Đường Tăng Xông Tây Du


- Oanh!


Hắn đạp mạnh vào mặt đất lần nữa, lần nữa đạp lên Cân Đẩu Vân rời đi, không bao lâu lại xuất hiện trên không quốc gia phàm nhân khác, hắn trực tiếp đáp xuống đất.


- Ầm ầm...


Một tòa thành thị bị giẫm dưới chân, không biết bao nhiêu nhân loại bị giết chết, mặt đất nơi đó bị nhộm đỏ máu tươi.


- Sát!


Tôn Ngộ Không cực lớn gào thét, sát ý hóa thành thực chất và tập kích mỗi một sinh linh trong phạm vi vạn dặm.


Bành bành bành bành bành bành bành bành...


Thân thể vô số sinh linh nhỏ yếu nổ tung và hóa thành huyết vụ.


Trong thời gian ngắn, phàm nhân trong quốc gia này bị Tôn Ngộ Không tàn sát không còn, không có người nào tránh được.


Sau đó Tôn Ngộ Không bay đi lần nữa và tiến vào địa phương khác, hắn tiếp tục giết chóc, hắn muốn dùng phương thức như vậy phát tiết lửa giận trong lòng, muốn cho một ít người biết rõ hậu quả khi đắc tội chính mình.


...


Đường Tăng lần lượt biến mất, hắn nhanh chóng đuổi tới quốc gia phàm nhân.


Không bao lâu, hắn đi vào quốc gia phàm nhân bị hủy diệt đầu tiên, chỉ thấy cả vùng đất xuất hiện vô số khe hở lớn, vô số nhân loại chết thảm, máu chảy thành sông, thi cốt thành núi.


Tất cả mọi người đều chết, không có bất kỳ người nào sống sót.


Tóc của Đường Tăng dựng đứng, con mắt đỏ lên, không chỉ phẫn nộ, còn có sợ hãi, sợ hãi Tôn Ngộ Không giết chóc như thế sẽ càng huyết tinh tàn nhẫn.


- Không được, ta nhất định phải ngăn cản hắn!


Đường Tăng vội vàng tăng thêm tốc độ đuổi theo, hắn nhanh chóng đi tới quốc gia phàm nhân thứ hai, hắn nhìn thấy thân thể vô số phàm nhân nổ tung, tất cả người trong quốc gia này đều chết thảm, phương thức tử vong giống nhau, bị sóng âm chấn vỡ thân thể hoặc bị sát khí xâm nhập giết chết.


Đối với phàm nhân có thân thể nhỏ yếu, bọn họ không có khả năng ngăn cản sát ý đáng sợ xâm nhập, thân thể sẽ vỡ ra, linh hồn chôn vùi.


Mặt đất trước mặt vỡ ra, máu chảy thành sông và hội tụ cùng một, nơi này bị tử khí bao phủ, không có một sinh linh sống sót, ngay cả con kiến cũng không tồn tại.


Tất cả sinh linh đều bị giết chết, không có ngoại lệ.


Lúc trước Trư Bát Giới nói, hung thần khủng bố như thế nào, lúc ấy Đường Tăng nghe, tuy cảm thấy khủng bố nhưng không nghĩ nhiều.


Cho tới bây giờ tận mắt nhìn thấy, hắn mới biết được khủng bố là như thế nào.


Những nơi hung thần đi qua sẽ có máu chảy thành sông, thi cốt thành núi, đi tới nơi nào giết ở nơi nào, vĩnh viễn không đình chỉ, trừ khi là sinh linh tín ngưỡng nó.


Đường Tăng vung tay lên, hắn thả đám người Trư Bát Giới và Ngưu Ma Vương ra ngoài.


- Sư phụ...


- Sư phụ...


Bốn người Ngưu Ma Vương vừa đi ra, bọn họ còn chưa biết rõ tình huống như thế nào, ngay sau đó sắc mặt bọn họ biến hóa khi nhìn thấy tình hình chung quanh.


Vô số phàm nhân chết thảm phía dưới, máu tươi hội tụ thành dòng sông.


Vô số máu tươi tỏa ra mùi huyết tinh đáng sợ, nơi này như hóa thành địa ngục.


- Sư phụ, chẳng lẽ...


Trư Bát Giới nghĩ tới một khả năng, hắn quá sợ hãi.


- Đúng, Ngộ Không bắt đầu giết chóc.


Đường Tăng ngưng trọng nói:


- Các ngươi lập tức phân tán mang phàm nhân rời đi, không quản các ngươi dùng phương pháp gì, phải di chuyển phàm nhân, tránh việc phàm nhân chết hết.


- Vâng!


- Vâng, sư phụ!


Bốn đồ đệ vội vàng hóa thành ánh sáng bay đi khắp bốn phía, bọn họ cũng biết tính nghiêm trọng của tình hình.


Sau khi bốn đồ đệ rời khỏi, Đường Tăng lại thuấn di đuổi theo Tôn Ngộ Không, càng đi hắn càng ngưng trọng và sợ hãi.


Chỉ cần có thể đuổi theo, hắn có thể ngăn cản Tôn Ngộ Không giết chóc, Kim Cô Chú có ảnh hưởng lớn lên Tôn Ngộ Không.


...


- Ầm ầm...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận