Đường Tăng Xông Tây Du


- Vâng, sư phụ.


Tôn Ngộ Không lóe lên một cái đã xuất hiện trên một thân cây cách đó mười mét.


Đường Tăng lặng lẽ đi theo phía sau, phóng ra Linh Giác khóa chặt Thanh Dật, xem nàng muốn làm gì.


Mặc dù Thanh Dật mất đi pháp lực, nhưng thể chất vượt xa phàm nhân, một hơi chạy hơn hai ngàn mét, sau đó tiến đến trước một cây đại thụ, quyền đấm cước đá, tức giận công kích cái cây kia.


- Hòa thượng chết tiệt, hòa thượng khốn nạn, ta đánh chết ngươi!


- Ta đánh chết ngươi...


Thanh Dật tức giận công kích cây kia, khiến Đường Tăng ngạc nhiên:


Cô nàng này không phải bị ảo giác chứ?


Thanh Dật giống như phát điên, hết đấm rồi lại đá cây đại thụ.


- Hòa thượng chết tiệt, ngươi bắt nạt người ta à!


- Ta đánh chết ngươi...


- Ô ô......


Đến cuối cùng, Thanh Dật dĩ nhiên ôm cây kia khóc lên:


- Sư phụ, mau tới cứu Thanh Dật...


- Sư phụ, ngài ở đâu? Tại sao vẫn chưa tới cứu Thanh Dật?


......


Đường Tăng núp trong bóng tối thấy cảnh này, không khỏi ngây người, sau đó có chút lúng túng, dĩ nhiên làm người ta khóc.


Đường Tăng có một đặc điểm, đó chính là không chịu được khi nữ nhân khóc, đương nhiên nếu như không có quan hệ gì với hắn thì không sao, nếu như là hắn làm khóc, hắn sẽ không hiểu sao lại cảm thấy rất tội lỗi.


- Lẽ nào ta làm hơi quá đáng rồi?


Đường Tăng tự hỏi trong lòng, thật ra hắn cũng không phải thật sự chán ghét Thanh Dật.


Sở dĩ bắt Thanh Dật, nguyên nhân chân chính vẫn là bởi vì Thanh Dật xinh đẹp, hắn cũng thật nghĩ tới bồi dưỡng Thanh Dật làm áp trại phu nhân đây, dù sao thật lòng mà nói, Cao Thúy Lan đều không đẹp bằng một nửa Thanh Dật.


Hơn nữa, Thanh Dật đã là tiên nhân, trên người có một loại khí chất phiêu dật mà Cao Thúy Lan không có, mặc dù hơi cao ngạo một chút, nhưng có thể dạy dỗ từ từ mà.


- Tên hòa thượng chết tiệt kia thật đáng ghét, thật đáng ghét, Thanh Dật rất muốn giết hắn!


- Ta muốn uống máu hắn, ăn thịt hắn!


Tiếng nghiến răng ken két của Thanh Dật truyền đến, nhất thời khiến Đường Tăng rùng mình một cái.


- Khoa trương như vậy ư?


Hắn nói thầm.


- Ai đang nói chuyện đấy?


Thanh Dật đột nhiên quay người, cảnh giác nhìn phía sau.


Chân mày Đường Tăng cau lại, năm giác quan của cô nàng này thật nhạy cảm, phải biết bây giờ hắn cách Thanh Dật tận hơn một trăm mét, hơn nữa Thanh Dật lại còn bị phong ấn pháp lực.


Bỗng nhiên Đường Tăng linh cơ hơi động, ở trong lòng hỏi:


- Hệ thống, ta muốn xem kĩ năng.


Trong đầu hắn lập tức xuất hiện bảng kĩ năng, hắn lại nói:


- Ta cần kĩ năng biến hóa, loại có thể biến thân ngụy trang.


Rất nhanh, hắn đã thấy được rất nhiều kĩ năng biến thân, đều là một vài tiểu phép thuật, đương nhiên cũng có phép thuật rất thần kỳ, có thể trực tiếp biến hóa toàn bộ ngoại hình, thậm chí có thể biến thành các loại chim vân vân, nhưng rất đắt.


Cuối cùng, hắn lựa chọn một loại phép thuật tên là 《 Hạo Nhiên Chi Thuật 》, đây là một loại biến thân thuật, sau khi biến thân, mặc dù là đại tiên cũng khó có thể nhận ra, trừ phi có loại năng lực như Hỏa Nhãn Kim Tinh của Tôn Ngộ Không.


《 Hạo Nhiên Chi Thuật 》 này cần 10000 điểm kinh nghiệm, nhìn như rất nhiều, nhưng bây giờ để thăng cấp cần rất nhiều điểm kinh nghiệm, so sánh một chút, 10000 điểm kinh nghiệm, thật không tính là nhiều.


- Hệ thống, ta muốn đổi 《 Hạo Nhiên Chi Thuật 》!


Đường Tăng nói.


Rất nhanh, tất cả thông tin của 《 Hạo Nhiên Chi Thuật 》 đều xuất hiện trong đầu hắn, mà lúc này điểm kinh nghiệm của hắn chỉ còn 27129 điểm.


Nói thì chậm, trên thực tế từ Thanh Dật nhận ra được sự tồn tại của hắn, đến bây giờ, cũng mới mười mấy giây mà thôi.


- Biến!


Sau một khắc, Đường Tăng lắc mình biến hóa, đã biến thành một thư sinh áo trắng, tóc dài xõa vai, Cửu Hoàn Tích Trượng trong tay thì lại biến thành một cái chiết phiến màu trắng, bên trên có vẽ tranh sông núi.


Khẽ mỉm cười, Đường Tăng lắc lắc chiết phiến, từ trong bóng tối đi ra, mỉm cười nhìn Thanh Dật:


- Cô nương, vì sao muộn thế này rồi ở đây gào khóc?


- Ngươi là ai?


Thanh Dật cảnh giác nhìn tên thư sinh kia, đồng thời nhanh chóng lau khô nước mắt, không muốn bị người khác nhìn thấy vẻ yếu ớt của mình.


- Tại hạ họ Bạch, cô nương có thể gọi ta Bạch Mã Hoàng Tử.


Đường Tăng nghiêm túc nói.


- Bạch Mã Hoàng Tử?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận