Độc Y Xấu Phi


Edit: KangKang


Beta: Tuyết Ảnh Nhi


“Không, không phải ta.” Công Tôn Triêu Tịch một trận sợ hãi, lui về sau hai bước. Nàng không nhìn lầm, trong mắt Phượng Cửu có một loại chán ghét sâu đậm, giống như ả là cái thứ gì đó thật dơ bẩn, chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng sẽ khiến hắn cảm thấy ghê tởm. Công Tôn Triêu Tịch thậm chí tin chắc, nếu nơi này không phải là hoàng cung Thương Nguyệt quốc, nếu ả không còn danh hiệu Trưởng Công chúa, Phượng Cửu nhất định sẽ không lưu tình chút nào đem nàng làm thịt.


“Không phải ngươi?” Nghe xong lời nói của Công Tôn Triêu Tịch, Phượng Cửu cảm thấy phi thường nực cười. Tất cả mọi người đắm chìm trong điệu múa Nghê Thường Vũ Y của Hạng Quân Vãn, chỉ có hơi thở của Công Tôn Triêu Tịch hung phấn hỗn loạn trong âm mưu, hơn nữa lúc vừa rồi Hạng Quân Vãn đi, nàng rõ ràng có cùng cung nhân thông đồng, lúc này thề thốt phủ nhận, cho hắn là người mù sao?


Phượng Cửu không nói hai lời, trực tiếp đem cung nhân vừa rồi lôi ra từ trong đám đông, vứt trên mặt đất.


Sức lực Phượng Cửu to lớn, khiến cho đầu gối của hai kẻ này va chạm vào mặt đá, bởi vì lực va đập vô cùng lớn nên chấn thành gãy xương.


Tiếng xương gãy “răng rắc” cùng tiếng cung nhân thét chói tai khiến cho đại điện an tĩnh lại, tất cả mọi người nhìn Hạng Quân Vãn được bọc kín trong hồng y cùng Phượng Cửu một thân tức giận ngút trời. Có người thông minh liên lạc với chuyện cuối cùng đã xảy ra, đều đoán được chuyện này có vẫn đề, Công Tôn Triêu Tịch thật sự là ăn gan hùm mật gấu, cũng dám chọc tên điên Phượng Cửu này!


“Nói, ai sai khiến các ngươi động chân động tay trên y phục Vãn Vãn!” Phượng Cửu song chưởng một trái một phải đặt lên đỉnh đầu hai người, bỏ đi hồng y, lúc này hắn một thân áo bào trắng, trắng như tuyết, cộng thêm hàn khí âm trầm trên mặt, nhìn giống như bang hà ngàn năm, khiến cho không người nào có thể tới gần.


“Không, không phải nô tỳ!” Cung nhân thấy Phượng Cửu như thế, đương nhiên sợ hãi, muốn dập đầu cầu xin tha thứ, bất đắc dĩ đầu các nàng giống như mọc từ trên tay Phượng cửu mà ra, căn bản không thể động đậy.


Trên đầu gối truyền đến đau đớn cùng cái loại sợ hãi tử vong bao phủ trênđỉnh đầu, khiến cho trong mắt cung nhân đều là hàn ý.


“Là ai, nói!” Phượng Cửu lại tới gần, cung nữ trẻ tuổi run rẩy một trận, chỉ hướng Công Tôn Triêu Tịch. “Là trưởng công chúa sai nô tỳ làm! Là chủ ý của Trưởng công chúa! Nô tỳ cũng là bắt buộc!”


“Ngươi, ngươi nói bậy!”


Bị người vạch trần ngay trước mặt, sắc mặt Công Tôn Triêu Tịch trở nên đặc biệt khó coi, vội vàng xua tay phủ nhận, “Ngươi thật to gan! Cũng dám vu oan hãm hại ta! Người đâu, đem hai cái tiện tì này lôi ra ngoài đánh chết!”


Công Tôn Triêu Tịch vốn dĩ chỉ là hy vọng y phục Hạng Quân Vãn rơi xuống, khiến cho nàng ở mọi người trước mặt lộ ra thân thể, mất mặt, không nghĩ tới cuối cùng chẳng những Hạng Quân Vãn tránh được, còn bị Phượng Cửu phát hiện, lúc này còn bị hai cái cung nhân làm chứng, ả chỉ có thể cắn chặt răng, chết không thừa nhận.


“Thật sự trưởng công chúa sai nô tỳ làm, nô tỳ không có nói dối!” Hai cung nữ thấy Công Tôn Triêu Tịch đem các nàng đang sống đi đánh chết, vội vàng đi cầu Phượng Cửu, “Nô tỳ thật sự là oan uổng, tha nô tỳ một mạng đi ——”


“Oan uổng?” Phượng Cửu nhẹ giọng cười, “Các ngươi sợ nàng ta, chẳng lẽ không sợ ta sao?”


Ngay lúc Phượng Cửu muốn động thủ, Hạng Quân Vãn khoác hồng y đi đến bên cạnh hắn.


“Ta không sao, các nàng cũng chẳng qua đáng thương là chấp hành mệnh lệnh của người khác thôi ——” Dưới hồng y, Hạng Quân Vãn đưa tay nhẹ nhàng phủ ở trên mu bàn tay Phượng Cửu, “Thả các nàng đi!”


Hạng Quân Vãn cũng không phải là cứu hai người này, nàng biết được, dù cho Phượng Cửu thu tay lại, các nàng đắc tội Công Tôn Triêu Tịch, cuối cùng cũng là chỉ còn đường chết. Chỉ là, nàng không hy vọng tay của Phượng Cửu ở chỗ này nhiễm huyết. Dù sao vì người như vậy làm bẩn tay, không đáng.


Cảm nhận được trong lòng bàn tay nhỏ bé mềm mại của Hạng Quân Vãn truyền đến cảm giác lo lắng, lửa giận trong mắt Phượng Cửu dần dần bình ổn. Đúng rồi, hai người này cuối cùng khó thoát khỏi cái chết, hắn cần gì vì bọn họ làm bẩn tay của mình.


Thái độ của Phượng Cửu khiến cho Bách Lý Giao bên cạnh liên tục lấy làm kỳ lạ. Thì ra trên thế giới này thế nhưng còn có người có thể bình ổn lửa giận của Phượng Cửu, Hạng Quân Vãn này, quả nhiên không phải nhân vật nhỏ!


Biểu tình của Phượng Cửu , Công Tôn Nam thấy rõ ràng, lại nhìn bộ dáng hai cung nhân, Công Tôn Nam đã tinh tường nghĩ đến nữ nhi bảo bối của mình đã làm cái gì. Hồ đồ! Chẳng lẽ nàng không thấy được Phượng Cửu dung túng Hạng Quân Vãn đến mức độ nào ư? Thế nhưng làm ra chuyện tình thiếu đầu óc như thế! Thành sự thì thiếu bại sự có thừa!


“Hôm nay là ngày vui của Thái hậu, ta sẽ không so đo những chuyện này. Bất quá ——” Phượng Cửu nhìn về phía Công Tôn Triêu Tịch, khóe miệng cong lên một cái tươi cười tàn khốc, “Nếu còn có lần sau, dù cho ngươi có là công chúa một nước, ta cũng sẽ không bỏ qua ngươi!”


Tuy rằng Phượng Cửu cũng không truy cứu trách nhiệm, nhưng ở trước mặt người của tứ quốc nói như vậy, chắc chắn là đem mặt mũi Công Tôn Triêu Tịch dẫm nát dưới lòng bàn chân, đồng thời bị hắn giẫm phải, còn có khuôn mặt già nua của Công Tôn Nam. Trong lúc nhất thời, không khí trở nên khẩn trương, Công Tôn Nam nhìn về phía Công Tôn Triêu Tịch, cũng bất chấp trong mắt nữ nhi hàm chứa lệ, trực tiếp quát lớn một tiếng “Khốn kiếp, còn không lui xuống!”


Ở bên sự đả kích của Phượng Cửu cùng Công Tôn Nam, Công Tôn Triêu Tịch “Oa” một tiếng, che mặt chạy đi ra ngoài.


“Triêu Tịch ——” Hoàng hậu nhìn thấy nữ nhi như thế, khó tránh khỏi đau lòng, vừa mới đứng lên, Công Tôn Nam liền thấp giọng quát lớn, “Ngồi xuống! Để cho nó tự mình tỉnh lại, đều bị ngươi cưng chìu thành ra cái bộ dáng này!”


Hoàng hậu nguyên bổn tính cách nhu nhược, lúc này nhìn thấy Công Tôn Nam tức giận như vậy, hơn nữa vấn đề cũng là ở trên người nữ nhi của mình mà ra, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống, tiếp tục giống như tượng gỗ ngồi ở bên cạnh Công Tôn Nam. (Các bạn đang xem truyện được dịch bởi Bạch Thiên Lâu.)


Nhân chuyện này xảy ra, Phượng Cửu dứt khoát ôm Hạng Quân Vãn trở lại chỗ ngồi của hắn, trực tiếp để cho Hạng Quân Vãn ngồi ở trọng lồng ngực của mình, hướng mọi người tuyên thệ của nữ nhân này ở trong lòng mình.


“Phượng Cửu, đừng như vậy, nhiều người……” Đối với hành động đột ngột của Phượng Cửu, Hạng Quân Vãn đỏ bừng mặt. Tuy rằng hai người bí mật thân mật rất nhiều, nhưng nơi này dù sao cũng là thọ yến Thái hậu, có nhiều ánh mắt nhìn vào như vậy, Hạng Quân Vãn vẫn là có chút thẹn thùng.


“Từ từ sẽ thành thói quen. Bản thân ta muốn nhìn xem, còn có ai đánh chủ ý lên nữ nhân của ta!” Phượng Cửu làm sao không biết thiên hạ ở trong lòng thẹn thùng, nhưng mà hắn hết sức hưởng thụ thời khắc ở trước mặt công chúng thừa nhận quan hệ của bọn họ như thế, hơn nữa, bộ dáng nàng mặc y phục của hắn, khiến cho tâm Phượng Cửu nhịn không được rung động. Tuy rằng y phục kia khoác vào trên người Hạng Quân Vãn có vẻ rộng thùng thình, nhưng Hạng Quân Vãn lúc này lại có một phen phong vị khác.


Phượng Cửu hết sức thành thạo tìm một cái tư thế thoải mái cho Hạng Quân Vãn, nắm trọn hông của nàng, dùng Hồng y đem Hạng Quân Vãn bao vây thật kỹ lưỡng.


Hiện tại, Hạng Quân Vãn cùng Phượng Cửu hoàn toàn đảo lộn màu sắc. Sau khi Phượng Cửu cởi hồng y, y phục bên trong thế nhưng thuần trắng như tuyết, mà cho tới bây giờ Hạng Quân Vãn chỉ mặc váy trắng, lúc này bị đổi hồng y, hai má trắng nõn nhiễm lên một vầng ửng đỏ mờ nhạt, thế nhưng so với bình thường càng nhiều thêm một phần nhan sắc.


Hành động của Phượng Cửu không thể nghi ngờ đã nói cho mọi người biết Hạng Quân Vãn ở chỗ hắn nhưng là tâm can bảo bối yêu thương, lại đâm vào hai mắt Vân Tranh thấy máu.


Bọn họ thế nhưng lộ liễu thân mật đến mức này? Ai tới nói cho ả đây rốt cuộc là sao lại thế này? Phượng Cửu lúc nào thì quen Hạng Quân Vãn? Hai người khi nào thì tốt như vậy?


Ngón tay Vân Tranh đâm thật sâu vào trong lòng bàn tay, ả có thể tinh tường cảm giác được cảm giác đau đớn khi móng tay cắt qua lòng bàn tay. Vân Tranh thậm chí muốn tiến lên bắt lấy Phượng Cửu hỏi cái này rốt cuộc là vì sao, vì sao không chọn chọn ả? Chẳng lẽ Hạng Quân Vãn thật sự so với ả tốt hơn nhiều như vậy sao?


Chỉ là, vô luận trong lòng Vân Tranh có bao nhiêu không cam lòng, ả vẫn duy trì lý trí cùng bình tĩnh như trước. Ả đi qua như vậy làm cái gì? Phượng Cửu cùng Hạng Quân Vãn đã có hôn ước, ả tùy tiện đi qua, chỉ để bị người nhạo báng. Giờ này khắc này, ả duy nhất có thể làm chính là chiến thắng Hạng Quân Vãn ở phần thi vũ đạo, như vậy ả liền có thể quang minh chính đại đặt điều kiện với Hạng Quân Vãn.


Hành động trực tiếp của Phượng Cửu kích phát tính tình háo thắng của Vân Tranh, tuy rằng vừa rồi biểu hiện của Hạng Quân Vãn quả thật rất ngoài dự đoán mọi người, đánh Vân Tranh một cái trở tay không kịp, thậm chí ở mỗi một khắc khiến cho Vân Tranh xém chút mất đi tự tin, trở nên tự ti, nhưng mà hiện tại, nhìn thấy hai người kia ân ân ái ái, khanh khanh ta ta bộ dáng ngọt ngào, Vân Tranh hoàn toàn bạo phát. Ả nhất định phải thắng Hạng Quân Vãn!


Vân Tranh lựa chọn vũ đạo như trước là Kinh Hồng vũ ả am hiểu nhất cũng ưu tú nhất, Kinh Hồng vũ là điệu múa khiến Vân Tranh thành danh, cũng là đòn sát thủ của ả. Vì điệu vũ này, ả bí mật ăn không biết bao nhiêu khổ, bị bao nhiêu tội, kia đều là điều mà thường nhân không thể tưởng tượng đế. Hôm nay, ả cũng phải dùng Kinh Hồng vũ chinh phục tất cả mọi người, còn muốn áp đảo Hạng Quân Vãn, triệt triệt để để chinh phục Phượng Cửu, có được trái tim của hắn!


Khi âm nhạc vang lên, Vân Tranh một thân quần lụa mỏng màu tím bắt đầu theo âm nhạc khởi vũ. Vũ điệu của ả chắc chắn là xinh đẹp, nhiều năm tập luyện như vậy, đổ nhiều mồ hôi như vậy, mới có được Kinh Hồng vũ hôm nay, cộng thêm tâm háo thắng của Vân Tranh bị kích phát, lại đem nhẹ như kinh hồng bày ra vô cùng nhuần nhuyễn, thẳng bức Nghê Thường Vũ Y vũ của Hạng Quân Vãn.


Hạng Quân Vãn tựa vào trên người Phượng Cửu, nhìn mồ hôi tinh mịn trên khuôn mặt kiều mỵ của Vân Tranh, trong thâm tâm cảm thấy Vân Tranh cũng chẳng dễ dàng gì. Rõ ràng là một ma ốm, yêu một nam nhân mà bất chấp tất cả, dũng khí đáng khen, thiệt tình đáng khen…… Chỉ là, tình yêu không phải đơn phương tình nguyện liền có thể thành công.


“Sao thế?” Nhận thấy được thiên hạ trong lòng khác thường, Phượng Cửu cúi đầu hôn lên trên trán Hạng Quân Vãn, “Có phải ngồi như vậy không thoải mái hay không?”


“Không có.” Hạng Quân Vãn lắc đầu, càng thêm kề sát Phượng Cửu.


Chẳng biết tại sao, thời điểm dựa sát vào Phượng Cửu, Hạng Quân Vãn cảm thấy chính mình rất hạnh phúc. Tuy rằng hắn đối với người khác lãnh mạc vô tình, nhưng mà đem mặt mềm mại nhất của hắn đều phô bày ở trước mặt nàng, từ điểm đó mà nói, nàng so với Vân Tranh kia yêu thầm Phượng Cửu nhiều năm như vậy là hạnh phúc nhiều rồi.


“Có phải hay không lo lắng kết quả?” Tay Phượng Cửu thò vào trong hồng y, cầm tay nhỏ bé của Hạng Quân Vãn, “Ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ đầu danh! Cho dù không được đầu danh cũng không cần khẩn trương, ở trong mắt ta ngươi là tốt nhất!”


Biểu tình của Phượng Cửu, là dịu dàng trước nay chưa từng có. Hôm nay Hạng Quân Vãn đã gây cho hắn rất nhiều kinh hỉ, để hắn biết đến một mặt không tầm thường của nàng, chỉ cần điểm này, đã đủ để cho hắn cao hứng ba ngày ba đêm.


“Đừng sợ, có ta!” Phượng Cửu lại hôn lên cái trán Hạng Quân Vãn an ủi.


Hai người này vô cùng thân thiết, khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt. Đây vẫn là cái mặt lạnh phượng thiếu chủ không gần nữ sắc kia sao? Vì sao hắn ẩn tình đưa tình như vậy, còn không cố kỵ nam nữ hôn trán Hạng Quân Vãn? Bọn họ ở đây diễn đêm hoa chúc tân hôn? Vài trăm người ở đây chẳng lẽ đều là bài trí sao?


Hạng Quân Vãn không biết là, một cái hôn này của Phượng Cửu, khiến cho Vân Tranh vốn dĩ phát huy bình thường trực tiếp thất thường, một cái thất thần, dưới chân Vân Tranh mất thăng bằng, thẳng tắp ngã trên mặt đất, lập tức sái chân. (Các bạn đang xem truyện được dịch bởi Bạch Thiên Lâu.)


“Xì ——” Trịnh Khắc là người đầu tiên cười ra tiếng, “Dụng tâm không chuyên, điệu vũ này bị hủy!”


Trịnh Khắc tuy rằng nói chuyện rất không cho mặt mũi, nhưng điều hắn nói xác thực thực là sự thật. Bởi vì Vân Tranh thất thần, vốn dĩ Kinh Hồng vũ tốt đẹp nửa đường phế bỏ, Vân Tranh thất hồn lạc phách ngồi dưới đất, ánh mắt trống rỗng nhìn Phượng Cửu, vẻ mặt đều là bất khả tư nghị.


“Vì sao, Cửu ca ca? Vì sao là nàng?” Vân Tranh cảm thấy ngực đau quá đau quá, ở một khắc Phượng Cửu hôn Hạng Quân Vãn kia, ả cho là mình nhìn lầm, sau khi định thần lại, Phượng Cửu lần thứ hai hôn Hạng Quân Vãn, Vân Tranh mới xác định, người nọ là Phượng Cửu ả yêu nhiều năm như vậy.


Vì sao phải như thế? Vì sao lại tàn nhẫn với ả như vậy? Vân Tranh lắc đầu, nước mắt trong suốt từ hai má trơn bóng như ngọc của ả chảy xuống xuống dưới, từng giọt một rơi tích tắc trên mặt đất.


Mỹ nhân rơi lệ, chắc chắn là rung động lòng người, đặc biệt là Vân Tranh vẫn có danh xưng thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, cộng thêm nàng đối với Phượng Cửu si tình nhiều năm, đều là mọi người đều biết chuyện tình, lúc này nàng động tình rơi lệ như thế, mà ngay cả người lãnh tâm nhịn không được trong lòng cảm thán vận mệnh bất công.


Nhìn thấy Vân Tranh như vậy, Hạng Quân Vãn không biết nói cái gì cho phải. Nàng không biết làm sao an ủi người, cũng sẽ không đi an ủi một kẻ muốn cùng nàng tranh Phượng Cửu, dứt khoát làm bộ như cái gì cũng không biết, rúc đầu vào trong lòng Phượng Cửu.


“Mệt nhọc?” Phượng Cửu xoa lưng Hạng Quân Vãn.


“Ừ.” Hạng Quân Vãn hừ một tiếng. Nàng rõ ràng cảm giác được ánh mắt mọi người nhìn nàng không tốt, giống như nàng là đầu sỏ khi dễ Vân Tranh, thật vô tội!


“Vậy chúng ta trở về.”


Phượng Cửu ôm Hạng Quân Vãn đứng lên, hướng Công Tôn Nam cùng Triệu Mạn qua loa hành lễ, “Vãn Vãn không thoải mái, chúng ta đi trước một bước.”


Nhìn thấy Phượng Cửu làm theo ý mình, Công Tôn Nam có chút không biết nói gì, nhưng mà cũng không thể tránh được. Phượng Cửu đã nói như vậy, chẳng lẽ hắn còn có thể dùng Vua của một nước đến áp Phượng Cửu hay sao? Phượng Cửu mang thù, đắc tội Phượng Cửu cũng không có kết cục tốt, Công Tôn Nam còn muốn sống lâu vài năm, dứt khoát gật đầu.


“Tốt tốt, các ngươi đi thôi!”


“Đợi chút!” Ngay lúc Phượng Cửu cùng Hạng Quân Vãn sắp rời đi, Vân Tranh đứng lên, chân cà thọt, khập khiễng đi về phía Hạng Quân Vãn. Lúc này, ả không hề nhìn Phượng Cửu, chỉ là nhìn chằm chằm vào Hạng Quân Vãn, giống như muốn đào ra một cái động trên người nàng.


“Thái Bình quận chúa, một vòng này, ta bại bởi ngươi, nhưng mà trận đấu vẫn chưa xong! Còn có một người chưa khiêu vũ, ngươi còn chưa thắng, cho nên không thể đi! Nếu ngươi đi, coi như ngươi nhận thua! Phải dựa theo quy tắc mà làm!”


Lời cuối cùng, Vân Tranh cơ hồ là rống ra. Ả lúc này không bao giờ muốn đi trông nom sắc mặt Phượng Cửu sẽ khó coi cỡ nào nữa, chỉ là cảm thấy Hạng Quân Vãn mới là đầu sỏ cướp đi hạnh phúc của ả, hết thảy bi kịch của ả đều là do Phượng Cửu nhận thức Hạng Quân Vãn.


Đối với lời của Vân Tranh, Phượng Cửu khinh xuy một tiếng. “Các ngươi đều không thắng được Vãn Vãn!”


“Không nhất định!” Vân Tranh tiến lên từng bước, “Hạng Quân Vãn, chẳng lẽ ngay cả dũng khí lưu lại xem kết quả ngươi đều không có sao? Nếu ngay cả chút đảm lượng ấy đều không có, thì ngươi không xứng với Phượng Cửu!”


“Đủ ——” Thấy Vân Tranh lặp đi lặp lại nhiều lần từ “không xứng” mà nói Hạng Quân Vãn, Phượng Cửu rống một tiếng, “Vân Tranh, ngươi thua! Từ lúc nàng tiến vào trong lòng ta, ngươi liền thua! Cho nên, không cần đau khổ dây dưa, mời giữ lại tôn nghiêm cuối cùng cho chính mình!”


“Ta không cần tôn nghiêm! Ở thời điểm ta yêu ngươi, ta vốn không còn tôn nghiêm đáng nói!” Vân Tranh khóc lớn lên, muốn tiến lên ôm lấy lưng Phượng Cửu, lại bị Phượng Cửu nhíu mày tránh thoát, để lại một vòng ôm trống trơn, mở ra rất lớn.


Nếu nói vô tình, Hạng Quân Vãn có thể khẳng định Phượng Cửu nhất định là nam nhân vô tình nhất trên đời. Lời của hắn “Tàn nhẫn” như vậy đối với nữ hài tử mà nói là đả kích thật lớn, là nữ nhân đều không chịu nổi khi người ta nói mình như vậy.


“Phượng Cửu, ta muốn chờ kết quả cuối cùng.”


Thấy Vân Tranh chắn ở cửa đại điện, chết sống cũng không chịu nhường đường, Hạng Quân Vãn nhô đầu ra, “Như thế, ngày sau cũng sẽ không có người dị nghị!”


“Được ——” Vân Tranh đau khổ cầu xin nửa ngày, Phượng Cửu đều không có chút nhượng bộ, lại bởi vì một câu của Hạng Quân Vãn, Phượng Cửu về lại chỗ, khiến cho mọi người lại một lần nữa tinh tường nhận thức đến năng lực của Hạng Quân Vãn .


Rốt cục, đợi cho Hạng Quân Nhu lên sân khấu. Sau khi đã trải qua Nghê Thường Vũ Y vũ như mộng như ảo của Hạng Quân Vãn cùng Kinh Hồng vũ thất bại của Vân Tranh, tim Hạng Quân Nhu đập lợi hại. Không phải bởi vì kinh hỉ, mà là bởi vì sợ hãi. Vân Tranh đều thua, ả sẽ thắng sao? Huống chi vừa lên sân, Hạng Quân Nhu liền cảm nhận được ánh mắt như đao kiếm của Phượng Cửu, làm cho ả kìm không được rùng mình, vốn dĩ lo lắng, hiện nay lại sợ.


Phượng Cửu biểu hiện rất rõ ràng, chắc chắn là muốn áp chế Hạng Quân Nhu, khiến cho trận tỷ thí nhàm chán này nhanh chóng chấm dứt. Nam nhân, giúp nữ nhân của mình là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Cho nên chờ Hạng Quân Nhu vừa lên sân, Phượng Cửu sẽ không ngần ngại gây áp lực cho ả.


“Phượng Cửu, ngươi làm như vậy có điểm không phúc hậu! Đây chính là em vợ của ngươi. Bách Lý Giao ở bên cạnh tự nhiên là cảm nhận được khí tức trên người Phượng Cửu phát ra. Nam nhân này, thế nhưng vì giúp nữ nhân của mình lại làm ra cái việc không có giới hạn này, thực sự khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt! (Các bạn đang xem truyện được dịch bởi Bạch Thiên Lâu.)


“Ta nguyện ý, liên can ngươi cái rắm!”


Phượng Cửu liếc mắt xem thường, lại nói tiếp hôm nay Bách Lý Giao ngáng chân Hạng Quân Vãn không ít, tuy rằng cuối cùng y dùng dao cầm phối nhạc, cũng coi như giúp Hạng Quân Vãn một phen, nhưng mà ai khiến y giúp?! Đó chính là nữ nhân của hắn, hắn sẽ không che chở sao! Lại cần một ngoại nhân đến chen chân! Chỉ một điểm này, để cho Phượng Cửu đủ tức giận!


Tay Bách Lý Giao chơi đùa hạt hạch đào, nhìn bộ dáng Hạng Quân Nhu thật cẩn thận khởi vũ, nhịn không được lắc lắc đầu, “Phượng Cửu, ngươi còn chưa có kết hôn, ta thấy thế nào ngươi hiện tại đã biến thành một thê nô? Hay là tình yêu có thể làm cho nam nhân trở nên mù quáng? Nếu như thế, ta tình nguyện cả đời cô độc!”


“Ngươi không nói lời nào không có người cho là ngươi câm điếc!” Hạng Quân Vãn ứng thanh trả lời một câu, lời này, rất đúng khẩu vị Phượng Cửu, lúc này “Ha hả” cười, mà nụ cười này của hắn, dọa đến mức tay Hạng Quân Nhu run lên, cây quạt trong tay rơi xuống đất, Phiến Tử vũ hoàn hảo cứ như vậy trở nên chẳng ra cái gì cả.


Nhất thời, Hạng Quân Nhu đỏ mặt, nàng rốt cục cảm nhận được sự xấu hổ vừa rồi của Vân Tranh. Bất quá Hạng Quân Nhu không phải Vân Tranh, nàng như trước kiên trì tới cuối cùng, đem toàn bộ điệu vũ múa ra.


Kết quả, tự nhiên là Hạng Quân Vãn thắng.


Triệu Mạn cười híp mắt nhìn Hạng Quân Vãn, trong mắt giả trang từ ái cùng quan tâm, “Vãn Nhi hôm nay thật sự là khiến cho ai gia chấn động, ai gia lần đầu tiên biết được Vãn Nhi tài cưỡi ngựa cùng bắn cung đều tốt như vậy, còn có thể vẽ tranh, có thể đối câu đối, múa cũng kinh người như vậy. Xem ra, bình thường Vãn Nhi đều ẩn tàng, đem tất cả đều giấu diếm đi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận