Đuổi Tình Yêu Đi


“Cậu phải vào Tinh Huy à?” Con tôm Giai Giai vừa gắp lên rơi tõm trở lại nồi, ngồi phía bên kia nồi lẩu bốc khói, cô tưởng mình nghe nhầm, sao Sở Dĩnh lại vào làng giải trí, mặc dù bây giờ nhà họ Sở tuột dốc nhưng Sở Dĩnh vãn là tiểu thư nhà danh giá, không nói đến việc năm đó cha cô làm đến chức Phó tỉnh trưởng, thì mẹ cô cũng là con cháu dòng họ tên tuổi, được ghi trong gia phả.


Làng giải trí là chỗ như thế nào, chính là cái thùng nhuộm, ban đầu mình vào thì được Tinh Huy đối đãi hậu hĩnh, nhưng chẳng qua mình cùng lắm cũng chỉ là hậu cung, chính vì đứng sau hậu trường nên nhìn mọi thứ rõ ràng, nói trắng ra, làng giải trí không phải chỗ sạch sẽ để ngồi, khắp nơi đều là cạm bẫy, ai muốn giữ mình sạch sẽ thì đi bộ bên bờ sông cũng va phải người hai chân dính bùn, hơn nữa còn là người mới.


Huồng hồ, Giai Giai hiểu rõ Sở Dĩnh, cô căn bản không thích làm minh tinh gì cả, đã thế, lại còn Lăng Chu, mặc dù hai người bây giờ không liên lạc, nhưng tương lai chẳng biết thế nào, dù sao cùng ở trong một thành phố, cô cũng không tin, hai người đã từng thề non hẹn biển như thế nói một cái là rõ ràng, tình yêu cũng thế, đành thuận theo tự nhiên.


Sở Dĩnh cầm muôi vớt con tôm cho vào bát Giai Giai, rất bình tĩnh: “Đây là điều kiện của Chu Tự Hàn, hắn có thể tìm thận cho mẹ mình, cậu biết đấy, bệnh của mẹ mình phẫu thuật sớm ngày nào tốt ngày ấy, không thể kéo dài được.”


Giai Giai oán hận: “Hắn thật con mẹ nó khốn kiếp, thế nào, hắn muốn quấn lấy cậu bởi vì bây giờ cậu khác với thời điểm còn dây dưa với hắn. Không đúng, hai ngày trước chẳng phải đã nói rõ ràng không muốn dây dưa sao? Thế nào chỉ chớp mắt đã đưa cậu vào Tinh Huy rồi, Sở Dĩnh, mình nói với cậu ròi, Chu Tự Hàn không phải là loại tốt lành gì, cẩn thận hắn có âm mưu gì với cậu.


Sở Dĩnh lắc đầu: “Mình còn gì đáng giá để hắn tính toán sao?” “ Nhưng mà, nhưng…” Giai Giai gãi gãi đầu: “Không phải cậu ghét làng giải trí sao?” Sở Dĩnh bật cười, có phần tự giễu: “Sự yêu ghét của mình từ lâu đã chẳng còn quan trọng nữa rồi, Giai Giai, mình đã không còn là đại tiểu thư nhà họ Sở nữa, mình không có lựa chọn, có thể có cơ hội như vậy, mình đã cảm thấy thượng đế rất nhân từ rồi. Thôi không nói những chuyện này nữa, người hôm nay mời cậu ăn cơm, không chừng, mấy ngày nữa Sở Dĩnh trở thành đại danh nổi tiếng, nghĩ mặt tốt, có thể vào Tinh Huy, là ước mơ tha thiết của biết bao người, vì chuyện tốt, cạn chén, về sau hai chúng ta có thể làm chung một công ty, đây là điều đáng ăn mừng nhấ.”


Sở Dĩnh về nhà suy nghĩ hai ngày vẫn không biết phải nói với mẹ thế nào, nhưng Chu Tự Hàn lại làm việc rất nhanh chóng, năm ngày đã tìm thấy thận, hơn nữa rất phù hợp.


Cuộc giải phẫu chính thức là ngày mồng tám tháng chạp, Nhạc Thu Mạn trước khi vào phòng phẫu thuật còn nói với Sở Dĩnh: “Tiểu Dĩnh, chờ mẹ khỏi bệnh sẽ làm bánh mật cho con ăn.”


Bánh mật là món ăn Sở Dĩnh thích nhất khi còn bé, cũng là thứ Sở Dĩnh nhớ nhất mỗi dịp lễ tết đến, mẹ làm bánh mật rất ngon, nghe nói là bí quyết bà ngoại truyền cho, ăn thì ngon nhưng mất công, mấy năm nay, trong nhà xảy ra chuyện, mẹ thì bệnh nặng, đâu còn tâm tư mừng năm mới, Sở Dĩnh cũng không nhớ nổi, mấy năm nay đã trôi qua thế nào, nhưng mẹ cô vẫn nhớ, luôn luôn tâm niệm.


Sở Dĩnh ngồi ở ngoài phòng phẫu thuật, trong lòng chua chát, lại không rõ là cảm giác gì, trên đời này chỉ còn lại mình cô và mẹ sống nương tựa vào nhau thôi.


Trợ lý Hứa ngồi cách đó không xa nhìn Sở Dĩnh, việc tìm thận thích hợp chính là trợ lý Hứa làm, anh vẫn không thể quên, cảm giác lần đầu nhìn thấy mẹ Sở Dĩnh, mặc dù có bệnh, nhưng không khó nhận thấy sự ung dung, khiến anh liên tưởng đến phu nhân Chu, đúng ra là còn hơn bà Chu một chút.

Trợ lý Hứa ngồi cách đó không xa nhìn Sở Dĩnh, việc tìm thận thích hợp chính là trợ lý Hứa làm, anh vẫn không thể quên, cảm giác lần đầu nhìn thấy mẹ Sở Dĩnh, mặc dù có bệnh, nhưng không khó nhận thấy sự ung dung, khiến anh liên tưởng đến phu nhân Chu, đúng ra là còn hơn bà Chu một chút.


Hai mẹ con rất giống nhau, dáng dấp tính cách của Sở Dĩnh thừa hưởng từ mẹ, nhưng cũng không quá giống, ở Sở Dĩnh có chút gì đó xinh đẹp nhưng góc cạnh, trợ lý Hứa có thể hiểu được, vì sao Chu tổng lại phải tốn nhiều công sức và thủ đoạn đển có được Sở Dĩnh bên cạnh như thế.


Đàn ông phần lớn không kháng cự được vẻ đẹp quật cường này, tựa như bông hoa có gai, rất có tính khiêu chiến, nhưng mà công sức bỏ ra cũng có phần hơi quá, đến bệnh tình của mẹ người ta cũng quan tâm, đây không phải là phong cách của Chu tổng, rốt cuộc là anh muốn gì?


Trợ lý Hứa quét mắt qua Sở Dĩnh, lén lút nhìn khuôn mặt sạch sẽ không chút dấu vết hóa trang, tinh khiết mà vẫn xinh đẹp, liếc qua hành lang, trợ lý Hứa vội vàng đứng lên nói nhỏ với Sở Dĩnh đang nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật: “Sở tiểu thư, Chu tổng tới…”


Sở Dĩnh lại như không nghe thấy, chẳng hề động đậy, trợ lý Hứa tự nhủ đây chính là điểm khác biệt, những phụ nữ khác thấy Chu tổng lập tức vội vàng sán tới, người này lại chẳng coi Chu tổng ra gì, Chu tổng lại càng khó hiểu, đến mẹ người ta làm phẫu thuật cũng mò tới.


Trợ lý Hưa bỗng chỗng có cảm giác rất vui vẻ, giống như thấy cảnh phục vụ cha mẹ vợ, không cần biết về sau thế nào, chỉ riêng chuyện thế này, bao năm bên cạnh Chu tổng anh chưa từng gặp qua.


Chào hỏi xong, trợ lý Hứa rất biết điều đi ra chỗ khác, Chu Tự Hàn ngồi xuống bên cạnh Sở Dĩnh giải thích: “Công ty có chút việc gấp cần xử lý, nên để cho trợ lý Hứa đến trước.”


Sở Dĩnh châm chọc: “Tôi không biết, quý công ty lại quan tâm tới nhân viên như vậy, đến người thân của nhân viên làm phẫu thuật, tổng giám đốc cũng đến hỏi thăm.”


Chu Tự Hàn lại cười: “Cô cứ xem như đây là phúc lợi của công ty cũng được.” Sở Dĩnh cúi đầu nhìn đồng hồ: “Chu tổng một ngày kiếm tiền tỷ, nếu an ủi xong rồi, không cần lãng phí thời gian quý báu ở đây.” Ý rõ ràng là cút nhanh lên, làm gì thì làm đi.


Chu Tự Hàn cũng có cảm giác mình bị coi thường, biết rõ Sở Dĩnh không nói được lời gì tốt lành, vẫn vội vàng xử lý mọi chuyện để sang đây với cô, chính anh cũng buồn bực, thế nào cái mồm miệng này, cộng với khuôn mặt lạnh lùng kia lại khiến anh thấy thuận mắt đến mức cô có xỏ xiên gì cũng có thể bỏ qua.


Chu Tự Hàn cúi thấp đầu nói thầm bên tai cô: “Tôi ở đây vì cô không được sao?” Sở Dĩnh chẳng chút cảm kích nhìn anh: “Không được, điều kiện chúng ta đã bàn xong, hợp đồng cũng ký rồi, phẫu thuật xong tôi sẽ đến Tinh Huy trình diện, hai chúng ta thanh toán xong xuôi, trừ công việc, tôi không muốn có bất kỳ dính dáng gì đến Chu tổng.”

Chu Tự Hàn cúi thấp đầu nói thầm bên tai cô: “Tôi ở đây vì cô không được sao?” Sở Dĩnh chẳng chút cảm kích nhìn anh: “Không được, điều kiện chúng ta đã bàn xong, hợp đồng cũng ký rồi, phẫu thuật xong tôi sẽ đến Tinh Huy trình diện, hai chúng ta thanh toán xong xuôi, trừ công việc, tôi không muốn có bất kỳ dính dáng gì đến Chu tổng.”


Khuôn mặt lạnh lùng của Chu Tự Hàn sa sầm, cô gái này quả thật mềm không được cứng không xong dầu muối không vào, nhưng suy nghĩ lại, vẫn nở một nụ cười dễ chịu, dù sao người đang trong tay anh, anh cũng không tin cô có thể chạy thoát, lập tức rất có phong độ đứng dậy: “Vậy tôi về trước, có chuyện gì thì gọi điện nhé.”


Vừa đi mấy bước, đã nghe Sở Dĩnh gọi: “Chu tổng…” Chu Tự Hàn cũng có thể cảm giác được nhịp tim của mình đang đập dồn dập, chỉ tiếc vừa dồn dập một chút đã nghe Sở Dĩnh nói: “Tôi muốn ở một mình với mẹ tôi.”


Chu Tự Hàn nhíu mày, trước kia thật không biết, tính tình cô gái này lại cứng như thế, một chút mềm yếu của phụ nữ cũng không có, cứng rắn đến mức đàn ông không tìm thấy chỗ nào để thương tiếc.


Chu Tự Hàn cuối cùng không đưa trợ lý Hứa đi, cho dù Sở Dĩnh có nói gì, anh cũng sẽ không để cô một mình ở bệnh viện, cứ để cho trợ lý Hứa theo dõi từ xa, có gì cần, còn kịp thời trợ giúp.


Thời gian phẫu thuật của mẹ rất dài, Sở Dĩnh từng nói chuyện rất kỹ với y tá trưởng của mẹ, trước khi phẫu thuật bác sĩ đã nói: “Bất kỳ cuộc phẫu thuật nào cũng có tính nguy hiểm, hơn nữa là giải phẫu lớn như vậy, thay thận, cho dù có ghép thành công, trước kia xác suất sống cũng khá thấp, thay thận sau một năm tỉ lệ sống sót là 85%, năm năm còn 60%, 10 năm chỉ là 1%. Với sự phát triển của y học, việc thay thận có thể duy trì khoảng mười năm.


Nói cách khác, cho dù mẹ cô phẫu thuật thành công, cũng nhiều lắm là sống thêm mười năm, mười năm, cô và mẹ chỉ còn có mười năm, nghe thật dài, nhưng đối với Sở Dĩnh là quá ngắn.


Rốt cuộc đèn phòng giải phẫu cũng tắt, Sở Dĩnh vội vàng chạy tới, cô rất sợ, sợ đến mức tay chân lạnh ngắt, cả người đổ mồ hôi, cho đến khi nghe thấy bác sĩ nói cuộc phẫu thuật rất thành công, sự căng thẳng trong lòng mới như dây cung từ từ chùng xuống.


Cuộc phẫu thuật của Nhạc Thu Mạn tương đối thành công, câu đầu tiên bà nói khi tỉnh lại là “Tiểu Dĩnh, yên tâm, mẹ sẽ không bỏ lại con, không thể bỏ được.” Sở Dĩnh ngay lúc đó không thể nhịn được nữa nước mắt tôn rơi, nghẹn ngào: “Đây là mẹ nói đấy nhé, không được thất hứa.” Nhạc Thu Mạn lúc ấy nhẹ nhàng nhưng kiên định gật đầu, khiến cho Giai Giai vừa chạy tới cũng cảm động khóc rấm rứt.


Khôi phục hậu phẫu rất tốt, hai ngày sau ra phòng chăm sóc đặc biệt, bởi vì tiết xuân về sớm nên phải đẩy nhanh mùa sản phẩm mới, Âu Phỉ muốn đưa quảng cáo sản phẩm mới ra thị trường nước ngoài, Sở Dĩnh với tư cách là người mới của Tinh Huy, tham gia vào vòng tuyển chọn cuối cùng do chính tân tổng giám đốc Âu Phỉ là Hàn Chấn chủ trì.


Cứ nghĩ người lần trước Hàn Chấn lựa chọn không có quá nhiều hi vọng, vì vậy lúc Sở Dĩnh xuất hiện, anh rất vui mừng, kết quả tuyển chọn hoàn toàn không khó đoán thuộc về Sở Dĩnh.

Cứ nghĩ người lần trước Hàn Chấn lựa chọn không có quá nhiều hi vọng, vì vậy lúc Sở Dĩnh xuất hiện, anh rất vui mừng, kết quả tuyển chọn hoàn toàn không khó đoán thuộc về Sở Dĩnh.


John là người đại diện cho Tinh Huy dẫn Sở Dĩnh đến, ngoài Sở Dĩnh Tinh Huy còn có hai nghệ sĩ tham gia khác, một là người phát ngôn cũ của Âu Phỉ Trần Sunny, hai là Hứa Nhã Thi đã từng gặp qua trong tiệm thời trang.


So với Sở Dĩnh, hai người kia đều tương đối nổi tiếng, hơn nữa, ba người bọn họ đều từng là người tình của Chu Tự Hàn, thật rất châm chọc, trong thời gian 1 năm Sở Dĩnh có quan hệ với Chu Tự Hàn, danh bạn gái Chu Tự Hàn thuộc về Trần Sunny, so với Sở Dĩnh, Trần Sunny có địa vị vững chắc hơn, còn Hứa Nhã Thi là người được ưu ái mới của Chu Tự Hàn.


Sở Dĩnh cũng bắt đầu nghi ngờ có phải tất cả minh tinh lớn nhỏ của Tinh Huy đều dính dáng đến Chu Tự Hàn, cả Tinh Huy quả thật là hậu cung của Chu Tự Hàn, thật nghĩ mình là Hoàng đế cổ đại, có thể ba cung sáu viện, bảy mươi hai phi tần thay phiên nhau phục vụ.


Tuy là người mới vào công ty, nhưng Sở Dĩnh lại được đối xử quá mức đặc biệt, có thể để cho John vốn không mang theo người mới phải rat ay, cũng cho thấy công ty coi trọng trình độ thế nào, tự nhiên cũng khiến Trần Sunny và Hứa Nhã Thi ghen tị bất mãn.


Hứa Nhã Thi liếc Sở Dĩnh một cái, quở trách cô trợ lý kiểu ném đá giấu tay: “Mượn quần áo kiểu gì đây, cả ngày chỉ biết quyến rũ đàn ông danh tiếng, cũng không soi mặt vào nước tiểu của mình mà xem, công việc thì làm không xong, cô muốn làm cái gì?” “Thì Hứa tiểu thư bảo tôi mượn của nhà này mà” cô trợ lý uất ức cãi lại.


Hứa Nhã Thi điên tiết ném quần áo lên người cô, trợ lý này có lẽ là người mới, uất ức, nước mắt lã chã, đây là chuyện thường gặp trong giới giải trí, người thành công tức lên bắt nạt trợ lý của mình mà thôi.


Sở Dĩnh coi như không nhìn thấy, để quần áo đã thay ra ở một bên, nói với John: “Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi về trước đây.” John sửng sốt, vội vàng nói: “Hàn tổng của Âu Phỉ đã đặt phòng ở Cảnh Phúc Hiên, muốn mời cơm, tôi đã thay cô đồng ý rồi.”


Sở Dĩnh nhíu nhíu mày: “Có nhất thiết phải đi không?” John cũng là lần đầu gặp một người mới như vậy, đây là cơ hội khó có được, hơn nữa Hàn tổng là loại đàn ông kim Cương như thế, nếu câu được, sau này chẳng còn gì lo lắng, căn bản không ngờ là Sở Dĩnh sẽ từ chối, vì thế vô cùng kinh ngạc.


Trần Sunny đứng bên kia lắc lắc mông vô cùng phong tình đi tới: “John, anh thật là càng ngày càng không mở nổi mắt rồi, Sở tiểu thư là sợ Chu tổng của chúng ta ghen, Hàn tổng có tốt đến mấy cũng phải có thứ tự đến trước đến sau, suy nghĩ của Sở tiểu thư như vậy rất sáng suốt, đừng để thịt trong mâm còn chưa vào miệng, thịt trong nồi đã chạy mất, đúng không Sở tiểu thư?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...