Đường Tăng Xông Tây Du


Ngưu Ma Vương tiếp tục nói.


- Im miệng!


Bỗng nhiên Tôn Ngộ Không quát.


- Thế nào? Bị nói đến chỗ đau rồi sao? Ha ha, con khỉ đáng chết, lẽ nào ngươi không phải là dã loại sao? Dã loại từ trong tảng đá vỡ ra, dã loại không có phụ thân không có nương, trước đây mắt của lão Ngưu ta thực sự bị mù rồi, không ngờ lại đi kết nghĩa huynh đệ với một dã loại.


- Im miệng!


- Ta không ngậm miệng ngươi làm gì được ta? Con khỉ đáng chết, lão Ngưu ta chịu đủ rồi, tuyệt đối không thể cho phép một dã loại làm đại sư huynh của lão Ngưu ta, chờ sư phụ trở về, ngươi chủ động đưa ra, lại nói mình làm đại sư huynh không thỏa đáng, dã loại lại phải có giác ngộ của dã loại.


- Im miệng...


Ngưu Ma Vương không có phát hiện ra, trong mắt Tôn Ngộ Không chậm rãi bị màu đỏ thay thế, đôi mắt chậm rãi trở nên đỏ như máu, cùng lúc đó máu trong cơ thể hắn bắt đầu lấy một loại quy luật ngược dòng không thể tưởng tượng nổi, từng chấn động vô hình được phát động ra.


Trong đầu của Tôn Ngộ Không có từng bức vẽ nhanh chóng lóe ra, từng viên đá năm màu giống như lưu tinh trong nháy mắt cắt qua trời cao, tiến vào trong cơ thể của nữ tử mặc áo da thú bên bờ Đông Hải.


Thần vượn cao vạn trượng ngửa mặt lên trời rít gào!


Một người khổng lồ trong tay cầm côn lớn kinh thiên đang vung vẩy giống như đại chiến động vật biển trong biển rộng vào ngày diệt vong, lấy sinh mạng để trả giá, trấn giữ càn khôn.


- Cái gì trời sinh đất dưỡng chó má gì chứ? Theo lão Ngưu ta thấy, căn bản là dã loại không ai muốn, cũng nhờ sư phụ đại từ đại bi, mới có thể nhận lấy ngươi.


Ngưu Ma Vương tiếp tục nói.


- Im miệng...


- Dã loại...


- Im miệng!


- Dã loại, con khỉ đáng chết nhà ngươi chính là dã loại!


- Im miệng!


- Dã loại, còn không cho nói? Ngươi chính là một dã loại, ngươi còn không thừa nhận? Dã...


- Ầm...


Đột nhiên Tôn Ngộ Không không có dấu hiệu nào báo trươc đã ra tay, đánh một quyền vào trên bụng của Ngưu Ma Vương, chấn động khủng khiếp từ trong cơ thể Tôn Ngộ Không kích động ra, theo nắm đấm vọt vào trong cơ thể của Ngưu Ma Vương.


- Két két két...


Trong nháy mắt, xương cốt trong cơ thể Ngưu Ma Vương bị phá hủy, gãy xương đứt gân.


- Ầm...


Một pháp lực ngập trời mênh mông cuồn cuộn ra, Ngưu Ma Vương khom người bay ngược ra, hóa thành lưu quang đụng vào một ngọn núi lớn cách đó mấy trăm thước.


Cách đó không xa, Trư Bát Giới và Sa Tăng đang xem trò vui, giật nảy mình.


Trư Bát Giới vội vàng chạy tới:


- Đại sư huynh...


- Ầm!


Không có dấu hiệu nào, Tôn Ngộ Không chợt một câu quyền đánh vào trên đầu Trư Bát Giới, đầu của Trư Bát Giới trực tiếp bị đánh đến giống như quả dưa vẹo, cái cổ hiện lên trạng thái vặn vẹo không theo quy tắc nào, đầu quay về phía sau, từng cái răng giống như lưu quang bắn ra.


- Ngộ Không, con đang làm gì hả?


Lúc này, Đường Tăng vừa vặn chạy tới, nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, khóe mắt hắn như muốn nứt ra, thuấn di xuất hiện ở bên cạnh Tôn Ngộ Không.


- Ầm!


Khiến cho Đường Tăng không ngờ chính là, Tôn Ngộ Không không ngờ cũng động thủ với hắn, lại trực tiếp là một quyền đánh qua.


Đường Tăng theo bản năng giơ Cửu Hoàn Tích Trượng ngăn cản ở trước người.


- Keng...


Kết quả một lực lượng không có cách nào tưởng tượng đánh qua, một vòng của Cửu Hoàn Tích Trượng trực tiếp bị đánh bay, một vòng khác bị đánh đến nổ tung.


Lực lượng không có cách nào hình dung tác dụng ở trên người của Đường Tăng, đánh bay hắn, thân thể hắn trực tiếp bị đánh đến sụp đổ, máu nóng phun ra ở trên không trung.


- Sư... phụ...


Sa Tăng kinh hãi gần chết, ở nơi đó kêu to.


Hồng Hài Nhi vừa lúc truy sát đến, nhìn thấy được cảnh tượng như vậy. Hồng Hài Nhi bị dọa cho giật mình. Giờ phút này, không ngờ Tôn Ngộ Không lại khiến cho nàng cảm giác được nguy cơ tử vong rõ ràng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận