Độc Sủng


  Edit: An Dung Ni

 Beta: Tửu Thanh 

Chỉ vẻn vẹn một tuần lễ.Tuy thời gian chuẩn bị cho hôn lễ của Linser rất gấp gáp, nhưng mọi việcđều đã đâu vào đấy, cực kì hoàn mỹ. 

Không chỉ có Bùi Bạch Mặc, mà rất nhiều người quen của cả hai (người)đều cho rằng hôn lễ này là một chuyện đương nhiên, chẳng qua là sớm haymuộn thôi, dù Linser và Phương Tân đã cãi nhau ầm ỹ rồi chia tay nhau mấylần. 

Trước khi về Đức, Linser còn cố ý mời Dạ Sắc đến tham dự đám cưới vàngắm cô dâu của mình.Công việc bận rộn, Dạ Sắc cũng không chủ động được thời gian của bảnthân, nên cũng không chắc liệu mình có đến được không. 

Thời gian cô ở Berlin cũng không dài, cùng lắm là gần một năm mà thôi.Sau khi về nước, ngay cả giáo viên của cô khi ấy, Charlotte, cô cũng khôngliên lạc thường xuyên. 

Lữ Tống Tống luôn xui dại cô: "Hay cậu dồn hết ngày nghỉ vào để đi đámcưới đi, vừa trở lại Đức thăm chốn cũ, vừa có thể ôn lại chuyện cũ."

 Dạ Sắc giả vờ nắm tay cô: "Ra ngoài tuyệt đối đừng khoe khoang cậu làphóng viên nhé. Ôn chuyện cũ là sao? Cậu chỉ biết dùng từ linh tinh thôi." 

Lữ Tống Tống lườm cô một cái: "Trước khi có bản án mới, việc điều tra rồichốt lại bản án cũ cũng không còn chuyện của cậu. Bình thường cậu có nửanăm để nghiên cứu khoa học, một phần tư năm là để giúp cảnh sát phá án, mộtphần tư năm còn lại cậu làm những việc quỷ gì? Tỉnh mình làm gì có nhiều vụán cần tổ các cậu hỗ trợ đến thế, xin nghỉ năm ngày cũng là hợp lý, đúngchưa?" 


Dạ Sắc đưa tay, lấy lọ đường cát bên cạnh, đổ hết vào chén sứ: "Để mìnhnghĩ đã.""Bình thường cậu rất có tiền đồ, là một cô gái rất nhiệt tình theo đuổi tìnhyêu của mình. Sao đến thời khắc mấu chốt, IQ lại đi lùi thế?" Lữ Tống Tốngra vẻ thở dài.Dạ Sắc đập mạnh vào gáy cô: "Ngồi nói chuyện với cậu đã đủ làm mìnhtốn sức rồi."Cô lại nghĩ đến Tiêu Tử Quy, quanh co một lúc, cuối cùng vẫn nói ra: "Vợchồng người bạn này là thanh mai trúc mã." 

Lữ Tống Tống cầm chiếc thìa sứ gõ gõ vào thành cốc: "Sát muối vào vếtthương của mình thì cậu rất khỏe."Dạ Sắc không để ý đến ánh mắt sắc bén của cô: "Mình đã cân nhắc đếncảm nhận của cậu và nói súc tích nhất có thể rồi."Lữ Tống Tống mắng cô: "Bổn cô nương đây kiếp trước nhất định là đã giếtcả nhà hai người, kiếp này cả cậu lẫn ông anh trai Tiêu Tử Quy của cậu đềukéo đến đòi nợ." 

Dạ Sắc yên tâm, tiếp tục thoải mái uống cà phê.Cô hiểu cách sống của Lữ Tống Tống.Mười năm yêu thầm, cuối cùng lại kết thúc bằng một câu đùa, những khókhăn mà cô ấy đã đi qua, đã không thể hình dung bằng một ngày trời thu mátmẻ nữa rồi.Chứng kiến quan hệ của Lữ Tống Tống và Tiêu Tử Quy, cô đã từng cốgắng tác hợp; cũng đã từng thử đẩy Lữ Tống Tống đến bên Phó Vân Thâm.Chuyện tình cảm vốn như uống nước, ấm lạnh thế nào chỉ người đó mớibiết.Cũng không phải là tôi yêu anh, anh phải yêu lại tôi.Tống Tống xứng đáng được người tốt nhất đón nhận, Dạ Sắc tin rằng, mìnhnhất định sẽ thấy được người kia xuất hiện. 

*********

 Hộ chiếu, visa đều không là vấn đề.Sau mấy ngày do dự, cuối cùng Dạ Sắc vẫn đi theo Bùi Bạch Mặc đếnBerlin.Vết thương trên tay anh tuy không quá nghiêm trọng, nhưng da thịt khôngthể khép lại nhanh được, hoạt động vẫn bị hạn chế.


 Chuyến đi này hẳn là sẽ rất dài.Cất cánh từ tỉnh N, bay được nửa đường đến sân bay Frankfort lại chuyểnmáy bay, khi đến được sân bay ở Berlin, trừ thời gian nạp nhiên liệu thì cũngmất đến hơn 10 tiếng.Nhưng đây cũng là khoảng thời gian hiếm hoi hai người được ở bên nhau.Bên cạnh là nửa khuôn mặt Bùi Bạch Mặc, sạch sẽ như bầu trời ngoài cửasổ, Dạ Sắc dùng ánh mắt phác họa một lần, sau đó bắt đầu kể lại phần cuối vụán mà anh không tham dự."Lai lịch của người cảnh sát kia thực ra rất đơn giản. Thuở thiếu thời hắntận mắt chứng kiến mẹ mình bị cha hành hạ, cuối cùng rời nhà trốn đi, khôngrõ tung tích. Trước khi cha cưới mẹ kế về, ông đã thay đổi rất nhiều người phụnữ, trong ấn tượng của hắn, người nào cũng tỏ thái độ bất mãn và xem thườngđối với hắn.Sau khi cha hắn cưới mẹ kế, mâu thuẫn này liền đạt đến mức khó có thểgiải quyết được. 

Theo nhật kí của hắn, hắn đã từng giải thích với cha mình, nhưng cha hắnlại chưa bao giờ tin hắn.Tâm tư người này rất nặng, lại sống ở gia đình như vậy. Thành tích trunghọc của hắn rất tốt, tính cách hướng nội, rất ít khi xã giao với bạn bè. Giáoviên càng khen ngợi hắn, hắn lại càng bị bạn học xa lánh. Về lâu dài, hắn bịbệnh trầm cảm.Về sau hắn tìm cách để giải trí. Ban đầu là hại mình, sau đó là sát hại độngvật, rồi đến giết người.Sau khi giết chết người bạn duy nhất của mình, hắn chợt phát hiện mìnhcần một người để cùng trò chuyện. Vì thế nên có chuyện làm quen với ĐỗMục Nguyên.Hắn cần một người lắng nghe mình, nguyên nhân ban đầu hắn chọn ĐỗMục Nguyên, cũng chỉ vì cùng chung sở thích là thơ của Shelly. Việc Đỗ MụcNguyên có hứng thú về việc mưu sát, điều này nằm ngoài dự đoán của hắn.Nhưng cũng chính vì điều này, hai người mới có thể duy trì mối quan hệ lâunhư vậy."

 Dạ Sắc cũng không nói là cô cảm thấy rất tiếc nuối.Cái nôi của rất nhiều hung phạm, đều là sự thiếu hụt tình thương, giáo dụcvà hiểu biết từ khi còn nhỏ.Bùi Bạch Mặc đóng quyển tạp chí trên tay, khóe miệng hơi cong lên, giọngnói của Dạ Sắc càng ngày càng thấp, anh đương nhiên cũng nghe ra được sựbiến đổi trong tâm trạng của cô."Ngày ấy bác gái nói với anh..."Anh nói ra vài chữ, sự chú ý của Dạ Sắc liền bị chuyển sang anh."Nói gì?"

 Dạ Sắc thấy anh thừa nước đục thả câu, liền hỏi."Muốn biết?"Dạ Sắc tự hỏi, liệu anh có tự biết rằng dáng vẻ lúc này của anh vô sỉ lắmkhông, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, hắng giọng gật đầu. 

"Bác ấy nói, lúc em bắt đầu lắm mồm, đây là cách giữ trật tự hiệu quảnhất." Nói xong anh liền nghiêng người về phía cô, nụ cười trên môi càng tươihơn: "Là cách này..."Đôi môi mềm mại của anh tìm đến đúng môi cô, Dạ Sắc bị Bùi Bạch Mặcép đầu vào không gian nhỏ hẹp bên trong.Tay anh vừa khỏi bệnh, Dạ Sắc không dám cựa quậy. Nên đành phải trơmắt nhìn anh dịu dàng quấn lấy môi mình.Mắt cô mở rất lớn, tròng mắt đen láy của cô phản chiếu chiếc mũi caothẳng và đôi mắt đen sâu thăm thẳm của Bùi Bạch Mặc. 


Cô không kiêng kị ngắm nhìn khuôn mặt anh, cũng giống như anh khôngkiêng nể gì hôn cô."Nhắm mắt lại."

 Dạ Sắc nghe được giọng nói trầm trầm của Bùi Bạch Mặc.Anh rời đi một giây, rồi lại áp sát.Lúc này Dạ Sắc mới nhớ ra, trong mắt mọi người, hai người có lẽ đã bị gánmác vô văn hóa mất rồi.

 *******************

 Nhiều năm trước, Dạ Sắc có học qua một từ "Vẫn chưa thỏa"Mùi hương nam tính tươi mát của Bùi Bạch Mặc.Chiếc lưỡi mềm mại ướt át của Bùi Bạch Mặc. 

Bờ lưng rộng rãi vững chắc của Bùi Bạch Mặc.Hai chân thon dài, thẳng tắp của Bùi Bạch Mặc.Bùi Bạch Mặc.... 

Dạ Sắc lắc lắc đầu, cùng lúc đó cô liền tỉnh mộng.

 Một nụ hôn, đã khiến cô ban ngày mà mơ thấy mộng xuân, nghĩ vậy mặt côliền bắt đầu đỏ."Ngủ với anh trong mơ, có hài lòng không." Mắt Dạ Sắc vừa tìm được tiêucự, liền nghe thấy giọng Bùi Bạch Mặc vang lên bên cạnh.Dạ Sắc nghiêng người nhìn sang, khuỷu tay trái anh để lên thành ghế, tayđỡ lấy đầu, nhìn cô không chớp mắt.

 "Ngủ với anh một lần, giá rất đắt đấy." Anh nói mây trôi nước chảy, mặtkhông đỏ tim không đập, dường như đang bàn về chuyện thời tiết.

 "Dù em ngủvới anh trong mơ đi chăng nữa, thì cũng nên nói anh biết xem em định chịutrách nhiệm thế nào đây."  


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận