Em Muốn Tin Tức Tố Của Anh


Ánh mắt Lục Hàm Châu thoáng lóe lên, trầm mặc hai giây mới nói: " Được."


Hắn xoay người khóa cửa lại. Kiều Tẫn thở phào nhẹ nhõm lại khó giải thích mà hơi khẩn trương, tầm mắt liếc loạn trên giường. Bọn họ sẽ thật sự phải ngủ trên một cái giường sao?


" Đi tắm đi." Lục Hàm Châu nhìn xung quanh một vòng, nhìn thấy vali của cậu đặt bên cạnh bàn, đi tới tìm áo ngủ giúp cậu.


Kiều Tẫn ngoan ngoãn nhận lấy quần áo đi vào phòng tắm. Lục Hàm Châu ngồi trên ghế có chút xuất thần, hơi uể oải day day ấn đường, lại mở cửa sổ ra để tản đi khí vị tin tức tố trong phòng.


Bạc Hành Trạch nói rất đúng. Hắn quả thực là cố ý để Ninh Lam đưa Kiều Tẫn đến đây, để cậu một mình ở trong môi trường hoàn toàn không quen thuộc, kích thích cậu nghĩ đến hắn.


Hiệu quả coi như không tệ, mỗi lúc cậu nhìn thấy hắn mắt đều sáng lên, mặc dù là đối mặt với Phương Nhuế đã mến mộ từ rất lâu cũng không do dự.


Đêm nay muốn hắn ở lại, Lục Hàm Châu suy đoán hẳn là cậu sợ hắn lại đi cậu lại phải đối mặt với những người xa lạ kia. Coi như có một chút lưu tâm, nhưng những thứ này vẫn như cũ không phải là tình yêu.


Hắn muốn quá nhiều, không cho phép Kiều Tẫn chỉ cho hắn một chút báo đáp này, hắn muốn tình yêu, cậu giao phó toàn bộ cho hắn.


Còn phải ép Kiều Tẫn một chút nữa, hắn chỉ cần nhượng bộ một chút, Kiều Tẫn vĩnh viễn không bao giớ biết tình yêu chân chính là gì.


" Đàn anh, tôi tắm xong rồi."


Kiều Tẫn đứng ở cửa phòng tắm, tóc tai ướt nhẹp, đôi mắt bị phủ lên một tầng mỏng hơi nước long lanh, không có lệnh của hắn liền không dám tiến thêm bước nữa, chỉ sợ chọc hắn tức giận.


" Lại đây."


Kiều Tẫn chậm rì rì đi tới, thời điểm bị Lục Hàm Châu nắm lấy tay liền theo phản xạ mà giãy dụa một chút. Đến lúc phát hiện ra ánh mắt của hắn liền ngừng lại, cố nén căng thẳng nuốt nước bọt.


" Đừng sợ, tôi đã nói sẽ không nhắc lại chuyện đánh dấu nữa thì nhất định sẽ không nuốt lời. Tôi giúp em sấy tóc." Lục Hàm Châu cầm máy sấy tóc, đứng dậy để cậu ngồi trên ghế, dùng tay thử nhiệt độ một chút mới bắt đầu sấy tóc cho cậu.


Kiều Tẫn tim đập hỗn loan, hai tay siết chặt lấy quần ngủ, tùy ý để hắn ôn nhu sấy tóc.


" Hôm nay em gặp Phương Nhuế, không muốn xin chữ kí của cô ấy sao?"


Kiều Tẫn vừa nghe thấy Phương Nhuế liền có chút ủ rũ, tự ti rũ mắt xuống: " Tôi có thể gặp Phương lão sư một lần là được rồi, không, không cần chữ kí."


" Ừm." Lục Hàm Châu trầm mặc một hồi, lại hỏi cậu: " Buổi chiều Chúc Xuyên có mang em ra ngoài đi dạo không? Cậu ta rất thích đi chơi, mặc dù hay phóng túng với tiểu hoa hồng* nhưng miễn cưỡng vẫn có thể coi là đáng tin."


*Gốc là " Gái hồng lâu " nhưng mình cứ thích Tiểu hoa hồng đấy =))


Kiều Tẫn ngẩng đầu: " Tiểu hoa hồng là gì?"


"... Ý là khen cậu ta đẹp mắt, đúng rồi, mẹ em và Phùng Ngọc Sinh có gọi cho em không?"*


*Chỗ này thiếu, nguyên gốc còn một ý nữa " Có nhờ em thổi gió bên gối tôi không?" nhưng theo mình nghĩ như này hợp với tính cách nhân vật hơn (?)


Kiều Tẫn gật đầu: " Có gọi."


" Em trả lời họ như nào?"


Kiều Tẫn không nói với Dương Cần nhưng đối với Lục Hàm Châu vẫn là không phòng bị mà hỏi, " Bọn họ nhờ tôi thổi gió bên gối của anh, nhưng chúng ta không ngủ chung một cái gối, thổi như nào bây giờ?"


Tay Lục Hàm Châu khẽ ngưng lại, máy sấy tóc thổi gió nóng một chỗ, Kiều Tẫn thấp giọng: " Đau."


" Xin lỗi." Lục Hàm Châu xoa xoa phần da đầu bị nóng cho cậu, cách máy sấy xa ra một chút, thoáng ổn định tin tức tố của chính mình mới tiếp tục sấy tóc. Kiều Tẫn quá thật quá câu nhân.


Loại bản năng này đơn thuần mà lại lộ ra một dục vọng tinh khiết bên trong. Thật ra tất cả chỉ là do quá ngây ngô mà không hiểu, còn loại dục vọng kia cũng chỉ tồn tại trong nội tâm dơ bẩn của một mình hắn.


Lục Hàm Châu gác lại máy sấy, sửa áo ngủ cho cậu nói: " Lên giường chơi điện thoại, tôi đi tắm."


Lục Hàm Châu không quá tin mình có thể ngủ cùng Kiều Tẫn trên một cái giường mà không làm gì, đặc biệt là đứa nhỏ này thỉnh thoảng còn dùng tin tức tố " khiêu khích " hắn.


Kể cả hắn có là thánh nhân đi nữa thì cũng không chống đỡ nổi sự hấp dẫn của tin tức tố.


Hắn nán lại ở trong phòng tắm một hồi lâu, trong đầu tưởng tượng hình ảnh Kiều Tẫn ghé vào lồng ngực hắn khóc thút thít, hồi tưởng lại khí vị tin tức tố ngọt ngào của cậu giải quyết rồi mới ra ngoài.


Kiều Tẫn không biết đang xem cái gì, nhíu chặt lông mày, vừa thấy hắn đi ra liền tay chân luống cuống tắt điện thoại diệt trừ chứng cứ.


" Trốn tôi xem cái gì mà căng thẳng đến vậy?" Lục Hàm Châu có chút buồn cười, " Yên tâm, tôi không có thói quen điều tra điện thoại người thân. Chỉ cần không nói chuyện yêu đương với người khác tôi sẽ không có ý kiến gì."


Kiều Tẫn vội vàng lắc đầu: " Tôi không có."


" Ừ, không có là tốt rồi." Lục Hàm Châu chưa lên giường, ngồi trên ghế sa lông cạnh cửa sổ, hất cằm về phía cậu, " Rơi đồ."


Kiều Tẫn vừa cúi đầu nhìn liền vội vàng nhặt lên.


Lời này vừa kết thúc cả phòng liền lâm vào một trận yên tĩnh. Kiều Tẫn không phải người sẽ chủ động bắt chuyện, toàn là Lục Hàm Châu hỏi một câu cậu liền đáp một câu.


Trước đây cậu luôn hy vọng Lục Hàm Châu đừng xuất hiện trước mặt mình, nếu như bắt buộc phải ở cùng hắn thì cũng cố gắng đừng có mở miệng chọc giận hắn. Hiện tại hắn không nói lời nào làm cậu vừa cẳng thẳng vừa hốt hoảng.


" Đàn anh... Anh không lên giường sao?"


Lục Hàm Châu nói: " Ừ, tôi ngủ ở sô pha."


Kiều Tẫn nhìn ghế sa lông kia, thoạt nhìn rất rộng nhưng Lục Hàm Châu quá cao lớn, nằm lên lại có chút nhỏ hẹp, chen chúc. Vừa nhìn liền biết không quá thoải mái.

Kiều Tẫn nhìn ghế sa lông kia, thoạt nhìn rất rộng nhưng Lục Hàm Châu quá cao lớn, nằm lên lại có chút nhỏ hẹp, chen chúc. Vừa nhìn liền biết không quá thoải mái.


Cậu siết chặt tay, trong lòng dâng lên một trận mất mát, " Xin lỗi."


" Sao lại xin lỗi?" Lục Hàm Châu thật sự rất không thích cậu nói hai chữ này. Mỗi khi cậu không tìm được đáp án hoặc là không biết phải làm sao liền theo bản năng mà nói xin lỗi.


Hắn muốn Kiều Tẫn suy nghĩ rõ ràng có thích hắn hay không, chứ không phải muốn cậu nói xin lỗi hắn.


" Nếu... Nếu anh không muốn ngủ cùng tôi, vậy anh đổi, đổi sang phòng khác đi. Đừng ngủ ghế." Kiều Tẫn căng thẳng nhìn hắn, không biết phải làm sao mà nói lắp: " Hoặc là để tôi, tôi ngủ ghế sô pha, anh đừng... Tôi..."


" Kiều Kiều."


" Hả, dạ?"


" Đừng sốt sắng, chậm một chút, em muốn cái gì."


Đêm nay cậu để hắn ở lại, còn muốn mời hắn lên giường ngủ, Lục Hàm Châu có thể thoáng rõ ràng một chút tâm tư bên trong của cậu, tận lực ôn nhu nói: " Đừng gấp."


Kiều Tẫn vành bắt đỏ bừng, ngậm lấy nước mắt chỉ chờ rơi xuống. Cậu không biết đến cùng là bản thân mình muốn cái gì, một đoàn hỗn loạn ở trong đầu cậu, căn bản không thể tìm được ngọn nguồn.


Lục Hàm Châu buộc cậu nói: " Nói rõ ràng, tôi sẽ đáp ứng em."


" Tôi không biết... Thật xin lỗi, tôi quá, quá ngu ngốc, nếu như tôi thông minh một chút là tốt rồi."


Dương Cần vẫn luôn dạy cậu, cậu không quá lanh lợi, đừng tự ý quyết định việc gì, chỉ cần nghe lời người khác là được rồi. Cho nên quanh năm suốt tháng, đã từ lâu không tự quyết định xem mình muốn cái gì.


Phùng Triều Ân giễu cợt cậu là đứa thiểu năng, tự kỷ, lại càng làm cho cậu không dám nói là mình muốn cái gì, chỉ một mực lùi bước, một mực chịu đựng.


Kiều Tẫn siết chặt tay, tự tổn thương mình nói: " Tôi.... Đầu óc tôi không tốt, quá ngu ngốc, xin lỗi, xin lỗi..."


Đầu quả tim Lục Hàm Châu đau xót, đứng lên đi đến xoa xoa đầu cậu động viên: " Không sao, Kiều Kiều không ngu ngốc, em chỉ là không nghĩ rõ ràng thôi."


Kiều Tẫn được hắn ôm một cái liền triệt để không nhịn nổi nữa, nằm nhoài trong lồng ngực hắn khóc thút thít, " Đàn anh, anh có phải là không cần tôi nữa không?"


" Sẽ không, tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ không cần em."


" Vậy tại sao anh không ôm tôi, hôm nay anh tới, lúc đó anh không có ôm tôi." Kiều Tẫn đã quen thuộc được Lục Hàm Châu ôm ấp cùng những lần bị hắn lừa hôn môi, liên tục ba ngày không được ôm làm cho cậu có chút lạnh lẽo lại thấy rất bất an.


Lục Hàm Châu bất đắc dĩ thở dài một cái, dang tay ôm người vào trong ngực, thấp giọng nói: " Xin lỗi, đàn anh quên mất, em xem bây giờ có phải tôi đang ôm em hay không."


Kiều Tẫn lau mắt, giọng nói mang theo chút nức nở " Ừm " một tiếng.

Kiều Tẫn lau mắt, giọng nói mang theo chút nức nở " Ừm " một tiếng.


Lục Hàm Châu buông cậu ra, lại bị cậu lập tức kéo lại ống tay áo, " anh muốn đi đâu?"


" Tôi đến ngủ cùng em." Lục Hàm Châu xoa xoa đầu cậu, dưới tầm mắt của cậu đi tới một bên, vén chăn lên giường, cách xa cậu một chút.


" Ngủ đi."


Kiều Tẫn chớp chớp đôi mắt đỏ bừng ngoan ngoãn nằm xuống, muốn nói lại không dám đành hít sâu mấy hơi, nhìn khoảng cách giữa hai người trong lòng lại có chút đau đớn.


Rõ ràng đều đã cùng ngủ một cái giường mà Lục Hàm Châu hôm nay khác so với ôn nhu thường ngày. Không hung dữ với cậu, không có bắt nạt cậu nhưng cậu lại cảm thấy Lục Hàm Châu thật xa cách.


Kiều Tẫn muốn duỗi tay nắm lấy, thái độ thờ ơ của Lục Hàm Châu làm cho cậu không biết là nên nắm lấy cái gì, liền không thể làm gì khác hơn là phí công phí sức xiết lấy ngón tay.


" Không ngủ được?"


" Vâng."


Lúc này điện thoại Lục Hàm Châu vang lên, là cuộc gọi video, hắn xoay người đi lấy, trên màn hình hiện lên hai chữ Mặc Mặc.


Hắn nhận máy, khuôn mặt Mặc Mặc lập tức hiện lên màn hình.


" Này lão già, sao chú không ở nhà."


Khóe mắt Lục Hàm Châu hiện lên chút ý cười, thanh âm lại hơi trầm xuống: " Nhóc con không biết lớn bé, có chuyện gì?"


Ở Bình Châu bây giờ còn lại ban ngày, điện thoại bên kia di chuyển qua một hướng khác, " Tôi đến nghỉ đông, sao trong nhà chú lại không có ai? Vợ chú đâu?"


Lục Hàm Châu nói: " Giáo sư Phó tổ chức lễ cưới, chú tới tham dự, nhóc gọi điện cho Ninh Lam đến chỗ cô ấy ở, ngày mai bọn chú trở về."


Lục Hàm " Ừ " một tiếng, nói: " Cúp."


Kiều Tẫn nhìn hai người đối thoại lại nhìn thấy Lục Hàm Châu từ khóe mắt đến đuôi lông mày đều tràn ngập ý cười, " Cậu bé là, là ai?"


" Con trai đại ca." Lục Hàm Châu giải thích cho cậu: " Lần trước lúc đưa em về cậu nhóc không ở đó. Tới kỳ nghỉ đông luôn theo chân tôi, đứa nhỏ chưa trưởng thành đã bị ba người lớn trong nhà mưu tính."


Kiều Tẫn kinh ngạc há to miệng, " Cậu bé... Cậu bé thoạt nhìn còn nhỏ như thế."


Lục Hàm Châu cười nói: " Ừm, dạng tiểu ma vương như Lệnh Ý không sợ trời không sợ đất chỉ sợ thằng nhóc đó."


Kiều Tẫn không biết là ước ao hay gì mà rũ mắt xuống nói: " Nếu tôi được như vậy là tốt rồi."


" Hả?"


" Không, không có gì." Lời nói ở trong miệng nấn ná rất lâu mới hỏi hắn: " Sao cậu bé không ở nhà mà lại muốn qua nhà anh?"


" Đại ca không thích Mặc Mặc, giữa hai cha con không có tình cảm."


Kiều Tẫn có chút khó hiểu: " Tại sao?"


" Thời điểm Mặc Mặc lớn bằng Lệnh Ý cũng nghịch ngợm, có một lần Mục Sương Lam đón nó tan học mà bởi vì nó nghịch ngợm nên suýt nữa khiến Mục Sương Lam bị tông xe, may quá chỉ có chút trầy da. Lần đó đại ca tát nó một cái, phạt nó quỳ ở trong phòng suy nghĩ, không nghĩ được không cho ra ăn cơm."


Kiều Tẫn sợ ngây người, " Hả?"


" Mặc Mặc từ nhỏ đã thông minh, tâm tư so với người bình thường luôn cẩn thận hơn. Đại ca ít quan tâm nó, hai cha con lại không có tình cảm, cho nên kỳ nghỉ thường đến công ty theo Ninh Lam đi chơi."


Kiều Tẫn suy tư đến xuất thần, Lục Hàm Châu lại nói tiếp " Thật ra nó ngoan hơn rất nhiều đứa trẻ, đi theo bên người Ninh Lam chưa từng gây họa một lần nào. Ngoài trừ tính cách không biết lớn bé vẫn có thể tính là một đứa nhỏ khiến mọi người yêu quý."


" Sao đại ca lại không thích cậu bé? Cậu bé không phải là con trai của đại ca đấy sao?" Kiều Tẫn cắn môi một cái, không nghĩ nổi nói: " Đại ca nhìn bên ngoài ôn nhu như vậy, sao có thể đánh cậu bé?"


" Anh ta nghi ngờ Mặc Mặc không phải con ruột của mình."


" Hả?!"


" Anh ta hiểu rõ Mặc Mặc là con mình nhưng chẳng qua là vì muốn mượn lí do này mà giữ Mục Sương Lam lại thôi."


Loại người như Lục Bình Ngôn rất đa nghi, không thể không đi thăm dò thân phận của Mặc Mặc. Đối với Lục Bình Ngôn, Mặc Mặc chẳng qua chỉ là một công cụ để giữ chân người trong lòng thôi.


" Anh anh nói, đại ca và..."


" Ừm."


Lục Hàm Châu vuốt ve mặt cậu, ôn nhu nói: " Nếu như nhóc con kia không nghe lời em, em cứ dạy dỗ nó. Còn nó dám đại nghịch bất đạo*, em cứ nói cho tôi, tôi giúp em giáo huấn nó."


*Đại nghịch bất đạo: chỉ những lời nói cùng hành vi phạm thượng tác loạn, phá hoại trật tự phong kiến. Hiện dùng để hình dung tội to ác lớn.


Kiều Tẫn hiển nhiên chỉ cảm thấy đau lòng cho Mặc Mặc, vội vàng lắc đầu nói: " Anh đừng, đừng hung ác với cậu bé, Mặc Mặc đáng thương như vậy."


Lục Hàm Châu bật cười nói: " Em còn tâm tư thương cảm cho người khác, đứa nhỏ ngốc."


Tác giả có lời muốn nói: QAQ nhất thời không biết nên đau lòng ai *rơi vào trầm tư*


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận