Độc Bộ Thiên Hạ


Cung Ngọc Nương chớp chớp mắt, khoác lên cánh tay Diệp Húc, ha ha cười nói: "Diệp thúc thúc, chẳng lẽ ngươi không muốn đi xem?"


Diệp Húc thành thành thật thật nói: "Không đi."


Buồn cười, nếu rời khỏi Hải Ngoại Tiên Các, chỉ sợ hắn lập tức bị tiểu yêu phụ này ăn ngay cả xương cốt cũng không còn.


"Đi đi, đi đi!" Cung Ngọc Nương ôm lấy cánh tay hắn, lay qua lắc lại, cầu xin.


"Không đi, sẽ chết người đấy." Diệp Húc tâm như đá, không thể lay chuyển.


Cung Ngọc Nương bổ nhào vào người hắn, giống một con bạch tuộc, tay chân đều dùng hết, bám chặt lấy hắn, vươn đầu lưỡi liếm vành tai hắn, khí phun như lan, thanh âm khe khẽ thân thiết: "Cùng đi đi, cùng lắm … Ngươi muốn ta làm gì, ta sẽ làm cái đó, cái gì cũng làm được… Nhưng mà, không được quá phận…"


Diệp Húc thần thái đờ đẫn, để mặc nàng ta treo trên người mình, như máy móc đi về phía trước, lắc đầu nói: "Đánh chết cũng không đi."


Hắn dầu muối không vào, Cung Ngọc Nương hết cách, chỉ phải từ trên người hắn bò xuống, cả giận nói: "Tiểu tử thối, rốt cuộc ngươi muốn như nào mới chịu đi?"


Diệp Húc làm lơ, quan sát xung quanh, chỉ thấy người ở Hải Ngoại Tiên Các ít đi hơn nửa, đại đa số người nghe nói đám người Đông Hoàng Mục, Yến Công Thượng đọ cao thấp ở Cổ Lãng Hải đều đã chen nhau đi xem, chỉ còn lại không nhiều lắm vu sĩ vẫn bày quán bên đuờng như trước, cũng có một số đang rục rịch muốn đi.


Quả thật, Đông Hoàng Mục, Yến Công Thượng, Phạm Linh Phổ, Lý Huyền Cơ đều là những đệ tử xuất sắc nhất trong vài môn phái, thế gia lớn nhất hiện nay, người người nổi danh, như mặt trời ban trưa, cũng có đệ tử Chu Thiên Tinh Cung, cũng xuất hiện ở nơi đây, những người trẻ tuổi xuất sắc như vậy, ngày thường rất khó gặp, càng khó nhìn thấy bọn họ ra tay.


Mà lần này, giữa những người này chỉ sợ sẽ có một trận đấu ác liệt, rất khó để làm người ta không động tâm.


Dù là bản thân Diệp Húc, cũng hận không thể mọc hai cánh, bay đến xem trận chiến, chỉ có điều yêu phụ Cung Ngọc Nương đang ở đây, hắn cũng chỉ có thể kìm nén xuống.


"Tiểu tử thối, rốt cuộc ngươi có mua hay không?" Một chủ quán thấy Diệp Húc đứng trước quầy hàng hắn suy nghĩ xuất thần, lại không hề mở miệng, không khỏi cả giận nói.


Diệp Húc hồi thần lại, áy náy cười, lập tức nhìn lại quầy hàng của hắn ta, chỉ thấy vu sĩ này ở trên quầy hàng của mình bày một ít vu bảo sứt mẻ, rách nát, không phải là bảo vật bị đánh hỏng khi tranh giành cùng người khác, thì là để quá lâu, làm cho vu bảo tự hư hỏng đi.


"Chẳng có thứ gì tốt cả, đều là một đống rách nát." Cung Ngọc Nương nhìn thoáng qua, khinh thường nói.


Diệp Húc cũng không thấy trong đó có bảo bối gì, rời đi, thầm nghĩ: "Trường Tôn Thịnh nói theo những quầy hàng nhỏ lẻ này có thể tìm được bảo vật, hơn phân nửa là chuyện hài. Những vu sĩ bán bảo vật ra, kẻ nào không phải tinh như quỷ, nếu có bảo bối, chắc chắn sẽ giữ lại cho bản thân rồi."


Vu sĩ kia thấy hắn không mua bất cứ thứ gì,thầm mắng một tiếng quỷ nghèo nàn, muốn đi xem đám người Đông Hoàng Mục chiến đấu, lại e sợ trì hoãn việc làm ăn của mình, chỉ phải nôn nóng bất an đi tới đi lui.


Diệp Húc đi đến quầy hàng kế tiếp, không khỏi nao nao, chỉ thấy chủ quán này là một người đàn ông trung thực, ngồi xổm phía sau quầy hàng của mình, tay chống một cái cọc gỗ ngọc bích dài ba thước, cúi đầu ngủ gật.


Trên quầy hàng hắn ta, bày một số lồng nhốt thú nho nhỏ, bên trong mỗi cái lồng thú phong ấn một con yêu thú, Diệp Húc quan sát từng cái, trong lòng không khỏi hoảng sợ.


Chỉ thấy những yêu thú phong ấn trong lồng, có một số là đại yêu Đan Đỉnh kỳ, thậm chí còn có một con yêu tộc cực mạnh đã luyện ra nguyên đan, không ngừng tế khởi nguyên đan của mình đánh vào cái lồng, hung mãnh đến cực điểm!


Không biết vu sĩ trung thực này, dùng thủ đoạn gì, có thể bắt hết đám yêu thú đó, phong ấn lại trong cái lồng thú nho nhỏ.


Hắn đột nhiên chú ý tới, một cái lồng thú trong đó, phong ấn hai con ấu xà, cực kỳ hung hãn, lưng mọc kim lân, lại mọc cả vây lưng, vẩy và móng, rõ ràng là có khuynh hướng lột da hóa giao, không ngừng nâng cái đầu tam giác lên, gầm rú với tên vu sĩ trung thực kia!


Diệp Húc cẩn thận nghe, tiếng gầm của hai con ấu xà này, lại không phải là tiếng hí bình thường của loại yêu thú như rắc, mà là tiếng rồng ngâm rất trầm.


Chẳng qua, hai con kim xà này tu vi lại cực thấp, chỉ tương đương với vu sĩ Chân Nguyên kỳ, mà xà loại hóa giao, phải tu luyện đến Tam Đan cảnh, luyện ra nguyên đan, mới có thể hóa thành giao long hoàn toàn.


Mà hai con ấu xà này tu vi rất thấp, xuất hiện xu thế hóa giao, chỉ có thể nói là, bên trong huyết mạch của chúng nó chứa đựng máu giao long, thậm chí nói không chừng chính là dị chủng giao long sinh ra!


"Chủ quán, hai con ấu xà này bán thế nào?" Diệp Húc hỏi.


Tên vu sĩ thành thật kia cũng không ngẩng đầu lên, ồm ồm nói: "Mười điều linh mạch."


"Mười điều linh mạch? Ngươi sao không đi cướp đi?" Cung Ngọc Nương nhảy ra, hai tay chống nạnh, cả giận nói.


Chủ quầy hàng bên cạnh cười lạnh nói: "Tiểu tử này bán đắt như thế, bắt hai con rắn nhỏ liền bán hơn mười điều linh mạch, so với cướp người còn nhanh hơn!"


Hiển nhiên hắn và vu sĩ trung thực này bày quán cùng một chỗ đã lâu, nói: "Lão Tử ở chỗ này lâu như vậy, còn không thấy hắn bán đi một thứ gì."


Tên vu sĩ thành thật kia vẫn không hề ngẩng đầu lên, uể oải nói: "Bên trong đám yêu thú của ta, hai con kim xà này quý nhất, chính là kim giao sinh ra, mười điều linh mạch còn ít, nếu không phải ta cần linh mạch gấp thì đã không bỏ ra bán."


"Ngươi đi mà lừa kẻ ngu si đi, ta xem chừng nào thì ngươi mới có thể bán đi một kiện!" Chủ quán kia cười lạnh nói.

"Ngươi đi mà lừa kẻ ngu si đi, ta xem chừng nào thì ngươi mới có thể bán đi một kiện!" Chủ quán kia cười lạnh nói.


Diệp Húc cẩn thận quan sát hai con ấu xà này, ngẩng đầu cười nói: "Nếu là kim giao sinh ra, quả thật không tính là đắt."


Hắn trực tiếp lấy mười điều linh mạch ra, vận dụng chân nguyên, hóa thành một bàn tay to, trực tiếp năm lấy mười điều linh mạch trong tay, nói: "Hai con kim xà này, ta mua."


Đôi mắt Cung Ngọc Nương phát sáng lên, nhìn chằm chằm đám linh mạch đó, cười khanh khách nói: "Tiểu oan gia, không nghĩ tới ngươi giàu có như vậy, không bằng ngươi đưa mười điều linh mạch này cho ta, ta sẽ không thải bổ ngươi nữa!"


Nàng hung dữ nhìn thẳng tên vu sĩ trung thực kia nói: "Nếu ngươi dám đoạt với bà, bà liền hái ngươi thành thây khô!"


"Cuối cùng cũng làm thành một khoản buôn bán." Nguồn truyện: Truyện FULL


Tên vu sĩ trung thực kia ngáp một cái, chậm rãi ngẩng đầu, đứng dậy, giãn thân thể, Diệp Húc lúc này mới phát hiện, người này dáng người cực kỳ khôi ngo, thân thể khô gầy, vẻ mặt đầy râu như những gốc rạ, từng cây kẹp ở trên mặt.


Hắn mặc một bộ quần áo màu đen, cũng không phải là bảo y chúng vu sĩ yêu thích, mà là vải thô bình thường, không biết đã giặt bao nhiêu lần, màu sắc có chút bạc ra.


Người này nhìn qua, đúng là một người bình thường nghèo tới cực điểm, nhưng cho Diệp Húc một loại cảm giác nguy hiểm cực độ, còn khủng bố hơn đám người Đông Hoàng Mục!


Chủ quán quầy hàng bên cạnh kia cười nói: "Nhìn không ra hán tử như ngươi, khi ngồi xuống kinh khủng như vậy, lúc đứng dậy lại có vài phần khí khái. Đáng tiếc, ngươi sống cũng quá kém đi? Ngay cả một bộ quần áo ra dáng cũng không có!"


Diệp Húc bật cười, đột nhiên nghe thấy bên người truyền đến thanh âm, không khỏi buồn bực quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Cung Ngọc Nương như nhìn thấy quỷ, ngơ ngác nhìn người đàn ông nghèo túng kia, dường như đột nhiên sinh bệnh nặng, không chỉ có tay chân phát run, thân thể phát run, thậm chí cả răng cũng va vào nhau, phát ra tiếng.


"Đại sư huynh…" Nàng từ kẽ răng phun ra vài chữ này.


"Đại sư huynh?"


Diệp Húc trong lòng buồn bực, vội vàng ngẩng đầu nhìn đại hán nghèo túng kia, trong lòng khiếp sợ vạn phần: "Vị này chính là đại sư huynh Vinh Lâm tông chủ nhất mạch Hoàng Tuyền Ma Tông ta? Không thể nào? Tu vi hắn đã đạt tới tình cảnh sâu không lường được, tu luyện ra nguyên thần, sao lại còn bày quán ở chỗ này…"


Vị chủ quán bên cạnh cười nói: "Hắn ta là Đại sư huynh của các ngươi? Thật là buồn cười, các ngươi là môn phái nào, ngay cả Đại sư huynh cũng nghèo túng đến vậy?"


Cung Ngọc Nương thất hồn lạc phách, lẩm bẩm nói: "Hoàng Tuyền Thánh Tông…"


"Đại sư huynh Hoàng Tuyền Thánh Tông…"


Vị chủ quán kia còn định giễu cợt một phen, nghe đến tên này, lập tức mặt vàng như đất, ngay cả quầy hàng của mình cũng không cần, vội vàng thả người vươn lên, bay hướng xa xa, chạy trối chết.


Thanh danh của Vinh Lâm, truyền khắp hải ngoại, đã hơn hai trăm tuổi, từ hơn mười năm trước đã tu luyện ra nguyên thần, thực lực sâu không lường được, là một trong những cường giả đứng đầu Hoàng Tuyền Ma Tông, thậm chí còn mạnh hơn một số thế hệ trước, hắn tuyệt đối không ngờ rằng, lão ma đầu danh chấn thiên hạ này lại xuất hiện ở nơi này.


Vinh Lâm lơ đễnh với việc hắn ta rời đi, nhìn về phía Cung Ngọc Nương, ngẩn ra, cười nói: "Ngươi là Ngọc Nương? Khi ngươi vừa mới vào sơn môn, ta từng gặp qua ngươi một lần. Vị này lại rất lạ mặt, là tiểu sư đệ mới vào năm nay?"


Cung Ngọc Nương không dám suồng sã, cung kính nói: "Vị này chính là Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo, bái nhập môn hạ Vệ Trăn Thái Thượng trưởng lão, hiện giờ Vệ Trăn Thái Thượng trưởng lão đã qua đời, Diệp sư thúc quản lý Quan Tinh Phong."


Vinh Lâm sắc mặt trở nên cực kì phấn khích, qua một lúc lâu sau, từ từ ói ra một khẩu trọc khí, thấp giọng mắng: "Tên khốn kiếp nào làm ra loại chuyện khốn kiếp này, tự dưng khiến ta thấp hơn một bối phận? Ta chẳng qua mới ra ngoài lịch luyện vài năm mà thôi, chẳng lẽ sư tôn ông đã già đến hồ đồ rồi…"


Sắc mặt hắn có chút nhăn nhó, có phần không cam lòng thi lễ với Diệp Húc, nói: "Nếu Diệp sư thúc muốn mua hai con kim xà này, sư điệt đành phải nhịn đau bỏ thứ yêu thích, sư thúc cứ cầm lấy, tiểu điệt không lấy một xu."


Diệp Húc cười nói: "Đây là mua bán, Vinh Lâm sư điệt cứ nhận lấy, ta quản lý Quan Tinh Phong, mười điều linh mạch với ta mà nói, kỳ thật cũng không nhiều lắm."


Vinh Lâm cũng không từ chối, trực tiếp nhận lấy mười điều linh mạch này, thở dài nói: "Mười điều linh mạch này, đối với tu vi hiện giờ của ta mà nói, chỉ như muối bỏ biển mà thôi…"


Cung Ngọc Nương đánh bạo nói: "Vinh sư huynh, đám người Đông Hoàng Mục đang giao thủ ở Cổ Lãng Hải, chẳng lẽ sư huynh không có hứng thú? Những người này, đều là những tài tuấn trẻ tuổi xuất sắc những năm gần đây, thậm chí nghe đồn, Yến Công Thượng cũng rất có khả năng khiêu chiến địa vị của huynh!"


Vinh Lâm thản nhiên cười, có chút tự phụ nói: "Trẻ con tập làm người lớn thôi, không có gì để xem, nếu bọn chúng cũng luyện ra nguyên thần thì xem qua một chút cũng được. Ngọc Nương, ngươi đi theo Diệp sư thúc, còn ra thể thống gì nữa? Theo ta trở về núi đi."


Cung Ngọc Nương đau khổ, biết hắn làm người rất đoan chính, lo mình định gây rối với Diệp Húc nên mới mang mình đi, không khỏi hung hăng trứng Diệp Húc một cái.


Diệp Húc nhận lấy hai con kim xà, dùng Thiên Ma Nguyên Hóa chân kinh tế luyện một lần, nhún nhún vai, cười nói: "Hai vị, hoan nghênh thường xuyên đến làm khách trên Quan Tinh Phong ta."


"Nhất định, nhất định."


Vinh Lâm lịch sự nói, lập tức mang theo Cung Ngọc Nương rời đi, thấp giọng nói: "Ngọc Nương, dù sao hắn ta cũng là sư thúc, sao ngươi có thể có ý nghĩ không chính đáng với hắn…"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận