Dược Thần


Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL- Vậy. . . Màu tím kia chính là. . . Là Hồi Linh Dược Tề!Trong Mạo Hiểm Giả một lần nữa có người lên tiếng kinh hô.Toàn bộ Mạo Hiểm Giả vây xem lập tức như bị quăng một quả bom B52, ầm ầm nổ tung. Tất cả mọi người đều đỏ mắt nhìn Kiệt Sâm trong sân rộng, trong giọng nói mang theo cả kinh ao ước cùng cảm giác rất là tiếc, lãng phí, lãng phí ah.Hồi Linh Dược Tề, Linh Dược Tề tam giai thượng phẩm, có thể làm cho linh lực trong cơ thể một kẻ Linh Sư hoặc Linh Sư cấp thấp khôi phục ngay lập tức hoặc để cho một kẻ cấp độ Thiên Linh sư tại trong thời gian ngắn khôi phục đại bộ phận linh lực trong cơ thể, Hồi Linh Dược Tề trân quý, từ thời điểm Kiệt Sâm tại thành Tháp Lâm đấu giá có thể nói rõ giá trị của nó.Lúc trước chiến đấu không ít Mạo Hiểm Giả ở đây cũng đã nhìn ra đẳng cấp linh lực Kiệt Sâm ước chừng là một gã Linh đồ, một gã nhất Linh đồ giai nhưng trong nháy mắt uống xong hai bình tam giai thượng phẩm Linh Dược Tề, hai bình Linh Dược Tề tương đối trân quý tại Linh Sư giới, này. . . Đây quả thực. . .Vừa nghĩ tới tiểu tử trước mặt này uống một ngụm hết hai bình khiến cho Mạo Hiểm Giả bình thường thậm chí cả đời cũng khó khăn nhìn thấy dược tề cao giai quý trọng một lần phải nhỏ máu, đây chính là Linh Dược Tề cao giai quý trọng ah, không chút trân trọng àm chà đạp nó như thế.Sặc!Nguyên bản Thác Tư đã bị tình huống đánh Kiệt Sâm mãi không chết làm cho sợ đến có chút run rẩy. Chứng kiến Kiệt Sâm rõ ràng liên tiếp rót tăng Linh Dược Tề cùng Hồi Linh Dược Tề mình cũng khó có thể đạt được thì trong lòng Thác Tư có chút, hắn cũng bất chấp phong phạm cao thủ đem trường kiếm bên hông rút ra.Một gã Linh Sư đang cùng một gã Linh đồ quyết đấu rõ ràng còn dẫn đầu rút ra vũ khí, chuyện mất mặt như thế nhưng giờ phút này Thác Tư cũng bất chấp rồi.Cảm thụ được linh lực trong cơ thể khôi phục đến đỉnh phong Linh đồ trung cấp, trên mặt Kiệt Sâm hơi hơi lộ ra một tia nụ cười hài lòng, thân là một gã Linh Dược sư, chính mình có ưu thế, Kiệt Sâm sẽ không bao giờ buông tha.Linh Dược Tề cùng vũ khí, nội giáp các loại đều là đồ dùng phụ trợ, tại ở bên trong Mạo Hiểm Giả quyết đấu bình thường sẽ không có có hạn chế.- Kiệt Sâm...Trong đám người đột nhiên truyền đến một thanh âm già nua, được Mã Lệ nâng tới, Lão Lôi Nặc lung la lung lay đẩy mọi người tiến đến, chứng kiến trên người Kiệt Sâm tràn đầy chật vật trên mặt Lão Lôi Nặc lộ ra một tia thần sắc lo lắng.Lúc trước sau khi Kiệt Sâm rời khỏi đây Lão Lôi Nặc lo lắng lập tức nhờ Mã Lệ mang theo hắn đi sòng bài Cáp Lý, kết quả Lão Lôi Nặc tới chậm chỉ thấy được một khung cảnh vẫn còn lộn xộn ở sòng bài Cáp Lý, vì vậy sau khi hiểu rõ tình huống, Lão Lôi Nặc được Mã Lệ dìu đi chạy đến nơi đóng quân, chờ hắn đến thì quyết đấu của Kiệt Sâm đã tiến hành được một thời gian tương đối dài.Kiệt Sâm đứng ở trong sân rộng, lực chú ý giờ phút này của hắn tất cả đều tập trung vào trên người Thác Tư trước mặt.Ông!!! - một tiếng, một đạo quang mang kỳ dị đột nhiên từ trên người Kiệt Sâm hiện lên, một đạo kim sắc khe hở từ trên đầu hắn xông ra cuối cùng lơ lửng tại vị trí Kiệt Sâm sau đầu. Kim mang chói mắt dùng thân thể Kiệt Sâm làm trung tâm bỗng nhiên bộc phát ra, dưới sự khống chế của Kiệt Sâm kim mang chỉ ở chung quanh thân thể của hắn một mét bốc lên, được ánh mặt trời chiếu rọi xuống, chiết xạ ra quang mang mê ly.- Đây là linh hoàn!- Trời ạ, thần đâu, ta gặp được cái gì? Linh hoàn cực hạn màu vàng!- Thiếu niên này đến tột cùng là ai?Linh hoàn của Kiệt Sâm phóng xuất ra, tất cả Mạo Hiểm Giả toàn trường lần nữa mà bắt đầu trở nên ồn ào, trong lòng họ như đang đu trên cáp treo, bị Kiệt Sâm lần lượt đánh thẳng vào cực hạn, kích động tới tột đỉnh.Đám người Lâm Nham, Trát Khắc chứng kiến linh hoàn của Kiệt Sâm trên mặt lộ ra một tia tươi cười nhàn nhạt.Một bên Lão Lôi Nặc đang nhìn Kiệt Sâm phóng xuất ra linh hoàn màu vàng, nguyên bản sắc mặt lo lắng đột nhiên thoáng cái ngây ngẩn cả người, lộ ra một loại thần sắc cổ quái, tựa như gặp được quỷ giật mình cùng khó có thể tin nổi.- Nhất giai rồi, Kiệt Sâm rõ ràng nhất giai rồi. . . Không có khả năng, đệ tử huyết mạch gia tộc Thác Đức độ tinh khiết đạt tới 50% trở lên chưa từng có tấn cấp đến nhất giai, điều đó không có khả năng. . .Lão Lôi Nặc trừng mắt, trong miệng thì thào nói nhỏ lấy, được Mã Lệ nâng xuống,, toàn thân lão không tự chủ được nhẹ nhàng run rẩy.Mã Lệ chứng kiến Lão Lôi Nặc toàn thân run rẩy, trong miệng thấp giọng hồ ngôn loạn ngữ lấy cái gì, nàng cho rằng Lão Lôi Nặc là lo lắng Kiệt Sâm, trong lòng có chút thở dài một hơi, bất quá cho dù bình dân cũng hiểu rõ quyết đấu Mạo Hiểm Giả không cho ngừng lại giữa chừng.- Đi tìm chết. .Chứng kiến trên người Kiệt Sâm liên tiếp xuất hiện biến hóa cổ quái, trong lòng Thác Tư không thể kìm được, một tia sợ hãi cùng dự cảm bất hảo từ trong lòng của hắn lan tràn ra, lúc này hắn vung kiếm quét ngang, miệng quát to một tiếng, tất cả linh lực trong cơ thể còn sót lại lập tức dâng lên quán thâu bên trong trường kiếm, hướng phía Kiệt Sâm hung mãnh đập tới.Trong lúc nhất thời, một cỗ kình khí cường hãn vô cùng trong sân rộng gian tung hoành cuồng bạo, Thác Tư đã phóng thích toàn bộ uy thế của thân là Linh Sư cấp thấp, hướng phía Kiệt Sâm cách đó không xa...Một ít Mạo Hiểm Giả đẳng cấp thấp ở phụ cận bị cỗ kình khí này của Thác Tư ảnh hưởng, lại không tự chủ được hướng lui về phía sau mấy bước.Đối mặt với công kích đánh úp tới mình, trong ánh mắt hoảng sợ của tất cả mọi người, trên mặt Kiệt Sâm lại mang theo một tia tươi cười bình tĩnh, ngay tại thời điểm Thác Tư sắp công kích tới mình thì một thanh âm từ trong miệng Kiệt Sâm bật đi ra.- Linh hồn chấn nhiếp!Một đạo gợn sóng đạo vô hình lập tức từ trên người Kiệt Sâm mạnh mẽ hướng ra phía ngoài khuếch tán, sau đó oanh kích vào người Thác Tư cách đó không xa.Ông!!!Một tiếng vang lên, thân thể Thác Tư nhận lấy Linh hồn chấn nhiếp oanh kích chấn động, hai mắt chỉ một thoáng đã mất đi thanh minh, một tràng đờ đẫn, nguyên bản Linh lực tung hoành bên ngoài thân thể hiện giờ đã mất đi khống chế, tại một lát công phu đã tiêu tán. Mà thân thể Thác Tư vẫn theo quán tính xông về phía trước.- Băng Quyền!!!Đối với Thác Tư đang phóng tới, Linh đồ Linh lực trung cấp trong cơ thể, thoáng chốc vận chuyển mạnh mẽ, lập tức trùng trùng điệp điệp oanh kích vào ngực Thác Tư không một chút chống cự.Oanh một tiếng nổ mạnh vang lên, thân thể Thác Tư lập tức như một đạn pháo bị hung hăng đánh bay ra ngoài, trong tích tắc công kích thì Thác Tư cũng từ trong thất thần phục hồi tinh thần lại, chỉ là tất cả đã chậm.Trong cơ thể Kiệt Sâm đại lượng linh lực Linh đồ trung cấp như là hồng thủy phun trào hướng về phía trước, lực lượng trùng điệp tràn vào cơ thể Thác Tư.Nếu như là ở dưới trạng thái toàn thịnh, Thác Tư thân là Linh Sư đê cấp, Linh lực tam giai trong cơ thể hắn sẽ tự nhiên chống lại công kích của Kiệt Sâm, nhưng mà hôm nay thì không có biện pháp. Linh lực tam giai trong cơ thể Thác Tư đã sớm tiêu hao trong chiến đấu cùng Kiệt Sâm vừa rồi, không còn thừa bao nhiêu.Đối mặt với Thác Tư bị bay ra ngoài, Kiệt Sâm cũng không nương tay, cả người ngay lập tức lao theo, nắm tay phải lại một lần nữa đánh mạnh vào lồng ngực của hắn.Phanh! Phanh! Phanh!Oanh kích luân phiên của Kiệt Sâm đánh xuống, giữa không trung miệng Thác Tư điên cuồng phun máu tươi, từng tiếng nứt gãy của xương cốt vang lên truyền ra bốn phía, nhưng mà Kiệt Sâm lại không có chút ý định dừng tay.- Tam đệ....Cơ Vạn nguyên bản đứng ở một bên khí định thần nhàn quan sát vào lúc này không thể kìm được, trong miệng đột nhiên gầm lên một tiếng, thân hình lập tức nhảy lên, đối với Kiệt Sâm cách đó không xa công kích tới.Bồng!!!Hai đạo thân ảnh ở giữa không trung cùng đụng vào nhau, Cơ Vạn thân là cao cấp Linh Sư lập tức từ giữa không trung ngã xuống xuống, đặng đặng đạp ở trên quảng trường lùi lại mấy bước. Tầng nham thạch dưới chân vỡ vụn ra, một tia máu tươi từ từ khóe miệng của hắn lặng yên chảy xuống.Trong mắt Cơ Vạn lộ ra vẻ hoảng sợ, hắn phẫn nộ quát:- Ai???Lâm Nham tự nhiên đứng ở trước mặt Cơ Vạn, vẻ mặt phong đạm vân khinh nói:- Cơ Vạn đoàn trưởng, chẳng lẽ ngươi không biết Mạo Hiểm Giả quyết đấu không thể khinh nhờn sao?- Lâm Nham, là ngươi!Cơ Vạn cắn răng nói, đối với tiểu đội mạo hiểm Lưỡi Dao Sắc thường xuyên đến Trấn Khoa Đa tiến hành tiếp tế, để đi vào Linh Thú Sơn Mạch mạo hiểm, thân là địa đầu xà, Cơ Vạn vẫn có nghe thấy.Phanh!!!Kiệt Sâm liên tục đánh ra mấy quyền, giờ phút này rốt cục đình chỉ công kích, cảm thụ được Linh lực trong cơ thể còn sót lại không nhiều lắm, trong miệng Kiệt Sâm thở ra một hơi thật dài.Bồng!!! Một tiếng, thân thể Thác Tư trùng trùng điệp điệp từ giữa không trung ngã xuống, trong miệng máu chảy ròng, hai mắt đã mất đi vẻ thanh minh, mất mạng tại chỗ.- Tam đệ!!!- Tam đoàn trưởng!!!Đoàn viên mạo hiểm đoàn Cuồng Lang lập tức xông lên quảng trường, đem Thác Tư vây lại, trong miệng phát ra trận trận kinh hô bi thống.- Tiểu tử ngươi...Chứng kiến Thác Tư toàn thân là máu, sớm đã không còn chút khí tức nào, hai người Bác Tát cùng Tạp Lợi Đặc đỏ bừng mắt nhìn qua Kiệt Sâm, chậm rãi đứng lên, mà sau lưng hai người bọn họ, không ít đoàn viên mạo hiểm đoàn Cuồng Lang tất cả đều rút vũ khí trên người từng bước bức tới Kiệt Sâm đang đứng ở nơi đó.Chứng kiến tình huống này, đám người Ba Lạc Khắc cùng Trát Khắc tất cả đều vọt tới trước mặt Kiệt Sâm, cười lạnh nói:- Như thế nào? Mạo hiểm đoàn Cuồng Lang các ngươi muốn trái với quy định Mạo Hiểm Giả sao?Tiểu đội Mạo Hiểm Giả Lưỡi Dao Sắc tuy rằng chỉ có sáu người, nhưng lại đối với mạo hiểm đoàn Cuồng Lang không sợ chút nào.- Dừng tay, Bác Tát, Tạp Lợi Đặc.Cơ Vạn nhìn Mạo Hiểm Giả bốn phía quảng trường, lập tức gắt gao nhìn thẳng vào Kiệt Sâm cách đó không xa, trong đôi mắt phẫn nộ như muốn phun ra lửa, nhưng mà thân là một đoàn trưởng có lí trí, hắn nhất định phải thấy đem phẫn nộ của hắn đè xuống dưới.Bất kể là Lâm Nham mạnh mẽ uy hiếp, hay là quy củ của Mạo Hiểm Giả quyết đấu, cũng không cho hắn hôm nay xuất thủ đối với Kiệt Sâm, nếu không uy danh của đám người mạo hiểm đoàn Cuồng Lang ở Trấn Khoa Đa sẽ như đi quét rác.Cơ Vạn nhẹ gật đầu, lạnh lùng nhìn thoáng qua Kiệt Sâm, trầm giọng nói:- Rất tốt, Kiệt Sâm đúng không, ta Cơ Vạn nhớ kỹ ngươi.Lập tức quay người hướng về thi thể của Thác Tư đi đến.Kiệt Sâm cười cười, không để ý đến Cơ Vạn đe dọa, hắn đối với Lâm Nham một bên cười nói:- Lâm Nham đại ca, vừa rồi cám ơn.Ngay cả Kiểm Sát Thự thành Tháp Lâm Kiệt Sâm đều dám đắc tội thì tự nhiên sẽ không sợ một mạo hiểm đoàn nho nhỏ.- Kiệt Sâm, con. . . Con đã trở thành một gã Linh đồ rồi hả?Thanh âm lão Lôi Nặc có chút run rẩy từ sau lưng Kiệt Sâm truyền đến, trong ánh mắt mang theo một loại chờ đợi không hiểu Kiệt Sâm khó có thể lý giải.Kiệt Sâm nhẹ gật đầu, nói:- Đúng là như vậy! Phụ thân!Sau khi nghe được Kiệt Sâm khẳng định trả lời, trong đôi mắt Lão Lôi Nặc mạnh mẽ tuôn ra một đạo tinh mang, trên người hắn mạnh mẽ truyền ra một cỗ khí thế quỷ dị. Trong hai mắt Lâm Nham bên cạnh lập tức toát ra một đạo quang mang kinh ngạc, lúc trước trên người lão Lôi Nặc bộc phát ra cổ khí thế kia khiến cho hắn thân là Thiên Linh sư không khỏi phát lạnh.- Đi thôi phụ thân, nhi tử thay ngươi báo thù rồi.Lạnh lùng nhìn thoáng qua Thác Tư cách đó không xa, Kiệt Sâm dìu lấy lão Lôi Nặc hướng về đám người bên ngoài đi đến.- Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra?Tại thời điểm lúc này, đám người bên ngoài đột nhiên truyền đến một hồi thanh âm cực kỳ ầm ĩ, lập tức một đám hộ vệ mặc áo giáp từ bên ngoài đi đến, đầu lĩnh là một lão giả tóc xám mặt mũi tràn đầy uy nghiêm. Một đôi mắt tam giác lạnh lùng quét mắt toàn trường, mà đi theo bên cạnh lão giả là La Bá Đặc mà Kiệt Sâm lúc trước đã giáo huấn tại sòng bài Cáp Lý.- Tỷ phu, là hắn, chính là hắn vừa rồi tới sòng bài Cáp Lý quấy rối đấy, còn đả thương hộ vệ và đệ ở bên trong sòng bài.Chứng kiến Kiệt Sâm, La Bá Đặc bên cạnh lão giả lập tức lên tiếng, ánh mắt hắn nhìn qua Kiệt Sâm mang theo vẻ tràn đầy ngoan độc.- Đây không phải hội trưởng Tạp Lạc Tư sao, chuyện này xem ra rắc rối rồi đây.Nguyên bản trong đám người đã muốn tán đi đột nhiên truyền tới một hồi nghị luận ong ong.- À!Lão giả tóc xám nhàn nhạt nhìn Lâm Nham một bên, lập tức đem ánh mắt rơi vào trên người Kiệt Sâm:- Kiệt Sâm đúng không, lúc trước ngươi trái với luật pháp vương quốc, tự tiện xông vào sòng bài Cáp Lý quấy rối, cũng động thủ kích thương vài tên hộ vệ cùng quản sự sòng bài La Bá Đặc. Căn cứ luật pháp vương quốc, ngươi đã vi phạm luật pháp của vương quốc, người đâu, không, bắt hắn lại cho ta.- Vâng, đại nhân!Một đám hộ vệ sau lưng lão giả tóc xám lúc này đi tiến lên vây quanh ở bốn phía Kiệt Sâm.- Hừ. Tiểu tử ngươi lúc trước đánh ta.La Bá Đặc bị Kiệt Sâm đánh một trận thời điểm lúc này vênh váo tự đắc tiêu sái tiến lên, đối với Kiệt Sâm đá tới một cước.- Ngươi muốn chết!Tròng mắt Kiệt Sâm hơi híp lại, chân phải dùng càng tốc độ nhanh hơn đá vào ngực La Bá Đặc.Phịch một tiếng, La Bá Đặc lúc này ngã bay ra ngoài, miệng vết thương lúc trước bị Kiệt Sâm đánh gãy xương ngực chỉ trải qua đơn giản xử lý, hiện tại lại nhận lấy một kích này của Kiệt Sâm. Hiện giờ trong miệng máu tươi phun ra liên tục, trong mắt mang theo phẫn nộ cùng thần sắc khó có thể tin nhìn qua Kiệt Sâm, hắn như thế nào cũng không nghĩ ra, trước mặt tỷ phu chính mình - Hội trưởng Linh Sư công hội Tạp Lạc Tư Trấn Khoa Đa, Kiệt Sâm hắn còn dám ngang nhiên hoàn thủ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận