Độc Bộ Thiên Hạ


"Hai người chúng ta, cuối cùng cũng thành công thăng tiến lên Nhân Hoàng rồi…" Tu Đề minh tôn và Bảo Hiền minh tôn nhìn nhau, vừa mừng vừa sợ. Bọn họ trước đây tuy rằng đã đặt được một nửa bước chân vào cảnh giới Nhân Hoàng, nhưng ít nhất vẫn cần hơn mười năm khổ luyện, mới có thể trở thành Nhân Hoàng.


Lúc này luyện hoá máu của Vu Tổ, khiến bọn chúng một phát phá tan quan tạp, trở thành Nhân Hoàng, bảo sao mà bọn chúng không vừa mừng vừa sợ?


Nhân Hoàng đối với giai cấp nghiêm khắc như Ma tộc mà nói là một bước ngoặt cực lớn, Tam Bất Diệt cảnh là cấp Đại Minh tôn vương, còn Nhân Hoàng kỳ thì là cấp Điện chủ.


Đến này Tu Đề minh tôn, Bảo Hiền minh tôn đã trở thành nhân vật cấp Điện chủ của Ma tộc, mặc dù thực lực vẫn không bằng các Điện chủ khác của Đại Ma điện, nhưng xét về địa vị thì đã có thể cùng ăn cùng ngồi với bọn chúng.


"Đi theo Ma Hoàng, chỉ sợ chúng ta lúc này vẫn là Tam Bất Diệt cảnh, cơ bản không có cơ hội thăng tiến lên Nhân Hoàng, đích thực không bằng đi với Chủ công."


Hai người trong lòng không khỏi có cùng ý niệm: "Hiện nay chúng ta cũng là Nhân Hoàng, vị trí đệ nhất tôn vương dưới trướng Chủ công đã không chỉ có mỗi Già La minh tôn cái con bọ cạp to đầu kia nữa. Còn về Hao Thiên Khuyển, con phá cẩu đó nhờ vào cơ duyên tình cờ mà trở thành đệ nhất minh tôn, lần này liền chỉ có thể làm lót đáy cho chúng ta đạp dưới chân."


Hai người nhìn nhau, nghe răng cười độc ác. Thời gian cách lần đầu tiên lựa chọn đệ nhất Tôn Vương đã qua được sáu năm, bốn năm sau, liền là lần thứ hai quyết đấu, xem xem ai mới có thể là đệ nhất Đại Tôn Vương.


Hai người bọn họ, bao gồm cả Già La minh tôn, hiện nay đều là cường nhân cấp Điện chủ, chỉ có Hao Thiên Khuyển con phá cẩu này là vẫn ở Tam Tương cảnh, tu thành địa tương chân thân, cái con phá cẩu cà lơ phất phơ này, tất nhiên không thể là đối thủ của bọn chúng.


Bảo Hiền minh tôn đã ở trong ảo tưởng đem con phá cẩu này đạp dưới chân vui đến mức ha ha cười mãi không thôi.


Diệp Húc tất nhiên không biết giữa bốn trợ thủ đắc lực dưới trướng của mình cũng có tâm tư riêng, lúc này hắn vẫn mãn nguyện thoả thuê, tin tưởng chiều chuộng.


Cho dù ma đạo lục phái sáu đại thánh địa này, cũng không có vài cái là có thể đồng thời có được mấy vị Nhân Hoàng, chỉ có ma đạo tam cung, mới có thể vượt qua số Nhân Hoàng dưới trướng Diệp Húc.


Huống hồ, Diệp Húc chỉ là vừa mới thăng tiến lên Tam Bất Diệt cảnh, thậm chí vẫn chưa từng bắt đầu tu luyện tâm pháp Tam Bất Diệt cảnh, liền đã có thể có được thế lực to lớn như vậy.


Hoàn toàn có thể nói, Hiệp Húc lúc này nếu như từ Hoàng Tuyền Ma Tông độc lập ra ngoài, tự mình liền có thể xây dựng lên một thánh địa, tự mình làm Thánh chủ, khai tông lập phái. Mặc dù không bằng ma đạo tam cung, nhưng cũng tuyệt đối không thua kém sáu thánh địa khác.


Thực lực của hắn tuy rằng không bằng Thánh chủ, nhưng có thêm ba người Già La minh tôn cùng với Hàn Trác cung, Thương Nguyệt thần châu, Kiến Mộc thần trượng, ngọc lầu, Di La Thiên Địa tháp, mấy món cấm bảo và cấm bảo bán thành phẩm này, là có thể cùng với những Thánh chủ như Triều Công Thiều đối kháng, phân chia cao thấp.


Nhưng Diệp Húc không hề có ý nghĩ khai tông lập phái, Hoàng Tuyền Ma Tông suy cho cùng cũng đối đãi hắn không tồi, hơn nữa kẻ thù quá nhiều, nếu như tự mình lập môn hộ, e rằng sẽ không ngừng có chuyện phiền phức, căn bản không có thời gian tu luyện.


"Già La, ngươi đã có Y Doãn huyền quan trong tay, không cần đến những bảo vật khác nữa. Có điều Tu Đề và Bảo Hiền, hai ngươi lại chưa có Nhân Hoàng chi bảo trong tay, không thể thể hiện ra phân thân của Nhân Hoàng."


Diệp Húc tế khởi ngọc lầu, lấy ra Nam Thiên môn, cười nói: "Trong Nam Thiên môn của ta chính là Tây Hoàng bảo khố, bên trong bảo vật vô số, các ngươi có thể tiến vào, mỗi người lấy một bộ Nhân Hoàng chi bảo, làm vật phòng thân."


Tu Đề và Bảo Hiền vui mừng quá đỗi, tiến vào Nam Thiên môn, dương dương tự đắc, thầm nghĩ: "Cho dù nói thế nào, Hao Thiên Khuyển con phá cẩu này, không bao giờ có thể ở trước mắt ta hung hăng càn quấy nữa rồi, đợi đến khi bọn ta ra ngoài, thực lực tăng mạnh, nó liền chỉ có thể mang theo cái đuôi mà làm chó."


"Cái tên Hao Thiên Khuyển này, chạy đi đâu rồi?"


Diệp Húc thần niệm lục soát khắp núi, không phát hiện ra tung tích con phá cẩu này, trong lòng không khỏi buồn bực, nghi hoặc nói: "Già La huynh, ngươi có thấy qua Khiếu Thiên không?"


Con phá cẩu này luôn luôn chạy nhảy, không có chỗ nào hay ho là thiếu được phần của nó, lúc này cư nhiên không thấy xuất hiện, quả thật khiến Diệp Húc có chút không ngờ.


Già La minh tôn đột nhiên nhớ ra, kêu lên: "Lúc Ma Hoàng đến, con phá cẩu này mở nắp Y Doãn huyền quan, chui vào bên trong rồi."


Diệp Húc trong lòng rùng mình, bên trong Y Doãn huyền quan không chỉ có máu thịt của hai vị đại Vu Hoàng, đồng thời cũng có trái tim của Y Doãn, tiếng đập của quả tim này thậm chí ở trước mặt các Thánh chủ đại thánh địa cũng có thể chấn vỡ Hạ Lễ Đường.


Hạ Lễ Đường đã tu luyện đến Tam Bất Diệt cảnh, cảnh giới thiên địa pháp tướng bất diệt, không ngờ lại bị chấn chết lặng yên vô tức, có thể thấy uy năng ẩn chứa trong trái tim Y Doãn.


Hữu tướng Y Doãn, sau khi chết không biết bao nhiêu vạn năm, vẫn có thể giết chết hoàng đế hoàng triều Đại Chu, U Vương, vị Vu Hoàng này. Trong trái tim hắn cất chứa một năng lượng vô cùng khủng bố, tuyệt đối không phải là viễn cổ cự thú mà Hao Thiên Khuyển con phá cẩu chưa trưởng thành này có thể đối kháng.


Già La minh tôn làm việc luôn luôn cao ngạo, đầu óc thô kệch, đem đại não bóp giống như là mầm đậu. Sau khi Ma Hoàng dời khỏi, giờ này lúc này nhớ lại, vội vàng mở huyền quan ra, thò đầu vào bên trong, tìm kiếm Hao Thiên Khuyển.


Diệp Húc tâm niệm vi động, Kiến Mộc thần trượng vù một tiếng bay lên, rơi vào bên trong huyền quan, trấn áp tất cả.


Bên trong cỗ huyền quan này không gian rất rộng, giống như một thế giới nhỏ, trải rộng ngàn dặm. Diệp Húc thả người rơi vào bên trong huyền quan, Già La minh tôn cũng hoảng hốt tiến vào.


"A!"


Diệp Húc a nhẹ một tiếng, chỉ cảm thấy hơi thở của Vu Hoàng bên trong huyền quan đã suy yếu đi không biết bao nhiêu lần, rõ ràng là không biết bao nhiêu máu thịt đều bị đem đi nuôi con phá cẩu này.


"Hao Thiên Khuyển cắn nuốt máu thịt của hai vị Vu Hoàng, uy năng cất chứa bên trong máu thịt Vu Hoàng vô cùng mạnh, nói không chừng có thể khiến nó ngăn cản uy năng của trái tim y Doãn."


Diệp Húc nghĩ đến đây, thở phào nhẹ nhõm, bộ tộc Hạo Thiên Khuyển chính là viễn cổ cự thú. Phương thức tu luyện của viễn cổ cự thú so với loài người và yêu tộc khác nhau rất lớn, đặc biệt là bộ tộc Hao Thiên Khuyển tự xưng viễn cổ cự thú vương giả này, khẩu vị cực lớn, ăn cả nhật nguyệt, là cự thú được lưu lại từ thời đại Cổ Tiên, dựa vào ăn uống để nâng cao thực lực của bản thân.


Hao Thiên Khuyển nuốt vào máu thịt của hai vị Vu Hoàng, mặc dù chỗ máu thịt đó đã bị đánh tan tất cả sức sống, nhưng năng lượng cất chứa trong đó cũng không thể coi thường, đủ để có thể khiến tu vi con phá cẩu này tăng nhanh như bay, cũng không đến nỗi chỉ một thoáng là bị trái tim Y Doãn chấn vỡ.


Diệp Húc và Già La minh tôn nhìn khắp bốn phái, chỉ thấy bên trong huyền quan vốn dĩ có hơi thở Vu Hoàng vô cùng nồng đậm, ngưng tụ thành ráng mây khí, lúc này những ráng mây khí đó rõ ràng cũng bị Hao Thiên Khuyển cắn nuốt luyện hoá, quét thành hư không.


Thay vào đó, là từng luồng khí đen giống như hơi thở nặng nề đến từ viễn cổ man hoang thế giới, chỉ dựa vào cảm quan cảm giác những hơi thở này, liền khiến người ta cảm thấy giống như bên trong huyền quan, tiền ẩn một con cự thú vô cùng to lớn, tàn bạo dữ tợn, chỉ trực lao ra ăn thịt người.


Già La minh tôn mặt hởi biến sắc, thấp giọng nói: "Có thể sánh ngang hơi thở của Long trăn hư không, con phá cẩu này sợ rằng có thể sánh bằng viễn cổ cự thú của Bắc Hải bí cảnh rồi…" Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL


Luồng khí tức này đích thực hùng mạnh như sáu con viễn cổ cự thú canh giữ Bắc Hải bí cảnh. Lúc đầu đám người Diệp Húc cùng Già La minh tôn đến Bắc Hải thuỷ nguồn, liền gặp phải sáu con viễn cổ cự thú, Già La minh tôn toàn lực một kích, thậm chí cũng không thể phá vỡ phòng ngự của Long trăn hư không, ngược lại bị chấn đến trọng thương hộc máu.


Lúc đó, tu vi của Già La minh tôn đã là đỉnh cao của Tam Bất Diệt cảnh, mạnh mẽ vô cùng, có thể thấy được thực lực của viễn cổ cự thú trưởng thành hùng mạnh ra sao.


Đến nay Hao Thiên Khuyển ăn mất máu thịt của hai vị đại Vu Hoàng, hơi thở toả ra, không ngờ lại có thể sánh được với Long trăn hư không, khiến Già La minh tôn không khỏi biến sắc, ảo não không thôi.


Thực lực Long trăn hư không, tuyệt đối đạt đến độ cao Nhân Hoàng, thậm chí còn vượt qua những Nhân Hoàng bình thường, lực lương hùng mạnh, lại càng vượt trên những Nhân Hoàng thông thường.


Diệp Húc nhìn ra bốn phía, đột nhiên nghe thấy tiếng tim đập thùng thùng truyền đến, vội vàng theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Hạo Thiên Khuyển khó nhọc chạy lại phía Diệp Húc, vừa chạy vừa thì thầm nói: "Ngươi ợ…bây giờ mới đến, đại tôn ợ…vương ăn no quá ợ…"


Diệp Húc không khỏi sắc mặt tối sầm, chỉ thấy con phá cẩu này đến nay đã lớn thành một con hắc cẩu bình thường, lông đen nhánh, bốn chân dài nhỏ, có điều so với Hao Thiên Khuyển bình thường không giống. Những con Hao Thiên Khuyển khác eo nhỏ chân dài, hung ác dữ tợn, khắp người tràn đầy một lực lượng như trực bùng nổ, còn con phá cẩu trước mặt này lấy đâu ra eo thon, mà là giống như thùng nước, béo đến mức dường như được thổi khí vào, giống như bốn cây củi chống đỡ một con lợn đen béo phì.


Nó béo đến mức kỳ quái, đi một bước thở ba hơi, còn chưa đến bên cạnh Diệp Húc liền thở đến nỗi nói không ra lời, nằm rạp trên đất thở hổn hển, đầu lưỡi thì lè cả ra đất.


Tiếng tim đập thùng thùng đó chính là từ trong bụng nó truyền ra.


"Con chó chết tiệt này, ngươi một tiếng không nói đã ăn hết sạch thịt của hai Vu Hoàng."


Già La minh tôn thốt nhiên, mặt mày hung dữ, tức giận nói: "Chỗ máu thịt đó là công chủ ban thưởng cho chúng ta, để bốn người chúng ta cùng nhau chia xẻ bảo bối, không ngờ tất cả đều bị ngươi ăn hết rồi, mau nhổ ra!"


Hao Thiên Khuyển há mồm, đang chuẩn bị nói, đột nhiên một xúc tu đỏ máu từ trong miệng nó thò ra, hướng Già La minh tôn cuốn đến.


Những xúc tu này giống như mạch máu bình thường, năng lượng cất chứa trong mỗi một cái xúc tu đều có thể nói là khủng bố, hơn nữa còn mang theo từng luồng uy áp đáng sợ của Vu Hoàng. Già La minh tôn không kịp liệu trước, á lên một tiếng liền bị cuốn chặt lấy.


Xúc tu bao lấy Già La minh tôn, dùng sức thu lại, liền hướng miệng Hao Thiên Khuyển cuộn vào, Già La minh tôn kêu lên một tiếng, bị xúc tu kéo vào trong miệng Hao Thiên Khuyện, chỉ còn lại hai cái chân thò ra ngoài vẫy đạp.


Tiếng của gã từ trong mồm phá cẩu truyền ra, vừa giận vừa sợ: "Con chó chết tiệt kia, mau thả lão tử ra ngoài, nếu không lão tử không để ngươi yên đâu!"


Mồm Hao Thiên Khuyển nhét gã đến đầy lên, hơn nữa vị Đại Minh Tôn Vương này còn lộn ngược một vòng, châm vào trán con phá cẩu, đau đến mức nó nước mắt giàn giụa, ồm ồm nói: "Không phải là tại ta, là quả tim kia phá rồi…, Quả tim đó sau khi lão tử nuốt xuống, không cách nào luyện hoá, ngược lại còn cắm rễ trong bụng ta. Con bọ cạp chết, ngươi đừng làm loạn, đợi lão tử luyện hoá quả tim đó rồi sẽ cứu ngươi ra ngoài."


Già La minh tôn hổn hển, tức giận nói: "Ngươi bao giờ mới có thể luyện hoá?"


"Chắc là phải bảy, tám năm gì đó, ngươi yên tâm chờ đợi…" Hao Thiên Khuyển có chút không dám khẳng định nói.


"Bảy, tám năm?"


Già La minh tôn tức đến hộc máu, nhâng cao đuôi lên, châm xuống đầu Hao Thiên Khuyển như mưa chút, kêu lên: "Ta châm chết ngươi, châm chết ngươi!"


Diệp Húc thấy bọn chúng như thế, không khỏi dở khóc dở cười, rõ ràng Hao Thiên Khuyển cắn nuốt trái tim Y Doãn, lại không có cách nào luyện hoá, ngược lại còn bị trái tim Y Doãn ký sinh bên trong cơ thể, công kích Già La minh tôn hoàn toàn không phải Hao Thiên Khuyển, mà là do trái tim của Y Doãn.


"Tu Đề và Bảo Hiền hai tên này phải bi kịch rồi…" Diệp Húc trong lòng đầy thông cảm, thầm nghĩ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận