Độc Bộ Thiên Hạ


Diệp Húc liên tục rung Chiêu Hồn Phiên, xiềng xích boong boong rung lên, nhưng không cách nào lôi hồn phách lão ra khỏi thân thể.


Thân thể Bảo Nguyên Đại Thiền sư thật sự mạnh mẽ, thậm chỉ cẩ hồn phách thần thức đều khóa vào trong thân thể, thật mạnh, thậm chí cả Chiêu Hồn Phiên đều không thể chiêu đi hồn phách lão!


Chỉ cần điểm này, lão đã lợi hại hơn Hạ Tường Đường không ít. Dù sao Hạ Tường Đường chỉ dựa vào bản thân không thể đối kháng Chiêu Hồn Phiên, còn phải dùng đến cửu đỉnh mới đánh gãy xiềng xích, mà Bảo Nguyên lấy thân thể làm lao, khóa trụ hồn phách thần thức, đã khiến cho Diệp Húc không thể làm gì được.


"Lợi hại, không ngờ thân thể lão ta lại có thể tu luyện được mạnh mẽ như thế!"


Diệp Húc không khỏi líu lưỡi, thầm nghĩ: "Nhưng nói gì thì nói, nếu ta tu luyện đến cảnh giới của lão, có lẽ thân thể ta sẽ có được cường độ như cấm bảo, thế gian không có mấy người, cấm bảo có thể làm ta bị thương…"


"Một đôi cẩu nam nữ, gian phu dâm phụ, bằng các ngươi cũng muốn làm Phật gia bị thương? Nằm mơ!"


Bảo Nguyên Đại Thiền sư kim thân hơi hơi rung rung, lập tức đánh gãy vô số xiềng xích, bất thình lình đứng dậy, Phật quang trong Phật quốc niết bàn sau người phóng ra, vô số Phật đà tuôn ra, đánh tới thập đại ma chủ, chấn động Thập đại thần điện viễn cổ, gần như đánh nát mười tòa thần điện này!


Tu vi lão ở trong khoảng thời gian ngắn khôi phục lại vài phần, tu vi thẳng tiến Thiên Tương kỳ đỉnh phong, lợi hại hơn vừa rồi mấy chục lần, thậm chí đối kháng với uy áp của Vu hoàng truyền đến từ Thập Điện Diêm La, lạnh lùng nói: "Qua không lâu nữa chính là tử kỳ của đôi gian phu dâm phụ các ngươi!"


"Ta không tin không chém được ngươi!"


Ma La Dư giận dữ, quay đầu nói với Diệp Húc: "Liệt Hỏa Minh Tôn đâu? Bảo ông ta đi ra, chém con lừa già ngu ngốc này!"


"Không cần Liệt Hỏa Minh Tôn ra tay, ta liền có thể chém lão ta!"


Diệp Húc bất cứ lúc nào cũng có thể tẩu hỏa nhập ma, lâm vào trong giết chóc, sao lại có thể dễ dàng tế Liệt Hỏa Minh Tôn vị thân ngoại hóa thân này lên, mỉm cười nói: "Cô còn có thể trấn áp được bao lâu?"


Ma La Dư chớp chớp mắt, một bộ dáng nửa tin nửa ngò, nói: "Một khắc, ta chỉ có thể trấn áp lão ta một khắc. Sau một lúc, ta tiêu hao quá lợi hại, ảo ảnh Thập Điện Diêm La sẽ tiêu tan, Bảo Nguyên sẽ thoát thân ra, không thể khắc chế, đến lúc đó ngươi chỉ có thể cõng ta chạy trốn. Còn nữa, không được cõng ta sau lưng, lấy ta chắn công kích của Bảo Nguyên!"


"Chạy trốn?"


Diệp Húc cười nói: "Vì sao phải trốn? Sau một khắc, ta tất có thể chém lão lừa ngốc kia… Không xong, đi mau!"


Hắn không nói lời nào, kéo Ma La Dư xoay người liền trốn, chỉ thấy phía sau bọn họ, âm hồn Nhân hoàng lúc này đã mọc ra đầu, bước nhanh đến.


Âm hồn Nhân hoàng này cùng Bảo Nguyên Đại Thiền sư ác chiến một trận, tuy thực lực hao tổn lớn, nhưng hắn ít nhất cũng có được thực lực ngang Bảo Nguyên!


Một Bảo Nguyên Đại Thiền sư đã khiến cho Diệp Húc và Ma La Dư sứt đầu mẻ trán, thêm âm hồn Nhân hoàng này nữa, Diệp Húc và Ma La Dư cũng mệt mỏi, không thể làm gì, thậm chí nói không ngừng để Bảo Nguyên trốn thoát, đến lúc đó, bọn họ sẽ bị hai đại cường giả này đuổi giết!


"Tiểu tử thối, vừa rồi ngươi nói không cần chạy trốn, mà ngươi ngươi lại chạy nhanh nhất!"


Ma La Dư giận dữ, cổ động pháp tướng, vận chuyển Thập Điện Diêm la, trấn áp Bảo Nguyên Đại Thiền sư, chạy song song với Diệp Húc, gào thét bay đi chỗ sâu trong biển Oan Hồn.


Chỉ thấy Thập Điện Diêm La vương quay xung quanh Bảo Nguyên, cùng nhau công phạt, thế công linh hoạt, sắc bén, áp chế vị lão tăng này, khiến lão ta không thể thoát khỏi sự trấn áp của Thập Điện Diêm La.


Đột Nhiên, sắc mặt Ma La Dư lại biến, pháp tướng phía sau mở ngàn tay ra, những cái ma nhãn tản ra ánh sáng yếu ớt, chỉ thấy đi theo phía sau bọn họ không chỉ có mỗi âm hồn Nhân hoàng, thậm chí đám người Thạch Tinh Hải, Chuyển Luân Tiểu Thánh Vương, Bình Đẳng Vương Thái tử cũng kéo nhau trở lại, đuổi theo bọn họ.


Nên biết rằng, bất kể là âm hồn Nhân hoàng hay Bảo Nguyên Đại Thiền sư đều là những của cải không thể tượng tượng được, nhất là Bảo Nguyên, lại là sơn môn hộ pháp của Tiểu Quang Minh Thánh Địa, của cải tích lũy cả đời này của lão không thể tưởng tượng được, mặc dù là bậc cường giả Tam Bất Diệt cảnh như Hạ Tường Đường cũng sẽ động tâm, huống chi bọn họ?


Đám người Thạch Tinh Hải tránh thoát khỏi U Thiên Thần Vương Độ Ách ấn của Liệt Hỏa Minh Tôn, cảm thấy khí thế vô cùng khủng bố kia của Liệt Hỏa Minh Tôn biến mất, đều vội trở về tra xét, kết quả nhìn thấy Diệp Húc và Ma La Dư vây khốn Bảo Nguyên Đại Thiền sư, mà Liệt Hỏa Minh Tôn đã không cánh mà bay. Lấy nhãn lực của bọn họ, lập tức nhìn ra chỗ tiện nghi, lập tức kéo nhau trở lại.


"Bọn người kia, thật đúng là âm hồn bất tán, thấy Liệt Hỏa Minh Tôn không ở liền thi nhau chạy về!"


Diệp Húc từ trong ma nhãn của Ma La Dư cũng nhìn thấy bóng dáng đám người này, lúc này vừa phi hành, trốn thoát âm hồn Nhân hoàng đuổi giết, vừa tế ngọc lâu lên, lấy ra món vu bảo Trảm Tiên Đài, nói: "Cô bé, cô dẫn đường phía trước, cố gắng kiên trì một khắc!"


"Gọi ta là tỷ!" Ma La Dư huy huy đao với hắn, cả giận nói.


Diệp Húc làm như không nghe thấy, thầm nghĩ: "Lúc trước ta không thể tế luyện toàn Trảm Tiên Đài này, nhưng hiện giờ tu vi ta tăng lên mấy là, tu luyện đến Hóa Thần cửu phẩm, hẳn là có thể tế luyện tòa Trảm Tiên Đài này nhỉ?"


Hắn đầu tiên tế luyện Khốn Tiên Thằng, nguyên thần của hắn đã lớn mạnh đến cực điểm, cao tới vạn trượng, ngọc thụ sừng sững, đứng vững giữa trời cao, vô số cái rễ bay múa, đâm vào trong hư không, truyền đến luồng dao động pháp lực mênh mông.


Tuy năm mặt trời đồng loạt xuất hiện, khiến cho Diệp Húc khó có thể không chế được tâm ma, nhưng lại khiến cho tu vi hắn tăng lên mấy lần. Lấy tu vi vốn có của hắn, chỉ có thể tế luyện Chiêu Hồn Phiên, nhưng lúc này tu vi hắn tăng vọt, có đủ tiền vốn để tế luyện những bất diệt chi bảo khác cùng Trảm Tiên Đài.


Tuy rằng cả Trảm Tiên Đài và năm món bất diệt chi bảo khác có chút cố sức, nhưng Diệp Húc hiện giờ cũng không quản được nhiều, một là bởi vì biển Oan Hồn thật sự nguy hiểm, dùng tôn thiên ngoại hóa thân Liệt Hỏa Minh Tôn này lại có thêm nhiều hung hiểm không thể đoán trước được, thậm chí là tẩu hỏa nhập ma, khiến cho hắn không thể tìm vu bảo an toàn hơn.


Hai là bởi vì, chém giết Bảo Nguyên Đại Thiền sư, với hắn mà nói có lợi cực lớn.


Bảo Nguyên Đại Thiền sư tu luyện Công Đức Kim Luân Luyện Bảo Diệu Quyết, đã đem pháp môn kỳ lạ này tu luyện đến Đại Đức Kim Luân tầng thứ sáu đỉnh phong, chỉ cần giết chết lão ta rồi, Diệp Húc sẽ đạt được ác quả công đức, tăng Công Đức Kim Luân của mình lên tới Đại Đức Kim Luân, thậm chí tới cảnh giới rất cao, trực tiếp tu thành tầng thứ bảy, Đạo Đức Kim Luân!


Lấy Đại Đức Kim Luân hoặc là Đạo Đức Kim Luân thúc dục Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn, uy lực tất mạnh không thể tưởng tượng được!

Lấy Đại Đức Kim Luân hoặc là Đạo Đức Kim Luân thúc dục Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn, uy lực tất mạnh không thể tưởng tượng được!


Quan trọng nhất chính là, hắn dung nhập Công Đức Kim Luân Luyện Bảo Diệu Quyết vào trong Bàn Vương Khai Thiên Kinh, nếu có thể tu luyện đến độ cao Đại Đức Kim Luân thậm chí là Đạo Đức Kim Luân, đối với chuyện hắn hoàn thiện Bàn Vương Khai Thiên Kinh, trấn áp tâm ma sẽ có ích lợi rất lớn!


Thân thể và linh mạch cùng với những bảo vật khác trên người Bảo Nguyên, Diệp Húc lại không để tâm mấy, nhưng loại công đức Đại Đức Kim Luân này, hắn bắt buộc phải lấy được!


Khốn Tiên Thằng hóa thành một con kim long, giương nanh múa vuốt, phát ra từng trận tiếng rồng ngâm ngân nga, không ngừng cắn nuốt pháp lực và tinh khí trong nguyên thần của Diệp Húc, mà Công Đức Kim Luân sau lưng Diệp Húc không ngừng chuyển động, từng vòng kim luân bao lấy thân thể kim long.


Sau một lúc lâu, sợi Khốn Tiên Thằng này đã được hắn tế luyện thành công, hóa thành môt con kim long còn nhỏ, quay xung quanh người Diệp Húc mấy vòng, phun ra long khí, những long khí đó hóa thành những con kim long nhỏ bé, không ngừng lượn xung quanh người hắn, thật xa hoa lộng lẫy.


Diệp Húc tiến tới không ngừng, lập tức tế luyện Trảm Tiên đao.


Từng món vu bảo trên Trảm Tiên Đài được hắn tế luyện thành công, hạ xuống ấn ký tinh thần của mình, chỉ còn lại một cái đài hành hình chưa có tế luyện.


Tu vi của hắn tế luyện mấy vu bảo Khốn Tiên Thằng Gông Khóa Tiên đã tiêu hao rất lớn, hiện giờ còn sót lại ít tu vi đã không đủ để tế luyện thành công đài hành hình.


"Không tế luyện đài hành hình, Trảm Tiên Đài sẽ không thể tạo thành một chỉnh thẻ, e là không thể chém được Bảo Nguyên Đại Thiền sư. Nếu để lão thoát thân, muốn trấn áp lão ta lại, gần như là không có khả năng, thậm chí còn có thể bị lão hộ pháp sơn môn Tiểu Quang Minh Thánh Địa này đuổi giết…"


Diệp Húc chần chừ một lát, chỉ thấy Bảo Nguyên Đại Thiền sư càng đánh càng mạnh, cùng Thập Điện Diêm La đánh cho trời sụp đất nứt, thương thế của lão đang dần dần hồi phục, thực lực không ngừng tăng trưởng.


Ngược lại, tu vi Ma La Dư càng lúc càng yếu, gần như không khống chế được Thập Điện Diêm La.


Diệp Húc không chần chừ nữa, ngọc lâu trên đỉnh đầu hạ xuống một cái thuần dương linh mạch, thuần dương linh khí như thủy triều, điên cuồng tuôn vào bên trong khí thế hắn, bị ngọc thụ nguyên thần cắn nuốt.


Hắn vận chuyển Bàn Vương Khai Thiên Kinh, thúc dục môn công pháp này, mượn dùng sát khí khủng bố trong biển Oan Hồn, nâng cao tốc độ vận chuyển Bàn Vương Khai Thiên Kinh, lập tức đem thuần dương linh khí cuồn cuộn hóa thành chân nguyên, hóa thành tu vi.


Bản thân hắn đã tu luyện đến Hóa Thần cửu phẩm, chỉ thiếu một bước nữa sẽ bước vào Nguyên Thần kỳ. Sở dĩ Diệp Húc chậm chạm không đi tiếp một bước này, chính là lo lắng khi mình đột phá Nguyên Thần kỳ rồi, sáu mặt trời đều xuất hiện, khó có thể tiếp tục trấn áp tâm ma.


Nhưng hiện giờ tình hình nguy cấp, hắn không kịp nghĩ nhiều như thế.


Ầm!


Lại thêm một vầng mặt trời chói chang từ thế giới sau lưng hắn, trong biển rộng mênh mông kia từ từ mọc lên, Tam Túc Kim Ô kéo vầng mặt trời này bay ra biển rộng, xông lên trời cao.


Thế giới do khí thế phía sau hắn mở ra, sáu mặt trời đều xuất hiện, vô cùng nóng bức, không trung lưu hỏa, nơi nơi đều là Thái Dương Chân Hỏa đang chảy đi thiêu đốt, mặt đất rạn nứt, những ngọn núi lửa phun trào ra dung nham cuồn cuộn, dường như biến thành một mảng Địa ngục liệt hỏa!


Sáu mặt trời, sáu con Tam Túc Kim Ô to lớn, gần như thiêu cháy thế giới của hắn, thậm chí mười tầng U Minh thế giới mà Ma La Dư đánh nhốt vào bên trong thế giới của hắn ở dưới


Thái Dương Chân Hỏa đã bắt đầu từ từ tan chảy!


Âm khí của Thập Phương U Minh căn bản không thể ngăn cản dị tượng do sáu mặt trời cùng xuất hiện, âm khí trong đó không ngừng chảy mất, bị Thái Dương Chân Hỏa luyện hóa.


Cứ mãi như vậy, Thập Phương U Minh tất sẽ bị đốt cháy bốc hơi hoàn toàn, đến lúc đó tỷ lệ Diệp Húc tẩu hỏa nhập ma, hóa thành Sát thần sẽ tăng lên rất cao!


"May mắn, trong thời gian ngắn Thập Phương U Minh sẽ không bị đốt chảy hoàn toàn, tạm thời còn có thể trấn áp được tâm ma."


Bên trong nguyên thần của Diệp Húc, pháp lực bành trướng dữ dội, ngọc thụ lại càng thêm trong suốt, gốc cự mộc lớn vạn trượng này ở khoảnh khắc hắn đột phá đến Nguyên Thần kỳ, vẫn ầm ầm sinh trưởng, thẳng đến cao đạt hai vạn trượng mới khó khăn lắm định hình.


Ngọc thụ đem thế giới phía sau Diệp Húc khởi động, trời cao ầm ầm ù ù, càng ngày càng cao, mặt đất chìm xuống, càng ngày càng dầy.


Hiện giờ khí thế hắn vô cùng kiên cố, gần như hình thành một thế giới chân chính, không dễ phá hủy.


Diệp Húc chỉ cảm thấy pháp lực của mình điên cuồng tăng lên, ước chừng gấp hai gấp ba lần, lập tức thét dài một tiếng, cuồn cuộn pháp lực tuôn vào trong đài hành hình, chớp mắt liền hoàn toàn tế luyện đài hành hình thành công!


Diệp Húc khẽ động tâm niệm, Khốn Thiên Thằng phát ra một tiếng rồng ngâm, hạ vào trên đài hành hình, vù! Vù! Chiêu Hồn Phiên, Trảm Tiên Đao, Tỏa Tiên Gia, Tử Tù Bồ Đoàn đám vu bảo đều bay lên, hạ xuống trên đài. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL


Oành!


Bảo Nguyên Đại Thiền sư đột nhiên đánh ra một quyền, Thập Điện Diêm La đồng loạt vỡ nát, thập đại ma chủ đều bị đánh cho tan thành tro bụi, mà Ma La Dư tức thì bị chấn cho hộc máu, bay ngược ra ngoài, không rõ sống chết!


"Nào là Thập Điện Diêm La, nào là Thập đại ma chủ, tất cả đều là vô căn cứ, ở dưới chân Phật gia, không có ma, không có Diêm La, chỉ có người chết!"


Bảo Nguyên một chân bước ra, quanh thân Phật quang phóng ra, kim thân liền bành trướng, giống như một vị cổ phật kim quang chói lóa, bàn tay khô gầy mở ra, chộp tới Ma La Dư: "Hiện giờ kim thân của Phật gia đã khôi phục đến thân thể Nhân hoàng, tuy còn chưa tu luyện đến đỉnh, nhưng đánh chết đôi gian phu dâm phụ các ngươi là đủ rồi!"


Tay của lão còn chưa chạm đến Ma La Dư, đột nhiên một con kim long giương nanh múa vuốt bay tới, trong chớp mắt liền trói lão lại, ngay sau đó, Bảo Nguyên Đại Thiền sư phát hiện mình đang bay về phía một tòa ngọc đài lơ lửng trên không trung, phía trên ngọc đài có một mặt đại phiên bay phát phới, trên mặt viết tên của mình, và một chữ "Trảm" đầm đìa máu!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận