Dư Tình Khả Đãi



Quý Hựu Ngôn dứt lời, trái tim Cảnh Tú đập thình thịch.

Giọng điệu cô trầm thấp nghe như đang làm nũng, "Ai mít ướt cơ?" Biết rồi còn hỏi.
"Cậu nói xem ai mít ướt?" Quý Hựu Ngôn đẩy cao âm cuối.
Cảnh Tú nhìn đối phương không buồn chớp mắt, khóe môi tựa hồ muốn cong lên lắm rồi nhưng vẫn nỗ lực đè xuống.
Quý Hựu Ngôn bật cười, "Mùa hè của hai mươi mốt năm trước đã có một cô bé xinh đẹp như búp bê, cô bé sở hữu đôi mắt to, tóc dài uốn lượn, mặc một chiếc váy trắng theo mẹ từ Pháp đến Duyên Châu, vì không nghe lời nên đã bị lạc mất.

Lúc tôi bắt gặp cô bé, cô bé đang ôm một bức tượng sư tử đá ngay ngoài cửa, nước mắt tuôn như mưa, khuôn mặt thì..." đỏ bừng.
Chữ đỏ bừng chưa thốt thành tiếng, Cảnh Tú đã che miệng Quý Hựu Ngôn lại, "Không được phép nói ra, tôi biết rồi." Vành tai hồng hồng.
Từ nhỏ cô đã không hay khóc nhè, lúc đó khóc lóc nức nở như vậy hoàn toàn do quá đỗi sợ hãi.
Cốt việc không biết ngôn ngữ, lại còn lạc ở nơi đất khách quê người đã khiến Cảnh Tú hốt hoảng lắm rồi, cô nàng tìm một hồi lâu mà vẫn không sao thấy lại lối về cũ, cuối cùng đành cắn răng đứng im tại chỗ đợi thư ký quay đầu tìm mình.

Ai dè cô nàng mới đứng một lát đã có người qua đường tiến đến xoa đầu, sau đó càng nhiều người ghé lại hơn, sờ sờ, xoa xoa, vuốt vuốt, còn muốn bắt chuyện.

Cô bé bị sự nhiệt tình của bọn họ dọa phát khiếp, không biết nguyên cớ sao mà ngày càng nhiều người vây quanh.
Rồi cũng vô duyên vô cớ có một người đàn ông vóc dáng thô kệch tiến lại giữ lấy cổ tay cô nàng, lôi cô nàng như muốn kéo đi đâu.

Cô nàng thì vốn cũng chẳng hiểu bọn họ đang nói cái gì, đương nhiên cũng không biết bọn họ định dẫn mình đi đâu, vừa thắc mắc lại vừa khiếp đảm, chỉ có thể ôm chặt con sư tử đá theo bản năng, vừa khóc vừa gọi mẹ.
Sau đó một Quý Hựu Ngôn be bé đeo cặp sách chui ra từ đám người.

Cô bé tiến đến nói với bọn họ mấy câu, sau đó đứng trước mặt cô nàng, dùng tiếng Pháp nói, "Đừng sợ."
Cô bé chắn trước đám người lớn kỳ quái, tựa như tiểu thiên sứ từ trên trời hạ cánh xuống nhân gian.
Rốt cuộc cũng có thể nghe hiểu, Cảnh Tú sửng sốt vài giây, rồi oan ức tủi thân lập tức kéo đến khiến nước mắt chảy ra càng thêm phần mãnh liệt.

Quý Hựu Ngôn đóng vai một người chị đáng tin cậy đi đến vỗ nhẹ lên lưng cô nàng, dịu dàng an ủi, "Cậu đừng sợ, đừng khóc, bọn họ chỉ muốn dẫn cậu đến đồn cảnh sát tìm mẹ thôi."
Bấy giờ Cảnh Tú mới từ từ nín khóc.
Rồi tiếp đó Quý Hựu Ngôn nắm tay Cảnh Tú băng qua đám đông người lớn kia, dựa theo miêu tả của Cảnh Tú để dẫn Cảnh Tú về lại quảng trường nơi cô nàng đã để bị lạc.

Trong lúc tìm kiếm nơi phát thanh, cô bé tìm được nhân viên cũng đang trong quá trình tìm Cảnh Tú.

Dọc đường, Cảnh Tú cứ dõi theo bóng lưng Quý Hựu Ngôn, con gấu làm vật treo cặp sách của đối phương lúc la lúc lắc theo từng nhịp bước chân.

Sau khi chờ đợi ở trạm phát thanh, Cảnh Tú nhỏ giọng hỏi Quý Hựu Ngôn rằng liệu đó có phải gấu trúc không, Quý Hựu Ngôn bèn cởi cặp sách, lấy gấu trúc ra cho cô nàng xem, bi bô đáp nó đó.

Cảnh Tú nhận ra con gấu trúc này không giống những con gấu trúc cô nàng từng thấy trong tranh ảnh, mi tâm còn có vết hồng hồng.

Quý Hựu Ngôn cho cô nàng biết đây là món trang trí mà bà ngoại làm tặng mình, bởi vì khi cô bé còn nhỏ, trên trán cũng hay chấm một điểm hồng như thế, thành thử bà ngoại cũng chấm luôn cho cả gấu trúc.

Người tìm Cảnh Tú vội vã chạy tới, Quý Hựu Ngôn cũng phải về nhà luyện đàn nên cô bé từ chối lời mời, xoay lưng đoạn chuẩn bị rời đi.

Cảnh Tú không nỡ bèn đưa tay muốn níu kéo cô bé lại, ai dè bắt phải con gấu trúc đeo ở cặp sách.
Quý Hựu Ngôn ngỡ rằng đối phương thích nó bèn hào phóng lôi ra từ cặp sách một con gấu trúc khác cũng có chấm hồng, đưa cho Cảnh Tú.
"Muốn tìm cậu chơi thì phải làm sao đây?" Cảnh Tú hỏi.
Quý Hựu Ngôn biết người ta dù gì cũng phải về Pháp liền động viên, "Chờ cậu học thạo tiếng Trung thì mang theo nó quay về đây, lúc đấy cậu sẽ tìm được tớ."
Cô bé phất tay, biến mất giữa biển người trong tầm mắt của Cảnh Tú.
Nhìn vẻ mặt buồn bực của Cảnh Tú là biết suy đoán của mình chính xác rồi.

Quý Hựu Ngôn hôn nhẹ lòng bàn tay đang che miệng mình của Cảnh Tú, Cảnh Tú bèn hờn dỗi rút tay về.
"Được rồi, tôi không nói nữa." Quý Hựu Ngôn cười, "Vậy cậu xem xem liệu tôi có tính là đã đoán đúng hay chưa?"
Cảnh Tú cúi đầu, ừm một tiếng khẽ như muỗi kêu.
Quý Hựu Ngôn một tay ôm eo Cảnh Tú, một tay vuốt ve chiếc cằm ôn hòa như ngọc của Cảnh Tú.

Cô nâng cằm Cảnh Tú lên để Cảnh Tú nhìn thẳng vào mắt mình, mờ ám hỏi, "Vậy thưởng tôi gì đây?"
Cảnh Tú bị ép nhìn đối phương, khóe mắt chân mày còn ửng đỏ, "Cậu muốn được thưởng cái gì?" Cô hơi ngửa đầu, khẽ cắn môi, ngữ khí trêu chọc.
Quý Hựu Ngôn không tài nào rời mắt.

Cô nuốt nước bọt, ngón tay không chịu được mê hoặc mà phải nhẹ xoa môi Cảnh Tú, sóng mắt Cảnh Tú lóng lánh như nước.
Quý Hựu Ngôn vô thức liếm môi, trái tim đập như trống bỏi.


Cô thử tiến lại gần Cảnh Tú, hàng mi dài của Cảnh Tú khẽ run, khi Quý Hựu Ngôn tiến lại gần, cô chầm chậm nhắm mắt lại.
Quý Hựu Ngôn mừng rỡ như điên, rõ ràng cõi lòng ngập tràn dục vọng và tình yêu như muốn phát rồ, song khi cúi đầu, lúc môi cô chạm vào đôi môi mềm mại của Cảnh Tú, động tác vẫn khẽ khàng tới mức không thể dịu dàng hơn, liếm nhẹ, thậm chí còn dè dặt cẩn thận từng chút một.
Đây là bảo bối mà cô đã đánh mất còn tìm lại được mà.
Cô định lướt qua rồi thôi, lúc sắp sửa ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Cảnh Tú, Cảnh Tú đã đột ngột đưa tay giữ lấy gáy cô, tiến đến.

Cảnh Tú ngậm môi Quý Hựu Ngôn, khi cô hơi hé miệng vì kinh ngạc thì lưỡi Cảnh Tú tiến quân thần tốc, trêu chọc khắp nơi hòng đốt lửa.
Nháy mắt ướt mềm va chạm, sợi dây cung trong tâm trí Quý Hựu Ngôn như đứt đoạn, ngọn lửa lan ra khắp đồng cỏ, thiêu đốt toàn thân cô.

Cô vừa định đáp lại Cảnh Tú thì Cảnh Tú bất ngờ thu hồi lưỡi, ngậm chặt miệng lại.
Quý Hựu Ngôn vồ hụt, định mạnh mẽ tiến công ai dè đôi môi ướt át của Cảnh Tú lại rời khỏi môi cô, cọ qua gò má, cuối cùng dừng lại bên tai.
"Có thưởng có phạt." Cảnh Tú nhẹ hôn lên vành tai Quý Hựu Ngôn, hơi thở như lan.
Dứt lời, cô rút cánh tay đang giữ lấy gáy Quý Hựu Ngôn về, kéo dài khoảng cách giữa hai người, đứng cách Quý Hựu Ngôn khoảng chừng hai bước chân.
Quý Hựu Ngôn vẫn còn ngơ ngác, chưa hết thòm thèm, trông vừa oan ức lại vừa đáng thương.
Cảnh Tú không hề bị lay động.

Cô nhìn Quý Hựu Ngôn, đáy mắt tràn trề ý xuân quyến rũ, nụ cười ranh ma, "Phạt cậu vì đã quên tôi."
Bấy giờ Quý Hựu Ngôn mới hoàn hồn, theo bản năng lập tức muốn giải thích, "Không phải, là do tôi..." Vừa nói vừa tiến lại gần Cảnh Tú.
Nhưng Cảnh Tú chỉ dùng một ngón tay chống lại vai Quý Hựu Ngôn, từ chối đối phương ghé sát lại gần, giọng điệu chắc như đinh đóng cột, "Cậu đã quên." Cô cũng ám chỉ Quý Hựu Ngôn nhiều lần rồi, vậy mà Quý Hựu Ngôn chẳng may mảy để ý.
Vừa hung dữ lại vừa đáng yêu.

Quý Hựu Ngôn thấy buồn cười.

Cô nghe lời đứng yên tại chỗ, chắp tay trước ngực nhận sai, "A Tú, tôi sai rồi, sao tôi có thể lãng quên tiểu tiên nữ mình từng tâm tâm niệm niệm được cơ chứ.

Thật ra cũng không hẳn là tôi quên, mà là do ký ức tạm thời bị phong ấn."
Cảnh Tú hừ nhẹ như thể miễn cưỡng không so đo chấp nhặt.


Cô rút tay về, cười nhạt, "Được rồi, cũng không còn sớm nữa, mai còn phải lên máy bay, đi nghỉ ngơi thôi."
Quý Hựu Ngôn kéo tay Cảnh Tú, Cảnh Tú nhíu mày thắc mắc.
"Mai phải đi rồi, không biết lần gặp mặt tiếp theo sẽ là khi nào, A Tú, đêm nay tôi...!có thể ngủ cùng cậu không?" Xin ngủ chung ngày càng thuận miệng.
Cảnh Tú nghĩ đến nụ hôn nồng nhiệt của hai người ban nãy, từ đó tính toán khả năng kíp nổ không phanh.
Quý Hựu Ngôn như đoán được Cảnh Tú đang nghĩ gì bèn bảo đảm, "Tôi sẽ không làm gì hết, sẽ cực kỳ quy củ."
Cảnh Tú nhíu mày, "Cậu còn muốn làm gì?"
Quý Hựu Ngôn nâng tay Cảnh Tú, vừa hôn vừa liếm đầu ngón tay của đối phương, trầm giọng đáp, "Cậu biết mà."
Giọng điệu thấp và những cái hôn của cô khiến nhiệt ý lần thứ hai quay trở về với Cảnh Tú.

Quý Hựu Ngôn không dám quá đà, sau khi đặt lên mu bàn tay của đối phương một nụ hôn không nhuốm màu dục vọng, cô cam kết, "Nhưng cậu vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng, vậy nên tôi có thể làm như không mong muốn gì hết."
Lý trí của Cảnh Tú tiếp tục đắm chìm.

Cô thu tay về, thỏa hiệp, "Về phòng cậu tắm rửa sạch sẽ đi đã."
Vậy là cho phép rồi! Quý Hựu Ngôn sung sướng trả lời, "Được, đảm bảo sẽ tắm thơm ngát cho cậu xem."
Cảnh Tú: "......" Cô nhịn cười, giả bộ bình tĩnh quay lưng trở về phòng.
Sau khi Quý Hựu Ngôn về phòng mình cũng thật sự nghiêm túc tắm rửa cho thơm ngát hương rồi mới bén mảng đến phòng Cảnh Tú.

Lần này cô gõ cửa xong tiến vào luôn, quen cửa quen nẻo bò lên giường Cảnh Tú.
Cảnh Tú tắt đèn, hai người song song nằm ngửa.

Quý Hựu Ngôn nắm vỏ chăn, thu dũng khí tiến đến gối đầu của Cảnh Tú, ôm lấy đối phương.
Cánh tay Cảnh Tú chạm đến bộ phận mềm mại cách một lớp quần áo của Quý Hựu Ngôn, cảm thụ nhiệt độ của Quý Hựu Ngôn mà tim đập cấp tốc.

Đúng là cô vẫn chưa chuẩn bị kĩ càng, nhưng nếu nói rằng bản thân mình không muốn thì chính là dối trá.
Có điều Quý Hựu Ngôn có vẻ không muốn thật.

Cô ôm Cảnh Tú, tay chân cực kỳ nghiêm chỉnh, dịu dàng nói, "Tôi ôm cậu ngủ cho ốm nhé." Người Cảnh Tú quá lạnh, cô đau lòng.
Cảnh Tú cứng người trong lồng ngực Quý Hựu Ngôn, không biết nên vui hay buồn.
Có chút khó ngủ.
Quý Hựu Ngôn nhận ra bèn nhỏ giọng hàn huyên, "A Tú này, thế nên hồi đầu lúc trông thấy gấu trúc của tôi, cậu đã nhận ra phải không?"
Cảnh Tú lạnh nhạt đáp, "Ừm, có điều vẫn chưa dám chắc."
"Thế nên cậu mới hỏi tôi có biết tiếng Pháp hay không?"
"Ừm."
Quý Hựu Ngôn mừng tít mắt, "Ra là cậu vẫn luôn ghi nhớ tôi à? Vì tôi nên cậu mới học tiếng Trung hả?"

Cảnh Tú không muốn trả lời lắm.

Có điều cô trầm mặc hai giây bèn thẳng thắn, "Coi như thế đi." Cảnh Thư Dung không qua lại hay thân thiết gì với thân thích ở quê hương nên cũng không lưu ý giáo dục tiếng Trung cho Cảnh Tú.

Vậy nên đúng là vì Quý Hựu Ngôn nên Cảnh Tú mới kiên trì với tiếng Trung và Trung Quốc đến như vậy.
"Thế vì tìm tôi nên cậu mới về Trung Quốc sao?"
"Coi như đó là một phần nguyên nhân đi." Một phần khác thì bởi cô thực lòng yêu thích diễn xuất, nhưng cơ hội dành cho diễn viên người Hoa tại Pháp quá ít ỏi.
Quý Hựu Ngôn đắc ý tổng kết, "Vậy có thể nói cậu nhớ mãi không quên tôi đúng không?"
Quá mức rồi! Cảnh Tú không nghe nổi nữa.

Cô xấu hổ nói, "Tôi buồn ngủ rồi, cậu đừng nói gì nữa, mau ngủ đi."
Quý Hựu Ngôn buồn cười, Cảnh Tú co người, không muốn để ý Quý Hựu Ngôn.
Quý Hựu Ngôn ôm lấy Cảnh Tú từ sau lưng, cưng chiều, "Được rồi, tôi không nói nữa." Cô hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của đối phương, "Ngủ ngon nhé."
"Ngủ ngon."
Trong tư thế ấy, hai người dần chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ màng, Cảnh Tú trở mình, theo thói quen quay người lại rúc vào làm ổ trong lồng ngực Quý Hựu Ngôn.
Hôm sau bọn họ bị đánh thức bởi tiếng đồng hồ báo thức, không ai thiết rời giường, kết quả cảnh tượng Quý Hựu Ngôn mặc đồ ngủ mở cửa đã bị Diêu Tiêu bắt gặp.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh nhìn ngơ ngác.
Diêu Tiêu thầm nhủ, "Cô Cảnh nhà mình lại bị ăn sạch rồi ư?!"
Quý Hựu Ngôn thầm nhủ, "Có phải mình nên nói gì đó đúng không?"
"Khụ..." Quý Hựu Ngôn lúng túng, còn chưa kịp nói gì, Diêu Tiêu đã săn sóc bảo, "Cô Cảnh vẫn mệt chưa dậy được ạ? Thế đợi lát nữa em lên lại nhé?"
Mệt?
"Chị không mệt, đã dậy rồi." Cảnh Tú bất thình lình xuất hiện, trầm giọng gằn từng chữ một.
Quý Hựu Ngôn thấy Cảnh Tú thẹn thùng thì nhịn cười tới mức đau bụng.
Cảnh Tú trừng mắt nhìn, sau đó bỗng nhiên nhét một cuốn sổ vào ngực cô, dặn dò, "Lên máy bay hẵng đọc."
Quý Hựu Ngôn cúi đầu, nhận ra kia là cuốn sổ Cảnh Tú từng lấy của mình trên máy bay.
Cô nhìn Cảnh Tú tò mò, có điều Cảnh Tú đã xoay người về phòng rửa mặt, thế nên Quý Hựu Ngôn không thể làm gì ngoài đè hết hiếu kỳ xuống.
10:20 sáng, cô lên máy bay, sốt sắng mở sổ, rốt cuộc cũng biết trong sổ viết gì.
Viết rồi lại sửa, một chữ thỏa đáng ngay ngắn nghiêm chỉnh kèm theo một thanh tiến độ được vẽ vô cùng dễ thương.
Quý Hựu Ngôn đếm đếm, có cả thảy mười sáu chữ thỏa đáng.
Còn thanh tiến độ thì gạch 80% đi, thay vào đó là 90%.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận