Đường Tăng Xông Tây Du


- Nhìn kìa, con khỉ ngốc kia lại về rồi.


Bỗng nhiên có người kêu lên.


- Con khỉ ngốc kia lại trở về, chẳng lẽ còn chưa học được nên làm một tên ăn mày ra sao sao?


- Thật là khờ, khỉ ngốc như vậy mà cũng đòi học chúng ta làm ăn mày, thật sự là không biết tự lượng sức mình!


Một đám ăn mày tùy ý chế giễu, đồng thời lại bắt đầu có người ném trứng thối và đồ ăn nát về phía hai người bọn họ.


Giờ khắc này, dường như Tôn Ngộ Không đã hiểu ra một đạo lý: Người đáng thương tất có chỗ đáng hận!


- Phanh phanh phanh...


Thân thể của Tôn Ngộ Không lóe lên, chỉ nghe thấy tiếng va chạm liên tiếp không ngừng vang lên, toàn bộ những tên ăn mày kia bay ra ngoài.


Năm phút sau, toàn bộ tất cả ăn mày đều bị Tôn Ngộ Không đánh cho ngã xuống dưới đất, mạnh mẽ cắm vào bên trong đá xanh, chỉ còn lại đôi chân ở bên ngoài đang không ngừng giãy giãy mà thôi.


Chỉ là Tôn Ngộ Không khống chế lực lượng rất chính xác, ngoại trừ sẽ xuất hiện trình độ tàn phế khác biệt ra, tuyệt đối sẽ không tử vong, về sau những tên ăn mày này sẽ có thể thực hiện được lý tưởng của bọn hắn, mãi mãi làm một kẻ ăn mày!


- Hôm nay tâm tình của lão Tôn ta rất tốt, chẳng những Tử Lan được cứu mà thù của lão Tôn ta thù cũng đã báo được một nửa.


Tôn Ngộ Không cao hứng đi ra khỏi cái hẻm nhỏ kia, hai tay đồng thời vuốt lông khỉ trên đỉnh đầu. một cái


- Đại sư huynh, vì sao lại nói mới báo thù được một nửa chứ?


Sa Tăng nghi ngờ nói.


- Bởi vì, còn có một nữ nhân, đùa bỡn lão Tôn ta, lão Tôn ta muốn đi đánh cho nàng nhừ tử!


Tôn Ngộ Không nói.


- Thế nhưng sư phụ...

- Thế nhưng sư phụ...


- Biết, sư phụ gọi về đúng không, đánh một nữ nhân mà thôi, không cần thời gian bao lâu đâu.


- Không phải, sư phụ...


- Ta biết, sư phụ không yên lòng về ta đúng không? Đệ cũng không phải không biết bổn sự của lão Tôn ta. Chỉ đánh một nữ nhân mà thôi!


- Không phải không phải, tất cả đều không phải.


Sa Tăng gấp gáp nói:


- Nhị Lang thần Dương Tiễn hiện thân, muốn đối phó với sư phụ, Nhị sư huynh không đánh được hắn.


- Cái gì? Sao đệ không nói sớm?


Tôn Ngộ Không biến sắc.


- Đệ đã muốn nói sớm rồi, thế nhưng sư huynh không cho nói...


- Lão Sa, không ngờ đệ cũng dám mạnh miệng với Đại sư huynh ta nha.


- Không phải, Đại sư huynh...


- Cũng không phải đệ không biết tính tình của lão Tôn ta, may mắn đệ là lão Sa, nếu không ta đã sớm đánh đệ rồi!


Có thể nhìn ra được, tâm tình của Tôn Ngộ Không rất tốt,


Tử Lan được cứu, còn có tin tức gì tốt hơn tin tức này chứ?


Sưu.


Tôn Ngộ Không trực tiếp mang theo Sa Tăng bay lên trên trời, rời khỏi tiểu thế giới này, dùng tốc độ nhanh đến mức khiến cho hai mắt của Sa Tăng không mở ra được.

Tôn Ngộ Không trực tiếp mang theo Sa Tăng bay lên trên trời, rời khỏi tiểu thế giới này, dùng tốc độ nhanh đến mức khiến cho hai mắt của Sa Tăng không mở ra được.


Sau khi Tôn Ngộ Không và Sa Tăng rời đi, ở một nơi nào đó trong thế giới nhỏ này, nơi này có một mảnh trời đất tràn ngập băng tuyết, nơi này có một mảnh cung điện liên miên.


Điểm đáng chú ý là cung điện này đều được xây thành từ những khối băng, nhìn khá là kinh người.


Nhưng nếu có người có kiến thức tới gần xem xét, tuyệt đối sẽ trợn mắt há hốc mồm, bởi vì toàn bộ vật liệu của những kiến trúc này đều là Huyền Băng vạn năm.


Huyền Băng vạn năm ở Thiên Đình được xem như bảo bối, ở nơi này lại bị dùng làm vật liệu xây dựng kiến trúc.


Mà lúc này, trên đỉnh một tòa cung điện có một nữ tử mặc váy dài màu trắng như tuyết lười biếng nằm ở trên ghế xích đu được điêu khắc từ Huyền Băng vạn năm.


Nữ tử này chính là Hàn Cực thiên nữ, nàng nhìn về một phương hướng nào đó rồi bĩu môi:


- Thật là một con khỉ không biết tốt xấu.


...


Sau khi Nhị Lang thần rời đi, về sau cũng không có các thần tiên khác đến tìm Đường Tăng gây phiền phức nữa. Chủ yếu là Vương Mẫu nương nương ở đây, ngay cả Nhị Lang Chân Quân Dương Tiễn cũng bị quát lui, đương nhiên các thần tiên khác không dám tới để tự làm mất mặt.


Thế nhưng hơn trăm vạn thiên binh thiên tướng vẫn chưa rút lui, vẫn trấn thủ ở bên ngoài Nam Thiên môn như cũ. Người không nhúc nhích, nhìn qua rất là vô biên, rất là hùng vĩ.


Tiên giáp của những thiên binh thiên tướng kia vì có màu sắc vàng bạc giao nhau cho nên nhìn qua tựa như là tầng mây màu vàng và màu bạc, triệt để che kín ở trước Nam Thiên môn lại.


Lúc này, Tử Lan nằm ở bên trên mây chậm rãi tỉnh lại, chỉ là bởi vì trước đó bị Tam Vị Chân Hỏa thiêu đốt rất nhiều sinh mệnh lực cho nên lúc này nàng rất là suy yếu.


- Tử Lan, ngươi đã tỉnh rồi sao?


Tử Vi tiên tử nhìn thấy Tử Lan mở mắt ra, nàng lập tức vui mừng nói.


- Tỷ tỷ, tỷ...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận