Đừng Nên Gặp Lại


Kỷ Tùy Châu bước nhanh đến đuổi theo cô, một phen túm cánh tay cô lại:


– Tôi kêu cô lên giường mà, nghe không hiểu à?


Doãn Ước ngửi thấy mùi nguy hiểm.


Cô thử rút tay ra, phát hiện hoàn toàn không được. Vì thế, cô đổi sách lược khác:


– Chủ tịch Kỷ, bên ngoài tôi còn việc phải làm.


– Ngoại trừ pha cà phê, cô còn việc gì nữa?


– Thư ký Diệp bảo tôi photo tài liệu, tôi vẫn chưa làm xong.


– Vậy cô còn nhàn rỗi chạy đến văn phòng tôi loay hoay với cây cảnh. Trợ lý Doãn nhàn hạ thật đấy.


Doãn Ước bị anh bắt lỗi đến cứng họng. Công việc của cô đã làm xong, bởi vì như vậy mới có thể đến phòng làm việc của anh. Kết quả hiện giờ đi vào hang cọp, chạy đâu cho thoát.


– Tôi biết tôi sai rồi, lần sau nhất định sẽ hoàn thành xong công việc trước.


– Không cần, mấy chuyện đó sẽ có người khác làm. Bây giờ tôi có nhiệm vụ chỉ có cô mới có thể làm được, mau mau làm đi đừng khiến tôi thất vọng.


Doãn Ước nhìn chiếc giường đôi ngổn ngang kia, kiên quyết lắc đầu.


– Cô cũng không phải chưa từng làm mà, trước kia đâu thấy cô chống đối như thế.


Trước kia là bởi vì yêu anh, còn bây giờ, cô chỉ là người làm công, không có trách nhiệm phải lên giường cùng ông chủ.


– Nghe thư ký Diệp nói anh làm việc liên tục hai ngày, không mệt à?


– Mệt chứ, cho nên mới cần cô.


Kỷ Tùy Châu nắm mặt cô gác lên vai mình:


– Xoa bóp cho tôi nào, cả người đau nhức.


Hôm đó, phần lớn thời gian còn lại, mặt Doãn Ước đều nóng hổi. Bên tai thường xuyên vang lên ý cười trêu chọc của Kỷ Tùy Châu:



– Trợ lý Doãn, phiền cô đừng hiểu sai ý.


Hóa ra anh là muốn cô xoa bóp cho anh.


Doãn Ước làm cho anh mấy tiếng đồng hồ, khiến cho cánh tay mình đâu ê ẩm. Buổi chiều, Kỷ Tùy Châu dẫn người đi họp, còn cô ở trong phòng trà nước đấm tay. Đang đấm, Diệp Hải Thần đột nhiên đi vào, căn dặn cô:


– Trợ lý Doãn, phiền cô pha thêm vài ly cà phê bưng vào phòng họp.


Doãn Ước đứng lên nhanh nhẹn làm việc, chờ đến khi bưng khay đến gõ cửa phòng họp, thì mới hiểu được dụng ý của Diệp Hải Thần.


Không khí bên trong không tốt lắm, Kỷ Tùy Châu đen mặt ngồi ở đó, bên phải có một phụ nữ trung niên đang đứng, đang đập bàn trước mặt anh.


Người này Doãn Ước có nghe qua sơ sơ, là tổng giám đốc tài chính của Thịnh Thế, Từ Tri Hoa, cũng là thành viên hội đồng quản trị. Là ‘diệt tuyệt sư thái’ của toàn công ty, năng lực siêu mạnh tính tình siêu khó. Cả công ty chỉ có bà dám nổi giận với Kỷ Tùy Châu, ngay cả mấy người lớn tuổi trong hội đồng quản trị cũng đều hết cách với bà, ngược lại, đôi khi còn khuyên Kỷ Tùy Châu:


– Đừng chấp nhặt với phụ nữ. Lớn tuổi, tới thời kỳ mãn kinh rồi, nhẫn nhịn đi.


Kỷ Tùy Châu tán thưởng năng lực làm việc của bà, bình thường chỉ nhìn việc không nhìn người. Cho dù hôm trước còn làm việc túi bụi, hôm sau vẫn có thể tâm bình khí hòa ngồi xuống bàn chuyện công việc với bà.


Có thể khiến Kỷ Tùy Châu bó tay chịu trận, người phụ nữ họ Từ này thật không đơn giản.


Doãn Ước vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy bà ấy, mặt mũi không tồi, lúc trẻ chắc hẳn là một người đẹp. Hiện giờ đã ngoài năm mươi, cũng vẫn bảo trì được nhan sắc. Chỉ là tính tình quá xấu, một khi nóng giận vẻ mặt liền cộc cằn, nhìn không ra chút nét đẹp nào.


Bà đang nói rất hứng khởi, vẫn chưa chú ý đến Doãn Ước. Doãn Ước bưng cà phê đến một vị ở bên cạnh bà trước, bị Từ Tri Hoa giật lấy, uống một hơi hết nửa ly, để ly xuống tiếp tục nã pháo.


Những người khác đều im lặng cúi đầu, chỉ có Kỷ Tùy Châu vẫn ôn hòa nhìn bà như trước.


Doãn Ước không còn cách nào, dùng mắt trao đổi với anh, Kỷ Tùy Châu khẽ gật đầu ý bảo cô tiếp tục, Doãn Ước chỉ có thể kiên trì đặt thêm một ly cà phê xuống cho vị đó.


Lần này càng khoa trương hơn, Từ Tri Hoa khoa tay, không cẩn thận quơ trúng khay của cô, cả khay cà phê bị hất tung, rơi lộp bộp xuống sàn.


Doãn Ước nhìn thấy dưới sàn hỗn độn, mau chóng ngồi xuống thu dọn.


Từ Tri Hoa rất không vui, tay bà cũng bị phỏng một chút. Không chỉ thế, dòng suy nghĩ vốn rõ ràng cũng bị cắt đứt. Bà không vui quay đầu nhìn Doãn Ước, đang chuẩn bị mở miệng mắng, đối phương đột nhiên đứng dậy, cướp lời nói xin lỗi với bà.


Biểu cảm trên mặt Từ Tri Hoa cứng đờ, cũng không biết suy nghĩ gì, khí thế lập tức suy giảm rất nhiều. Không khí cuộc họp vốn căng thẳng, bởi vì mấy ly cà phê mà bị quấy rầy. Từ Tri Hoa bên này yếu thế, Kỷ Tùy Châu bên kia đột nhiên vùng lên. Doãn Ước nghe không hiểu nội dụng cuộc họp của họ, vội vàng lo chuyện của mình rồi lui ra ngoài.


Lúc đóng cửa, Kỷ Tùy Châu còn đang phân tích một vấn đề, anh thao thao bất tuyệt, dáng vẻ tự tin đường hoàng, có một sức hấp dẫn khó hiểu.



Doãn Ước không dám nhìn nhiều, đóng cửa quay về phòng trà nước. Lúc yên tĩnh rửa ly, cô đã nghĩ, vừa rồi có phải Kỷ Tùy Châu cố ý bảo cô như vậy không. Anh hẳn hiểu rất rõ tính tình của Từ Tri Hoa, có phải chuyện bà ấy sẽ hất đổ khay nước đều được trù tính rất rõ ràng rồi không?


Nếu thật như vậy, người này tâm tư quá thâm sâu rồi.


Chỉ là anh làm vậy, không sợ cô sẽ là vật hi sinh vô tội hay sao? Có lẽ anh cũng biết, chỉ là không quan tâm mà thôi.


Tối hôm đó Doãn Ước bị Kỷ Tùy Châu đề nghị tham dự một bữa tiệc.


Thời điểm đi vào khách sạn chờ thang máy lại có thể đụng mặt người quen, Giang Thái dẫn theo Triệu Sương ở sẵn đó, nhìn thấy họ cười đến gian tà:


– Thật là hiếm có, lần đầu tiên thấy chủ tịch Kỷ ra ngoài bàn chuyện làm ăn còn dẫn theo phụ nữ, là muốn đổi tính à.


– Đâu có, Giang tổng vẫn là tay lão luyện mà- Kỷ Tùy Châu cũng đáp lễ hắn một phen.


Nói xong, cửa thang máy mở ra, anh nhanh chóng bước vào. Giang Thái tự chuốc lấy bẽ mặt, tức giận xoay người bỏ đi.


Doãn Ước thấy bộ dạng Triệu Sương đi theo hắn, trong lòng luôn cảm thấy không hợp. Ngụy Tuyết có biết con gái mình như vậy không, ngộ nhỡ làm ầm đến xảy ra chuyện, thì sẽ không thu dọn được.


Kỷ Tùy Châu nhìn ra khác lạ của cô, liền hỏi:


– Cô gái Giang Thái dẫn theo, hai người biết nhau à?


– Anh gặp rồi mà, không nhớ à?- Lúc này vẫn chưa qua bao lâu, lần trước Triệu Sương suýt nữa bị Giang Thái bóp chết, là Kỷ Tùy Châu đã ra mặt giải vây mà.


– Không có ấn tượng.


Kỷ Tùy Châu cảm thấy mặt mũi của cô gái nọ làm cho người ta không thể nhớ nổi, rõ ràng có vài nét tương đồng với Doãn Ước, nhưng bởi vì khí chất khác biệt, nên vô cùng khó ưa.


– Không nhớ cũng không sao, cũng chẳng phải người quan trọng gì.


Bữa tiệc là gặp đối tác, hai công ty bàn chuyện đầu tư, người có mặt đều là dân làm ăn đứng đắn, ít nhất ở trước mặt Kỷ Tùy Châu giả bộ rất đứng đắn.


Đối phương có chuyện cầu Thịnh Thế, đương nhiên sẽ dồn hết khả năng để tâng bốc và khen ngợi. Doãn Ước cũng thơm lây, được người ta nịnh nọt theo.


Trong bữa tiệc có một chàng trai của công ty đối phương, nói chuyện rất hài hước, luôn khuấy động bầu không khí. Có lẽ anh ta nghĩ Doãn Ước cũng như anh ta, đều được ông chủ dẫn đến để khuấy động không khí, liền lôi kéo cô nói chuyện, mời rượu.



Doãn Ước không muốn uống, bình thường trong tình huống này cô sẽ từ chối không uống. Có Kỷ Tùy Châu hậu thuẫn, rất ít người sẽ làm khó cô. Nhưng chàng trai này uống hơi nhiều rồi, nghĩ cô ngượng ngùng, mấy lần đến khuyên nhủ. Doãn Ước từ chối một hai lần nên khá ngại, nhìn anh ta như vậy sợ đả kích lòng nhiệt tình của anh ta, cô nghĩ nên uống một ly để ứng phó.


Kết quả còn chưa đụng vào ly rượu, bên kia Kỷ Tùy Châu đã chủ động nói với anh ta:


– Nghe tổng giám đốc Tống của anh nói, con người anh rất thích kể truyện cười. Hay là anh kể một truyện đi, kể hay, tôi sẽ uống ly này với anh.


Anh ta không ngờ nhân vật lớn như vậy đích thân trả lời mình, kích động đến nỗi tay cũng run rẩy, lập tức vỗ ngực cam đoan:


– Tôi kể chắc chắn anh sẽ cười. Nếu không vui tôi xin uống một chai.


Tống tổng thấy mấy người họ nói chuyện với nhau liền vỗ tay cổ vũ, một đám người ồn ào hẳn lên.


Anh ta đứng lên, giơ ly trong tay lên, đột nhiên nhíu mày:


– Hai hôm trước tôi cãi nhau với bạn gái. Cô gái này không phân rõ phải trái, tôi nghĩ tôi là đàn ông, nên nhường cô ấy một chút.


Mới nói được đến đây, bên dưới có người xen miệng vào:


– Anh cãi không lại nên giơ tay đầu hàng chứ gì.


Chàng trai trừng mắt liếc người đó:


– Sao vậy được, tôi chính là ga-lăng. Tôi kể tiếp nhé, cãi nhau xong không ai để ý đến ai. Kết quả hôm qua tôi đến công ty họp, trước mặt đồng nghiệp và sếp ở trong phòng, từ trong túi đeo lấy ra cái…


Doãn Ước nghe đến đó liền hiểu, đó là một truyện cười được lấy trên mạng, hai hôm trước cô vừa mới đọc qua. Nhưng cô dám chắc, Kỷ Tùy Châu nhất định chưa xem.


Những người đàn ông não đầy bụng phệ khác chắc chắn cũng chưa xem, đều nhìn chằm chằm chờ anh ta công bố đáp án.


Nút thắt bán được rồi, anh ta hai tay ôm lấy ngực, căm giận hô lên ba chữ:


– Bếp điện từ!


Có mấy người phản ứng chậm không nghe rõ, ngẩn ngơ hỏi lại:


– Sao lại là bếp điện từ?


Hỏi xong tự bản thân cũng bật cười:


– Này, không nên đắc tội phụ nữ nha, đổi luôn cả laptop của cậu rồi đó.


Anh ta cắn môi gật đầu, bộ dạng kia rất thật. Doãn Ước thật phải khen anh một câu biểu diễn hay lắm.


Nhân tài như vậy, khó trách Tống tổng dẫn anh ta theo. So với anh ta, Doãn Ước cảm thấy mình đúng là một bình hoa xinh đẹp. Có lẽ ngay cả xinh đẹp cũng không được.



Kỷ Tùy Châu ngồi ở đó im lặng, chậm rãi mỉm cười, sau đó cầm lấy ly rượu trước mặt, uống một hơi cạn sạch.


Anh ta được cổ vũ, uống liền ba ly, tiếp tục kể truyện cười.


Sau khi tiệc tan, Doãn Ước ngồi xe Kỷ Tùy Châu về. Lão Tần lái xe ở phía trước, còn không quên quan tâm cậu chủ:


– Cậu uống rượu à, có cần mua thứ gì giải rượu không?


– Không cần, uống cũng không nhiều lắm.


– Tôi thấy hôm nay tâm trạng cậu không tệ.


– Gặp được người thú vị- Nói xong anh nói với Doãn Ước- Kể lại truyện cười cô nghe được cho Lão Tần nghe đi.


Doãn Ước không nhớ được nhiều như vậy, chỉ nói lại những khúc ấn tượng nhất. Cô không có tế bào thiên phú như người kia, kể không được vui như vậy, nhưng Lão Tần nghe xong liền vui vẻ.


– Thanh niên hiện đại mà, hệt như chuyện của con trai tôi. Bạn gái nó cũng bướng bỉnh, có một lần hai đứa cãi nhau, cô gái đó liền bỏ muối tiêu vào ly sữa đậu nành của con tôi, còn thêm cả nửa lọ, vậy ra vị gì đây. Nó về kể với tôi, ba à, cả đời này con không muốn uống lại sữa đậu nành.


Nói xong tự ông thấy vui, Kỷ Tùy Châu cũng cười phụ họa hai tiếng, chỉ mỗi mình Doãn Ước cười không nổi. Bởi vì chuyện này, làm cô nhớ đến một chuyện trước kia. Lúc ấy, Kỷ Tùy Châu sai cô pha cà phê, Doãn Ước pha trong bực bội. Có hôm, không biết tại sao hai người lại cãi nhau, Doãn Ước tức giận quá, chủ động đi pha cho anh ly cà phê giả bộ làm lành, sau đó bỏ thêm vào trong vài muỗng muối.


Kỷ Tùy Châu không đề phòng cô, thật sự cầm lên uống. Vừa uống vào cảm thấy hương vị không đúng lắm, còn hài hước nói một câu:


– Chỉ thêm muối thôi à? Tôi còn tưởng em bỏ độc cho tôi uống chứ.


Lúc ấy Doãn Ước đặc biệt bình tĩnh, mặt dày đáp trả anh một câu:


– Ngại quá, em nhầm đường với muối.


Sau đó, chuyện bi thảm liền xảy ra. Giữa ban ngày, cô bị Kỷ Tùy Châu lấy hết quần áo trong ký túc xá, dùng ‘vũ lực đàn áp’. Lúc ấy, bạn cùng phòng đều ra ngoài, chỉ hai người họ ở đó, lúc ‘hành sự’ Doãn Ước lo lắng muốn chết, chỉ sợ đột nhiên có người quay về cắt ngang. Lại sợ tiếng động quá lớn bị bạn sát vách nghe được.


Loại vừa khẩn trương vừa sợ hãi này lại là cảm giác cực kỳ kích thích, hiện giờ nhớ đến vẫn cảm thấy rất ngượng.


Kỷ Tùy Châu hôm đó hình như cũng đặc biệt hưng phấn, loại khoái cảm vụng trộm này để anh phát huy rất tốt.


Sau đó Doãn Ước đã nghĩ, về sau nhất định phải nói với dì quản lý ký túc xá, tuyệt đối không thể để Kỷ Tùy Châu vào ký túc xá nữ nữa. Phải đối xử bình đẳng, không thể bởi vì người ta đẹp trai liền đặc cách như vậy.


Nghĩ đến đó, mặt cô có hơi nóng. Đang xấu hổ, điện thoại đột nhiên reo lên. Nhận máy lại nghe tiếng của Triệu Sương.


– Chị, tôi ở phòng số 1108, chị mau đến đi, Giang Thái xảy ra chuyện rồi.


– Chuyện gì?


– Anh ta, anh ta giống như… đã chết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận