Đời Con Gái, Tin Vào Ai?


Ngày 7 tháng 12, con của tôi.


Tối hôm qua tập võ cùng mấy huynh đệ bên võ đường giờ cả người cứ cảm giác ê ê, không biết do đang có baby hay lâu không vận động mà đau nhức nữa. Muốn nghĩ học dưỡng thương mà nghĩ lại thứ bảy tuần sau thi rồi, nghĩ học hoài sao biết bài vở gì nữa mà thi.


Hôm nay tôi thấy Yong tươi hơn hôm qua nhiều, cũng có cười nói nhưng vẫn không giấu được việc có tâm sự trong lòng.


Ngồi học mà cứ nhìn ra cửa sổ, rồi lại xin đi vệ sinh. Cứ vậy hết 5 tiết học, mà tôi cũng không nói chuyện với Yong, cũng không dám nói chuyện tôi đang có baby cho hắn biết cho tới khi giải quyết xong chuyện con nhỏ Hương. Áp lực quá sợ rằng hắn cắn lưỡi chết mất.


Ra về thì đã thấy nhỏ Nhi, tên Phát và Anh Khoa đứng ngay trước cổng trường rồi, nhỏ với bồ nhỏ đi đạp điện, còn Anh Khoa vẫn là xe cũ.


- Gì đây ?


- Tin sốc luôn.


- Gì ?


- Yong bị gạt rồi, bị con Hương đó gạt rồi, con l** đó bầu 3 tháng lận đó, mà thằng Yong nói là 2 tháng trước mới xảy ra chuyện đó, mà nếu là 2 tháng trước thì làm đ** gì bầu 3 tháng, thằng chả bị cắm sừng rồi haha.... tao chắc luôn.


- Trời ! Thiệt hả mạy ?


- Thì anh Khoa nói vậy mà.


Tôi ngạc nhiên lắm, mà trong lòng cũng vui nữa chứ. Thật thì tôi vẫn không biết làm sao anh Khoa biết được con nhỏ đó có thai 3 tháng. Tôi hỏi thì anh Khoa toàn là nói bí mật không bao giờ bật mí.


Vậy là mừng rồi, cả bọn kéo nhau đi ăn trưa. Còn chuyện sẽ làm thế nào thì đó là chuyện của Yong.


Chiều tới trường thì tôi gặp Yong đang chơi bóng rổ, người hắn toàn mồ hôi nhưng mà nhìn sao mà đẹp trai dữ vậy không biết.


Tôi quyết định ngồi xen hắn chơi bóng, không vào học nữa. Thấy tôi, hắn dừng chơi đi lại ngồi kế tôi.


- Sao không chơi tiếp ?


- Tưởng em muốn nói chuyện với anh.


- Em ngồi xem anh chơi thôi mà.


- Em cũng thích xem bóng rổ à ?


- Không, em muốn nói chuyện hơn...


- Chuyện gì ?


- Em... cái thai....


- Hả?


Đang yên đang lành hắn hét lên, mọi người quay lại nhìn, hắn gãi đầu cười híp mắt rồi nhìn tôi, kéo tay tôi ra sau trường ngay nhà thể dục.


- Em có thai ? Vậy là sao ?


- Hả? Anh biết ?


- Em đang nói gì vậy ?


- Em nói cái thai của con Hương, anh biết rồi hả ?


- Biết gì ?


- Con Hương có bầu 3 tháng rồi, nó nói xạo anh !


Trời ơi, hết hồn. Tôi nói rõ ràng là cái thai mà hắn nghe sao thành có thai, mà cứ tưởng mình bị lộ rồi chớ.


- Sao em biết ?


- Anh Khoa nói, vậy anh tính thế nào ?


- F**k con l** . Nó gạt anh thì anh đóng chung vỡ kịch với nó một thời gian nữa mới được, làm mất ăn mất ngủ cả tuần nay.


- Anh Yong, em nói này được không ?


- Sao ?


- Nếu cái lúc đó, lúc em với anh.... nếu em có em bé thì sao hả anh ?


- Thì bỏ chứ sao.


Một lời nói bằng ngàn kim đâm. Hắn nói ra lời vô tình như vậy, tôi càng không dám nói hắn biết mình đang có baby. Gọi thế nào đây ? Có thể nói baby là ngoài ý muốn nhưng tình mẫu tử là thật lòng, dù sao tôi cũng là mẹ nó, nó cũng là con của tôi mà.


Tôi không nói gì, cười cười rồi đi về luôn. Tâm trạng đâu nữa mà học, quyết định về nhà lôi đống đề cương ra học để quên đi chuyện này.


. . . . . . . .


Tối nay không tới võ đường, tối nay tôi với nhỏ Nhi đi tìm con Hương. Nhỏ chạy qua đón tôi, hai đứa chạy thẳng qua nhà con Hương, kỳ này cho con nhỏ đó chết chắc.

Tối nay không tới võ đường, tối nay tôi với nhỏ Nhi đi tìm con Hương. Nhỏ chạy qua đón tôi, hai đứa chạy thẳng qua nhà con Hương, kỳ này cho con nhỏ đó chết chắc.


Dừng xe trước nhà con Hương, bọn tôi thấy nó ngồi xem tivi nên gọi ra, mà lúc đó cũng có ba mẹ nó ngồi cùng. Nhỏ Nhi vừa thấy con Hương, cố tình lớn tiếng để ba má nó trong nha nghe thấy.


- Ê Hương, lâu quá không gặp bag khỏe không, dạo này nghe nói bà đang có bầu hả, em bé khỏe không?


Con Hương nghe nhỏ nói vậy, tay chân lúng túng chạy nhanh ra chỗ nhỏ.


- Đang bầu không được chạy, em bé đau đó.


- Nói gì vậy, tự nhiên nói người khác bầu bì là sao ?


- Chứ không phải bà đang có em bé 3 tháng rồi hả ?


Trong nhà mẹ nàng Hương đi ra, nhìn nàng ấy rồi nhìn nhỏ Nhi.


- Con nói bé Nhí đang có bầu là sao ?


- Cô chưa biết hả, Hương có thai 3 tháng rồi đó. Chúc mừng cô sắp được làm bà ngoại.


Tôi mắc cười lắm, ngồi trên xe nhìn mẹ nàng ấy, tôi chiêm vào thêm câu.


- Con hoang đó cô ơi.


Nói xong tôi mới nghĩ lại, mình nói con người ta là con hoang vậy con tôi có phải con hoang không đây. Hiện tại ba nó không biết tới sự tồn tại của nó thì chẳng phải là con hoang sao.


Mẹ nàng ấy giận đỏ mặt, lôi nàng vào nhà la làng la xớm lên, tôi cũng thấy những người xung quanh cũng bắt đầu chạy tới xem.


Tôi đi vào đứng ngay cửa nhìn vào, tôi thấy con nhỏ Hương khóc, rồi bị ba nó tát cho một phát ngã xuống sàn, ba nó như tức điên lên rồi ấy. Nhỏ Nhi thấy vậy chạy lại can ổng đang nỗi điên, ổng chửi luôn nhỏ Nhi.


- Mày là đứa nào, mày dụ dỗ con Hương ra vậy còn tới đây.


- Chú nói cho cẩn thận, con tốt bụng tới nói cho nhà chua biết còn nói con đây dụ dỗ, dụ dỗ ai ?


- Mày nói coi cái thai đó là của thằng nào ?


- Làm sao con biết, hỏi em ấy kia kìa.


Tám con mắt trong nhà nhìn về phía con Hương, nhỏ lại mặt dày nói là đứa bé đó của Yong. Ba mẹ nó càng tức thêm nữa.


- Con ơi là con, tao cho mày ăn học mà mới mười mấy tuổi đầu đã cặp kê mấy đứa không ra gì rồi bầu bì, mày biết cái thằng đó là cái thằng không ra gì không hả con ?


Tôi không biết tên Yong ấy trước ăn chơi ra sao mà tới nỗi người lớn nghe tên hắn là nói thằng không ra gì . Sau này hỏi sau cũng được mà. Nhỏ Nhi nhìn tôi với con mắt hiếu kỳ, tôi nhún vai ý không biết, nhỏ cụp mắt chề môi. Nhỏ Nhi lên tiếng.


- Ăn bậy không nói bậy, đứa bé đó 3 tháng chứ không phải gần 2 tháng, cũng không phải của Yong.


Ba mẹ nàng trừng mắt nhìn nhỏ Nhi, ba nàng đưa tay tính tát nhỏ mà bị nhỏ chặn lại. Tôi bước lên trước mặt ổng nói.


- Cho chú biết, con không thích xen vào chuyện gia đình chú, 2 đứa con tới đây chỉ để cảnh cáo con gái chú.


Nói xong tôi mới nghĩ lại, mình nói con người ta là con hoang vậy con tôi có phải con hoang không đây. Hiện tại ba nó không biết tới sự tồn tại của nó thì chẳng phải là con hoang sao.


Mẹ nàng ấy giận đỏ mặt, lôi nàng vào nhà la làng la xớm lên, tôi cũng thấy những người xung quanh cũng bắt đầu chạy tới xem.


Tôi đi vào đứng ngay cửa nhìn vào, tôi thấy con nhỏ Hương khóc, rồi bị ba nó tát cho một phát ngã xuống sàn, ba nó như tức điên lên rồi ấy. Nhỏ Nhi thấy vậy chạy lại can ổng đang nỗi điên, ổng chửi luôn nhỏ Nhi.


- Mày là đứa nào, mày dụ dỗ con Hương ra vậy còn tới đây.


- Chú nói cho cẩn thận, con tốt bụng tới nói cho nhà chua biết còn nói con đây dụ dỗ, dụ dỗ ai ?


- Mày nói coi cái thai đó là của thằng nào ?


- Làm sao con biết, hỏi em ấy kia kìa.


Tám con mắt trong nhà nhìn về phía con Hương, nhỏ lại mặt dày nói là đứa bé đó của Yong. Ba mẹ nó càng tức thêm nữa.


- Con ơi là con, tao cho mày ăn học mà mới mười mấy tuổi đầu đã cặp kê mấy đứa không ra gì rồi bầu bì, mày biết cái thằng đó là cái thằng không ra gì không hả con ?


Tôi không biết tên Yong ấy trước ăn chơi ra sao mà tới nỗi người lớn nghe tên hắn là nói thằng không ra gì . Sau này hỏi sau cũng được mà. Nhỏ Nhi nhìn tôi với con mắt hiếu kỳ, tôi nhún vai ý không biết, nhỏ cụp mắt chề môi. Nhỏ Nhi lên tiếng.


- Ăn bậy không nói bậy, đứa bé đó 3 tháng chứ không phải gần 2 tháng, cũng không phải của Yong.


Ba mẹ nàng trừng mắt nhìn nhỏ Nhi, ba nàng đưa tay tính tát nhỏ mà bị nhỏ chặn lại. Tôi bước lên trước mặt ổng nói.


- Cho chú biết, con không thích xen vào chuyện gia đình chú, 2 đứa con tới đây chỉ để cảnh cáo con gái chú đừng có chơi trai bậy bạ rồi bắt người vô tội chịu trách nhiệm. Bọn này mà thấy con gái chú gặp Yong nữa thì đừng mong có chỗ sống trên mảnh đất này.


Tôi chưa bao giờ hâm dọa ai cả, đây là lần đầu tiên mà đối tượng lại là người lớn tuổi. Dùng quyền lực để cảnh cáo người khác, đây cũng là lần đầu tiên nhưng cái quyền lực đó là dựa vào nhỏ Nhi mà nói thôi, chứ gia đình tôi làm gì được như thế.


Nói xong tôi với nhỏ Nhi đi về, sau mới nghe được tin tác giả cái thai ấy là thằng nào tên Lâm ở bên Bùi Môn, làm nàng có bầu rồi bỏ trốn mất tiêu. Đúng là đời con gái, khôn ba năm dại một giờ. Chẳng biết tin vào ai.


Trên đường về, nhỏ chở tôi, hai đứa cười như điên ngoài đường, rồi đi ăn vặt, đi vòng thành phố chơi tới 10 giờ mới về. Rất vui, nhưng khi về nhà lại cảm giác cô đơn một mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận