà lấy nó về. (cái cốc: cuộc đời – đây là một cách chơi chữ.)


Giọng Rock and Roll vẫn đang hò hét. Nhìn nét chữ xiêu vẹo trên mặt

bàn, Giản Lộ vừa khóc vừa cười. Ánh mặt trời sao lại chói mắt như vậy,

chiếu vào mắt thật nhức. Chính là mắt đau mà thôi, cho nên mới khóc.

Chính là bài hát rất hạnh phúc, cho nên với mới cười.


Cái cốc, giận nhau cả đời.


Thực xin lỗi, Đỗ Trung. Cô sẽ không cần cái cốc kia nữa.


Lâm An Thâm nghe điện thoại: “…”


“…”


Hai người trầm mặc. Thế giới cũng trầm mặc.


Lâm An Thâm nghe thấy tiếng nhạc vọng lại trong điện thoại. Loại nhạc rock tình yêu gào thét ầm ĩ, hơn nữa còn cách phone, không nói. Nhưng

hôm này, Lâm An Thâm lại cố gắng nghe.


“Lâm An Thâm…”


“Ừ.”


“Tối hôm qua em quên gọi cho anh…”


“Ừ.”


“Không cẩn thận ngủ quên.”


“Ừ.”


“Anh không chờ điện thoại của em chứ?”


“Không.”


“Em mất cái cốc rồi.”


“Anh mua cho em cái khác.”


“Em muốn một cái có hình hồ ly…”


“Được.”


“Một cái thật lớn…”


“Được.”


“Thật tốt…”


“Được.”


“Em muốn… dùng được cả đời…”


“Giản Lộ.”


“… Dạ.”


“Đừng khóc.”


“Em không khóc…”


“Anh rất đau lòng…”


“Em không khóc thật…”


“Em khịt mũi.”


“Mặt trời rất chói mắt, sau đó nước mắt liền chảy…”


“Ừ.”


“Lâm An Thâm, em không khóc! Oa…a….”


“Ừ, không khóc.”


“Oa…a… Mắt đau quá… Oa…a”


“Bây giờ đi rửa mặt, thay quần áo, anh mang em đi bệnh viện chườm mắt, xong mắt sẽ không đau nữa.”


“Ao…a…Lâm An Thâm… Em gọi để nói cho anh biết… a…a… em nghĩ em yêu anh…”


“…”


“Lâm An Thâm?”


“…”


“Lâm An Thâm!”


“Lâm — An — Thâm! Em nói em yêu anh –!”


“Giản Lộ!”


“Uhm, cái gì!”


“Mở cửa!”


“…”


“Xuống giường, ra mở cửa.”


“…”


“Anh đang ở ngoài cửa.”


“Em chưa rửa mặt… đầu chưa chải… quần áo chưa thay… mắt cũng rất xấu…”


“Anh ở ngoài một đêm, chân rất mỏi.”


“…” Sửng sốt hai giây.


Tiếp theo, trong phòng có một cô gái, hai mắt hạnh đào, dẫm lên loa mà giọng Rock and Roll vẫn đang hát, chạy vội mà đi!


I thank god I’m alive!


You’re just too good to be true!


Oh pretty baby!


*


Ánh mặt trời chói chang chiếu lên người, nóng, mắt rất đau.


Nhưng cám ơn thượng đế là để tôi sống, cám ơn cuộc sống làm cho

tôi gặp một Lâm An Thâm như vậy, cám ơn Lâm An Thâm vì rốt cục cũng giúp tôi may mắn tìm được cái cốc của mình!


Xin cho ánh mặt trời càng chói chang thêm nữa đi!


Lâm An Thâm nói: Từ đầu tới cuối anh chỉ mong em vui vẻ!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận