Em Là Đặc Biệt


Một tuần sau, ngày hội đầu tiên... Giữa một mảng sân ồn ào náo nhiệt

của trường Thiên Hà, anh chỉ lặng yên đứng phía sau nhìn về tầm lưng nhỏ bé của nó, Kevil chợt nhếch môi tự giễu, anh vốn dĩ chưa từng là anh

trai nó, kể cả là trách nhiệm hay thân phận, anh với nó chỉ là người

dưng thôi, phải không? Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng mặc cho bên

ngoài bầu trời vẫn trong xanh, gió vẫn thổi và con người vẫn không ngừng bị thời gian kéo trôi đi trong vô thức.


Nó quay người lại, nhìn cô gái phía sau Kevil lại xem anh như không khí, hoàn toàn vô hình, hoàn toàn trong suốt:


-Trịnh Mỹ à không, phải gọi là Tuyết Hương mới đúng?!-Nhếch môi cười

lạnh, nó lại một lần nữa đem ánh mắt thả ra ngoài phía cửa sổ như thể

muốn trốn tránh một thứ gì đó. - Cô thấy thế nào, dày vò tôi từng đó

thời gian hẳn là cô phải thỏa mãn rồi, đúng không? Nếu cô nói không, tôi thực sự cũng chẳng còn gì để nói nữa, chỉ là, tôi ngỡ tưởng chính mình hiểu rõ toàn bộ mọi chuyện lại thực ra là người ngây thơ nhất, ngu ngốc nhất, để mặc cô ném qua ném lại trong trò chơi của mình. Quả nhiên là

rất nực cười, Tuyết Hương ạ!


-Cũng chẳng thể trách tôi

được, là do cô quá mức tin người, giữa một người từ khi sinh ra đã được

bảo bọc trong nhung lụa như cô với người từ nhỏ đã chìm trong thù hận,

chìm trong bóng tối như tôi, vốn dĩ không thể có cái gì gọi là tình bạn

cả, đúng như cô nói, cô chính là quá ngây thơ, ngây thơ đến mức ngu dại

như vậy. Tôi cũng chẳng còn gì để nói với cô nữa, bây giờ mạng sống của

tôi tùy thuộc vào ý muốn của cô, haha, tôi vẫn là không nhịn được cười,

cái cuộc sống này vốn dĩ không phải do cô mà cũng chẳng phải do tôi nắm

lấy quyền quyết định, Bảo Nghi ạ, không chừng chúng ta chỉ là những con

cờ trong ván cờ đùa cợt của người khác mà thôi.


Cánh cửa

bị đạp mạnh va vào tường tạo nên tiếng kêu nhức óc, nó không quay lại,

chỉ khẽ cười tự giễu. Lẳng lặng nghe tiếng bước chân dồn dập đang tiến


lại gần, thả mình rơi tự do trong không trung, cả người dần mất đi ý

thức, chỉ cho đến khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc nó mới an tâm phó

mặc tất cả, một mình chìm vào vô thức.


Kevil nhìn cô gái

nhỏ trong lòng, đôi tay to lớn nhè nhẹ gạt đi giọt nước mắt bám trên

hàng mi xinh đẹp chỉ trực rơi xuống, anh bế bổng nó lên bước ra ngoài.


-Tuyết Hương, cô nghĩ mình đã làm gì chứ...


-Quỳnh Chi, bình tĩnh lại. - Alex nắm lấy đôi vai đang không ngừng run

lên vì tức giận của cô, lại không nghĩ tới cô không dễ dàng như vậy mà

bỏ qua cho người phụ nữ trước mặt, nhìn cô lao đến phía trước, bàn tay

nắm lấy mái tóc đen dài của Trịnh Mỹ không ngừng giật mạnh, tiếng khóc

của cô hòa trong tiếng chửi rủa, anh đau lòng, thực sự đau lòng, tiến

tới ôm lấy cô vào ngực, anh nhẹ giọng an ủi cô gái trong lòng vẫn đang

không ngừng dãy giụa. - Không sao đâu, Milky cũng không sao rồi, Quỳnh

Chi.


-Alex...Alex à, em ấy, vì sao ông trời lại độc ác như vậy, vì sao bao nhiêu đau khổ đều đổ hết lên đầu Bảo Nghi... Bảo Nghi,

em ấy cũng chưa từng làm tổn thương người khác, vì sao lại như vậy... vì sao chứ, Alex...


Tiếng nấc nghẹn ngào hòa vào tiếng cười cợt nhả của Trịnh Mỹ, cô ta không nói gì, chỉ cười mà chính mình cũng

không hề nghĩ tới, vì cái gì mà lại cười như vậy.


3 ngày trước...



-Bảo Nghi à, có việc này chị muốn nói với em. - Quỳnh Chi tươi cười

chạy lại ngồi bên cạnh nó trên chiếc sô pha lớn. - Là về chứng bệnh của

em, thực ra chị vừa nghĩ tới một giả thuyết, nếu nó không phải rối loạn

tâm lý mà là do bị chấn động khiến tâm lý bị ảnh hưởng thì sao? Không

phải em cũng đã sử dụng thôi miên về hai tiểu tử Phan gia sao, nếu em

thử cách đó, nhỡ đâu lại có hi vọng?


Quỳnh Chi nhìn người

trước mặt im lặng, bản thân cũng ngừng một lúc. Về việc thôi miên, cô đã bàn qua với Kevil rồi mới nói cho nó nghe. Từng ấy năm cùng nó sống ở

nước ngoài cũng không ít lần cô đề cập tới việc tìm cách chữa trị căn

bệnh của nó đều bị gạt đi không thương tiếc, mà mỗi lần cô nhắc tới việc này đều rất đau khổ bị nó cho ra rìa trong một vài tuần sau đó, qua vài lần, dũng khí của cô đã hoàn toàn bị dập tắt, nhắc đến cô lại không

ngừng lắc đầu bất đắc dĩ. Lần này nghĩ ra biện pháp, hỏi qua Kevil lại

biết được nó đồng ý muốn chữa bệnh liền lập tức vui mừng đến trước mặt

nó mà thông báo.


-Quỳnh Chi, em đã đặt lịch rồi, chiều nay sẽ có người tới đây, chị không cần lo lắng. Hôm trước em cũng đã tới

bệnh viện kiểm tra, quả thực có thể dùng cách này, cảm ơn chị, khiến chị mệt mỏi rồi.


Khóe mắt khẽ giật giật nhìn cô gái nhỏ trước mắt vẫn không thèm liếc mắt lên nhìn cô một cái. Thì ra chỉ cần là nó

muốn làm đều có thể giải quyết nhanh như vậy, vậy có phải cái căn bệnh

đột biến gen gì gì đó cũng có thể...


-Chứng mất cảm giác

chính là đột biến gen bẩm sinh, không có khả năng chữa trị, hơn nữa,

không phải như vậy sẽ rất tốt sao, chỉ cần em cẩn thận một chút, không

gây nguy hiểm chính mình thì hoàn toàn không có vấn đề gì cả.


Thôi thì nghe theo em đi.


Đúng như nó nói, chiều hôm đó liền có một người tự xưng Death tới cùng

nó hơn 3 tiếng ở trong căn phòng lớn, đến khi nó trở ra, nhìn khuôn mặt

biểu cảm so với trước kia 10 phần không đổi thì có chút thất vọng nhưng

lại nhận được câu nói kia của Death mà điên cuồng vui mừng mà không biết ngày hôm sau, sự vui mừng ấy bắt đầu biến thành khổ sở tột độ.


"Ách, cô gái này, cô ta chính là lạnh lùng như thế, dù cho có bệnh cũng là gương mặt như vậy, tới bây giờ khỏi bệnh, gương mặt cũng vẫn là như

thế, tôi thật hết cách nha, haha."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận