Em Là Đặc Biệt


“Cốc... cốc…cốc…”




-Ai vậy? – Gia Vũ nhanh chóng

đóng chiếc laptop lại, chỉnh lại bộ đồ nặng trịch, rảo bước lại phía chiếc cửa

lớn, đôi tay to có phần thô kệch đưa lên nắm đấm cửa




…………………..




-Là Dương Kha đây, em có thể

mở cửa nhanh nhanh một chút được không? – Dương Kha cau có lên tiếng




“Xoạch…cạch…”




-Từ bao giờ anh lại biết phải

gõ cửa rồi mới được vào phòng người khác vậy? – Dương Khanh mở cửa mới người

anh trai đã lâu không gặp cùng… 4 con người đang nhìn chằm chằm mình vào phòng,

sau đó liền nhanh tay khóa trái cửa lại.




-Haha…cậu ta là đã mở cửa rồi

nhưng ai dè cửa khóa chứ … . – Jack vừa cười khúc khích vừa chiếu ánh mắt vào

chàng trai tên Dương Kha đang chễm trệ ngồi trên chiếc giường lớn một cách thản

nhiên như đây là phòng cậu vậy.




-Mọi người cũng ngồi đi. –

Vừa bước lại phía bộ sô pha ở góc phòng, Dương Khanh vừa nói – Vậy… mọi người

có việc gì lại đến tìm tôi?




-Cũng không có gì, chỉ là tới

nhờ em giúp chúng tôi trốn ra ngoài thôi. – Alex cũng bị cả bọn kéo đi theo mà

thực ra là anh hoàn toàn muốn ra ngoài, ở đây quả thật quá ngột ngạt rồi,

trường học vốn là không cùng anh đội chung một bầu trời




-Trốn ra ngoài? Các anh có

biết, an ninh trường Thiên Hà này nghiêm ngặt đến thế nào không mà lại nghĩ tới

việc đó? Còn chưa kể, nếu bị bắt thì hậu quả phải gánh chịu cũng không phải

việc mà một người bình thường có thể nghĩ tới đâu. – Dương Khanh ngồi thẳng

người lại, đảo mắt một vòng quanh 5 con người kia, trên đời này, cậu chẳng sợ

bất cứ thứ gì, ngay cả ba mẹ cũng không một chút nhún nhường nhưng hình phạt

của trường Thiên Hà và…. Thầy Gia Vũ là ngoại lệ, cậu đã nhận ra mức độ nguy

hiểm của ông thầy chết bầm đó rồi, nhớ đến thầy ta lại vô cùng khó chịu…




-Như vậy thì không để bị bắt

là được rồi. – Phát biểu tỉnh queo, dạo này Dương Kha có vấn đề gì về não sao




-Anh… Việc đáng nói là làm

thế nào để chốn ra mà không bị bắt ấy. – Dương Khanh cũng thật xấu hổ về người

anh này mà




 Tất cả như rơi vào trầm tư, việc tìm cách để

thoát khỏi đây không phải 5 người họ chưa từng suy nghĩ, chỉ là với mạng lưới

an ninh như vậy, con ruồi còn chưa chắc bay qua được chứ không phải là bọn họ

nữa, bởi vậy mới đến tìm cậu, tưởng rằng Dương Khanh từ bé đã ở đây sẽ có cách

giúp họ trốn ra ngoài, ngờ đâu…




……………………

……………………




-Tiểu Nghi, là anh, Kevil

đây! – Kevil đứng trước phòng nó mà hiện tại chính là Gia Vũ cẩn thận gõ cửa,

rồi lên tiếng một cách dồn dập, hoàn toàn khác với phong thái thường thấy của

anh, một người vô cùng trầm tĩnh.




Chiếc cửa mở ra, Kevil không

đợi Gia Vũ mời vào liền nhanh tay kéo phật cậu đi, Kevil là có chuyện gì mà lại

như vậy? Thắc mắc cũng lập tức được giải đáp trên đường anh kéo Gia Vũ ra xe:




-Là mẹ, bà ấy…bà ấy tỉnh lại

rồi, mẹ của chúng ta tỉnh lại rồi.




Đôi mắt xanh lá vốn được giấu

kín phía sau lớn kính áp tròng kia nay trừng lớn, thay vì để anh kéo đi như

trước, Gia Vũ liền bước nhanh đi ngang bằng với anh, tỉnh rồi, bà ấy là đã tỉnh

rồi sao, 10 năm qua, nó luôn dành nhiều thời gian ở bệnh viện Phong Nguyệt với

mẹ hơn là ở nhà, dạo gần đây, vì chuyện hứa hôn chết tiệt kia mà nó quên mất

việc ngày ngày đến thăm mẹ, mẹ tỉnh rồi, nó liền không cưới hỏi gì nữa, sẽ mãi

mãi chỉ ở bên cạnh bà mà thôi… vừa suy nghĩ, Gia Vũ lại vừa mỉm cười rạng rỡ,

trên khóe mắt lại không khỏi xuât hiện một vật thể long lanh như trực trào… Gia

Vũ cùng Kevil lên xe, anh đưa “tên đàn ông” này về biệt thự Phong Nguyệt cách

bệnh viện Phong Nguyệt không xa lắm, Gia Vũ ngạc nhiên quay qua nhìn anh:




-Sao lại về đây? Mẹ là vẫn

đang ở bệnh viện mà phải không?




-Chẳng nhẽ em lại định tới

gặp mẹ với bộ dạng đó sao, Tiểu Nghi? – Kevil cũng quay qua Gia Vũ mà mỉm cười,

từ khi nào thì đứa em gái thông minh của anh lại trở nên lú lẫn như vậy rồi




-À… Chờ em, em liền lên thay

đồ thật nhanh. – Gia Vũ hiểu được điều anh vừa nói, nhanh chân rời khỏi xe mà

tức khắc chạy lên phòng thay đồ




Nhìn theo bóng dáng cô gái nhỏ

ấy, Kevil lại càng khắc nụ cười tuyệt diệu kia lên khuôn mặt hoàn mĩ của anh

thêm rõ ràng hơn, sâu hơn một chút




……………………..




“Reng…reng…” – Tiếng chuông

điện thoại cổ lỗ sĩ của người nào đó bất chợt vang lên làm tâm trí 6 con người

vẫn còn đang ở đâu đó ngoài kia liền lập tức về lại với xác.




-A lô. Gọi em có việc gì

không? – Alex lấy chiếc điện thoại ra, nhanh chóng liếc qua dòng chữ “Kevil”

rồi áp vào tai mà hỏi




-..............




-Cái gì? Mẹ Nguyệt tỉnh rồi

sao, khi nào vậy, mẹ vẫn ở bệnh viện Phong Nguyệt chứ…..

sao, khi nào vậy, mẹ vẫn ở bệnh viện Phong Nguyệt chứ…..




-……………….




-Được rồi, em dẫn theo mấy

người kia được không?




-……………….




-Chờ em một lát, 5 phút nữa

gặp anh ở biệt thự. Chào anh! – Kết thúc cuộc nói chuyện, Alex đưa khuôn mặt

trầm trọng qua mà nhìn từng người một, ngoài vẻ dửng dưng của Thiên Nhật ra thì

người nào, người nấy đều chung một tâm trạng – Có lí do quang minh chính đại mà

ra ngoài rồi, lại còn là được hiệu trưởng cho phép nữa chứ. – Alex như hét lên,

tất cả vui mừng mà luống cuống chân tay, mãi mới rời được khỏi căn phòng của

Dương Khanh, họ là hoàn toàn chán cái không khí bó buộc trong trường Thiên Hà

này rồi, ngoài mấy sự kiện kịch tích trong giờ của thầy Vũ ra thì toàn bộ đều

vô cùng nhàm chán…




 6 người họ sau khi rời khỏi trường liền nhìn

thấy 2 chiếc xe hơi đang đậu ngay đó, không chần chừ, lập tức đuổi tài xế xuống

mà tự mình lại đi, Alex đi trước dẫn đường tới biệt thự Phong Nguyệt, nơi anh

và nó đang chờ…




 




-Kevil, em xong rồi, đi được

chưa? – Từ cánh cửa to lớn, một cô gái bé nhỏ nhưng lại là hệt  như một tiên nữ chẳng vướng lấy một ít bụi

bẩn nhân gian, đôi mắt xanh long lanh hiếm thấy nay được thoải mái mà nhìn ngắm

bên ngoài, mái tóc dài, đen nhánh được xõa ra tự nhiên, trên người là bộ váy

trắng nhẹ nhàng nhiều lớp, giọng nói kia lại như muốn mê hoặc hết thảy mọi

người. Ai lại có thể nói cô gái nhỏ này và chàng trai tuấn mĩ khác thường khi

nãy là cùng một người chứ, thật không thể nào nhận ra nha…




-Chờ Alex một chút, cậu ấy

cũng sắp tới đây rồi.




 Vừa lúc ấy thì 2 chiếc xe hơi tiến vào, Alex

cùng mọi người bước xuống, ngỡ ngàng nhìn nó, rồi Dương Kha như muốn xông lên

mà hỏi cho rõ ngọn ngành lại bị câu nói của Kevil ngăn lại:




-Có chuyện gì để khi khác hãy

nói. Bây giờ liền nhanh chóng tới bệnh viện thôi.




 Tất cả lại lần nữa lên xe, rời căn biệt thự mà

chưa được cặn kẽ ngắm nhìn. 5 người Thiên Nhật, Trọng Nhân, Dương Kha, Dương

Khanh, Mike đều đã được nghe Alex kể rõ ngọn ngành nên cũng không có gì quá

ngạc nhiên.




 




-Ba/ Con chào ba/ Con chào

bác. – Tất cả cùng lên tiếng chào hỏi ông Minh đang đứng ở cửa phòng bệnh mà nhìn

chằm chằm vào bên trong




-Đến rồi sao? – Ông Minh

không giấu nổi niềm vui sướng mà khẽ mỉm cười




-Mẹ đâu rồi, ba? – Nó tiến

lại gần ông, ngẩng đầu nhìn người cha hết mực thương yêu này mà hỏi




-Mẹ con ở trong kia. – Vừa

nói, ông Minh vừa chỉ vào trong phòng bệnh – Các bác sĩ đang kiểm tra lại cho

mẹ con, dù gì cũng đã 10 năm… - Có chút không vui khi nhắc lại nhưng rồi ông

Minh cũng chẳng hề để ý tới chuyện đó nữa mà lại hướng ánh mắt vào bên trong

căn phòng kia, nơi người phụ nữ ông yêu thương đang nằm




-Mẹ tỉnh lại khi nào vậy ba?

– Lại một câu hỏi nữa của nó vang lên, hôm nay nó bị làm sao hay là ấm đầu rồi,

lại sốt sắng như vậy, ồn ào như vậy.




-Khoảng 2 tiếng trước, khi ta

tới thăm, cùng bà ấy nói chuyện vài câu thì đột nhiên phát hiện bà ấy đã tỉnh

lại. – ông Minh vẫn không rời mắt mà trả lời nó




“xoạt…” – tiếng cửa phòng

bệnh được kéo ra, hàng loạt các y tá cùng bác sĩ lần lượt rời đi, một người đàn

ông trẻ phỏng chừng cũng chỉ trong khoảng 25 tuổi khoác trên nguời đồng phục

bác sĩ của bệnh viện Phong Nguyệt đứng lại, cúi đầu chào ông Minh rồi nhẹ nhàng

gật đầu với những người còn lại, khuôn mặt đẹp đẽ theo kiểu phương Tây mỉm cười

mà nhìn bọn họ, xem ra anh ta không phải người Việt :




-Chúc mừng bác cùng gia đình,

bác gái đã tỉnh lại rồi, tuy mới tới bệnh viện này làm việc chưa được bao lâu

không biết rõ tình trạng bệnh nhân trong thời gian qua nhưng hiện tại bệnh nhất

đã bình phục, chỉ có điều… 10 năm nằm yên một chỗ làm các khớp tê cứng, việc di

chuyển và vận động chắc sẽ không tiện lắm, đương nhiên bệnh viện sẽ cử y tá tới

chăm sóc bệnh nhân nhưng về pháp đồ điều trị thì mong mọi người lưu tâm cho.-

Nhìn nét mặt bình thản của ông Minh mà anh ta cũng thật khó hiểu, anh là đang

thông báo vợ của ông ta sẽ không đi lại được trong một thời gian nha, tuy một

bệnh nhân sau 10 năm lại có thể tỉnh lại là chuyện vô cùng, vô cùng đáng mừng

nhưng cái phản ứng kiểu này của ông Minh là sao. Nhìn qua lũ nhóc đang đứng tập

trung ngoài phòng bệnh này cùng ông Minh, vị bác sĩ ấy nhanh chóng dồn mọi sự

chú ý vào Bảo Nghi, híp mắt cười nhìn cô một cái rồi liền khó chịu khi bị Alex

che mất tầm mắt, còn nó lại bị Kevil kéo giật lại phía sau mình, 2 tên này… -

Chúng tôi sẽ giữ bệnh nhân lại trong vòng vài tuần tới để kiểm tra kĩ lưỡng,

nếu trong 1 tuần này không xảy ra vấn đề gì thì liền có thể xuất viện. Bây giờ

mọi người có thể vào thăm bệnh nhân nhưng đừng làm ồn và không ở lại quá lâu

nhé, quá nhiều người ở trong đó cũng không tốt cho bệnh nhân đâu. Thôi chào

bác, chào các em. – Lại cúi đầu lần nữa, vị bác sĩ xoay người bỏ đi theo hướng

ngược lại, lướt qua Alex và Kevil, anh ta ném lại cho hai người một câu – Hai

cậu mắc hội chứng yêu em gái quá mức rồi sao? – Mỉm cười quỷ mị đầy ẩn ý, vị

bác sĩ nhanh chóng rời đi. Người này thật khiến cho Kevil có cảm giác không an

tâm nha, như thế nào lại biết anh và Alex là anh trai của Tiểu Nghi, mà cũng

phải công nhận, anh ta nói tiếng Việt tuy có đôi từ hơi méo nhưng cũng thật tài

đi, tiếng Việt Nam này từ bao giờ người nước ngoài lại dễ học được như vậy?




 Giờ cũng không

phải lúc để ý quá nhiều, ông Minh cùng 8 con người còn lại cùng nhau bước vào

căn phòng trắng toát, người phụ nữ gầy gò nhưng khí chất thanh cao lại tỏa ra

bức người, nó chính là thích cái khí khái này của mẹ nhất, kể cả khi bà say

giấc ngủ trong 10 năm qua, cái khí chất ấy vẫn làm người khác dù đứng cách một

bức tường, một tấm kính vẫn có cảm giác cả người run rẩy, đứng trước bà, bản

thân như trở nên thật nhỏ bé, được khí chất của bà gột rửa trở nên trong sạch,

tâm hồn cũng có phần trở nên thoải mái hơn… đôi chân nhỏ nhắn càng bước tới gần

người phụ nữ đang hiền từ mà nở nụ cười với mình kia lại càng bước đi nhanh

hơn, dừng lại trước mặt bà, nó nhẹ nhàng gọi một tiếng “Mẹ”……


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận