Độc Y Thế Tử Phi Tuyệt Sắc


Edit: Tử Dương Hoa


Hiên Viên Trạm được Hạ Huyền nhắc nhở, nhất thời giật mình tỉnh táo, mới vừa rồi hắn thực sự giận đến điên lên, giờ phút này, khôi phục lại lý trí, hắn mới biết ở trước mặt Hạ Huyền, quá mức coi trọng tình cảm rồi, hắn híp một con mắt, vén áo bào ngồi xuống, giọng nói đã khôi phục lại sự bình tĩnh nói, “Vậy ông nói nên làm thế nào? Chẳng lẽ ông muốn bản hoàng tử phải nuốt xuống cơn tức này?”


“Nhị hoàng tử, xin lấy đại cục làm trọng, ngoại trừ Vân Nhiễm ra, trong phủ thần vẫn còn có những nữ nhi khác tướng mạo xinh đẹp sẽ khiến người hài lòng.” Hạ Huyền đề nghị, trong phủ của hắn còn có ba thứ nữ nữa.


Nhị hoàng tử hừ lạnh một tiếng, cười nhạo nói, “Hạ Nguyệt Nhu thì ông không chịu, những thứ nữ khác, ông cảm thấy xứng với Bản hoàng tử sao?”


Hạ Huyền trầm giọng nói, “Mọi chuyện đột nhiên thay đổi, bây giờ chuyện tình giữa Vân Nhiễm và Long Diệu đã truyền đi xôn xao, nổi danh khắp thành, không còn có tư cách xứng với thân phận của Nhị hoàng tử nữa, nếu sau này Nhị hoàng tử thành nghiệp lớn, sớm muộn gì Nguyệt Nhu cũng sẽ là nữ nhân của Nhị hoàng tử.”


Khóe miệng Hiên Viên Trạm co giật, bình thường hắn là người tâm cao khí ngạo, lại phải nhận lấy cơn tức giận từ Tướng phủ này, mà còn không thể phát tác. Hắn đột nhiên đứng dậy, muốn đi vào trong phủ. Hạ Huyền Ý biết hắn muốn đi tìm người nào, vội vàng đứng dậy ngăn hắn lại, nói, “Nhị hoàng tử, đêm đã khuya, kính xin Nhị hoàng tử chớ đến làm phiền người khác, tránh cho hạ thấp thân phận của Nhị hoàng tử.”


Giờ phút này Hiên Viên Trạm chỉ muốn đem lửa giận đổ lên đầu Hạ Vân Nhiễm, thấy Hạ Huyền ngăn cản, giận đến phất tay áo, “Được, vậy ngày khác ta sẽ trở lại, Hạ Vân Nhiễm nhất định phải cho ta nghe một lời giải thích.” Hắn nặng nề ném lại một câu, dẫn thị vệ rời đi từ cửa phụ.


Ở Đông sương phòng, đại phu nhân bị Hạ Vân Nhiễm làm cho tức giận đến phát bệnh, thế nhưng vừa nghe được tin tức này đã lập tức đứng dậy, khỏe mạnh như rồng như hổ. Liên tục mấy ngày sau đó, thỉnh thoảng khuôn mặt lo lắng của bà, lại được thay thế bằng nụ cười lạnh, trong suy nghĩ của bà, chính là Hạ Vân Nhiễm không có phúc khí, rõ ràng đã được Nhị hoàng tử yêu thích rồi, cuối cùng lại đột nhiên truyền ra chuyện tư tình với Long Diệu, đúng thật là tạo nên kinh kỉ ngoài ý muốn cho bà.


Hạ Nguyệt Nhu ngồi ở một bên, vẫn nghĩ mãi không ra nói: “Mẫu thân, tại sao phụ thân không tức giận? Con còn tưởng rằng ít nhất phụ thân cũng sẽ mắng Hạ Vân Nhiễm một trận mới đúng chứ.”


Đôi mắt thông minh của Đại phu nhân chớp chớp mấy cái, “Mắng nó cũng không được việc gì, chuyện này đã định rồi, mặc dù Hạ Vân Nhiễm không tiến được vào hoàng cung, thì vẫn là gả vào Long Hầu phủ, chẳng lẽ phụ thân con sẽ đắc tội Long Hầu phủ chỉ vì một Hạ Vân Nhiễm sao?”


“Mẫu thân, con nghe nói mười năm trước lão gia Long Hầu phủ bị bệnh, đã không còn tham gia triều chính, lại không có thực quyền, sao phụ thân lại phải sợ Long Hầu phủ?” Kiến thức của Hạ Nguyệt Nhu có hạn, ở trong mắt nàng, hoàng cung mới là  trung tâm của quyền lực.


Mặc dù đại phu nhân không nắm rõ lắm thực lực của Long Hầu phủ, nhưng, bà ở nhà mẫu thân ít nhiều cũng từng nghe nói Long Hầu phủ đã tồn tại từ thời khai quốc, mặc dù không có thực quyền, nhưng lại lập không ít công lớn, có vị trí nhất định trong lòng Hoàng Thượng, mấy năm gần đây, mới nghe nói Long Hầu phủ có một vị Thế tử trẻ, nếu không, thật đúng là bà quên mất ở trong kinh thành này còn có một Hầu phủ như vậy.


“Nguyệt Nhu, ta quan tâm những chuyện này làm gì? Phụ thân con sẽ tự có tính toán của ông ấy, chỉ cần lần này Hạ Vân Nhiễm không gả vào hoàng cung, những ngày sau này của chúng ta sẽ tốt rồi.” Đại phu nhân cất lời, đôi mắt lấp lánh, giống như bà nhìn thấy tương lai phong quang vô hạn của mình, sớm muộn gì chủ nhân của Tướng phủ này sẽ vẫn là bà.


Hạ Nguyệt Nhu cũng vứt chuyện nghĩ mãi không hiểu này ra sau đầu, tiếp tục vui vẻ không thôi, sau này nàng muốn giẫm nát Hạ Vân Nhiễm ở dưới chân, chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, còn có chuyện gì làm cho nàng vui vẻ hơn được đây?


Một đêm này, trong kinh thành cũng bàn về chuyện kết thân giữa Long Hầu phủ và Tướng phủ. Bề ngoài, lần này hai phủ kết thân là chuyện vui, nhưng đối với với những nhân sĩ có lòng mà nói, đây lại không phải chuyện tốt gì. Hạ Huyền đã đang ở trên vị trí quyền cao chức trọng, bây giờ lại kết thành hôn sự này với Long Hầu phủ, hai tầng quyền lực hợp lại, đây chính là chuyện làm dao động cục diện thế lực trong triều.


Và ở trong cuộc tranh đấu gay gắt giữa Thái Tử và Nhị hoàng tử, đây cũng là chuyện cực kỳ trọng yếu.


Tại Đông cung, Thái tử nghe được tin tức này, cả đêm cùng thương lượng đối sách với Hoàng hậu, Long Hầu phủ nhiều năm không quản chính sự, hi vọng có thể mau chóng kéo Hạ Huyền về phe mình để lợi dụng, chỉ cần lôi kéo được Hạ Huyền, Long Hầu phủ chính là thế lực sau lưng bọn họ.


Mà Nhị hoàng tử trở lại trong cung vừa đi vừa nghĩ, mới giật mình toát mồ hôi lạnh, hôm nay hắn xúc động đi tìm Hạ Huyền tranh cãi, vạn nhất chọc giận ngọn núi đang muốn làm chỗ dựa cho hắn này, vậy thì địa vị của hắn sẽ trở nên bấp bênh, hắn và mẫu phi Dương quý phi cần phải thương lượng việc này một chút, kế hoạch không thay đổi, chỉ là tân nương mà Nhị hoàng tử sắp đón về là Tam Tiểu Thư Tướng phủ, Hạ Vân Tuệ.


Nhị hoàng tử nhất định phải nhanh chóng bẩm báo Hoàng Thượng cầu người ban cho mối hôn sự này.


Giờ phút này, ở trong cung điện huy hoàng phía đông hoàng cung, đèn đuốc sáng rỡ, trong ngự thư phòng, Hoàng đế gần năm mươi tuổi đang lười biếng ngồi trên ghế thái sư, trong mắt lộ ra trầm tư, hắn mới vừa nghe được tin tức, chính là nội dung chính trong câu chuyện mà hôm nay dân chúng trong thành say sưa bàn luận, thất nữ nhi của Hạ Huyền và Thế tử Long Hầu phủ dùng quân cờ đưa tình, xây thành một giai thoại tuyệt thế.


“Hoàng Thượng, đêm đã khuya, người nên nghỉ ngơi ạ.” Trường công công đang đứng yên một bên tiến lên nhẹ giọng khuyên nhủ.


“Ừ.”


“Tối nay Hoàng Thượng muốn ở lại trong cung nào ạ?”


Hoàng Thượng nhíu mày suy nghĩ một chút, “Đi đến cung Hoàng hậu.”


Trường công công gật đầu một cái, ra hiệu cho tiểu công công ngoài cửa nhanh chóng đi thông báo một tiếng, Hoàng đế đột nhiên mím môi cười, “Nếu Hạ Tể tướng và Long Hầu phủ thật sự kết thành thông gia, trẫm phải đưa một phần đại lễ mới được.”


“Hoàng Thượng, xem ra ngài cũng coi trọng mối hôn sự này a!”


“Long thế tử ra đời vào tháng chạp, qua năm nay, chẳng phải hắn sẽ mười tám tuổi rồi sao!” Hoàng đế cười mị mị nói.


“Hoàng Thượng, trí nhớ của ngài thật tốt, sinh nhật của Thế tử gia ngài cũng nhớ.” Trường công công cười cười khen lại.


Hoàng đế cười không nói, trí nhớ của ông cũng không tốt lắm, ngoại trừ Thái tử, sinh nhật của mấy người con trai khác cũng có chút mơ hồ.


Có một số việc, bởi vì quá mức quan trọng, mới có lòng ghi nhớ, Long Hầu phủ tránh khỏi quyền lực cũng đã mười năm rồi, qua hết năm nay, muốn tránh cũng không tránh khỏi nữa.


Đông cung, để nghênh đón Hoàng Thượng đến, Hoàng hậu đã chuẩn bị đủ, mặc một bộ trang phục lộng lẫy đứng chờ cửa ra vào, mặc dù đã có tuổi rồi, nhưng lại bảo dưỡng rất tốt, nhìn qua cũng chỉ là bộ dạng mới ba mươi tuổi đầu, vô cùng phong tình, nhưng nhìn kỹ, vẫn có thể nhìn ra dấu vết của tháng năm, những năm vừa qua, nàng quan tâm Thái tử chuyện, lại chống đỡ trông nom to lớn hậu cung, đã hao hết nàng một phen tâm huyết.


Nhìn bóng dáng thon dài của Hoàng đế, Hoàng hậu mím môi cười một tiếng, nhìn đoan trang tao nhã.


Nam Cung, Dương quý phi mấy lần phái người đi hỏi thăm, rốt cuộc nghe ngóng được tối nay Hoàng Thượng ở lại Đông cung, trên gương mặt quốc sắc thiên hương của Dương quý phi, nhanh chóng thoáng qua nét hận ý, thư giãn trong chốc lát, bà lập tức bình tĩnh lại, ở trong Đông Cung này, người thiếu kiên nhẫn sẽ vĩnh viễn là người thua, mà ai có thể nhẫn nhịn, có thể đợi, mới có ngày nổi danh.


Chiều nay, ở khắp kinh đô Đại Lịch, đèn sáng cả khắp các mái hiên nhà, chiếu rọi rực rỡ cả ven hồ, sóng gợn lăn tăn, mà sóng ngầm cũng bắt đầu khởi động.


Lần đầu tiên Hạ Vân Nhiễm mất ngủ đến nửa đêm, trong đầu chiếu đi chiếu lại đều là mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười của Long Diệu, đôi mắt trong suốt kia, cười thanh nhã, phúc hắc lại giảo hoạt, tác phong làm việc làm việc nhìn xa trông rộng, đây thực sự là một thiếu niên mười bảy tuổi sao?


Nghĩ đến tận sau nửa đêm, Hạ Vân Nhiễm mới cho ra một kết luận, nàng, dường như hơi hơi thích cái vị Long Diệu này rồi, nhìn xem tình thế trước mắt này, không phải là hắn thì nàng không thể gả, trừ hắn ra, còn ai dám cưới nàng đây?


Mơ mơ màng màng trời đã sáng rồi, chim sơn ca ngoài cửa sổ véo von không yên, Hạ Vân Nhiễm thật muốn ném cái gối ra ngoài đuổi nó đi, thiếu ngủ rất là khó chịu đó.


“Thất Tiểu Thư, cô rời giường rồi sao?” Giọng nói của Tiểu Thất vọng vào từ bên ngoài cửa sổ hỏi.


“Dậy rồi, vào đi!” Hạ Vân Nhiễm híp một mắt ngồi dậy.


Buổi sáng mới ăn điểm tâm xong, ba tỷ muội Hạ Vân Tuệ liền đến chơi, mặc dù không trắng trợn giễu cợt như đại tiểu thư, nhưng các nàng cũng vẫn không che giấu được vẻ hả hê của mình.


“Thất muội, muội đúng là to gan, lại dám tự mình ra ngoài ước hẹn với Long thế tử mà chưa được sự đồng ý của phụ thân.” Hạ Vân Tuệ như giận như không nói một câu.


Nếu nói cho phụ thân biết, chưa chắc người sẽ đồng ý.”


“Vị Long thế tử này chính là đệ nhất mỹ nam Kinh Thành, vì hắn, mặc dù Thất muội bị phụ thân trách cứ mấy câu thì đã làm sao?” Hạ Vân Tích nói.


Hạ Vân Lệ cắn môi, không nói câu nào, nàng có thể nói cái gì? Lần trước nàng đã giễu cợt Hạ Vân Nhiễm rằng, đời này cũng đừng mơ tưởng được gả vào Long Hầu phủ, nhưng khả năng nàng ấy sắp gả đi rồi.


“Lục muội, sao lại không nói gì?” Hạ Vân Nhiễm liếc mắt nhìn nàng một cái nói.


Sắc mặt Hạ Vân Lệ quẫn bách đỏ hồng lên, gượng cười nói: ” Thất muội thật là có phúc lớn.”


Hạ Vân Nhiễm cũng không muốn cười nhạo nàng ta, chỉ là, nàng ta đến đây khiến nàng nhớ lại, bất cứ việc gì cũng không thể nói tuyệt đối, nếu như Hạ Vân Lệ có thể rút được kinh nghiệm, cũng sẽ có ích hơn đối với cuộc sống của nàng sau này.


“Thất muội, có bao giờ muội nghĩ tới, muội sẽ trả lời Nhị hoàng tử như thế nào?” Hạ Vân Tuệ tò mò hỏi.


“Cha sẽ tự có cách trả lời.” Hạ Vân Nhiễm đáp.

“Cha sẽ tự có cách trả lời.” Hạ Vân Nhiễm đáp.


“Như vậy không phải là để cho phụ thân đi chọc giận Nhị hoàng tử sao?”


Khóe miệng Hạ Vân Nhiễm thoáng qua nụ cười, vốn dĩ chuyện này chính là Hạ Huyền tự làm tự chịu, chỉ là, trước mắt Nhị hoàng tử sẽ không tranh đấu với Hạ Huyền, vì nhất định cuối cùng họ vẫn còn phải hợp tác với nhau.


Nghĩ đến điểm này, đầu óc Hạ Vân Nhiễm có phần kinh hãi, nếu như Hạ Huyền không kết thúc việc liên hợp với Nhị hoàng tử, vậy thì nhất định hắn sẽ còn cưới một vị tiểu thư khác trong Hạ phủ, loại bỏ trưởng nữ Hạ Nguyệt Nhu này ra, vậy hẳn phải là… ánh mắt Hạ Vân Nhiễm đột nhiên dừng lại trên mặt Hạ Vân Tuệ.


Trong tướng phủ chỉ có Hạ Vân Tuệ là có tuổi tác thích hợp nhất, nếu như Nhị hoàng tử nóng lòng muốn hoàn thành việc liên thủ này, thì thật sự chính là nàng ta rồi, nàng thoát thân, Hạ Vân Tuệ sẽ thế vào vị trí của nàng.


Giờ phút này, Hạ Vân Tuệ vẫn còn âm thầm khổ não, mình đã sắp mười sáu tuổi rồi, đến lúc đó phụ thân sẽ chọn cho nàng một mối hôn sự như thế nào?


Nếu như Hạ Vân Tuệ biết, thân phận của nàng sắp có ngày thay đổi nghiêng trời lệch đất, nhất định nàng ta sẽ mừng rỡ như điên đến té xỉu mất.


Đảo mắt một cái đã ba ngày trôi qua, Tướng phủ hết sức bình thường, đại phu nhân bị cấm túc, một Hạ Nguyệt Nhu cũng không thể làm dậy nên sóng gió, Lý Nguyệt Kiều cần cù chăm chỉ quản lý tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ, hai vị di nương cùng các vị tiểu thư, cũng không dám sinh sự lung tung.


Dưới sự uy nghiêm của đại phu nhân nhiều năm qua, Tam di nương và Tứ di nương cũng tạo thành tính tình nhát gan sợ chết, cho nên, cho dù là Nhị Di Nương làm chủ không tạo nên sự uy hiếp gì, họ cũng không dám sinh sự, huống chi, bên cạnh Lý Nguyệt Kiều còn có một vị Thất Tiểu Thư xinh đẹp tuyệt trần lại vô cùng thông minh.


Đối với Hạ Vân Nhiễm mà nói, mấy ngày nay quả thật rất yên bình, nhưng nàng lại có cảm giác như một trận gió thổi trước cơn giông tố sắp đến, mà loại trực giác này của nàng chưa bao giờ sai.


Buổi sáng ngày thứ tư, nha hoàn bên cạnh Hạ Huyền vội vã chạy tới Bắc Viện của Tam di nương, nhắn lại lời Hạ Huyền dặn dò, sau một nén hương, Tam di nương dẫn Hạ Vân Tuệ ăn mặc chỉnh tề, ra cửa gặp khách.


Hạ Vân Tuệ được nha hoàn mời đến phòng của mẫu thân, vừa nghe nói muốn nàng ra gặp khách, mặt của nàng trắng bệch thêm mấy phần, nàng có chút kinh hoàng luống cuống nhìn mẫu thân, đột nhiên nước mắt lăn xuống, nghẹn ngào nói, “Mẫu thân, nữ nhi không xem mắt, nữ nhi không muốn lập gia đình đâu.”


Tam di nương cũng đã đỏ vành mắt, biết người mà nữ nhi gặp hôm nay, chính là trượng phu tương lai của nàng, bà đưa tay ôm nữ nhi khóc rống lên, “Vân Tuệ, con gái tốt của ta, mẫu thân cũng luyến tiếc con nhiều lắm!”


Hạ Vân Tuệ cắn môi, mặt không cam lòng, nàng sẽ phải lập gia đình sao? Phụ thân sẽ tùy tiện định cho nàng một mối hôn sự sao? Không, nàng không muốn gả cho một gia đình sĩ tộc xuất thân thấp kém, nàng còn muốn chờ thêm chút nữa, có lẽ nàng sẽ được Quý công tử hào môn tới cửa cầu hôn, chỉ cần đợi thêm một năm nữa thôi.


Lúc này muội muội của nàng là Hạ Vân Lệ cũng chạy vào, vừa nghe nói phụ thân chỉ hôn cho tỷ tỷ mình rồi, nhất thời nàng cũng đau lòng không dứt, nàng giống như nhìn thấy số mạng của mình sau vài năm nữa từ chuyện của tỷ tỷ, khiến cho nàng cũng cảm thấy kinh hoàng, một thứ nữ Tướng phủ không đủ xuất sắc, thì phải làm thế nào để thay đổi vận mệnh của các nàng đây?


“Vân Tuệ, mau mau ngồi xuống, mặc kệ phụ thân chỉ định hôn sự với nhà nào cho con, con vẫn phải ăn mặc thật đẹp đi ra ngoài gặp người ta.” Sau khi Tam di nương đau lòng, vẫn không quên chính sự, mặc kệ như thế nào, con gái của bà đi ra ngoài gặp gia đình bên nhà chồng đều phải giữ thể diện.


Bà cắn cắn răng ngà, lấy ra đồ cưới trước kia của mình, cầm ra không ít trâm cài đẹp mắt, những thứ này đều là đồ bà mang từ nhà mẹ đẻ tới, lúc đầu gả vào Tướng phủ, đồ cưới mẫu thân cho cũng không kém, vừa đúng lúc này có thể cho nữ nhi dùng tới.


Mặc dù đáy lòng Hạ Vân Tuệ tràn ngập thất vọng, nội tâm cũng oán hận, nhưng vẫn để mặc mẫu thân và em gái cùng nhau trang điểm cho nàng, nha hoàn cầm bộ đồ mới chưa mặc bao giờ đứng ở một bên. Trang điểm thật nhẹ nhàng xong, gương mặt thanh tú của Hạ Vân Tuệ càng tăng thêm cảm giác xinh đẹp rực rỡ, làn váy màu xanh lam thêu cành nho uốn lượn kéo dài trên đất, tóc dài đen bóng, trên đầu búi tóc theo kiểu Ô Man Kế, cài trâm bạch ngọc hồ điệp tung cánh, mặc trang phục lộng lẫy lên người, Hạ Vân Tuệ cũng là một mỹ nhân, mặc dù so ra thì vẫn còn kém Hạ Nguyệt Nhu khuynh quốc khuynh thành tuyệt sắc khó cầu, không bằng Hạ Vân Nhiễm xinh đẹp dịu dàng như ánh trăng mùa thu, nhưng vẫn có nét khuê tú đoan trang thục nhã.


Trang điểm xong xuôi, lần này nha hoàn trực tiếp đến gọi người, “Tam phu nhân, khách sắp tới rồi, xin Tam phu nhân dẫn theo Tam Tiểu Thư đến phòng khách gặp khách ạ!”


Tam di nương Tống thị đỡ Hạ Vân Tuệ ra ngoài, nha hoàn người làm trong phủ rối rít nhỏ giọng bàn luận, cũng biết có lẽ là Hạ Vân Tuệ chuẩn bị gặp vị hôn phu rồi.


Trong Đông sương phòng, đại phu nhân nghe được tin tức này, khóe miệng rất khinh thường nhếch lên, “Lão gia cũng thật là, chuyện lớn như vậy cũng không thương lượng với ta một chút, dù gì Vân Tuệ này cũng là một tay  ra dạy dỗ lớn lên.”


Hạ Nguyệt Nhu đang cầm một ly trà sâm, uống cực kỳ ưu nhã, mím môi cười một tiếng nói, “Mẫu thân, cũng không phải là gia tộc hiển quý gì, cứ để kệ Tam di nương đi!”


“Nói cũng phải, ta cũng vui vẻ thanh nhàn.” Đại phu nhân hừ một tiếng, nhìn dung nhan xinh đẹp của nữ nhi, tưởng tượng, không lâu nữa, Nguyệt Nhu cũng nên xuất giá rồi!


Nhưng mới nghĩ như vậy, nha hoàn liền đi vào mời, “Đại phu nhân, đại tiểu thư, lão gia mời các vị đến đại sảnh tiếp đãi khách ạ.”


Sắc mặt đại phu nhân không khỏi ngẩn ra, chẳng lẽ Hạ Vân Tuệ gả cho người cũng có chút thân phận? Lại muốn bà phải ra ngoài đón tiếp?


Hạ Nguyệt Nhu ngược lại rất thích xem mấy chuyện náo nhiệt như vậy, nàng lôi kéo mẫu thân nói: “Mẫu thân, mau đi thôi! Chúng ta a ngoài xem một chút.”


Nam sương phòng, Lý Nguyệt Kiều nghe được tin tức này, không khỏi cảm thấy kinh hãi, bà thật sự chẳng hay biết gì! Nói thế nào thì hiện giờ bà cũng là chủ mẫu trong nhà, chuyện quan trọng như vậy, tại sao lão gia lại không thương lượng với bà một tiếng?


Đúng lúc này Hạ Vân Nhiễm đang ngồi chơi trong đại sảnh, thấy Lý Nguyệt Kiều giật mình, nàng lại rất bình tĩnh, nàng đã lường trước lần này không phải công tử dòng dõi bình thường, mà là Nhị hoàng tử cầm theo thánh chỉ tứ hôn của Hoàng Thượng ban đến! Nếu chỉ là một gia tộc bình thường, làm sao phụ thân có thể không bàn bạc với Nhị Di Nương được? Mà ông đường đường là Hạ tướng lại đi lo liệu hôn sự của một thứ nữ sao?


“Mẫu thân, lát nữa người đến đại sảnh xem một chút đi! Đừng để cho người ta nghĩ rằng chúng ta làm mất lễ nghĩa.”


“Phụ thân con cũng không nói cho ta biết một tiếng.” Lý Nguyệt Kiều có chút oán giận buồn bực nói.


“Tóm lại, mẫu thân vẫn nên đi xem một chuyến thì tốt hơn.” Hạ Vân Nhiễm khuyên nhủ.


Lý Nguyệt Kiều suy nghĩ một chút, gật gật đầu nói, “Không tệ, ta vẫn nên đi xem một chút.”


Trong đại sảnh, đại phu nhân và Hạ Nguyệt Nhu đi vào, đôi mắt Hạ Vân Tuệ sưng đỏ, thỉnh thoảng cầm khăn lụa lau nước mắt, nhẹ nhàng thút thít. Tam di nương tò mò muốn hỏi thăm bối cảnh của vị hôn phu, nhưng cho dù bà hỏi tất cả nha hoàn, cũng không có tin tức gì, thấy đại phu nhân đi vào, bà vội nhiệt tình tiến lên đón nói: “Tỷ tỷ, tỷ đã tới, chuyện này rốt cuộc là như thế nào đây!”


Đại phu nhân lắc lắc đầu nói, “Ta cũng không biết!”


“A, tỷ tỷ, tỷ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì sao? Chẳng lẽ lão gia chưa từng đề cập với tỷ sao?” Tam di nương vô cùng giật mình.


Hạ Vân Tuệ ngồi nghe bên cạnh, hôn sự của mình lại không được coi trọng như thế, nước mắt như những hạt trân châu, nghẹn ngào tuôn mãi không thôi.


Tứ di nương cũng dẫn Hạ Vân Tích tới đây, dù sao cũng đều là di nương, bình thường hai người qua lại không tệ, nếu bà không xuất hiện an ủi một tiếng, cũng không ra sao cả, chỉ là, bà càng tò mò hơn, Hạ Vân Tuệ sẽ được gả cho một gia đình như thế nào?


Đúng lúc này, ngoài cửa chính có động tĩnh, ngay sau đó, Hạ Huyền mặc triều phục màu tím đi vào, khí vũ hiên ngang, một đám nữ quyến trong đại sảnh cũng ngẩng cao đầu, chen lấn muốn nhìn vị nam tử sau lưng ông, nhưng, lại nhìn thấy một vị công công trẻ tuổi, trắng trẻo không để râu. Vị công công này mặc áo gấm Vân Nam, đầu đội cung mạo, cả người có một cỗ khí thế không nói ra được, ở sau lưng công công, lại là một vị công côn mặt trắng còn trẻ khác, trên tay nâng một cái khay dài màu vàng, trên đó dường như để một cuộn thánh chỉ.


“Vân công công, xin mới.” Hạ Huyền vào sảnh trước, đưa tay mời công công nói.


Vân công công vội trả lời, “Hạ tướng không cần khách khí.”


Trong đại sảnh, tất cả mọi người đều choáng váng, đây là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ nhà chồng của Hạ Vân Tuệ không tới?


Anh mắt Hạ Huyền dịu dàng nhìn Hạ Vân Tuệ mấy lần, sau đó đứng đầu, cất cao giọng nói với một đám nữ quyến đang ngây người chờ phía sau, “Mau cùng ta nghênh đón thánh chỉ.”


Thánh chỉ? Toàn bộ chủ tử nha hoàn trong phòng khác hoảng sợ quỳ xuống, Hạ Huyền đột nhiên vén lên áo bào, quỳ gối dẫn đầu.


Đại phu nhân và đại tiểu thư nhìn chăm chú một cái, đều thấy kinh ngạc, Hạ Vân Tuệ càng thêm bối rối, vội vàng quỳ xuống, cúi đầu lắng nghe thánh chỉ.


Chỉ thấy vị công công này hết sức cẩn thận cầm lên quyển trục, trải ra, giọng nói bén nhọn hết sức thanh thúy thì thầm, “Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng đế chiếu viết: Được biết Chi nữ Tể Tướng Phủ Hạ Huyền, là Hạ Vân Tuệ, tài giỏi hào phóng, ôn lương(*) đôn hậu, tướng mạo xuất chúng, Thái hậu và trẫm nghe được quá mức vui mừng. Nay Nhị hoàng tử vừa đến tuổi kết hôn, muốn chọn ra hiền nữ phù hợp. Nhân Hạ Vân Tuệ cũng đã đến tuổi đợi gả, phù hợp với Nhị hoàng tử, vì mến mộ vẻ đẹp giai nhân, đặc biệt gả Hạ Vân Tuệ cho Nhị hoàng tử làm trắc phi. Tất cả lễ nghi, giao do Lễ bộ cùng Khâm Thiên Giám giám thị và tổ chức, chọn ngày tốt thành hôn. Bố cáo thiên hạ, toàn gia lãnh chỉ. Khâm thử.”


(*)Ôn lương: Ôn hòa lương thiện.


“Thần tiếp chỉ.” Hạ Huyền lên tiếng đáp, đứng dậy, hết sức cẩn thận nhận lấy thánh chỉ, vậy mà, ở phía sau hắn, mọi người không dám tin những gì mình nghe được, đặc biệt là Hạ Vân Tuệ và Tam di nương, hai mẹ con cũng ngây ngô đứng một chỗ, kinh ngạc không kịp phản ứng.


Phu quân của Hạ Vân Tuệ không phải là người tầm thường, mà là Nhị hoàng tử Hiên Viên Trạm.


Hạ Vân Tuệ “ưm” một tiếng, như muốn té xỉu, cũng không phải bị sợ, mà là vui mừng quá độ, Hạ Vân Tích, Hạ Vân Lệ cũng đều ngây người, nếu như không phải là chính tai nghe đạo thánh chỉ này, làm sao họ dám tin là Hạ Vân Tuệ được gả cho Nhị hoàng tử làm trắc phi?


Hạ Nguyệt Nhu gắt gao cắn môi, mới không khiến cho mình run rẩy, Nhị hoàng tử không cưới Hạ Vân Nhiễm, đảo mắt một cái lại cưới Hạ Vân Tuệ? Nàng cho là một Hạ Vân Nhiễm đã mất đi cơ hội, lại không ngờ được tiện nghi cho thứ muội Hạ Vân Tuệ này?


“Tạ Hoàng Thượng... Tạ Hoàng Thượng... Tạ Long ân.” Tam di nương mừng đến liên tiếp khấu đầu mấy cái, đến tạ ơn cũng run rẩy.


Ánh mắt Hạ Huyền trầm xuống, nhìn phía sau Hạ Vân Tuệ lại ngơ ngác không biết đường tạ ơn, thật là làm hắn mất mặt, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm nói: “Đưa Tam Tiểu Thư đi về nghỉ trước, mọi người lui ra.”


Hạ Vân Tuệ chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, nhưng bên cạnh đó, cũng là mừng như điên, Nhị hoàng tử, nàng được gả cho Nhị hoàng tử làm trắc phi, đây là chuyện mà nàng có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến, nàng lại có phúc khí như vậy...


Hạ Vân Tích ở phía sau, một đôi trong veo tràn đầy đố kỵ và không cam lòng nhìn chằm chằm Hạ Vân Tuệ trước mặt, như muốn toát ra oán hận, tại sao không phải là nàng? Tại sao người mà Nhị hoàng tử chọn lại không phải là nàng?


Hạ Vân Lệ tuy là muội muội ruột của Hạ Vân Tuệ, nghe được tỷ tỷ sắp gả cho Nhị hoàng tử, trong lòng cũng dâng lên đủ loại cảm giác không rõ là tư vị gì, sao chuyện tốt như thế này lại không tới lượt nàng?


Tam di nương thực sự mừng muốn phát điên rồi, cả người bà đều rơi vào trong cảm giác lâng lâng, bà chất chứa oán hận đã nhiều năm, rốt cuộc có thể buông thả rồi, bà cảm thấy vô cùng vinh quang, nữ nhi bà sinh ra lại có thể gả vào hoàng gia.


Vậy mà, đang lúc trong đại sảnh là một mảnh kinh ngạc sững sờ, thì ở cửa chính lại có thêm hai người nữa vén áo tiến vào, nhìn trang phục kia giống y như đúc với vị Vân công công trước mặt này. Xem xét thấy lại là người trong cung tới, việc này khiến cho Hạ Huyền cùng Vân công công đang uống trà trong đại sảnh cũng đứng dậy, vừa nhìn, lại không ngờ được, người tới hẳn là Liên công công bên cạnh Hoàng Thượng, đây chính là Nhất Phẩm công công trong cung nha! Còn tôn quý hơn cả Vân công công mấy phần.


Hạ Huyền và Vân công công nhìn chăm chú một cái, lập tức ôm quyền ra nghênh đón, “Liên công công, ngài tới có việc sao.”


Liên công công cười mị mị ôm quyền đáp lễ với bọn họ, thở dài nói: “A, ta là phụng hoàng mệnh, đến Tướng phủ tuyên chỉ.”


“Vậy xin mời….  xin mời vào.” Hạ Huyền lập tức nở nụ cười bước ra đón hắn vào sảnh, trong lòng lại vô cùng hoảng sợ, nhất thời mồ hôi lạnh tuôn khắp người, chẳng lẽ Nguyệt Nhu được gả cho Thái tử?


Hạ Nguyệt Nhu cũng khẩn trương nắm chặt tay của mẫu thân, kích động nhìn công công đi tới, nghĩ thầm, có phải hay không đây là thánh chỉ ban cho nàng? Có phải là Thái tử hay không? Rốt cuộc Hạ Nguyệt Nhu vẫn hi vọng Thái tử an ổn ngồi trên vị trí của ngài, nàng không quan tâm nhân phẩm của Thái tử như thế nào, tài năng ra làm sao, chỉ cần hắn đối xử tốt với nàng, cho nàng vinh hoa phú quý, thân phận và quyền lợi, thì nàng sẽ yêu hắn.


Mọi người trong đại sảnh vừa mới hồi hồn từ trong khiếp sợ, lại thấy thêm một người trong cung nữa đến, không khỏi kinh hãi, chỉ thấy ánh mắt Liên công công ngay quét qua một nhóm người trước mắt, hỏi Hạ Huyền, “Xin hỏi Hạ tướng, Thất Tiểu Thư ở đây không?”


“Ồ! Thân thể tiểu nữ khó chịu đang ở hậu viện nghỉ ngơi.” Hạ Huyền nghe được, lập tức thở dài một hơi, vậy là thánh chỉ ban hôn với Long Hầu phủ rồi.


Liên công công vội nói, “Vậy mau mời đi ra tiếp chỉ đi!”


Hạ Huyền gật đầu một cái, ra hiệu bằng mắt với Lý Nguyệt Kiều, Lý Nguyệt Kiều nào dám chậm trễ, vội dẫn hai nha hoàn liên tục bước thật nhanh khỏi phòng khách, đi Nam sương phòng.


Mà tia thất vọng chiếu rõ ràng vào đáy mắt Hạ Nguyệt Nhu, thì đây là thánh chỉ ban hôn cho Hạ Vân Nhiễm.


Trong vườn hoa Nam sương phòng, Hạ Vân Nhiễm cũng không biết chuyện đã xảy ra ở phòng khách, nàng đang nhàm chán chơi đùa với bươm buớm! Đột nhiên giọng nói vội vàng của Lý Nguyệt Kiều truyền đến từ hành lang bên kia, “Nhanh đi mời Thất Tiểu Thư vào trang điểm, nhanh lên.”


Nha hoàn được ra lệnh chạy vội thở không ra hơi, vừa chạy, vừa gọi, “Thất Tiểu Thư, Thất Tiểu Thư ngài ở đâu?”


“Ta ở đây!”Hạ Vân Nhiễm bước từ trong vườn hoa ra.


“Nhanh... Thất Tiểu Thư, ngài có thánh chỉ ban đến, lão gia bảo người nhanh chóng đến đại sảnh!” Nha hoàn thở hổn hển đứt quãng nói.


Hạ Vân Nhiễm kinh ngạc, thánh chỉ? Sao nàng lại có thể có thánh chỉ? Rất nhanh nàng liền nghĩ ra, đại khái là Long Diệu đã cầu Hoàng Thượng rồi đi! Thật đúng là bất thình lình.


“Nhanh, nhanh đi lấy hộp trang sức của tiểu thư ra.” Sau đó Lý Nguyệt Kiều thúc giục, cũng không kịp thay quần áo nữa.


“Mẫu thân, không cần, chúng ta đến đại sảnh luôn đi!” Hạ Vân Nhiễm cười lắc lắc đầu, cũng chỉ là nhận thánh chỉ, mặc quần áo gì cũng không quan trọn a!


“Vậy... Vậy đi nhanh lên!”Lý Nguyệt Kiều thở dài một hơi nói, lộ ra vẻ bất đắc dĩ.


Hạ Vân Nhiễm vội vã theo sau Lý Nguyệt Kiều chạy tới đại sảnh, chỉ thấy hai vị công công đang uống trà, đều hết sức kinh ngạc đưa ánh mắt quan sát về phía này, bọn họ thật muốn nhìn xem, cô gái có thể khiến cho Thế tử Long Hầu phủ coi trọng, sẽ có dáng dấp xinh đẹp như thế nào, chỉ thấy thiếu nữ theo Lý Nguyệt Kiều tới, trên người mặc váy gấm màu lá sen, khoác bên ngoài sa mỏng màu xanh nhạt thêu dây leo uốn lượn, thanh lịch như cúc, gương mặt như bạch ngọc, trong trắng lộ hồng(*), tự nhiên như thế, lại hồn nhiên mà có như vậy. Khuôn mặt không lớn, nhỏ nhắn hạt dưa, kết hợp với ngũ quan xinh xắn, quả nhiên là mỹ nhân hiếm thấy.


(*)Trong trắng lộ hồng: Mặt trắng mịn má hồng hào.


Hạ Vân Nhiễm cúi đầu khép mắt, đứng ở sau lưng Hạ Huyền, không thấy rõ mắt của nàng, chỉ để cho người ta mơ hồ nhìn thấy một hàng lông mi dài xinh đẹp, vừa dày vừa cong. Chớp chớp, giống như cánh bướm nhẹ nhàng.


Mà cái mũi của nàng, khéo léo tựa như gương mặt bạch ngọc của nàng, vừa cao vừa thẳng, là vẻ đẹp hoàn mỹ khiến người ta sợ hãi. Phía dưới là đôi môi mềm mại, rõ ràng không có thoa son, lại đỏ thắm căng mọng mềm mại như vậy, quả thật còn tươi đẹp hơn cả anh đào cuối mùa.


Quả nhiên là một báu vật tuyệt hảo, mặc dù hai vị công công ở trong cung đã được thấy vô vàn mỹ nhân, nhưng khi trông thấy Hạ Vân Nhiễm, vẫn không nhịn được khen một tiếng.


“Đây là thất nữ nhi Vân Nhiễm của ta.” Hạ Huyền giới thiệu.


Liên công công vội đặt ly trà xuống, không dám chậm trễ chút nào, lập tức đứng dậy hơi cúi chào nàng, quay đầu lại cầm lên thánh chỉ trên khay tiểu công công đang bê, chuẩn bị đọc.


Hạ Huyền và một đám chủ tớ quỳ xuống tiếp chỉ lần nữa.


“Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng đế chiếu viết: Được biết Chi nữ Tể Tướng Hạ Huyền là Hạ Vân Nhiễm, thành thạo hào phóng, ôn lương đôn hậu, tướng mạo xuất chúng, Thái hậu và trẫm nghe được quá mức vui mừng. Nay Thế tử Long Hầu phủ vừa đến tuổi kết hôn, muốn chọn ra hiền nữ phù hợp. Nhân Hạ Vân Nhiễm cũng đã đến tuổi đợi gả, phù hợp với Thế tử Long Hầu phủ, vì mến mộ vẻ đẹp giai nhân, đặc biệt gả Hạ Vân Nhiễm cho Thế tử Long Hầu phủ là Long Diệu làm chính thê. Tất cả lễ nghi, giao do Lễ bộ cùng Khâm Thiên Giám giám thị và tổ chức, chọn ngày tốt thành hôn. Bố cáo thiên hạ, toàn gia lãnh chỉ. Khâm thử.”


Hạ Huyền nghe xong, vội vươn tay tiếp chỉ, Liên công công lập tức nói: “Hạ tướng, chúc mừng chúc mừng, hôm nay quả thực là song hỉ lâm môn a! Hai vị tiểu thư được Hoàng Thượng ban thưởng nhân duyên cùng một ngày, thật là có phúc.”


“Hoàng ân chiếu rọi Tướng phủ, là phúc khí Thánh thượng ban!” Hạ Huyền chắp tay ôm quyền, làm một thủ thế Tạ Thiên.


“Hai vị công công, mời ngồi xuống, tiếp tục uống ly trà.”


“Hạ tướng, cũng không cần nữa, trong cung còn có việc, Dương quý phi vẫn chờ ta về để sai khiến!” Vân công công ôm quyền nói.


“Đúng vậy! Ta cũng nên trở về bên cạnh Hoàng Thượng phục mệnh.” Liên công công cũng tỏ ý muốn rời đi.


“Tất nhiên như thế, vậy liền không giữ hai vị nữa, đi đường cẩn thận.” Hạ Huyền ngẩng mặt cười, lúc này, Lý Nguyệt Kiều lặng lẽ lấy ra hai hà bao nặng trĩu, Hạ Huyền nhận lấy nhét vào hai tay vị công công, “Chỉ là chút thành ý, mong rằng công công không chê.”


Hai vị công công nắm chặt phân lượng trong tay, thì biết rõ là không ít, liền cười lên, “Đa tạ Hạ tướng giữ lại, xin dừng bước.”


Hai vị công công cùng rời đi, khi đến cửa phủ thì hai người cùng nhau quay đầu lại liếc mắt nhìn, Vân công công thở dài nói, “Ttướng gia quả nhiên là người có phúc a! Trong vòng một ngày gả đi hai nữ nhi, còn đều là Hoàng Thượng làm chủ hôn, từ cổ chí kim, cũng ít thấy ai được ân sủng như này.”


“Đó là vì Hạ tướng sinh được hai nữ nhi tốt, nhưng trong phủ vẫn còn Đại tiểu thư kia chưa có hôn phối! Không quá hai năm nữa, chẳng phải là còn có một việc hôn sự nữa sao?”


“Cứ nhìn vào việc Đại tiểu thư này mới là dòng chính nữ Tướng phủ, khẳng định nhân duyên tương lai không cạn, có lẽ sẽ là Phượng Hoàng chi mệnh.”


Hai vị công công hàn huyên một lát, liền lên xe ngựa của mình rời đi.


Mà ở trong đại sảnh, Hạ Huyền nhìn hai nữ nhi được ban hôn, lòng tràn đầy vui mừng, một là trắc phi của Nhị hoàng tử, một là chính thê của Thế tử Long Hầu phủ, đều là chuyện vô cùng vinh dự.


Vào lúc này Hạ Vân Tuệ mới phục hồi tinh thần từ trong vui mừng, ánh mắt không khỏi tràn đầy vẻ hả hê, Hạ Vân Nhiễm cũng chỉ là Thế tử phi, mà nàng lại được gả vào Hoàng thất, so với thân phận của nàng (Vân Nhiễm) thì cao quý hơn không ít!

Vào lúc này Hạ Vân Tuệ mới phục hồi tinh thần từ trong vui mừng, ánh mắt không khỏi tràn đầy vẻ hả hê, Hạ Vân Nhiễm cũng chỉ là Thế tử phi, mà nàng lại được gả vào Hoàng thất, so với thân phận của nàng (Vân Nhiễm) thì cao quý hơn không ít!


Mặc dù còn chưa vượt qua được Vân Nhiễm, nhưng nội tâm nàng đã sớm tạo thành đố kỵ và không cam lòng, giờ phút này, có cơ hội cho nàng ta hãnh diện, sao có thể bỏ qua cho Vân Nhiễm được?


“Chúc mừng Thất muội! Sắp trở thành Thế tử phi Long Hầu phủ.” Nàng cười khanh khách đi tới, cường điệu nhấn mạnh ba chữ Thế tử phi, ý vị giễu cợt vô cùng rõ ràng.


“Là muội muội phải chúc mừng tỷ tỷ mới đúng, trở thành trắc phi Nhị hoàng tử rồi.” Hạ Vân Nhiễm mím môi cười, cũng nhấn mạnh hai chữ trắc phi kia.


Hạ Vân Tuệ hừ nhẹ một tiếng, có vẻ vô cùng xem thường, trắc phi thì như thế nào? Còn không phải là đè ép Thế tử phi là ngươi sao?


Bên cạnh, Hạ Vân Tích và Hạ Vân Lệ vừa đố kỵ lại vừa hâm mộ, coi như có đủ mọi loại cảm giác khó chịu, mà đại phu nhân thì đã sớm lôi kéo Hạ Nguyệt Nhu rời đi, lúc này, đại phu nhân không hy vọng Hạ Nguyệt Nhu phải chịu thêm kích thích nữa.


Đang lúc Hạ Huyền tính toán để mọi người tản đi, lại nghe bên ngoài có gia đinh vội vội vàng vàng đi vào, “Bẩm lão gia, ngoài cửa có quản gia của Long Hầu phủ tới bái kiến.”


Hạ Vân Nhiễm vừa nghe là Long Hầu phủ, trong lòng khẽ nhảy, lại không lý giải được sự vui mừng đang dâng lên, chỉ là, nghe gia đinh nói, là quản gia tới, như vậy khẳng định Long Diệu không tới.


Hạ Huyền tự nhiên không dám chậm trễ, vội nói “Mau mời họ vào.” Quay đầu lại gọi Lý Nguyệt Kiều sai người chuẩn bị nước trà.


Chỉ thấy dẫn đầu đoàn người là một nam tử trung niên mặc áo gấm màu xanh thẫm cất bước đi vào, vậy mà, cũng không chỉ một mình hắn tới, mà là một đoàn người. Dài đến mức nào? Nhìn nét mặt của tất cả mọi người trong đại sảnh thì biết.


Chỉ thấy tám cái rương nặng đến trăm cân, cứ bốn người khiêng một cái, nhất thời khiến phòng khách Hạ tướng phủ vốn đang đông người cũng trở nên chật chội thêm.


Hạ Huyền trợn lớn đôi mắt hổ, Long Hầu phủ lại mang sính lễ cầu hôn đến đây? Hắn bận bịu cười nói với vị quản gia dẫn đầu đến đây, “Không biết vị quản gia đây xưng hô như thế nào?”


“Lý Thạc bái kiến tướng gia.” Quản gia hết sức chu đáo hành lễ.


“Lý quản gia, những thứ này là...” Hạ Huyền đưa tầm mắt nhìn sang tám cái rương đặt trong sảnh tiền, người trầm ổn bình tĩnh như ông cũng không che giấu được sự ngạc nhiên.


“Ồ! Đây là Thế tử gia đưa một phần sính lễ đến trước, đợi một tháng sau, Thế tử sẽ tự mình tới cửa cầu hôn.” Quản gia cười ha hả nói.


Một phần sính lễ?


Những lời này khiến mọi người khiếp sợ, tám cái rương này nhìn đều không nhẹ, nhưng đối với Long Hầu phủ mà nói, vẫn chỉ là một phần sính lễ đầu tiên, ý là một tháng sau, lúc Long thế tử cầu hôn còn có thể tiếp tục đưa đến?


Khóe miệng Hạ Vân Nhiễm nở nụ cười, nàng thật đúng là không biết Long Hầu phủ Tài Đại Khí Thô (*) như thế!


(*) Tài Đại Khí Thô: Ý chỉ giàu sang, nhiều tiền của nhưng lại khoe khoang thô tục.


Lúc này Quản gia nói với gia đinh sau lưng: “Mở nắp ra để tướng gia xem qua một phen.”


Gia đinh nghiêm chỉnh tiến lên mở nắp hòm, ngay tức khắc, ở bên trong bao nhiêu là vàng bạc châu báu, lăng la tơ lụa, kỳ trân dị bảo lóe lên như muốn làm mù mắt người trong phòng.


Hạ Huyền cũng khẽ nhếch môi vì kinh ngạc, Long Hầu phủ ra tay thật hào phóng, hắn chỉ là nhàn nhạt liếc qua, cũng đủ rõ những thứ châu báu này, món món đều giá trị liên thành, toàn bộ là vật thượng đẳng, thậm chí toàn bộ những gì mà Hạ phủ này cất giấu cũng không hơn được những thứ này.


Khóe miệng Hạ Vân Nhiễm khẽ nhếch lên cười, lúc này, quản gia tiến lên hành lễ với nàng, “Lý Thạc bái kiến Thế tử phi.”


Hạ Vân Nhiễm kinh ngạc, cách gọi thật xa lạ, nàng đưa tay hơi nâng một chút, “Lý quản gia xin mời đứng lên, khiến ông vất vả rồi.”


“Không vất vả, đây là hôn lễ của Thế tử, là tôi tớ trong nhà há có có thể nói đến vất vả?” Lý Thạc cười ha ha, cả người nhìn không hề giống một quản gia bình thường, hai mắt lấp lánh có hồn, cư xử khôn khéo, bên trong lại lộ ra cỗ lực lượng hùng hồn, giống như là người luyện võ.


“Lý quản gia, xin mời vào bên trong uống trà.” Hạ Huyền đưa tay mời.


“Không dám, trong phủ còn có việc, lần sau xin phép trở lại đòi ly trà, hôm nay tại hạ cáo từ trước.” Nói xong, ông dẫn hơn hai mươi tùy tùng rời đi, y như lúc tới, ra về rất nhanh nhẹn gọn gàng.


Mà tám rương sính lễ lưu lại này, khiến cho mấy người ở đây hoa cả mắt, mà Hạ Vân Tuệ mới vừa rồi còn giễu cợt Hạ Vân Nhiễm, chỉ cảm thấy xấu hổ không dứt, tự dưng bị mất mặt, nàng là một Nhị hoàng tử phi, ban hôn cho, nhưng đến nửa cái sính lễ cũng không thấy, trái lại Hạ Vân Nhiễm, Long Hầu phủ đưa đến sính lễ vô cùng bạo tay, có thể nói còn phong phú hơn cả hoàng gia!


Hạ Huyền đứng ở trước một cái rương, đưa tay cầm lên một miếng ngọc Lưu Ly màu xanh dương được điêu khắc, trong suốt lóng lánh, điêu khắc tinh xảo lạ thường. Cho dù là ông, cũng hiếm khi có cơ hội nhìn thấy, tim của ông run lên, ở trong mắt người khác, đây chỉ là sính lễ giá trị trên trời, nhưng ở đáy lòng ông, còn có một tầng suy tư sâu hơn, đây là Long Hầu phủ thể hiện cho ông thấy thực lực, tài lực, còn có nhân lực, vị quản gia vừa rồi đến đây, phát ra khí thế oai hùng, trong phủ sao có thể có vị quản gia với khí thế như vậy?


Hạ Huyền quay đầu lại thận trọng phân phó Lý Nguyệt Kiều nói: “Đem toàn bộ sính lễ này kiểm đếm lại rồi nhập kho cất giữ, không có lệnh của ta, bất luận kẻ nào cũng không được động đến.”


“Dạ, lão gia.” Lý Nguyệt Kiều khom người lĩnh mệnh.


Còn không đợi mọi người nhìn cho kỹ, toàn bộ những món đồ sính lễ lại được cất kín lại, được gia đinh khiêng đi. Sắc mặt của Hạ Vân Tuệ đỏ lên, trong ánh mắt có đủ cả hâm mộ và đố kỵ, Hạ Vân Nhiễm mỉm cười đi tới bên cạnh nàng, cười nhạt một tiếng, “Tam tỷ, không cần lo lắng, mấy ngày nữa sính lễ của Nhị hoàng tử cũng sẽ đến, nhất định sẽ phong phú hơn so với Long Hầu phủ.”


Những lời này như vô hình bạt tai đáp lễ vào mặt Hạ Vân Tuệ, phong phú? Sính lễ mà lần này Long Hầu phủ mang tới tới, nhất thời cho dù là hoàng gia cũng không lấy ra được, huống chi nàng chỉ là một trắc phi, có thể có nhiều sính lễ phong phú được sao?


Hạ Vân Nhiễm càng rõ ràng hơn, Nhị hoàng tử cưới nàng ta, cũng chỉ là quan hệ lợi dụng hợp tác lẫn nhau với Hạ Huyền, đừng nói đến lễ lớn, có thể đưa ra một chút tiền mừng cũng đã không tệ rồi, hiện tại là thời điểm Nhị hoàng tử lôi kéo lòng người, chỗ hắn cần dùng tiền còn rất nhiều! Làm sao có thể vì một con cờ mà tiêu tốn quá nhiều được?


Hạ Vân Tuệ càng tức giận hơn, đây mới chỉ là phần sính lễ thứ nhất, đợi một tháng nữa, Thế tử Long Hầu phủ tự mình tới đây, sẽ còn có phần sính lễ thứ hai, chắc hẳn cũng sẽ không ít hơn đâu.


Tam di nương đứng một bên, sắc mặt cũng không nén được tức giận, bà lôi kéo nữ nhi nói, “Đi thôi, chúng ta không chấp nhặt với nàng ta, nói thế nào thì nói, con vẫn đường đường là Nhị hoàng tử phi, xét cho cùng thì vẫn mạnh hơn người nào đó chỉ được gả cho một gia tộc bình thường.”


Hạ Vân Nhiễm nghe được, lạnh nhạt không thèm nhìn, dẫn theo đán nha hoàn ra về.


Chuyện tám rương sính lễ này rất nhanh đã truyền tới phòng đại phu nhân, tách trà trong tay đại phu nhân “choang” một tiếng rơi xuống đất, nước trà bắn vào làn váy bà cũng mặc kệ, chỉ trừng mắt nhìn nha hoàn xác minh hỏi, “Ngươi nói thật sao?”


Bên cạnh đó, giọng nói bén nhọn của Hạ Nguyệt Nhu cũng tò mò hỏi một tiếng, “Ngươi nói cái gì? Long Hầu phủ tặng tám rương sính lễ?”


“Đúng vậy, nghe quản gia của Long Hầu phủ nói, đây chỉ là một phần sính lễ đầu tiên mà thôi, một tháng sau, Long thế tử tự mình tới cửa cầu hôn, hình như còn có thể đưa sính lễ tới nữa.” Nha hoàn đứng bên cạnh bổ sung thêm, cả đời nàng cũng chưa từng được nhìn thấy nhiều vật phẩm trân quý như vậy, giống như nàng chỉ được nhìn thấy thôi, cũng cảm thấy là một loại vinh dự rồi.


Bọn nha hoàn biết tin tức này đối với đại phu nhân và đại tiểu thư mà nói cũng không phải chuyện vui, quả nhiên, sắc mặt của đại phu nhân và đại tiểu thư sầm lại vô cùng khó coi, họ vội vã thu lại vẻ mặt.


Sắc mặt đại phu nhân đầy nghi vấn, không biết đang trầm tư suy nghĩ điều gì, ở bên cạnh, vẻ mặt Hạ Nguyệt Nhu tràn đầy oán hận, da thịt trắng như tuyết giờ đen như đáy nồi, trong Tướng phủ này đãi có một vị tiểu thư khác gả vào Hoàng thất trước nàng một bước không nói, giờ Hạ Vân Nhiễm lại còn nhận được tám rương sính lễ nữa?


Cho dù là chuyện nào, thì nàng cũng đều không thể chấp nhận được.


“Mẫu thân, Hạ Vân Tuệ có tư cách gì để làm trắc phi của Nhị hoàng tử?” Hạ Nguyệt Nhu hung hăng khẽ gọi, đây mới là điều khiến nàng đau lòng nhất.


Đại phu nhân nhíu nhíu mày, đã sớm nghĩ thông suốt, tất nhiên lão gia muốn âm thầm ủng hộ Nhị hoàng tử, giờ đã không thể gả Hạ Vân Nhiễm được nữa, như vậy thì nhất định ông phải chọn một người con gái khác để gả cho Nhị hoàng tử.


“Nguyệt Nhu, đừng nóng vội, đây là một nước cờ phụ thân đi để lót đường cho con, con chớ quên, lúc đầu ta đã nói với con, chỉ là đổi Hạ Vân Nhiễm này thành Hạ Vân Tuệ mà thôi, chuyện này cũng không ảnh hưởng đến ân sủng sau này của con.” Đại phu nhân khuyên nhủ, chỉ sợ nữ nhi tức đến hồ đồ.


Nhưng trong lòng Hạ Nguyệt Nhu vô cùng oán hận, với nàng mà nói, Hạ Vân Tuệ, cũng chỉ là một người thấp kém không chịu nổi chẳng khác gì nha hoàn trong nhà, tại sao lại có thể gả vào Hoàng thất chứ? Cùng hưởng Phú Quý với nàng sao? Nàng ta thì có tư cách gì?


Nam sương phòng, hôm nay Lý Nguyệt Kiều đúng là vừa oán lại vừa vui, vốn dĩ đạo thánh chỉ đầu tiên, nên đề tên Hạ Vân Nhiễm mới đúng, bây giờ lại đổi thành Hạ Vân Tuệ, tuy nói Hạ Vân Nhiễm cũng không kém hơn, được chỉ hôn cho Long thế tử, còn được nhận sính lễ nặng như vậy, nhưng thân phận lại chênh lệch cách xa quá, một gả cho hoàng gia, một gả cho Hầu phủ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận