Độc Bộ Thiên Hạ


Thần Vực Thánh Hoàng chật vật không chịu nổi, bị Phong Tùy Vân cùng Hao Thiên Khuyển bức đến tuyệt cảnh... Tu vi của hắn nguyên bản không kém bao nhiêu so với Phong Tùy Vân, nhưng bị một cái liếc mắt của Diệp Húc đánh thành trọng thương, có thêm Hao Thiên Khuyển là một trong các bá chủ của viễn cổ cự thú, nên càng khó có thể chống đỡ.


Hắn tóc tai bù xù, liên tục gào thét, có mấy lần suýt nữa phá tan được vây công của Phong Tùy Vân cùng Hao Thiên Khuyển.


Phó Tây Lai lập tức xông lên phía trước, chân đạp đạo văn, bày ra trùng trùng cấm chế, vây công Thần Vực Thánh Hoàng. Có hắn gia nhập, Thần Vực Thánh Hoàng nhất thời bị phong tỏa trong một không gian nhỏ hẹp, không thể đào thoát, bị giết là chuyện sớm muộn!


Trên gốc thần thụ, rất nhiều Thần Hoàng Thánh Hoàng quay chung quanh thần thụ luân phiên chém giết. Mặc dù là Diệp Húc sắp ngưng tụ ra Đạo Môn, thành tựu Thánh Hoàng, cũng liên tục gặp phải nguy hiểm.


Các Thần Hoàng Thánh Hoàng ở đây đến từ các thế lực khác nhau, có Thần Vương che chở, mỗi một vị đều không đơn giản, thủ đoạn công kích thiên biến vạn hóa, liên thủ lại với nhau thì so với Lăng Tiêu Thái tử cũng không kém hơn, có tiền vốn để uy hiếp được Diệp Húc.


Bọn hắn tuy rằng không thể trực tiếp đem Diệp Húc đánh chết, nhưng ma tiêu hao tu vi của Diệp Húc, làm cho hắn dù hấp thu được năng lượng trong thần thụ, thì cũng vô pháp tăng thêm quá nhiều tu vi để vượt qua bình cảnh giữa Vu Hoàng và Thánh Hoàng!


Đột nhiên chỉ nghe tiếng đàn tranh boong boong vang lên, Diệu Âm Thánh nữ xuất ra đàn cổ, tiếng đàn sát phạt. Từng đạo nốt nhạc được tạo thành từ đạo văn đạo ngân thuần túy di động, hướng ý thức của Diệp Húc đánh tới, chui vào trong thân thể của hắn, tiến hành công phá!


Thân hình Diệp Húc chấn động, thân thể bị nghiền ép, đem những âm phù trong người này hết thảy chấn vỡ, thân thể của hắn mạnh mẽ vô cùng. Theo tu vi càng mạnh, thân thể hắn cũng càng mạnh mẽ lên, mặc dù là âm phù tạo thành từ đạo văn chui vào trong cơ thể hắn, cũng không thể mảy may lay động được hắn!


Thân thể của hắn, vốn là do Hồng Mông Tử Khí Tu thành Hồng Mông chi thân, sau khi thành tựu Vu Hoàng, toàn thân huyết mạch đều tăng lên, đã đem cấm pháp luyện đến bên trong cốt tủy, một giọt máu có thể diễn biến ra Bàn Vương Khai Thiên thế giới, một giọt máu có thể sinh ra một ma đầu cấp Nhân Hoàng!


Nay hắn hấp thu năng lượng trong chạc cây Thế Giới, tu vi tăng vọt, huyết mạch được tăng cường, thân thể cơ hồ hoàn toàn do đạo văn đúc thành là bất diệt chi thân, cho dù là Thánh Hoàng, cũng không dễ dàng có thể thương tổn được thân thể của hắn! nguồn TruyenFull.vn


"Tiếng đàn của ngươi thanh âm quá mềm, quá yếu, để cho ta diễn tấu cho ngươi nghe một khúc sát phạt ma âm, giết người trợ hứng!"


Diệp Húc một tay tìm tòi, bàn tay mạnh mẽ phá tan âm phù, đem từng đạo âm phù chấn vỡ, đại thủ hung hăng chộp tới đàn cổ phía trên Diệu Âm Thánh nữ, dùng sức gãy, tạp âm vang lên, chỉ nghe băng một tiếng, một dây đàn của Thiên Âm thánh cầm bị đứt đoạn, chi chít âm phù quét ngang qua, đem một vị Thánh Hoàng đang tiến lên chấn nát!


Băng băng băng!


Năm mươi dây đàn của Thiên Âm thánh cầm đồng loạt đứt đoạn, thanh âm sát phạt mãnh liệt, hổn tạp âm phù hướng mọi nơi quét ngang, đem vị Thánh Hoàng kia thần hồn câu diệt, thậm chí đả thương một Thánh Hoàng khác đang vọt tới!


Diệu Âm Thánh nữ lúc Thiên Âm thánh cầm bị hủy, vô số âm phù vọt tới, đem nàng chấn đến hộc máu, cấp tốc lui về phía sau, tức giận nói: "Ngươi, người này, căn bản là không biết đánh đàn, cái gì mà sát phạt ma âm? Thô bỉ không chịu nổi!"


"Ta đây là phong cách đàn gảy tai trâu!"


Diệp Húc cười ha ha, thầm nghĩ một tiếng hổ thẹn. Diệu Âm Thánh nữ chìm đắm trong cầm đạo nhiều năm, còn hắn là dốt đặc cán mai, khảy đàn lung tung, tuy cũng có lực sát thương, có khả năng giết được Thánh Hoàng, nhưng đối phó với Diệu Âm Thánh nữ tinh thâm âm luật này, thì có chút bất lực, không thể một chiêu đem nàng giết chết.


Gầm ---

Gầm ---


Ngoài Đại Nhật Thuần Dương Cung, đột nhiên vang lên tiếng gầm rú Thanh Đồng cự ngưu, tiếp theo Đại Nhật Thuần Dương Cung đột nhiên chấn động, chậm rãi sụp xuống phía dưới.


Một vị Thần tử sắc mặt kịch biến, thất thanh nói: "Không tốt! Đại Nhật Thuần Dương Cung sắp chìm vào long đất, không biết sẽ bị tám đầu Thanh Đồng cự ngưu kéo đến nơi nào, mọi người nếu không rời đi, chỉ sợ cũng sẻ mai táng cùng nhau, chẳng biết lúc nào lại có thể thấy ánh mặt trời!"


Trong lòng mọi người trầm xuống, chỉ không ngừng nghe thấy tiếng thú rống, tiếng chân hổn loạn vang lên khắp nơi trong Thuần Dương Cung, vào lúc này những đầu viễn cổ cự thú cũng bắt đầu dũng mãnh rút khỏi nơi đây.


Những cự thú này sống ở bên trong Tiểu Nguyên giới, hẳn là đối với động tĩnh của từng ngọn cây cọng trong Tiểu Nguyên giới đều rõ như lòng bàn tay. Chúng nó còn không dám tiếp tục ở lại Thuần Dương Cung, chứng minh Thuần Dương Cung sau khi chìm xuống dưới đất, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm rất lớn. Mặc dù đều là cao thủ Thánh Hoàng, nhưng cũng không thể tự bảo vệ mình!


Giờ phút này, bọn họ nhất thời không thể làm gì được Diệp Húc, tiếp tục đánh nhau thì tất cả mọi người sẽ bị vùi sâu vào dưới nền đất rồi bị tám đầu Thanh Đồng cự ngưu kéo đến một nơi không biết!


Oanh!


Ở bên trong Tiểu Nguyên giới, chỉ thấy tám đầu Thanh Đồng cự thú đang kéo một mặt trời chói lọi thật lớn bị buộc lại bằng khóa sắt, lần lượt chìm vào nền đất, khóa sắt boong boong rung động, khẽ động đại nhật, ầm ầm đánh lên nền đất.


Đại nhật đốt cháy toàn bộ mắt đất thành màu đỏ đậm, nham thạch nóng chảy dâng trào, rồi dần dần xả xuống dưới nền đất.


Trong Đại Nhật Thuần Dương Cung, chiến đấu càng thêm kịch liệt, trong khoảnh khắc, lại có them mấy người ngã xuống.


"Lạc Thần đã chết, bị hắn cứng rắn đánh chết!" Có người kinh hô.


"Thiên Cơ Doanh thiếu chủ, cũng bị hắn đánh chết!"


Lăng Tiêu Thái tử bộ mặt âm trầm, rồi đột nhiên xuất hiện phía sau Diệp Húc, đạo môn ầm ầm đánh vào hậu tâm Diệp Húc, chấn hắn hộc máu đương trường.


Cạch!


Diệp Húc thét lớn một tiếng, lật tay đánh ra một chưởng, Lăng Tiêu Thái tử phun ra một ngụm tiên huyết, đạo môn phát ra thanh âm răng rắc rắc, không biết bao nhiêu đạo văn, đạo ngân bị Diệp Húc cứng rắn đánh nát, ngay cả người cùng đạo môm cùng bị đánh bay ngược ra sau, đụng vào đồng trụ phía trên đại điện!


Oanh long!


Đại Nhật Thuần Dương Cung hoàn toàn dung nhập vào bên trong nham thạch nóng chảy, chìm vào mặt đất, tám đầu Thanh Đồng cự thú kéo cung điện hướng vào trong lòng đất mà đi, chạy nhanh không cần biết phương hướng. Trong lòng mọi người trầm xuống, Tiểu Nguyên giới là do vị tạo ra Ngọc Hư Cung mở ra một cái Tiểu Thiên giới, cái Tiểu Nguyên Giới này đến tột cùng thông tới nơi nào, chỉ sợ không có ai biết.


Bất quá vị kia có tu vi Thông Thiên, thủ đoạn cũng Thông Thiên, nếu hắn tùy tiện đem Tiểu Nguyên giới thông với một cái cao đẳng thế giới, thì bọn họ sẽ gặp nguy hiểm rất lớn!

Bất quá vị kia có tu vi Thông Thiên, thủ đoạn cũng Thông Thiên, nếu hắn tùy tiện đem Tiểu Nguyên giới thông với một cái cao đẳng thế giới, thì bọn họ sẽ gặp nguy hiểm rất lớn!


Những nơi không người biết trong Thiên giới rất nhiều, có có những nơi, cất dấu bảo tàng, nhưng đồng dạng có nhiều chỗ, chính là tuyệt cảnh, ngay cả Thần Vương tiến vào trong đó cũng khó có thể toàn thân trở ra!


Chiến đấu trong cung như trước vẩn chưa từng dừng lại, thỉnh thoảng lại có người chết thảm.


Sâu trong nền đất của Tiểu Nguyên giới, tám đầu Thanh Đồng cự ngưu kéo một vầng mặt trời chói lọi ở trong lòng đất lao nhanh. Trong Đại Nhật Thuần Dương Cung, từng thanh âm giao thủ không ngừng truyền đến, chỉ thấy này vầng mặt trời chói lọi tốc độ càng ngày càng nhanh, đột nhiên oanh một tiếng đánh vỡ vách ngăn, tiến vào một nơi không biết.


Tám đầu Thanh Đồng cự thú chậm dần cước bộ, chậm rãi giảm tốc, mặt trời chói mắt phía sau chúng nó đột nhiên ảm đạm xuống, cả Đại Nhật Thuần Dương Cung như được bao phủ bởi một loại tử khí âm u, chúng hướng vào trong cung mà dũng mãnh tiến vào, ô nhiễm này ngày.


Trong cung trào ra tử khí càng ngày càng nhiều, quang mang của mặt trời liền càng ngày càng ảm đạm, rốt cục hóa thành một vòng hắc nhật, treo cao trên không trung.


Mà trong cung chiến đấu như trước cực kỳ kịch liệt, Diệp Húc hai chân vững vàng đứng trên gốc thần thụ, cùng rất nhiều Thần Hoàng, Thánh Hoàng cứng rắn chống đỡ. Phía sau hắn từng đạo đạo văn thần văn phất phơ qua lại, giống như là Thần Vương buông xuống, quanh thân tuôn ra một đám thế giới, thậm chí ngay cả Tam Thập Tam Thiên Giới cũng được hắn hoàn toàn diễn biến xuất ra, hóa thành đạo văn đạo ngân tạo thành thế giới!


Bốn phía Thần Thụ, từng kiện thánh binh trong bảo khố bay lên không, mổi chiêu thức đều là vu pháp cấp Thần Vương hoành tráng, diễm lệ.


Răng rắc.


Một phiến lá của cây Thế Giới trên truyền đến một tiếng vang nhỏ, cái quan tài Vu Tổ trên phiến lá kia đột nhiên mở ra một khe hở, bên trong một bàn trắng bệch, nắm lấy mép quan tài.


Từ bên trong quan tài, tử khí mãnh liệt phun ra, chỉ một thoáng đã tràn ngập cả Đại Nhật Thuần Dương Cung, tử khí thậm chí tràn đến vào trong mặt trời, làm tắt Thiên Hỏa, dẫn đến không khí chỗ này trở nên lạnh hơn rất nhiều, không hề nóng bức như trước.


Trên Thần Thụ, Diệp Húc, Lăng Tiêu Thái tử thấy vậy cả kinh trong lòng, cả tòa cung điện chợt trở nên lạnh lẹo vô cùng, bọn họ chỉ cảm thấy thọ nguyên của bản thân đang nhanh chóng trôi đi nên vội vàng ngưng chiến, kinh nghi bất định nhìn hướng nắp quan tài kia.


Ôi——


Bên trong quan tài, truyền đến một tiếng thở dài nhẹ nhàng, một thân ảnh thon dài chậm rãi từ trong quan tài đứng lên, quanh thân đạo văn tràn ngập, giống như thiên nhân.


"Xác chết sống lại..."


Hao Thiên Khuyển ngậm lấy một chân nói nhỏ trong miệng, rồi vội vàng nhảy lên cây, trốn phía sau Diệp Húc.


Lập tức các thanh âm răng rắc răng rắc của truyền đến, chỉ thấy từng chiếc quan tài đều mở nắp ra, càng nhiều tử khí phun ra, chỉ một thoáng đã


ô uế cả vầng mặt trời chói lọi, đem nó hóa thành một cái hắc nhật tỏa ra hơi lạnh như băng.

ô uế cả vầng mặt trời chói lọi, đem nó hóa thành một cái hắc nhật tỏa ra hơi lạnh như băng.


Thần tử trong cung đều cảm thấy cực kì rét lạnh, tử khí đang hút đi sinh cơ của mọi người, làm thọ nguyên của bọn họ giảm nhanh!


Từ bên trong từng quan tài, một đám thân hình bay ra, đứng trên không trung, vờn quanh mọi người, ánh mắt lạnh lung nhìn chằm chằm quan tài trên ngọn thần thụ.


Đây là những Vu Tổ đã sớm chết không biết bao nhiêu năm, nhất thời đồng loạt sống lại, liện tỏ ra dáng vẻ bệ vệ ngập trời, giống như chúng thần từ xưa trở về!


Bọn họ thực sự không phải là chân chính sống lại, trên thân như trước tỏa ra tử khí lạnh như bang mà không có dấu vết một ti khí huyết lưu thong cũng không có...chút nào sinh cơ, bọn họ là người chết, những Vu Tổ trong Đại Nhật Thuần Dương cung sớm đã chết, nay bị một cỗ năng lượng kỳ lạ kinh động, nên mới từ trong tử vong sống lại, trở thành một cái xác không hồn.


Lăng Tiêu Thái tử sắc mặt kịch biến, thất thanh nói: "Đại Nhật Thuần Dương Cung này, chẳng lẽ chạy nhanh đến Thiên giới Âm Ám Diện... Lần này chết chắc rồi..."


Răng rắc.


Quan tài bên người Diệp Húc xốc lên một cái, bên trong truyền đến một tiếng thở dài sầu kín, làm cho người ta sởn tóc gáy.


Vu Tổ từ trong cỏi chết sống lại đã muốn khủng bố như thế, nếu Thần Vương sống lại càng thêm kinh thiên động địa, lập tức làm cho người có cảm giác tuyệt vọng, hít thở không thông!


"Là Thần Vương vinh quang từ xa xưa..."


Toàn bộ lông trên người Diệp Húc chợt dựng đứng, hắn chỉ cảm thấy phía sau mình một hơi thở mạnh mẽ như Chư Thiên dâng lên, vị Thần Vương xa xưa kia từ cõi chết sống lại, hắn có thể cảm giác được một ánh mắt không chứa bất kì cảm tình gì quét qua trên người của mình.


Hao Thiên Khuyển há to mồm, ngơ ngác nhìn ra phía sau Diệp Húc, chỉ thấy trên miệng phá cẩu còn có một đôi chân đang đạp loạn xạ, đúng là Thần Vực Thánh Hoàng bị hắn cắn trong miệng nhưng vẫn chưa chết.


"Người sống, không thể tiến vào cung điện của người chết..." Một thi thể Vu Tổ phát ra thanh âm khàn khàn, âm trầm nói.


Lại có một thanh âm trầm thấp khác vang lên: "Giết bọn họ, làm cho bọn họ cùng làm bạn với chúng ta, hầu hạ chúng ta..."


Mồ hôi lạnh trên trán Diệp Húc chảy ra cuồn cuộn, nhiều Vu Tổ như vậy, còn có một vị Thần Vương, bọn họ cơ hồ là hẳn là phải chết không thể nghi ngờ!


"Nếu không thể thoát, trước làm xong chuyện này đả!"


Diệp Húc một chỉ điểm ra, điểm trên thân thể cuả Thủy Tổ Thần Vực Thánh Hoàng trong miệng Hao Thiên Khuyển, oành một tiếng nổ tung, huyết nhục văng ra, hoàn toàn thân tử đạo vong!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận