Độc Quyền Của Ác Ma: Nha Đầu, Ngươi Rất Ngọt


Doãn Thiếu Kiệt thu hồi ánh mắt, nhìn về phía lái xe hỏi: "Bao nhiêu tiền?"


Lái xe còn tưởng rằng không lấy được tiền, nghe thấy câu nói này, lập tức vui vẻ nói: "480 đồng tiền!"


"Không phải 48 sao?! Ngươi ——" Mộ Tiểu Tiểu tức giận đến nỗi muốn mắng người, nhưng bị Doãn Thiếu Kiệt cản lại.


"480 a? Ta nhổ vào! Ngươi chính là nên đi chết đi?" Doãn Thiếu Kiệt trên mặt nở nụ cười thân thiện, một giây sau, một cái chân dài của hắn đột nhiên đạp tới, đá lái xe ngã trên mặt đất.


Lái xe kêu thảm một tiếng, lộn một vòng trên mặt đất, kêu thảm nói: "Đánh người a! Mau đến xem, đánh người a! Cứu mạng a!"


Doãn Thiếu Kiệt chỉnh lại một chút cho hoàn mỹ rồi nhìn xem hắn, cười lạnh: "Đánh người? Vậy quá tốn kém, bằng không giết ngươi để chơi đùa?"


Hắn vừa nói vừa cố ý nhìn về phía Mộ Tiểu Tiểu cười tủm tỉm, giống như là cảm thấy đây là một trò chơi thú vị.


Mộ Tiểu Tiểu liếc nhìn hắn một chút, biết hắn là đang cố ý hù dọa tài xế này, nhưng nàng rất buồn ngủ, lười phối hợp cùng hắn.


"Ngươi nhanh lên a, ta muốn trở về đi ngủ." Nàng lười biếng nói.


Nhưng nghe âm điệu tà khí của Doãn Thiếu Kiệt, trái tim lái xe lại lộp bộp dừng mấy lần, không hiểu sao cũng có chút khủng hoảng.


Chỉ chốc lát sau, nhân viên bảo an của quầy rượu liền chạy tới.


Lái xe tự cho rằng đây chính là thời điểm mình có thể được cứu, chỉ thấy những người kia chạy tới bên cạnh Doãn Thiếu Kiệt, một mực cung kính khom người nói: "Thiếu Kiệt, xảy ra chuyện gì sao? Có muốn chúng ta hỗ trợ xử lý hay không?"


Lái xe còn nằm dưới đất, sắc mặt tái nhợt xuống, nghĩ cũng biết mình đây là đụng phải một tảng băng lạnh, vốn còn tưởng rằng có thể lừa bịp ít tiền.


"Thật, thật xin lỗi, vị thiếu gia này, ta hiện tại không sao, có thể hay không cứ tính như thế? Dù sao ngươi đánh cũng đánh, tiền xe kia ta cũng không cần, liền xem như đã được trả hết rồi có được hay không?"


Doãn Thiếu Kiệt chẳng muốn nhìn hắn, trực tiếp nhìn nhân viên bảo an nói: "Người này có ý muốn lừa tiền của ta, mà lại ngay tại cửa tiệm của các ngươi, chính các ngươi xem xét rồi xử lý đi."


Tiệm này đều là con cái nhà giàu tới chơi, bối cảnh rất lợi hại, tự nhiên rất xem trọng vấn đề phương diện này.


"Thiếu Kiệt yên tâm, chúng ta sẽ cho ngươi một kết quả vừa lòng."


Nhân viên bảo an nói xong, liền mấy người bước lên, đem lái xe mang đi.


Mộ Tiểu Tiểu có chút tò mò rướn cổ lên, nhìn thấy tài xế kia bị mang vào trong một cái ngõ nhỏ bí mật, trong mơ hồ hình như nghe được tiếng kêu thảm thiết.


"Đi thôi, về nhà." Doãn Thiếu Kiệt ôm nàng, không cho nàng tiếp tục quan sát, loại sự việc thế này không thích hợp để loại thiếu nữ bé nhỏ như nàng nên biết.


Nhân viên bãi đậu xe của quầy rượu lái xe thể thao của hắn tới.


Doãn Thiếu Kiệt kéo nàng lên xe, nhét vào, mình ngồi lên vị trí lái, chỉ nghe Ầm ầm ầm tiếng động cơ vang lên, chiếc xe thể thao tinh xảo đã nhanh chóng được lái rời quán bar, ra ngoài đường.


Mộ Tiểu Tiểu sờ mó hai bên trong xe, chậc chậc vừa nói: "Cái xe này của ngươi, hẳn là rất đắt a? Quả là người tiêu tiền như rác."


Mặc dù nàng không hiểu về xe, nhưng lúc còn ở nước Mỹ, đã từng gặp quá nhiều người chơi xe, tốc độ chạy nhanh như loại xe này, làm sao cũng phải mấy trăm vạn đi.


Doãn Thiếu Kiệt khóe miệng hạ xuống nói: "Không quý a, chỉ là mấy trăm vạn mà thôi."


Mộ Tiểu Tiểu lườm hắn một cái: "Mấy trăm vạn còn không quý? Vậy ngươi cho ta mấy trăm vạn tiêu xài một chút."


Nói xong, liền đem lòng bàn tay ngả vào trước mặt hắn đòi hỏi.


Doãn Thiếu Kiệt một tay lái xe, tay kia hướng trong lòng bàn tay nàng vỗ xuống: "Dựa vào cái gì mà ta phải cho ngươi a? Ba ba của ngươi cũng rất có tiền a, chính ngươi tìm hắn xin đi."


Quỷ hẹp hòi!


Mộ Tiểu Tiểu liếc mắt nhìn hắn, không để ý tới hắn.


Thời gian chớp mắt, hai người về tới chỗ ở nhà trọ cao cấp của hắn .


Doãn Thiếu Kiệt lái xe vào ga ra dưới tầng ngầm, sau khi dừng lại, phát hiện nha đầu này vì choáng choáng mà đã buồn ngủ, trông giống như đã ngủ thiếp đi, cái đầu nhỏ nghiêng sang một bên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận