Đường Tăng Xông Tây Du


- Các con ở chỗ này chăm sóc kỹ cho Tử Lan, sư phụ đi một chút sẽ trở lại!


Tiếng nói vừa dứt, Đường Tăng đã thuấn di một cái, cũng tiến vào Nam Thiên Môn. Thần thông Thuấn Di của hắn vượt xa thuấn di thông thường, nếu là Nam Thiên Môn lúc trước có lẽ còn có thể ngăn cản hắn, nhưng Nam Thiên Môn hiện giờ đã bị Tôn Ngộ Không chọc thủng, phòng ngự tạm thời không cao.


Cũng không phải Tôn Ngộ Không cường đại đến mức có thể tùy tiện công kích vào Nam Thiên Môn, mà do thần tướng canh giữ Nam Thiên Môn không có phòng bị, hơn nữa không coi Tôn Ngộ Không là địch nhân, nếu không chắc chắn không đơn giản như vậy.


Thấy Đường Tăng cũng tiến vào Thiên Đình lần nữa, ba người Sa Tăng trố mắt nhìn nhau.


...


Viu...


Tôn Ngộ Không hóa thành lưu quang, gào thét trên bầu trời Thiên Đình, lóe một cái là một vạn tám ngàn dặm, mang theo cuồng phong kinh khủng, nơi hắn đi qua rất nhiều cột trụ điêu khắc bị lật ngược.


Rất nhiều thần tiên cấp thấp bị khí lưu hất bay, sợ hãi nhìn lưu quang đi xa. Bọn họ thậm chí còn không biết đó là cái gì, bởi vì tốc độ của Tôn Ngộ Không quá nhanh.


...


- Không xong...


Ngoài Lăng Tiêu Bảo Điện, một vị thần tướng nhanh chóng bay vào, vô cùng kinh hoảng.


- Chuyện gì mà kinh hoảng như vậy?


Ngọc Đế đang muốn rời đi thấy vậy cau mày quát lên.


- Ngọc Đế, không xong, Tề Thiên Đại Thánh nổi điên...


Thần tướng kia mặt đầy sợ hãi:


- Hắn lại tới, hắn đánh hư Nam Thiên Môn...


- Cái gì...


- Đại Thánh làm gì vậy?


- Yêu hầu này rốt cuộc có ý gì?


- Đáng chết, chẳng lẽ hắn còn muốn đại náo thiên cung lần nữa sao?


Một vài thần tiên chuẩn bị cáo lui nghe vậy, đều biến sắc.


Nam Thiên Môn, có thể nói là mặt mũi của cả Thiên Đình, không được phép sơ suất, nếu như Tôn Ngộ Không chỉ làm hư hại một chút kiến trúc trong đó thì còn có thể dễ dàng tha thứ, nhưng làm hư Nam Thiên Môn, thì không thể nhẫn nhịn!


- Nói mau, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?


Ngọc Đế quát lên, toàn thân bùng nổ khí cửu long, có thể thấy hư ảnh chín con rồng quấn quanh ngoài thân hắn.


Mặc dù phương hướng tu luyện của Ngọc Đế không phải là hình dạng chiến đấu, nhưng hắn phát giận lên cũng rất dọa người.


- Dạ... Tử Lan tiên tử không biết bị ai công kích, sắp chết, nên Đại Thánh nổi điên, đang xông ngang đánh dọc trong Thiên Đình.


Thần tướng kia run run đáp.


- Tử Lan bị công kích?


Vương Mẫu nương nương hoảng sợ.


- Bị công kích ở nơi nào?


Ngọc Đế hỏi.


- Ngay tại bên ngoài Nam Thiên Môn.


Thần tướng kia trả lời:


- Đúng rồi, thời điểm Tề Thiên Đại Thánh nổi điên, trong miệng còn gọi - Thái Thượng lão đầu-.


- Lão quân...


Sắc mặt Ngọc Đế tái nhợt, dự cảm được có đại sự sắp xảy ra.


...


Ầm...


Tôn Ngộ Không đã tới phủ đệ của Thái Thượng Lão Quân, trực tiếp xông thẳng vào, một cước đá gãy cột ở cửa.


Một cự trụ đường kính mấy thước, cao hơn mười thước nổ tung.


Ầm...


Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng ra, một gậy đánh bể cửa, tàn tích của khối kiến trúc to lớn đó bay văng khắp nơi.


- Thái Thượng lão đầu, ra đây cho ta!!


Tôn Ngộ Không gầm thét, Kim Cô Bổng chợt dài ra, bị hắn xoay vòng vòng.


Ùng ùng...


Nơi Kim Cô Bổng đi qua, kiến trúc nổ tung, thế như chẻ tre.


Nơi này giống như tận thế tới, tàn tích của đám kiến trúc bay đầy trời, không gian cũng muốn nổ tung.


- Đại Thánh hạ thủ lưu tình...


Bỗng nhiên từ không trung nơi xa có tiếng hô lớn truyền tới, một vị thần tướng nhanh chóng bay lại, lớn tiếng nói:


- Đại Thánh, Ngọc Đế có lệnh...


Bùm...


Một côn ảnh bay ra, trực tiếp đánh bay thần tướng này ra thiên ngoại, hóa thành một chấm đen rồi biến mất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận