Đường Tăng Xông Tây Du


Chỉ là, hình như hơi bị nhanh?


Dương Thiền lòng tranh đấu không thôi. Nhưng nàng cảm thấy, nếu mình đã là thê tử của tên thư sinh này rồi, hắn muốn thì cho hắn thôi.


Nếu là lúc đang tỉnh táo, Dương Thiền chắc chắn sẽ không như vậy. Nhưng giờ nàng đang bị mấy lời thề thốt của Đường Tăng làm cho ngơ ngẩn, theo bản năng không hề nghĩ nhiều. Hơn nữa sâu tận đáy lòng, nàng thực sự khao khát tình yêu như Chức Nữ.


- Tam Thánh Mẫu, ta yêu nàng.


Đường Tăng nói, vẻ mặt đầy chân thành.


Dương Thiền khẽ run rẩy. Những lời này khiến linh hồn nàng như đang thăng hoa. Đặc biệt khi bàn tay Đường Tăng bắt đầu vuốt ve cơ thể nàng. Cái cảm giác như một dòng điện đang lan ra khắp người khiến nàng bị cuốn hút.


Luật trời cái quái gì chứ, mặc kệ luôn!


...


Trong bóng tối, Trư Bát Giới ôm một gốc cây. Vỏ cây bị cắn rơi mấy miếng.


- Sư phụ, người vậy mà...


- Các người quen biết được bao lâu?


- Thế mà lại...


- Sư phụ, hãy dạy cho Lão Trư một chiêu với!


Trư Bát Giới nhìn mà mắt đầy hâm mộ và ghen tị, thật hy vọng người ở trên Tam Thánh Mẫu Dương Thiền hiện giờ chính là mình.


- Cái gì thế?


Bỗng nhiên Trư Bát Giới ngẩng đầu lên. Chỉ thấy trong bầu trời đêm, một ánh lửa giáng xuống từ trên cao, mang theo hơi thở hùng mạnh, khiến hắn cảm thấy nguy hiểm.


Ánh lửa kia nhanh chóng chia làm đôi. Trư Bát Giới mới thấy rõ đó là hai vòng lửa, bay tới bên này với tốc độ cực nhanh.


- Phong Hoả Luân của Na Tra Tam Thái Tử?


Trư Bát Giới khiếp sợ:


- Không thể để hắn quấy rầy sư phụ được!


Trư Bát Giới lập tức hoá thành lưu quang bay vọt lên, ngăn người đang tới.


Lúc này đêm đã khuya. Trăng và sao đang toả sáng trên bầu trời đêm.


Một đạo lưu quang xẹt qua bầu trời, tốc độ nhanh kinh người.


Tới gần, lưu quang ấy rõ ràng là một thiếu niên. Trông thiếu niên này chỉ chừng mười ba, mười bốn tuổi. Hắn cầm Hoả Anh Thương, chân giẫm trên Phong Hoả Luân, vai đeo vòng Càn Khôn, tay còn quấn một dải lụa vải màu đỏ, đúng là Hỗn Thiên Lăng.


Thiếu niên này là Na Tra. Hắn có diện mạo rất thanh tú, người cũng thon gầy. Nếu không chú ý thì còn tưởng hắn là nữ, bởi nhìn qua trông hắn có vẻ khá yếu ớt.


Lúc này hắn đang bay trên bầu trời, cao cả vạn mét, tư thế rất anh tuấn.


Víu...


Bỗng nhiên, một đạo lưu quang bay lên từ bên dưới. Theo bản năng, Na Tra dừng lại. Khi thấy rõ người tới, hắn thản nhiên nói:


- Thì ra là Thiên Bồng Nguyên Soái! Vì sao lại chặn đường ta!


Na Tra khá kinh ngạc, không ngờ Thiên Bồng Nguyên Soái đã đạt tới cấp Tiên Đế, hơi thở mạnh lên rất nhiều.


Nhưng như vậy hắn cũng không lụi bước. Ngay cả Tôn Ngộ Không và Nhị Lang Thần mà hắn còn dám đối chiến, nên một Trư Bát Giới mới đột phá cấp Tiên Đế, hắn không coi ra gì.


Na Tra không biết chuyện vừa xảy ra trên Thiên Đình, bởi lúc đó hắn đang rèn luyện bên ngoài.


- Tam Thái Tử, đã lâu không gặp.


Trư Bát Giới pha trò.


- Có chuyện gì mau nói đi, đừng làm trễ chuyện của ta.


Na Tra hừ một cái, không hề coi Thiên Bồng Nguyên Soái ra gì.


Trư Bát Giới bất mãn trong lòng, nhưng ngoài mặt thì cười nói:


- Không biết Tam Thái Tử có việc gì mà vội vã vậy?


- Ta tìm Tam Thánh Mẫu có việc.


Na Tra nói. Đây không phải bí mật gì, nên hắn thuận miệng nói luôn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận