Độc Sủng


Dạ Sắc cố gắng khống chế không để mình run lên.Lúc này cô mới phát hiện ra từ hôm qua đến hôm nay Bùi Bạch Mặc rấtkhác thường.Cô đưa những nét chữ bằng máu cho anh xem, anh chỉ nhìn qua đã nóikhông có phát hiện gì mới. 

Năm mạng sống, lại liên quan đến sự trong sạchcủa Lữ Tống Tống, anh lại rất hờ hững, dường như không có chút quan tâmnào đến chuyện này.Thờ ơ như vậy, đây không phải là Bùi Bạch Mặc mà cô vẫn quen.... 

Trước giờ anh vẫn không nói nhiều, nhưng hôm qua lại muốn cô hứa rằngsẽ không đi ra ngoài.Anh biết đêm qua, rạng sáng hôm nay cô không ở biệt thự.Chắc hẳn anh đã sớm có suy đoán của riêng mình, nhưng anh lại không nóira.Dạ Sắc run run: "Nếu người là do em giết thì sao?"Bùi Bạch Mặc bỏ tay cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô, kiên định: "Không phảiem." 

Dạ Sắc hơi hốt hoảng. Cô biết mình có thể tin ở anh, nhưng có quá nhiềucảnh đẫm máu xuất hiện trong đầu cô. Dù biết trong chuyện này cô hoàn toànbất lực, nhưng cô cũng không muốn kéo thêm nhiều người vào đám lầy này.Dù sao trên đời này, không phải kẻ phạm tội nào cũng bị bắt, bị trừng trịbởi pháp luật. 

Ngược lại, có rất nhiều người vô tội, lại vì "bằng chứng" màphải ngồi tù oan.Lòng Dạ Sắc càng lúc càng trở nên bất an.Cô phải nói với Bùi Bạch Mặc thế nào đây? Rằng khi cô tỉnh lại, đã pháthiện mình ở hiện trường vụ án, bên cạnh là thi thể nạn nhân đang chảy máuđầm đìa dưới ánh đèn vàng chói mắt.... 

Hiện trường ấy, giống hệt vụ án giết người mà cô vô tình chứng kiến ởBerlin, giống đến từng chi tiết.Cách bố trí hiện trường, góc độ thi thể nằm dưới đất, vị trí của vếtthường... T

ất cả đều giống như đúc.Nhưng giữa hai vụ án vẫn có điểm khác, lần này thi thể nạn nhân vẫn cònhoàn chỉnh, không bị móc nội tạng.... Mà cô từ nhân chứng, giờ lại trở thànhngười cầm hung khí.Dạ Sắc đưa tay che mắt mình.... 


Có rất nhiều thứ liên quan đến bốn nămtrước, đang ùa về, khiến cô không thể bình tĩnh nổi. Chúng cũng chính lànguyên nhân khiến cô đột nhiên rời khỏi Đức, trở về nước, cũng chính là lý domà ngày trước cô chạy đi làm cảnh sát.Năm đó, ở Đức, cô còn trẻ, còn dũng cảm, một mình đi theo một tên ác magiết người vào một quán ăn nhanh.Khi đó cô chỉ nhanh chóng nhìn hắn một cái, rồi vội vàng rời đi. Manh mốicó ích nhất mà cô có thể cung cấp được cho cảnh sát, đó chính là có chút liênquan đến vụ án cuối cùng đó. Nhưng nào ngờ, hôm ấy cô đã vô tình mở chiếchộp Pandora. 

Cô cố hình dung, giúp cảnh sát vẽ ra chân dung tội phạm mà cô đã thấy, lúcđó cô mới biết, vụ án mình đã thấy, không phải là một vụ án mạng bìnhthường, mà là một liên hoàn án, tên là "cuồng hoan".Đó là tên "sát thủ rỗng ruột" trong tập hồ sơ cũ ở sở cảnh sát Đức, hơnmười người đã chết dưới tay hắn, cách một khoảng thời gian hắn sẽ gây ánmột lần, các nạn nhân đều được chọn ngẫu nhiên, không có bất kì quy luật cốđịnh nào. Nạn nhân của hắn, đều bị lấy hết nội tạng trong lúc còn sống. Sự tànnhẫn của hắn khiến người người cảm thấy phẫn nộ.Gây án hơn ba năm, manh mối mà hắn để lại ở hiện trường cực ít, có vô sốcảnh sát đã tham gia vào quá trình truy lùng hắn, nhưng đều không thấy chútđột phá nào. 

Khi đó Dạ Sắc vui vẻ vì bản thân có thể tìm ra bước đột phá trong vụ ánnày, mà quên mất một điều, tên sát nhân hung ác giết người mấy năm trời màvẫn chưa ai bắt được, sao có thể bất cẩn đến mức không phát hiện ra có ngườiđang theo dõi mình.Hắn không sợ có người biết được "mặt" mình, khi mọi người bắt đầu điềutra về khuôn mặt mà Dạ Sắc cung cấp, thì mới phát hiện ra đó là khuôn mặtcủa một người đã chết.Khuôn mặt của nạn nhân đầu tiên chết dưới tay tên hắn.Không ai biết khuôn mặt thật của hắn ra sao, hắn luôn mượn khuôn mặtcủa người khác.Sau đó, cô chỉ thấy tiếc vì đã không bắt được hắn, nhưng cô cũng chỉ có thểtả lại khuôn mặt của người kia mà thôi.... 

Nào ngờ mấy ngày sau, căn nhà mà cô thuê, nhận được một cái bọc khôngrõ lai lịch. Trong đó.... là một trái tim vẫn đang nhỏ máu.Cô thấy lời nhắn được dán lên đó: "Mein dessert" 

"Điểm tâm của tôi."

 Cảm xúc, mạch suy nghĩ của cô bắt đầu ngắt quãng, Dạ Sắc không rõđiểm tâm ở đây là đang ám chỉ cô hay trái tim của người vô tội kia. Nhưngcô có thể chắc chắn một điều rằng, hắn đã đến rồi.Đến để giết cô.Cảnh sát Đức nhanh chóng kiểm tra bọc đồ, lấy được những tin tức có giátrị, vài ngày sau liền tìm ra phần thi thể còn lại của người bị hại. 

Đó là chủ quán ăn mà Dạ Sắc đã đi vào theo tên sát thủ.Từ việc ngẫu nhiên chọn người bị hại, hắn chuyển sang chọn người có mụcđích.Mối nguy hiểm rất lớn đang rình rập cô. Nhưng khi đó cô trốn ở căn hộ củamình ở Berlin, dưới sự bảo vệ của cảnh sát, ngồi nhà ngẩn người nhìn bôngtuyết ngoài cửa sổ, nghĩ xem nếu mình thực sự bất hạnh chết dưới tay tên sátthủ kia, thì trạng thái sẽ thảm đến mức nào. 


Cho đến tận một ngày cô nhận được tin tức từ trong nước.Quản gia của bố dượng Tiêu Hà, là chú Kiều cho cô biết, gần đây đối thủtrên thương trường của nhà họ Tiêu đã dùng mọi thủ đoạn tồi tệ để đả kích nhàhọ , thậm chí còn gửi cả những đồ vật chảy máu me đầm đìa đến .Chỉ liên lụy đến mình thì cô không hề sợ hãi. 

Nhưng những người kiachính là người thân nhất trên đời này của cô, nếu họ vì mình mà xảy ra chuyệnngoài ý muốn, cô không thể tưởng tượng khi đó mình sẽ ra sao.Cô còn nhớ rõ, khi đó mình đã từng hỏi chú Kiều, những thứ máu me kiatrông như thế nào: "Những thứ kia.... Trong mấy thứ được gửi đến có trái timnào không? Hay chỉ đơn giản là mấy con động vật..." 

Chú Kiều đáp lại rất nhanh, nhưng khi nghe được đáp án, cả người Dạ Sắccũng đã toát hết mồ hôi lạnh.Cô mong đó chỉ là trùng hợp, nhưng lại không thể lừa mình dối người.Cô do dự rất lâu. Nếu như đó không phải tên sát nhân kia, cô vội vàng vềnước có lẽ chỉ làm cho người nhà mình cảm thấy mệt mỏi; nhưng nếu là hắn,cô vẫn tiếp tục ở lại Berlin đợi hắn cũng chẳng có ích gì, thậm chí còn khiếnbản thân hối hận cả đời. 

Cuối cùng, cô trở về. Mà trong vòng bốn năm qua, tên sát nhân kia cũngkhông xuất hiện nữa, cũng không có thêm nạn nhân nào nữa.Cô từng nghĩ rất nhiều, có lẽ hắn đã chết vì điều gì đó, bệnh tật chẳng hạn,thậm chí đến khả năng máu chó như kiểu mất trí nhớ cô cũng đã tưởng tượngqua...Bốn năm trước, giúp cảnh sát vẽ bức chân dung của tên sát thủ kia, côtưởng rằng đó là kết thúc, nhưng không phải; thời gian vừa qua, cô tưởng hắnkhông xuất hiện nữa, tất cả chỉ là một phần kí ức đã bám đầy bụi mà thôi,nhưng cũng không phải.Mein dessert.Trên đời này, trừ hắn ra, không có người thứ hai nào gọi cô như vậy. 

***** 

Dạ Sắc im lặng bao lâu, Bùi Bạch Mặc chăm chú nhìn cô bấy lâu.Cô biết rõ rằng anh đang đợi lời giải thích của cô, ra ngoài vào đêm khuya,nói dối...Có thể rất nhiều chuyện anh đã tự hiểu, hoặc nghe qua lời người khác... 


Họ vẫn chưa rời khỏi cửa cục cảnh sát, mà chắc chắn sẽ còn bị mời về lầnnữa.Tại hiện trường vụ án mạng thứ 6, cảnh sát đã tìm ra được hung khí.Dạ Sắc nhắm mắt lại, cô biết chắc chắn trên hung khí đó có dấu vấn tay củamình. 

******

 Bùi Bạch Mặc rất ghét loại cảm giác này.Anh bị nhốt ở ngoài cửa, mà đám người Hứa Nam Khang lại có thể ở cùngmột phòng với Dạ Sắc.Anh ở ngoài cửa đếm đến số 2999 mới thấy Hứa Nam Khang đi ra.Không cần anh lên tiếng, Hứa Nam Khang đã chủ động nói:"Đúng là đêmqua cô ấy đã đến hiện trường án mạng, nhưng trong trí nhớ của cô ấy lạikhông có phần mình đã đến hiện trường ấy thế nào. Kí ức của cô ấy chỉ dừnglại ở lúc cô ấy rời khỏi biệt thự gần nhà tang lễ, sau đó nhắn tin nhờ tôi giúpđỡ.""Anh không nhận được tin nhắn đó."

 Bùi Bạch Mặc tiếp lời.Hứa Nam Khang hơi giật mình: "Đúng, không có. Và sau đó thì cô ấy tỉnhlại và thấy trên tay mình cầm hung khí giết người."Bùi Bạch Mặc im lặng một lúc, nhìn biểu cảm trên mặt Hứa Nam Khang,sau đó đứng lên: "Tôi không cần."Hứa Nam Khang bỗng dưng cảm thấy khó hiểu: "Cái gì?"

 "Tôi không cần anh dỗ dành tôi rằng không còn cách nào để chứng minhchuyện này Sắc Sắc bị oan." Anh quay người rời đi, "Vì chuyện này không thểxảy ra. À, còn nữa, tôi có một lời khuyên dành cho Hứa tiên sinh đây, loại cảmxúc như đồng tình ấy, tốt nhất là đừng để hiện rõ trên mặt như vậy."Đây cũng không phải là lần đầu Hứa Nam Khang chứng kiến sự tự tin củaanh. "Sắc Sắc ở đây, cậu không thấy lo sao?" 

Bùi Bạch Mặc không đáp lại. Anh có lo, lo rằng cô sẽ lo anh không vui,nhưng so với thế giới bên ngoài, cục cảnh sát có lẽ là nơi an toàn nhất.

 ******

 Bình thường, Bùi Bạch Mặc toàn đi xe nên không hề biết, quãng đườngnày nếu đi từng bước một hóa ra lại dài đến như vậy.Khi trở lại biệt thự, tất nhiên là trời đã sáng.Anh khóa hết các cửa lại, kéo rèm cửa lên, cầm táo nằm trên giường gầnhai chiếc giá sách.Đột nhiên bên tai anh vang lên những tiếng động chói tai, khiến cơn đau ởđại não anh càng lúc càng trở nên rõ ràng.Nằm trên giường êm, anh lại có chút cảm giác mê man quen thuộc.Là lỗi của anh.


Sau khi thấy cô bỗng dưng không ngừng kiểm tra thông tin về sát thủ rỗngruột, đáng lẽ ra anh nên ở cạnh cô, không rời nửa bước thay vì chỉ hứa suôngvới cô một câu..Đêm qua, anh và cô ở cùng một chỗ, anh cả đêm không ngủ, nhưng vẫnkhông biết cô đã rời đi cụ thể vào lúc nào.Trong đêm tối, đột nhiên điện thoại anh sáng lên. 

Anh nhấc máy, nhưng lạikhông nghe được bất kì lời nào của Linser.Thì ra trong cơ thể mục nát này lại giống như những gì mình suy đoán, dễbị cảm xúc ảnh hưởng.Anh vẫn còn đang mơ hồ không để ý, nhưng Linser ở đầu dây bên kia lạinhư gặp địch.Linser nhanh chóng cúp máy, gửi tin nhắn đến."Không nghe được giọng mình?" 

Anh trả lời: "Ừ.""Bao lâu rồi?"Anh lại trả lời: "Ừ."Linser không thể gửi tiếp được tin nhắn thứ ba.Anh biết Bùi Bạch Mặc trừ lúc đả kích người thì sẽ nói nhiều, bình thườngdù kiệm lời đến mấy thì cũng sẽ không nói chuyện qua loa với mình như vậy,sẽ không có chuyện hỏi một đằng, trả lời một nẻo thế này.

 Trong thế giới của Bùi Bạch Mặc, buồn vui luôn rõ ràng.Trừ duy nhất một lần, là sau sự cố vụ nổ ở tàu điện ngầm năm đó.Rất nhiều người, kể cả Bùi Bạch Mặc, đều cho rằng, đó là do anh tin nhầmtên tội phạm. Là do anh phán đoán sai, nên dẫn đến sự hi sinh vô ích của vàiđồng chí cảnh sát. 

Anh cho rằng mình đã hại chết người, nên đã có một thời gian dài tự khépmình lại, không trao đổi với bất kì ai.Khó khăn lắm anh mới vượt qua được thời kì ấy, Linser có thể xem nhưhiểu anh rất rõ

.Anh không thể vì chuyện bệnh tật mà mất hồn mất vía đến vậy, nên nhấtđịnh là.... Dạ Sắc đã xảy ra chuyện.

 ~~~~~Suy nghĩ của tác giả: Đây là sủng văn, chắc chắn 100% là sủng văn. À.Trùm cuối cuối cùng đã xuất hiện rồi  


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận