Dược Thần


- Sưu- Sưu- Sưu...Nhiều đường kim sắc lưu quang trong chớp mắt nhắm chuẩn vào hai người Lý Căn và Lai Nạp Tư bắn ra như điện.Lý Căn và Lai Nạp Tư không biết làm gì, đành phải quay người toàn lực chống cự.Ầm một tiếng lớn, Lý Căn và Lai Nạp Tư miệng phun máu tươi, điên cuồng ngã xuống mặt đất.Chỉ tiếp xúc một chiêu, hai người Lý Căn và Lai Nạp Tư đã bị thiết bối đao đường làm cho trọng thương.Năm xưa thân là thất giai trung cấp hoàng linh sư, khi phải đối mặt trực tiếp với thiết bối đao đường, Hách Bá Đặc cũng rơi xuống thế hạ phong.Mười mấy con thiết bối đao đường nhất thời chia thành hai nhóm, một nhóm đuổi theo hai người Lý Căn và Lai Nạp Tư, một nhóm tiếp tục đuổi theo bọn Kiệt Sâm.- Chúng ta chia nhau ra chạy.Hách Bá Đặc rống lên giận dữ, cũng mặc kệ ý kiến của người khác thế nào, tránh sang một bên.Đám thiết bối đao đường đuổi đến trong nháy mắt.- ẦmĐái Mẫu Lặc bên cạnh trên người trực tiếp tỏa ra những đường thổ hoàng sắc quang mang, chui xuống dưới đất, ý đồ thoát khỏi sự truy kích của thiết bối đao đường, nhưng khiến hắn không ngờ là, thiết bối đao đường bất chấp sự cản trở của bùn đất, đuổi theo vào trong bùn.- Ầm ầm...Một lượng lớn bùn đất nổ tung, Đái Mẫu Lặc chật vật bay ra, trường bào trên người tả tơi, vô cùng thê thảm.Mặc dù hắn thân là thổ hệ linh sư, đối với thổ nguyên tố khống chế cực cao, nhưng hắn mới là thất giai hoàng linh sư, căn bản không thể hoàn toànđộn vào trong bùn, cùng thổ nguyên tố xung quanh kết hợp làm một.Nhất thời, bọn Khắc Lạp Lạp, Hách Bá Đặc, Ni Khắc Tùng, La Nạp Đức bỏ chạy tứ tán, còn Kiệt Sâm cũng điên cuồng bay về phía trước.Đã có hai con thiết bối đao đường nhìn thấy hắn, đuổi sát sau lưng.- Rống.Hai con thiết bối đao đường rống lên thành tiếng, đôi mắt kim sắc tràn ngập quang mang khát máu. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL- Ông...Một đợt sóng quỷ dị bắn ra từ trong mắt Kiệt Sâm, trực tiếp xâm nhập vào cơ thể hai con thiết bối đao đường.Nhưng hai con thiết bối đao đường bị linh hồn chấp nhiếp công kích, căn bản không có phản ứng, tiếp tục điên cuồng đuổi theo Kiệt Sâm.- Không thể nào...Kiệt Sâm mặt mang sợ hãi.Linh hồn chấn nhiếp này Kiệt Sâm đã dùng qua không biết bao nhiêu lần, trừ đối phương có tinh thần miễn linh sức, cho dù là bát cấp đế linh sư, Kiệt Sâm mặc dù không chấn nhiếp được đối phương, nhưng cũng không giống như hai con thiết bối đao đường này, một chút phản ứng cũng không có.Nhưng không đợi Kiệt Sâm nghĩ ra...Sưu sưuHai đường kim sắc lưu quang trực tiếp lóe lên, trong nháy mắt đến trước mặt Kiệt Sâm.- Không ổn.Kiệt Sâm thầm giật mình, hắc sắc trọng kiếm trong tay đột nhiên xuất hiện, chặn ngay trước mặt.- ẦmMột tiếng nổ lớn vang lên, Kiệt Sâm chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh cường đại khó có thể chế ngự đập lên hắc sắc trọng kiếm trong tay, miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể dươi sự công kích của thiết bối đao đường, đã trọng thương.Kiệt Sâm miệng thổ huyết, nặng nề đáp xuống mặt đất, rơi vào trong bụi cây trong rừng.Hai con thiết bối đao đường không hề dừng lại, nhanh chóng bay xuống nơi Kiệt Sâm vừa rơi xuống, miếng hưng phấn rống lớn, mắt mang theo quang mang khát máu.- Đái Mẫu Lặc đại trưởng lão, mau đến đây, thiết bối đao đường sợ sương mù, chỉ cần lại gần sương mù, thiết bối đao đường sẽ không công kích.Đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến tiếng hét kích động của Ni Khắc Tùng.- E ngại sương mù này?Mọi người lập tức nhìn về phía Ni Khắc Tùng, chỉ thấy Ni Khắc Tùng đang đứng gần phiến sương mù không ngừng cuồn cuộn, dựa vào năng lực cảm ngộ phong nguyên tố, men theo sương mù phi hành.Ba con thiết bối đao đường bám theo hắn, chỉ dám giữ cự ly mười mét với làn sương mù, không ngừng gào thét, gầm rú, đôi mắt khát máu nhìn chằm chằm vào Ni Khắc Tùng, nhưng lại không dám đến gần làn sương mù trong phạm vi mười mét.Đến đao mang trong tay cũng không phóng thích, chỉ đứng đó gầm rú, tựa hồ như rất sợ làn sương kia, không thể làm gì Ni Khắc Tùng, cũng không dám lại gần.- Thiết bối đao đường đúng là sợ làn sương mù này thật.Tất cả mọi người trong lòng đều mừng rỡ.Nhưng những lời thí thần Nạp Địch Mẫu khuyên bảo trước khi xuất phát lại lập tức xuất hiện trong đầu mọi người.- Tuyệt đối không được bay vào trong sương mù, trong đó cực kì nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút, sẽ nguy hiểm tính mạng.Hơn nữa cho dù đúng như thí thần Nạp Địch Mẫu nói trong sương mù cực kì nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là đã nguy hiểm đến tính mạng thì bây giờ dưới công kích của thiết bối đao đường, sinh mạng mọi người cũng đã bị uy hiếp cực đại, đâu còn quản nhiều như vậy.Huống hồ, Ni Khắc Tùng chỉ là men theo sương mù, chứ không bay vào trong đó, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì.Vèo, vèo, vèo...Nhất thời, tất cả mọi người đều bay thật nhanh, về phía màn sương mù cách đó không xa....Bên dưới, trong bụi cỏ.Kiệt Sâm ho ra hai ngụm máu, lục phủ ngũ tạng trong người giống như bị xóc, đau đớn vô cùng.- Chuyện gì xảy ra vậy?Khiến Kiệt Sâm hoang mang là, thân thể của mình mỗi lần bị thương, tia sức mạnh hắc sắc cổ quái sẽ tự động chữa khỏi cho mình, nhưng lần này, lại như đá chìm đáy biển, không có lấy một tia phản ứng.- Làm thế nào bây giờ?Kiệt Sâm lòng như lửa đốt.Cho dù là thất giai đê cấp hoàng linh sư như bọn Lý Căn, đối diện với thiết bối đao đường cũng chỉ có phần vẫn lạc, với thực lực hiện tại của Kiệt Sâm, không nói cái khác, chỉ cần chịu một đòn công kích của hai con thiết bối đao đường, cho dù không chết thì cũng chẳng còn lại được mấy hơi.Nhìn hai con thiết bối đao đường đang từ trên trời bay xuống, sục sạo tìm kiếm mình khắp nơi. Thân bị trọng thương, lại ngã trúng bụi cỏ, Kiệt Sâm không sao cử động nổi, nghiến răng, hắn lấy ra từ trên người một bình dược tề hắc sắc, một hơi uống hết, khoanh chân ngồi trong bụi cỏ không độngđậy.- Lục giai trung phẩm linh dược tề, thạch hóa dược tề.Thạch hóa dược tề là một trong hai mươi mốt bình linh dược tề mà Kiệt Sâm pha chế ngày trước, có thể khiến người uống nhất thời hóa thành một pho nham thạch, linh lực trong cơ thể và linh thức phản ứng hoàn toàn biến mất.Uống hết bình linh dược tề, Kiệt Sâm nhất thời cảm thấy, trên người dường như có thứ gì đó đang dần dần lan ra, càng lúc càng dày, càng lúc càng dày, đến cuối cùng dần dần ngưng kết thành một tầng nham thạch dày dặn, cảm giác đó giống như khoác trên người một bộ nham thạch khải giáp, khi bộ khải giáp đó phủ kín toàn bộ cơ thể, đến ngũ quan cũng trở nên trì độn hơn.Khoảnh khắc ấy, Kiệt Sâm đến hơi thở cũng biến mất, chỉ lặng lẽ giấu mình trong bụi cỏ vừa hôi, vừa ẩm ướt, giống như biến thành một tảng nham thạch vậy.Trên thực tế, ngoài ý thức và linh hồn, Kiệt Sâm thật chẳng khác gì một tảng đá.Lúc này, trừ phi đối phương là cửu giai đỉnh phong thánh thú, tinh thần lực bắt đầu ngưng tụ thành linh hồn chi lực, hoặc đối phương có thủ đoạn thăm dò đặc biệt, nếu không nhìn thấy Kiệt Sâm, sẽ tưởng Kiệt Sâm là một tảng đá.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận