Độc Bộ Thiên Hạ


Lục Đạo Phá Diệt cấm điển chính là một môn cấm pháp thâm sâu nhất trong Cửu cấm của Hoàng Tuyền Ma Tông, cũng là một môn cấm pháp khó luyện nhất. Ứng Tông Đạo đã đem Bát cấm lần lượt tu luyện đến đỉnh cao Nhân Hoàng, vô hạn tiếp cận Vu Hoàng, chỉ duy nhất môn cấm pháp này, thuỷ chung không có cách nào luyện đến cảnh giới viên mãn.


Gã lần này đến cái nơi nguy hiểm dị thường đó, đứng ở nơi tổ sư Hoàng Tuyền Ma Tông từng đứng, quan sát dấu vết viễn cổ, lĩnh hội cảm ngộ và tâm tình của sư tổ Ma Tông khi đó, đối với việc gã tu luyện Lục Đạo Phá Diệt cấm điển có lợi ích rất lớn.


Diệp Húc cũng có được Lục Đạo Phá Diệt cấm điển, có điều hắn không hề tu luyện môn cấm pháp này, mà là trực tiếp dung hợp Bàn Vương Khai Thiên kinh, cùng với Thập điện Diêm La Ma hoàng đại điển của Ma hoàng tham chiếu lẫn nhau, cùng hoàn thiện Lục Đạo Luân Hồi của hắn.


"Ta tuy rằng không cần tu luyện Lục Đạo Phá Diệt cấm điển, nhưng nếu như hoàn thiện Bàn Vương Khai Thiên kinh, đạt được ý nghĩa đích thực của Lục đạo, lĩnh ngộ đạo lý vạn vật luân hồi thì vẫn nên đi những nơi Ứng sư huynh từng đi qua, tận mắt xem xem tình hình khi đó tổ phụ từng thấy." Diệp Húc thầm nghĩ.


Lúc này phần lớn chúng đệ tử của Hoàng Tuyền Ma Tông đều có thương tích, thậm chí còn có một vài người thương thế cực nặng. Quy Thiên Thư mặc dù thất bại rút lui, nhưng Thập Vạn Đại Sơn của Hoàng Tuyền Ma Tông gần như bị huỷ diệt hết sạch, chỉ còn lại một vài dãy núi ít ỏi. Toàn bộ linh sơn suýt nữa đã bị huỷ hết trong tay đám người Quy Thiên Thư, Hoàng Huyền Ma Tông có thể nói là tổn thất nghiêm trọng vô cùng.


Những đệ tử may mắn sống sót sắc mặt thảm hại, cho dù là các phong chủ linh phong, linh sơn và các Thái Thượng trưởng lão cũng có chút ý chí tinh thần sa sút.


"Cơ nghiệp mấy trăm vạn năm Hoàng Tuyền Thánh tông ta nay lại bị huỷ hoại trong chốc lát, nên làm thế nào cho phải?"


Tiết trưởng lão lẩm bẩm nói.


Thái thượng trưởng lão Khúc Đình San lắc đầu nói: "Chủ lực của Thánh tông ta vẫn còn, chỉ là huỷ đi vài toà linh sơn mà thôi. Cùng lắm là trùng luyện linh sơn, nhiều thì mấy tháng, ngắn thì mấy chục ngày, là có thể luyện thành Thập Vạn Đại Sơn từ đầu, hồi phục như cũ. Chỉ là linh mạch của các đỉnh, đều đã bị đám người Quy Thiên Thư huỷ đi, linh mạch bị huỷ, linh sơn cũng không còn, vẫn cần phải đi thu thập lại linh mạch. Như vậy thì phiền phức rồi."


Vài vị trưởng lão khác cũng không khỏi thở dài, linh mạch trong mười vạn đại sơn của Hoàng Tuyền Ma Tông nhiều không đếm hết, lần này linh sơn bị huỷ, linh mạch cũng bị đánh vỡ, muốn khôi phục lại hưng thịnh như ngày trước, không có thời gian mấy năm mấy chục năm, e rằng không cách nào làm được.


Huống hồ bây giờ đại bộ phận chủ lực của Ma Tông đều có thương thế, cần phải dưỡng khỏi thương thế mới có thể ra ngoài thu thập linh mạch. Nhưng mà hiện nay thiên hạ đại loạn, quần ma luân vũ, còn có con nối dõi của Đế Khốc Thần Vương hoành hành, ra ngoài tìm kiếm linh mạch e rằng hoàn toàn không phải chuyện tốt, có lẽ sẽ có rất nhiều người phải bỏ mạng bên ngoài.


Vù!


Diệp Húc đột nhiên tế khởi Kiến Mộc thần trượng, cây thanh mộc trượng này được hắn thôi động, lập tức cao ngất đứng trên Luân Hồi Thiên Bàn, từng luồng ánh sáng màu xanh toả xuống, sức sống khôn cùng tràn ngập, nhập vào trong cơ thể mọi người, hoá giải thương thế của họ, trị liệu vết thương kín.


Bên trong Kiến Mộc thần trượng, vốn có sức sống vô cùng vô tận, lại thêm vào chân nguyên nguyên thần của Diệp Húc, nguồn sức sống này có thể làm người chết sống lại, dù thương thế có nặng hơn nữa, cũng chỉ trong một thời gian ngắn ngủi liền có thể khỏi hẳn.


Mọi người vừa mừng vừa sợ, vội vàng khoanh chân ngồi xuống, hít lấy nguồn sức sống toả ra từ Kiến Mộc thần trượng, điều trị vết thương.


Đám người thái thượng trưởng lão Yến Tư Nhiên cũng cảm thấy được, thương thế của bản thân nhanh chóng khỏi hẳn, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.


Diệp Húc tế khởi Kiến Mộc thần trượng, chữa khỏi cho nhiều cao thủ của Hoàng Tuyền Ma Tông, loại thần thông này quả thực kinh người!


"Lên!" Diệp Húc đột nhiên giơ tay ra, chỉ thấy một tiếng ầm vang lớn. Quan Tinh phong đột nhiên nứt ra, một đường Thuần Dương linh mạch bậc chín từ trong khe nứt của đại sơn bay ra, giống như một con kim long, dài gần trăm dặm, giữa không trung xê dịch biến hoá, mạnh mẽ sinh tư.


Mọi người không giải thích nổi, chỉ thấy Diệp Húc một chưởng đánh ra, đường linh mạch giống như kim long này, đột nhiên rầm rầm một tiếng bị một chưởng của hắn phá vỡ, phân ra hàng vạn đường, hoá tác thành hàng vạn kim long nhỏ, bay khắp bầu trời.


Triều Công Thiều trong lòng vô cùng kinh ngạc, không biết tại sao hắn đột nhiên đập nát một đường cửu giai Thuần Dương linh mạch, trong lòng đang tiếc hận, thì bỗng thấy Diệp Húc hất mạnh tay một cái, quát: "Xuống!"


Mấy vạn con kim long nhỏ lần lượt chui xuống mặt đất, chỉ thấy đống hoang tàn của Thập Vạn Đại Sơn dưới mặt đất đột nhiên truyền lại một tiếng ầm vang cực lớn, từng toà đại sơn từ đống hoang tàn chồi lên, sinh trưởng ầm ầm, trong chớp mắt liền có mấy trăm ngọn núi từ mặt đất mọc lên, càng dài càng cao!


Chỉ trong thời gian vài cái hít thở, Thập Vạn Đại Sơn vốn dĩ bị san thành bình địa, liền thình lình hiện ra mấy vạn đỉnh núi thanh tú đẹp đẽ, thẳng đứng dựng lên.


Linh khí khí trời trong núi tràn ngập Thuần Dương linh khí nồng đậm, hơn xa so với linh sơn bị huỷ đi trước đây!


Đây chính là tác dụng to lớn của cửu giai Thuần Dương linh mạch. Mặc dù Diệp Húc đem cửu giai Thuần Dương linh mạch phân thành mấy vạn phần, nhưng đặc tính của Thuần Dương linh mạch chính là có thể dẫn dắt địa khí, khiến cho linh sơn sinh trưởng.


Diệp Húc tuy rằng huỷ đi một đường cửu giai Thuần Dương linh mạch, lại tạo thành mấy vạn toà linh sơn, tái diễn sự rầm rộ của Hoàng Tuyền Ma Tông. Thậm chí linh đỉnh của những linh sơn này, so với trước đây linh khí còn dồi dào hơn gấp trăm lần, chất lượng cũng cao đến doạ người. Tu luyện dưới loại linh sơn này, tốc độ chắc chắn vượt qua linh sơn ban đầu!


"Chư vị sư điệt, sư huynh, sư bá, Diệp mỗ sâu sắc chịu ơn Thánh tông, mà vẫn chưa có gì báo đáp, đến nay Diệp mỗ trùng luyện Thập Vạn Đại Sơn, hồi phục hưng thịnh khi trước, là một chút tâm ý của tại hạ." Diệp Húc phóng tay hành động, trong chớp mắt liền đem mấy vạn linh sơn khôi phục thành công, cười nói.


Mọi người đều thán phục, không biết nên nói gì cho phải, ngay cả Hầu Nhân Vực, cũng không thể không khâm phục khoản này của Diệp Húc. Một đường cửu giai Thuần Dương linh mạch có thể tạo thành một vị Vu Hoàng, vô cùng quý giá. Diệp Húc không ngờ lại đem một đường linh mạch như vậy lấy ra, huỷ đi thánh sơn tự mình khổ luyện thành, để giúp đỡ chúng nhân Hoàng Tuyền Ma Tông. Loại khí phách này Hầu Nhân Vực mặc cảm không bằng.


Triều Công Thiều cũng thở dài, thấp giọng nói: "Thiếu Bảo, người phá nát cửu giai Thuần Dương linh mạch để chế luyện Thập Vạn Đại Sơn, quả thực là quá lãng phí rồi. Có điều trong Luân Hồi Thiên Bàn của Hoàng Tuyền Ma Tông ta vẫn còn ba đường cửu giai Thuần Dương linh mạch, đợi một lát ta lấy ra một đường đền cho ngươi."


"Sư bá quá lời rồi."


Diệp Húc cười nói: "Cửu giai Thuần Dương linh mạch tuy tốt, nhưng đối với ta mà nói không hề quý giá. Loại linh mạch này, ta nếu như muốn có, nhiều thì không dám nói, nhưng tám đường, mười đường thì vẫn có."


Triều Công Thiều mắt trợn tròn xoe, thất thanh nói: "Mười đường tám đường? Tiểu tử thối, cướp của bao nhiêu thánh địa? Mau chóng lấy ra, để lão phu thay người bảo quản!"


Nhìn bộ dạng này của lão kia như hận không thể lập tức lộn ngược Diệp Húc ra, đem ngọc lầu của Diệp Húc vơ vét một lượt.


"Trước mắt vẫn chưa có."


Diệp Húc giật mình một cái, vội vàng nói: "Ta mấy ngày trước chỉ là khắp nơi tìm kiếm mảnh vỡ kiện mộc, làm gì có thời gian tìm kiếm cửu giai Thuần Dương linh mạch? Sư bá nếu như muốn, hôm khác ta đi tìm về, tặng người một sợi là được rồi."


Triều Công Thiều trợn trắng mắt, cửu giai Thuần Dương linh mạch quý giá như thế, tên tiểu tử này cư nhiên trâng tráo khoác lác, tuỳ miệng là nói đem tặng người, đúng thật là có thể thổi thủng một lỗ trên trời rồi.


Lão tưởng rằng Diệp Húc chỉ là nói đùa, hoàn toàn không để ở trong lòng, cười nói: "Thiếu Bảo, thực lực ngươi hiện nay tiến bộ rất lớn, tu vi cùng tiến bộ thần tốc, lại có thể ép Quy Thiên Thư cùng với đám cường nhân cấp Thánh chủ rút lui, quả thật đáng sợ! Ta vẫn còn nhớ bốn năm trước khi ngươi rời đi, tu vi vừa mới tiến vào Tam Tương cảnh, đến nay không ngờ đã hùng mạnh đến trình độ này, lẽ nào trong bốn năm nay người gặp phải điều gì kỳ lạ? Một lời khó nói hết?"


Diệp Húc đang định đem những việc bản thân trải qua trong bốn năm đại khái nói một phen, đột nhiên như có linh cảm, ngẩng đầu nhìn lên không trung. Đám người Triều Công Thiều cũng cảm thấy gì đó, lần lượt ngẩng đầu, thì thấy trên bầu trời, đột nhiên xuất hiện nhiều ngôi sao sáng, những ngôi sao này cách thế giới Vu Hoang càng ngày càng gần, hoá thành nhiều vầng trăng sáng, qua một lúc sau, từng vầng trăng sáng xuống đến Hoàng Tuyền Ma Tông, hạ đất liền hoá thành từng vị nữ nhân xinh đẹp, đứng ở đầu chính là Đại cung chủ Quỳnh Tiêu của Hàn Nguyệt Cung. Thì ra là là Hàn Nguyệt cung nghe tin vội thống lĩnh cao thủ đến viện trợ.


"Quỳnh Tiêu đến chậm một bước, vẫn xin Triều công lượng thứ."


Cung chủ Quỳnh Tiêu mắt lộ dị sắc, quan sát khắp nơi, chỉ thấy Hoàng Tuyền Ma Tông lúc này thanh sơn như trước, tràn ngập linh khí trùng trùng điệp điệp, vận khí hưng thịnh, so với trước đây còn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, một chút cũng không nhìn ra dấu vết từng trải qua một trận đại chiến, không khỏi nghi hoặc nói: "Dám hỏi Triều Công, lẽ nào không hề có yêu ma thiên giới xâm nhập?"


"Có là có, tuy nhiên Thiếu Bảo trở về đã đem đám yêu ma thiên giới đó đánh lui rồi." Triều Công ha ha cười lớn, nhanh chóng đem sự tình trải qua nói hết một lượt.


Quỳnh Tiêu Cung chủ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, ánh mắt quét về phía Diệp Húc, lại cười nói: "Diệp phong chủ hiện giờ tu vi đúng là càng thêm tinh thâm, vài năm nữa, sợ là có thể xưng thành Thánh chủ rồi. Có thể cùng với Quỳnh Tiêu sánh ngang, Hoàng Tuyền Ma Tông có một nhân tài như vậy, thật là may mắn."


Diệp Húc đang đứng cùng Tô Kiều Kiều, nghe thấy liền vội vàng cười nói: "Cung chủ quá khen rồi, Diệp mỗ chỉ là dựa vào uy năng của cấm bảo bán thành phẩm, mới có thể có được chiến lực này, thực lực tu vi trên thực chỉ có thể sánh ngang với Nhân Hoàng thôi."


Cung chủ Quỳnh Tiêu tiếp tục đánh giá hắn, hé miệng cười nói: "Đây cũng không phải là quá khen, Diệp phong chủ trên mình mang thương thế mà vẫn còn có thể giết chết Nhân Hoàng, đánh lui Quy Thiên Thư, có thể thấy nếu như không có thương tổn trong người, lực lực hẳn là kinh hoàng!"


Nàng tuệ nhãn sắc sảo, vừa nhìn là biết được chỗ không đúng của Diệp Húc, chân thành giơ ra bàn tay như ngọc ngà, nhẹ nhàng điểm vào ấn đường Diệp Húc.


Diệp Húc đứng ở chỗ cũ, vẫn không nhúc nhích, tuỳ ý nàng chỉ điểm, chỉ nghe thấy một âm thanh từ ấn đường hắn truyền đến. Quỳnh Tiêu Cung chủ thu ngón tay, chỉ thấy ngón tay bị chấn vỡ, xuất hiện một vết thương nhỏ, nhỏ ra một giọt máu giống như huyết châu.


"Cường mãnh bá đạo, hình như thần chung, hẳn là cấm bảo Đông Hoàng Thế Gia Hạo Thiên chung tạo ra thương tích cho ngươi."


Cung chủ Quỳnh Tiêu phục hồi ngón tay như cũ, cười nói: "Lẽ nào Diệp đỉnh chủ từng phát sinh xung đột với Đông Hoàng gia? Thánh chủ của Đông Hoàng gia Đông Hoàng Việt không ngờ dùng đến cấm bảo Hạo Thiên chung, để lại cho ngươi một đường vân Hạo Thiên chung. Đường vân này không trừ đi, e rằng tu vi của Diệp đỉnh chủ sẽ bị nhốt ở Tam Tương cảnh, không có cách nào tiến vào cảnh giới tiếp theo rồi." Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn


Nàng hé miệng cười nói: "Hàn Nguyệt Cung ta nhiều lần cùng với Thái Dương Thần Cung giao thủ, đối với cấm bảo của Thái Dương Thần Cung và Đông Hoàng gia đều rõ như lòng bàn tay. trận vân này, Quỳnh Tiêu có thể trừ đi giúp Diệp đỉnh chủ."


Diệp Húc không khỏi khâm phục tuệ nhãn của nàng, hắn vốn dĩ đang sầu muộn vì không cách nào diệt đi trận vân của cấm bảo, nghe thấy vậy vội vàng cười nói: "Vậy mời cung chủ ra tay."


"Tổn thương do cấm bảo tạo ra, tất nhiên cần cấm bảo mới có thể chữa khỏi. Cũng may Quỳnh Tiêu lo lắng con nối dõi Đế Khốc Thần Vương tu vi quá cao, vô lực khắc chế, đã đem đến cấm bảo của Hàn Nguyệt Cung ta."


Cung chủ Quỳnh Tiêu khẽ cười, tế khởi một gốc cây quế hoa, thanh quát một tiếng, tế khởi thần thụ, nhẹ nhàng quét một cái, chỉ thấy từng đạo trận vân từ trên cây rơi xuống, chui vào ấn đường Diệp Húc, biến mất không thấy.


Bên trong ấn đường Diệp Húc, lập tức truyền đến một tiếng nổ, vội vàng nhìn kỹ ấn đường, chỉ thấy trận vân của cự chung và cây quế hoa lơ lửng giữa thiên đình cùng nhau tiêu tan, không thấy tung tích. Diệp Húc vội vàng cảm ơn, trong lòng không khỏi như trút bỏ được tảng đá đè nặng, cười nói: "Diệp mỗ vẫn còn một thỉnh cầu quá đáng nữa, khẩn cầu Cung chủ ra tay, giết hại một Vu Hoàng phân thân!"


"Giết hại một Vu Hoàng phân thân?" Triều Công Thiều thất thanh hỏi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận