Gả Cho Lâm An Thâm


Lại là sáng sớm.


Đợi Lâm An Thâm ra khỏi nhà 30 phút, Giản Lộ cũng đi theo.


Đến bệnh viện, Peter đã chờ ở cửa từ sớm. Anh đến trước mặt Giản Lộ:

“Sắc mặt của em kém lắm, muốn chờ đến ngày mai… mới làm không?”


Giản Lộ lắc đầu, giọng thều thào nhưng không đồng ý: “Không cần. Vào thôi.”


Peter đành đuổi theo cô.


Những thứ dụng cụ lạnh như băng không tình cảm chạm vào cơ thể Giản Lộ.


Các chất gây tê bắt đầu phát huy tác dụng. Thậm chí Giản Lộ còn không cảm giác được cánh lạnh những dụng cụ kia nữa.


Nhưng tâm trí cô rõ ràng hoảng loạn, tiếng dụng cụ giải phẫu va chạm, tiếng dụng cụ ở trong cơ thể mình, bức tượng thịt bên trong tử cung

phát ra những âm thanh đang sợ, còn có… tiếng đứa bé khóc thất thanh…


Giản Lộ đau đến mức chỉ biết rơi lệ.


Sau khi Lâm An Thâm nhận được điện thoại lập tức chạy như bay đến

bệnh viện, một đường lái xe như đòi mạng. Anh xông vào bệnh viện, tất cả mọi người đều bị dọa sợ, chỉ thấy một gã đàn ông mặt trắng bệch như

muốn giết người đi thẳng đến phòng giải phẫu.


Tay chân anh lạnh như băng, trước mắt trống rỗng. Anh chỉ muốn biết

mình muốn chạy, muốn chạy thật nhanh. Một mạch chạy lên tầng sáu, mặc kệ những tiếng kêu sợ hãi hai bên đường, có dọa người khác hay không, có

đụng vào ai hay không, anh chỉ cần tìm được vợ anh, con anh nhanh nhất

mà thôi. Đó là toàn bộ sinh mệnh của anh, anh đang tìm chính sinh mệnh

mình!


Hành lang dài ngoài phòng giải phẫu vắng tanh. Tiếng bước chân của Lâm An Thâm vang lại lại càng càng trầm thấp, dồn dập hơn.


Ở đó cũng có một người đàn ông đang đứng. Dáng người kia đúng là dáng người trong ảnh.


Y tá hỏi anh ta: “Xin hỏi anh là Lâm tiên sinh?”


Người đàn ông kia đáp: “Đúng.”


Đưa tờ biên lai cho anh ta, y tá nói: “Đây là thuốc của vợ anh, lần

sau đến lấy thuốc. Tất cả đều là thuốc để bồi bổ thân thể. Nên ăn nhiều

thịt gà, trứng với rau dưa.”


Anh ta nhận thuốc rồi nói lời cảm ơn, lúc này nghe được tiếng bước chân dừng dột ngột, quay đầu lại.


Kia là một gương mặt nghiêng nước nghiêng thành.


Có một luồng khí tức xông thẳng lên đầu Lâm An Thâm. Mắt anh đỏ như

mắt con báo săn mồi, nhanh như chớp nện một đấm lên mặt gã đàn ông kia.

Anh ta né không kịp, đầu bị đánh ngoẹo sang một bên, chịu không nổi sức

mạnh đập vào tường đá.


Tường trắng dính một vệt máu đỏ tươi.


Ý tá ở bên cạnh hét chói tai.


Nhưng mà người đàn ông bị đánh lại mang vẻ mặt không thèm quan tâm,

chạm nhẹ vào miệng viết thương, phát hiện có máu cũng không để ý, ngược

lại bật cười: “A, Lâm An Thâm, thì ra cậu cũng có loại cảm xúc này? Thì

ra em trai đáng yêu nhất của anh cũng đã trở thành một người đàn ông

trưởng thành.”


Hai mắt Lâm An Thâm trừng lại, tiếp tục đánh anh ta một quyền nữa.


Anh ta muốn chắn lại nhưng cũng chỉ đủ để trở thành bao cát bị Lâm An Thâm phát tiết, một quyền đánh trúng bên má, khóe miệng rách ra, mùi

máu tanh ngọt mà gay mũi.


“Vì sao là anh?! Vì sao anh lại muốn dẫn Giản Lộ đến nơi như thé này! Lâm Hải Thâm, đó là người phụ nữ của tôi, là con của tôi –!!”


Lâm Hải Thâm lau máu ở khóe miệng, máu lại tiếp tục chảy ra. Anh ta

vẫn cười như trước, chút máu bên miệng lại càng làm anh ta yêu dã, kinh

tâm động phách hơn nữa: “Anh biết. Cô ấy chính là người con gái mà cậu

luôn yêu, là người con gái duy nhất khiến cậu động tâm, là người có thể

khiến cậu phấn đấu quên mình, cũng là người mà cậu không tiếc lấy lợi

ích của Trọng Mộc đúng không? Tôi đều biết, trận chiến của Trọng Mộc và

Triệu Nhật, ai còn không biết ý nghĩa của hai chữ Giản Lộ đối với Lâm An Thâm?”


Anh tiến lên từng bước, túm lấy áo Lâm Hải Thâm, lại tức giận: “Sao

lại xuống tay với cô ấy! Rõ ràng anh biết cô ấy là của tôi, là của tôi!

Vì sao!!”


Lâm Hải Thâm không tìm cách tránh đi ánh mắt hung ác của anh: “Còn

hỏi vì sao sao? Sự thật bày ra ngay trước mắt, cô ấy đồng ý, anh đồng

ý.”


Bản năng của Lâm An Thâm khiến anh không tin lời anh ta: “Nói bậy!

Anh nói bậy –! Cô ấy sẽ không đồng ý, cô ấy yêu tôi nhất, yêu con của cô ấy nhất, không thể nào có chuyện cô ấy đồng ý! Là anh ép cô ấy, là anh

Anh nói bậy –! Cô ấy sẽ không đồng ý, cô ấy yêu tôi nhất, yêu con của cô ấy nhất, không thể nào có chuyện cô ấy đồng ý! Là anh ép cô ấy, là anh

dùng thủ đoạn ép cô ấy! Tôi tin cô ấy!”


Lâm Hải Thâm khinh miệt nhìn trán Lâm An Thâm nổi lên gân xanh: “Cậu

tin cô ấy? Lâm An Thâm, đừng tự lừa mình dối người, cậu biết rõ mị lực

của tôi. Với khuôn mặt này của tôi ngay cả phồn thịnh của Trọng Mộc cũng có thể đổi được, còn cái gì mà không thể? Cô ấy yêu cậu nhất? Không cần tiếp tục khờ dại như vậy –!”


Lâm An Thâm một câu quát anh ta: “Không được nói! Cô ấy không phải là người như thế!” Dứt lời lại muốn dơ tay đánh Lâm Hải Thâm.


Giải phẫu xong rồi, y tá đỡ Giản Lộ ra ngoài. Vừa mở cửa, cô liền

nhìn thấy tư thế định đánh anh trai mình của Lâm An Thâm, lớn tiếng ngăn cản: “Không cần –” Một tiếng kêu, dùng lực động đến miệng vết thương,

Giản Lộ đau đến mức trán rịn một tầng mồ hôi lạnh


Động tác của Lâm An Thâm dừng lại giữa không trung.


Cứng ngắc xoay người, Lâm An Thâm nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của

Giản Lộ, môi so với tường bệnh viện còn trắng hơn. Mồ hôi lạnh, mắt

trống rỗng, anh chưa từng gặp qua bộ dáng đáng thương đau lòng đó của

Giản Lộ.


“Em…” Một giây đó, Lâm An Thâm không thể nào hỏi.


Giản Lộ hoảng hốt, Lâm An Thâm an tâm liếc mắt đi.


Anh thả áo Lâm Hải Thâm ra, từng bước tiêu sái đến trước mặt Giản Lộ, nắm lấy tay cô, thở ra một hơi, thật lạnh…


Giản Lộ phản xạ có điều kiện muốn rút tay lại. Anh nhẹ nắm ngón tay

mình lại, bắt lấy. Sau đó nghe được giọng nói run run của anh: “Vợ… con

của anh… đâu?”


Trong khoảnh khắc, nước mắt Giản Lộ trào ra, cô không thể đối mặt với đôi mắt đầy bi thương của anh được, đành cúi đầu.


Thế giờ vững chắc trước mặt Lâm An Thâm như sụp đổ trong nháy mắt.

Liếc nhìn vào phòng giải phẫu, bác sĩ đang cởi đôi găng tay đầy máu, y

tá vội vàng cất gọn các dụng cụ bẩn, trong đó có một gã y tá đang cầm

túi đựng một thức chất lỏng mơ hồ.


Toàn thân Lâm An Thâm run lên một cái. Anh nhìn qua Giản Lộ, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc: “Con… không còn?”


Giản Lộ nhìn đôi mắt đỏ quạch của anh, trong lòng còn đau hơn so với

vừa rồi làm giải phẫu, cô lắc đầu theo bản năng. Cuối cùng, vô lực, khóc thành tiếng.


Gật đầu.

Gật đầu.


Lâm An Thâm vẫn nhìn chằm chằm vào cô, tiếp tục nhìn như vậy. Cuối

cùng cô vẫn gật đầu, trước mắt anh lập tức đen lại, ngã tựa vào tường,

tâm can phế phủ đều run lên, bỗng nhiên cảm giác quanh người là gió lạnh rét căm.


Trái tim như bị cứa một dao, chắc cũng chỉ làm cảm giác này mà thôi.


Mùa hè, rốt cuộc anh vẫn không tìm thấy mùa hè…


Sau cuộc giải phẫu một tuần, ngày đêm Lâm An Thâm đều quan tâm, nhè

nhẹ tỉ mỉ từng chút một, sức khỏe Giản Lộ dần dần hồi phục. Nhưng mà Lâm An Thâm vẫn chưa từng nói với cô một câu.


Lại một tuần nữa, Giản Lộ khôi phục thể trạng bình thường. Cô chủ

động nói chuyện với Lâm An Thâm, tuy anh cũng không phải rơi vào trạng

thái trầm cảm tuyệt đối nhưng cũng chỉ trả lời “Ừ” có lệ. Giản Lộ vẫn

kiên nhẫn chờ ngày Lâm An Thâm phục hồi cảm xúc, hẳn anh sẽ không còn

lãnh đạm với cô như vậy nữa.


Đến tuần thứ tư. Giản Lộ quấn quýt lấy Lâm An Thâm, giống như trước

kia trêu chọc anh, cười với anh, dùng những cửa chỉ đơn giản tiếp cận

anh. Lâm An Thâm dần dần thoát khỏi trạng thái trầm mặc, anh bị trêu

chọc, cơn khát lại tiếp tục tới nữa. Buổi tối anh lại bắt đầu muốn giữ

lấy cơ thể cô, biểu tình đều bức thiết vặn vẹo. Giản Lộ kinh hãi, đành

phải nhắc nhở anh sau một tháng giải phẫu không được cùng phòng với anh. Lâm An Thâm hết sức căng thẳng cắt đứt dây đàn đang căng, cố nén. Sau

đó lấy chăn cùng gồi, mỗi đêm ngủ ở thư phòng.


Sang tuần thứ năm. Về chuyện phá thai của Giản Lộ Lâm An Thâm cũng

không nói một cũng không hỏi, một chữ cũng không nói. Anh lại cười đùa

với cô như thường ngày, nhưng vần đề về đứa bé lại trở thành vấn đề tối

kị trong câu chuyện. Giản Lộ mung lung, không biết hình dung trạng thái

hiện nay như thế nào. Có đôi lúc đùa với anh, anh cũng cười theo, nhưng

mà Giản Lộ cảm thấy rất xa xôi. Nụ cười trên mặt anh như ở một nơi rất

xa nào đó, cô không cảm nhận được cũng không thấy được.


Lâm An Thâm, anh tựa như một ảo ảnh thật xa phía chân trời. Đẹp đẽ,

dụ hoặc, lại làm cho người ta có cảm giác có thể biết mất bất kỳ lúc

nào.


Giản Lộ bắt đầu cảm thấy không thên bỏ qua hiện tượng này.


Lâm An Thâm nói: Nói không rời bỏ anh!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận