Đuổi Tình Yêu Đi


Chu Tự Hàn nhìn cô gái rõ ràng say níu lưỡi vẫn cố gắng giữ vững lý trí, anh cảm thấy tương đối xa lạ, nếu Sở Dĩnh gặp anh mà dây dưa như những phụ nữ khác, có lẽ anh đã không có chút hứng thú, cô có biết là cô càng như vậy, anh càng không thể bỏ qua, anh phải biết rõ, rốt cuộc chuyện gì xảy ra.


Trong tiềm thức của anh, Sở Dĩnh là một cô gái hiểu chuyện, bình thường, bây giờ lại có vài phần hiên ngang bất khuất, sang trọng mà không phóng túng, phải nói là muốn từ chối lại có vẻ như mời chào, hơn nữa, cô gái này còn không hề che dấu vẻ chán ghét anh, Chu Tự Hàn cảm thấy không thích chút nào, anh khó chịu, cô cũng đừng mong được thoải mái.


Chu Tự Hàn cười lạnh, rất vô lại: “Tôi cảm thấy mất nhiều hơn được…” Đưa tay nâng cằm, để cô đối mặt với mình, khẽ cúi người, môi gần như sắp dính vào mặt Sở Dĩnh, cho dù Sở Dĩnh đang say có phần mơ hồ, cũng có thể cảm nhận được hơi thở đang phả ra từ mũi anh, mập mờ mà nóng bỏng: “Còn nữa, em không xem Chu Tự Hàn tôi là người coi tiền như rác đấy chứ. Định cứ thế mà đi, tục ngữ nói chẳng sai, một ngày làm vợ chồng, trăm ngày tình nghĩa, Sở Dĩnh em không cảm thấy thế này là quá vô tình hay sao?”


“Vô tình?” Sở Dĩnh không khỏi cảm thấy vui vẻ, một câu vạch trần anh: “Nói chuyện tình nghĩa với Chu tổng, chẳng phải rất nực cười sao, tính toán? Tôi tính thế nào được với anh, ban đầu là hai bên tình nguyện, rất rõ ràng, đó là một cuộc giao dịch, Chu tổng không chịu thiệt thòi gì, tôi cũng chẳng có lợi hơn, bây giờ Chu tổng lại quấn lấy một người phụ nữ đã bị quăng đi như vậy, không sợ hỏng danh tiếng của mình sao?”


Chu Tự Hàn âm trầm như thể bầu trời mờ mịt trên đầu, đây mới là Sở Dĩnh thực sự chăng, một năm qua, sự ngoan ngoãn biết điều đều là diễn trò, anh cắn răng: “Không thể không công nhận, em có khả năng diễn xuất thiên phú, so với những minh tinh ở công ty của tôi, trình độ của em còn cao hơn, đáng tiếc, Sở Dĩnh có phải em đã quên, một khi giao dịch bắt đầu, người muốn kết thúc thì kết thúc không phải là em, giữ lại hay không là việc của tôi, em không có quyền đó.”


Sở Dĩnh rất châm chọc: “Thế nào tôi lại nhớ, Chu tổng đã nói kết thúc rồi. Chẳng lẽ Chu tổng lớn tuổi, mắc chứng hay quên?”


Ánh mắt Chu Tự Hàn bắn ra một tia sắc bén, chợt cười: “Em nói đúng, tôi không nhớ rõ đã nói chia tay lúc nào, cho nên em là người phụ nữ của tôi, nếu em không thể tự giác, thì tôi cũng không ngại nhắc nhở…” Nói xong, ngón tay bóp chặt hai má cô, cúi đầu, hôn lên.


Chu Tự Hàn hôn mãnh liệt bá đạo, căn bản không cho cự tuyệt, trước một người đang phát tiết, Sở Dĩnh muốn phản kháng cũng không được, huống hồ, cánh tay anh còn đè vai cô lại, khiến cô không thể nhúc nhích, đành bị động để mặc anh hôn.


Chu Tự Hàn thật không hiểu sao mùi vị của cô gái này lại trở nên ngon lành như vậy, khiến anh cứ như một thiếu niên mười bảy mười tám, hận không thể đặt cô dưới thân ngay lúc này, anh có chút hối hận, sao lúc đầu lại cảm thấy phiền, cô gái này rõ ràng mê người như thế, thậm chí, lúc Chu Tự Hàn buông cô ra, còn có chút luyến tiếc, loại cảm giác này có phần kỳ dị nhưng cũng rất thú vị.


Chu Tự Hàn còn chưa kịp đứng thẳng lên, Sở Dĩnh tránh khỏi sự kìm kẹp đứng lên, không chút nể nang tát cho anh một cái, một tiếng chát thanh thúy..


Cái tát này khiến cho trợ lý ngồi trong xe ở ven đường cũng kinh sợ, bao nhiêu năm qua, chưa có ai dám động thủ với Chu tổng cả, thế này khác nào muốn chết, phụ nữ cũng thế, trợ lý Hứa vẫn nhớ rõ, hai năm trước Chu tổng thực sự thích một phụ nữ, so với Sở Dĩnh thích hơn nhiều, trước kia Sở Dĩnh cũng không được coi là người tình, cùng lắm xem như là thứ tình có cũng được không có không sao, người kia cũng sắp phát triển hơn rồi, những buổi xã giao quan trọng, thỉnh thoảng cũng mang theo, ban đầu anh cứ nghĩ cô gái kia ngon rồi, nhưng sau lại cứ nũng nịu bắt Chu tổng xách túi cho, nên xong chuyện.


Chu tổng có thể tốn tiền cho phụ nữ, cưng chiều phụ nữ, nhưng không chịu nổi mấy cái tính thích tỏ vẻ của phụ nữ, bất kể người đó là ai, đều phải thua Chu tổng, bằng không đừng mong có quả ngon mà ăn, cho nên Sở Dĩnh lại dám động tay động chân, khác nào chạm vào chỗ hiểm của Chu tổng, quả này… trợ lý Hứa cũng không đành lòng nhìn.


Sau khi giáng cho Chu Tự Hàn một cái tát, Sở Dĩnh cảm thấy thật đáng đời hắn, nhưng nhận thấy nét mặt dữ tợn của của hắn, lùi lại hai bước, đầu óc dường như tỉnh táo ra, quẳng lại một câu: “Chúng ta đã kết thúc rồi…” sau đó vọt thẳng ra đường chặn một chiếc taxi nghênh ngang bỏ đi.


Trợ lý Hứa ngạc nhiên một hồi lâu, có phần do dự, không biết có nên xuống xe hay không, nếu xuống, thì sợ Chu tổng bẽ mặt, không xuống thì khác nào bịt tai trộm chuông (biết mà cứ làm).


Trợ lý Hứa liếc nhìn tài xế Triệu bên cạnh, tiểu tử này trông trẻ tuổi thế thôi, nhưng rất biết đối nhân xử thế, sau vụ tát vừa rồi, cậu cúi đầu loay hoay nghịch điện thoại, không hề liếc nhìn.


Trợ lý Hứa đang rối rắm, Chu Tự Hàn đã mở cửa cửa xe tự ngồi lên, ra lệnh “Lái xe”. Trợ lý Hứa liếc trộm qua gương chiếu hậu, cái tát này của Sở Dĩnh không hề tiếc sức, mặc dù trong xe hơi tối nhưng vẫn nhìn rõ vết hằn đỏ trên mặt, chợt bắt gặp ánh mắt của Chu tổng, trợ lý Hứa vội vàng cúi đầu.


Tự hàn tức giận: “Muốn nhìn thì nhìn, làm sao phải lấm la lấm lét?” Nói thì nói thế, nhưng cái nhìn sắc lạnh khiến trợ lý Hứa vội vàng lắc đầu.


Chu Tự Hàn giơ tay sờ sờ mặt mình, cười âm hiểm, tự nói trong lòng, được lắm. Thế mới tuyệt diệu, thuận lợi quá lại chẳng hấp dẫn, mở miệng nói với trợ lý Hứa: “Có phải cậu nói Vương Quang Tiêu bảo mẹ Sở Dĩnh bị bệnh không, đi điều tra xem thế nào?” Trợ lý Hứa vội vàng gật đầu: “Vâng, tôi đi ngay”. Thầm nghĩ, Sở Dĩnh cũng cũng không mơ thấy mộng đẹp được, khiêu khích Diêm vương Chu tổng, còn muốn thoát thân, đâu có dễ như vậy, nếu trước kia vì tiền, bây giờ cũng cần gì phải chống đối, tính của Chu tổng, càng chống đối càng hỏng.

Chu Tự Hàn giơ tay sờ sờ mặt mình, cười âm hiểm, tự nói trong lòng, được lắm. Thế mới tuyệt diệu, thuận lợi quá lại chẳng hấp dẫn, mở miệng nói với trợ lý Hứa: “Có phải cậu nói Vương Quang Tiêu bảo mẹ Sở Dĩnh bị bệnh không, đi điều tra xem thế nào?” Trợ lý Hứa vội vàng gật đầu: “Vâng, tôi đi ngay”. Thầm nghĩ, Sở Dĩnh cũng cũng không mơ thấy mộng đẹp được, khiêu khích Diêm vương Chu tổng, còn muốn thoát thân, đâu có dễ như vậy, nếu trước kia vì tiền, bây giờ cũng cần gì phải chống đối, tính của Chu tổng, càng chống đối càng hỏng.


Sở Dĩnh chống tay lên bồn cầu ọe vài lần vẫn không nôn ra được, Giai Giai một tay bưng nước, một tay vỗ lưng cô, không ngừng càu nhàu: “Sao phải rước vạ vào thân, cùng lắm thì không làm nữa, sao phải uống nhiều rượu như thế, cái công ty giẻ rách đó, chả có cái gì, có đáng để cậu phải liều mạng thế không?”


Sở Dĩnh chờ cho cơn buồn nôn qua đi, nhận cốc nước súc miệng, thều thào: “Mình không phải vì công việc này, cũng bỏ rồi, cùng lắm thì tìm việc khác, nhưng Ngô Vân Vân thì không được.”


Giai Giai thở dài, từ trước đã biết, Sở Dĩnh nhìn ngoài mặt có vẻ lạnh lùng, nhưng trong lòng lại mềm yếu, hơn nữa rất có nghĩa khí, đã thế, Sở Dĩnh vô cùng tàn nhẫn quyết tâm với Lăng Chu, nghĩa là càng thân cận càng không muốn nói lý lẽ.


Giai Giai đỡ cô ra giường ngồi, Sở Dĩnh nhắm mắt lại đưa đặt lên trán, cảm thấy hoa mắt chóng mặt, trời đất quay cuồng, Giai Giai đưa thuốc, cô lập tức uống, nằm thẳng cẳng trên giường mấy tiếng.


Giai Giai đắp chăn cho cô, nghĩ chuyện thế này về sau tuyệt đối không để xảy ra. Chu Tự Hàn tính tình rõ ràng ác liệt, nhìn mặt đã biết rồi, nhưng việc này nghiêm túc mà nói, một khi đã nắm Sở Dĩnh trong tay, làm sao hắn có thể từ bỏ, mà không có ý định từ bỏ thì cô có muốn cũng chẳng ra, hắn thiếu gì phụ nữ sao cần phải quan tâm đến Sở Dĩnh như thế?


Giai Giai nhìn qua Sở Dĩnh trên giường, trong lòng thầm nhủ, chẳng lẽ vì khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú sạch sẽ kia sao, không phải chứ, trong làng giải trí dạng gì chẳng có, gầy béo, thanh thuần, rực rỡ, mua hoa đua sắc cần cái gì có cái đấy, phải phí sức như thế này, chỉ là nhất thời tức giận, sự độ lượng của người đàn ông này thật có vấn đề.


Chỉ là, Sở Dĩnh làm cô rất đau lòng. Nhớ ngày đó, được Lăng Chu cưng chiều hơn kiều, bây giờ gánh trên vai bao áp lực, khiến cô sắp bị ép nát.


Lần trước họp lớp Sở Dĩnh không đi, Trương Phiền đi nói lại với cô là Lăng Chu có đến. Năm đó thi được vào trường số 1 của thành phố B chỉ có 4 bọn họ, vốn quan hệ của bốn người cũng không tệ, vào đại học càng trở nên thân thiết không gì phải giấu nhau.


Lúc nhà Sở Dĩnh gặp chuyện không may là gần hết năm thứ 3, Lăng Chu và Sở Dĩnh có kế hoạch cùng đi du học, Giai Giai biết Sở Dĩnh không muốn ra nước ngoài, không nói đến gia thế, lại thông minh, đại khái cô bị ảnh hưởng bởi mẹ mình, là một cô gái rất mực truyền thống từ trong xương tủy, hơn nữa lại lưu luyến gia đình, lúc tốt nghiệp phổ thông, Sở Dĩnh còn định thi đại học trong tỉnh, nhưng Lăng Chu kiên trì muốn cô cùng học ở thành phố B, vì thế hai người còn cãi nhau một trận, cuối cùng vẫn đi theo Lăng Chu.


Thật ra bây giờ nghĩ lại, mặc dù bên ngoài có thể thấy Lăng Chu chiều theo Sở Dĩnh, nhưng lúc thực sự có việc lớn, đều là Lăng Chu định đoạt, Giai Giai và Trương Phiền còn cảm thấy, bất luận thế nào hai người cũng không thể tách rời, nhưng họ lại chia tay, hơn nữa, một lần chia tay là cách xa hẳn sáu năm, khiến cho cô và Trương Phiền cũng dần dần xa lánh.


Trương Phiền nói Lăng Chu tới, Giai Giai tức giận trả lời: “Không phải hắn đã sớm về rồi à.” Hai năm trước, Giai Giai đi công tác ở tỉnh, từng gặp Lăng Chu, khi đó mới biết Lăng Chu theo con đường chính trị, tuổi còn trẻ, lúc ấy đã làm chức cục phó, nghĩ lại thì cũng chẳng có gì kỳ quái, chỉ với địa vị của Lăng gia trong giới chính trị, Lăng Chu theo con đường đó cũng quá thuận buồm xuôi gió rồi còn gì.


Lúc ấy nghe chừng giọng điệu mình hơi quá, sắc mặt Trương Phiền cũng sầm xuống, hừ một tiếng: “Cậu sao phải nổi cáu với mình, hai người bọn họ chia tay, cũng không phải vì Lăng Chu, về hỏi xem Sở Dĩnh đã làm gì? Năm đó Lăng Chu chỉ có thiếu nước chết vì cô ấy, đúng là đàn bà lòng dạ độc địa.”


Mấy câu này khiến Giai Giai nổi đóa, quát lại: “Độc địa thì sao, con mẹ nó cậu biến đi cho xa, không thì đừng trách mình phát ra độc khí giết cậu.” Hai người bỏ đi trong bực bội, chỉ có điều trước khi đi Trương Phiền còn cố nói với theo “Lăng Chu được điều đến thành phố B rồi.” Cho nên Giai Giai vẫn luôn do dự, không biết có nên nói với Sở Dĩnh hay không.


Nhưng đã hơn nửa năm trôi qua, cũng không thấy có chuyện gì, Giai Giai bắt đầu hối hận, tại sao mình phải lắm mồm như thế, hai người đã chia tay rồi, cô sao phải lo nghĩ, chỉ có điều Chu Tự Hàn thật sự là kẻ phiền toái, sau này không biết còn gây ra những chuyện gì, Giai Giai có dự cảm không hề tốt lành…


Hiệu suất làm việc của trợ lý Hứa rất cao, chỉ một ngày đã tra ra bệnh tình của mẹ Sở Dĩnh, đang đợi hiến thận, Chu Tự Hàn đột nhiên cảm thấy, mọi chuyện đều có thể giải thích được, rất máu chó, cũng không chắc là sự thật.


Sở Dĩnh vì muốn ghép thận cho mẹ với tìm đến một đại gia như hắn, không cần biết làm sao tìm được, nhưng anh đích xác là bị cô tính toán, muốn cứ thế mà hất cẳng anh, không có cửa đâu: “Tiểu Hứa, đặt hẹn với viện trưởng Lưu, nói chuyện quyên góp lần trước…”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...