Độc Bộ Thiên Hạ


Diệp Húc đột nhiên rút Bàn long kim trượng ra, nhảy vào trong đám người, nâng trượng, đập vỡ đầu một tên vu sĩ Chân Nguyên kỳ, huy trượng quét ngang, lại chặt đứt một người thành hai nửa!


Lúc này có cửu đỉnh của Hạ Dương Sóc trấn áp, gần như tất cả mọi người đều không thể sử xuất vu pháp, tế khởi vu binh vu bảo, chỉ có thể dựa vào sức mạnh bản thân đối kháng lại Diệp Húc.


Chỉ có Hách Tài và vài vị cường giả Đan Đỉnh kỳ, tu vi không bị hạn chế mấy, tuy nhiên mấy người này còn đang bận tranh đoạt bảo vật rơi rụng trên không trung của Diệp Húc kia, không rảnh đi đối phó hắn.


Hắn tu luyện chính là Cửu chuyển nguyên công, thân thể mạnh vô cùng, thậm chí hơn hẳn những vu bảo bình thường, huống hồ hắn dùng võ nhập vu, kinh nghiệm chém giết phong phú vô cùng, gần như một đường đánh đến cảnh giới Tiên Thiên bá thể!


Lúc này tất cả mọi người đều không sử xuất được vu pháp, tế không nổi vu bảo vu binh, lập tức bị hắn xông vào trong đám người, đại khai sát giới, giống như một con giao long thoát vây, mãnh hổ ra tù, không ai địch được.


Trong chớp mắt, hắn đã liên sát hơn mười người, trên Bàn long kim trượng, hai con kim giao bay tròn, mang theo một mảng huyết châu!


Cây kim trượng này được máu của nhiều vu sĩ làm mát, lập tức tản mát ra tầng tầng lệ khí, gần thành vu bảo!


Vù!


Một con kim long từ trên kim trượng bay ra, rắc một tiếng liền xuyên thủng trán một gã đệ tử Thiên Âm tong, mang theo chất lỏng trắng đỏ lẫn lộn bay trở lại kim trượng, điên cuồng chuyển động!


"Tiểu tử này không chết! Mà còn giết chết vị tiểu thiếu gia Hạ gia kia!" Dần dần mọi người phát hiện Diệp Húc cầm trượng giết người, trong chớp mắt liền lấy đi hơn mười mạng, không khỏi lớn tiếng hô to.


"Diệp lão ma lại giết người!" Một nữ đệ tử La Sát môn run run thân, thất thanh nói.


Diệp Húc ra tay giống như Sát thần, lại liên sát mấy người, một trượng liền đánh chết đối phương, những vu sĩ này không có tu vi cùng bản lĩnh, ngay cả vu pháp cùng vu bảo đều không thể tế ra, chết vô cùng uất ức.


Này quả thật là giết hại một phía!


Nếu không có Cửu đỉnh vu hoàng quyết của Hạ Dương Sóc, Diệp Húc đừng nói là giết những người này, chỉ sợ là bất cứ ai cũng có thể ác chiến với hắn một trận.


Nhưng lúc này đây có Cửu đỉnh vu hoàng quyết của hạ Dương Sóc trấn trụ mặt biển trong phạm vi vài dặm, khiến phần lớn mọi người không thể vận dụng vu pháp, vu binh, vu bảo, lại thành toàn cho Diệp Húc, kết quả này, thật làm người ta bất ngờ.


Hạ Dương Sóc cũng nghẹn họng nhìn trân trối, trong lòng giận dữ không thôi, càng thúc dục cửu đỉnh, định trấn áp Diệp Húc lại, ngược lại càng thêm chữa tốt thành xấu.


Cửu đỉnh vu hoàng quyết của hắn còn chưa tu luyện đến cảnh giới tuyệt đỉnh, không thể chỉ trấn trụ một mình Diệp Húc, mà cả những người trong phạm vi bao phủ của vu hoàng quyết, lập tức bị nhiều vu sĩ chống lại, ngay cả hắn cũng bị tấn công khiến cho khí huyết không ổn, sắc mặt đỏ lên.


"Hạ thiếu gia, mau thu hồi Cửu đỉnh vu hoàng quyết lại, nếu không chúng ta đều phải chết ở chỗ này!" Một gã vu sĩ Quỷ Vương tông nhìn thấy Diệp Húc vọt tới hướng hắn, sợ tới mức hồn lìa khỏi xác, kêu lớn.


Ầm!


Kim trượng hạ xuống, đầu hắn bị đánh nát, thi thể thì lơ lửng trên không trung, là do bị Cửu đỉnh vu hoàng quyết định trụ, không thể rơi xuống.


Hơn mười thi thể bị Diệp Húc đánh giết lơ lửng giữa không trung, nơi nơi đều là huyết tương cùng phần chân tay đứt, đẫm máu vô cùng!


Vù!


Trên kim trượng, hai con kim giao bay lên, xuyên qua ngực hai gã vu sĩ, hai tiếng ba ba, ngọc lâu của hai người này lập tức nổ tung, các loại đồ cất trong đó rơi rụng trong không trung.


Giờ đây, trên không trung chẳng những có rất nhiều thi thể, mà có vô số bảo vật, có thể nói bảo vật ở khắp nơi, hơn nữa lúc Diệp Húc giả chết, tự mình tung ra, thậm chí có thể khiến cao thủ cấp giáo chủ động tâm!


Đây là tài sản phú khả địch quốc, khiến không biết bao người đỏ mắt, tuy Diệp Húc giết hơn mười người, nhưng không có ai chịu lùi về sau.


Nếu những người này rời khỏi, thì có thể thoải mái ứng phó Diệp Húc, động một cái liền có thể oanh sát hắn!


Chẳng qua đối mặt với nhiều trọng bảo như vậy, không ai có thể buông tha cho, con người chết vì tiền tài chim chóc chết vì thức ăn, mấy trăm người lấy mạng đi tranh đoạt, thậm chí cùng gặp một kiện bảo vật, hai bên đều xuất thủ, đánh lén đối phương!


Nếu bọn họ có thể đồng lòng hợp lực, cho dù là một trăm Diệp Húc cũng phải chết không chỗ chôn. Chỉ là những người này đến từ các môn phái, thế lực khác nhau, căn bản là một đám ô hợp, khi Diệp Húc còn sống, bọn họ có cùng mục tiêu, nhưng lúc Diệp Húc giả chết, liền làm cho những kẻ này lộ ra một mặt xấu xa ghê tởm!


"Diệp lão ma đánh tới đây rồi!"


Một người hoảng sợ kêu to, chỉ thấy tay Diệp Húc nhấc Bàn long kim trượng lên, một cước dẫm lên hư không, phát ra một tiếng nổ như trống vang, bay đến phía trước hơn sáu mươi thước, đi đến cạnh hắn.


Người này tu vi khá cao, đã tu luyện đến Hạo Nguyệt kỳ, trên đỉnh đầu một vầng trăng sáng lập tức dâng lên, sáng tỏ rực rỡ, vầng trăng này vùa mới ló ra, liền bị Cửu đỉnh vu hoàng quyết của Hạ Dương Sóc trấn áp lùi về cơ thể.


Diệp Húc nện một trượng xuống, người này vội lấy ra một cái cờ lớn, đây là vu bảo hắn luyện chế ra, định ngăn lại.


Bàn long kim trượng nặng vô cùng, hơn nữa Diệp Húc rất mạnh, gần như một ngọn núi đè tới, lập tức đè nát hắn thành thịt vụn, nhưng vu bảo lại không tổn hại gì, bị Diệp Húc tùy tay thu vào trong ngọc lâu.


"Họ Hạ khốn khiếp, nhanh thu hồi vu pháp của ngươi lại!"


Lại có mấy người lọt vào độc thủ của Diệp Húc, hắn như Sát thần hiện thế, đi qua nơi nào, nơi đó đều lưu lại thi thể vỡ nát, làm cho người người cảm thấy bất an.


Không ít người vừa cướp bảo vật, vừa lớn tiếng quát: "Họ Hạ khốn kiếp, nếu không thu cái đỉnh rách của ngươi lại, các ông đây làm thịt cả ngươi!"


Hạ Dương Sóc cũng nhận thấy mình biến khéo thành vụng, làm hạn chế thực lực những vu sĩ vây sát Diệp Húc, lại khiến cho Diệp Húc giết những vu sĩ này như giết gà.


Hắn tính tình kiêu ngạo, xuất thân hào môn thế gia, nếu thu hồi Cửu đỉnh vu hoàng quyết, chẳng phải là cúi đầu với Diệp Húc sao, trong lòng lập tức nổi nóng: "Ta mặc kệ các ngươi chết hay sống, chỉ muốn tên tiểu tử kia chết!"


Diệp Húc đã giết Hạ Mộ Bạch, hắn hận Diệp Húc tận xương tủy, lúc này lại tiếp tục thúc dục chân nguyên, phát huy uy năng Cửu đỉnh vu hoàng quyết lên lớn nhất. Text được lấy tại https://truyenfull.vn


Đỉnh đầu hắn, chân nguyên trào ra, mênh mông bao la, giống như một con sông hỗn độn, một cự đỉnh đường kính trăm mét úp sấp trên mặt sông, trong đỉnh truyền đến tiếng vù vù, hang vạn phù văn thần bí bay lượn, ảo diệu vô cùng.


Một gã vu sĩ Thất Sát cung bị đánh chạy tới, còn chưa tớ gần, liền nghe cự đỉnh phát ra một tiếng nổ lớn, thân thể tên vu sĩ này đột nhiên vỡ tung ra, bị chấn thành một đám huyết vụ, thi cốt không còn!


"Mộ Bạch đã chết, ta muốn đám dân đen các ngươi, tất cả phải chôn cùng đệ đệ ta!" Hạ Dương Sóc nổi giận, hung tợn nói.


Đột nhiên, Diệp Húc cảm thấy một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm truyền đến từ phía sau, không hề nghĩ ngợi, quay lại vung trượng đánh tới!


Ầm!


Song chưởng của hắn tê dại ra, hổ khẩu bị chấn nứt ra, không tự chủ được bay lên, rơi ra vài trăm thước.


Diệp Húc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy La Ma tay nâng một đan đỉnh, gào thét đuổi theo hắn, đằng đằng sát khí.


"…Ngươi giết con gái ta, hôm nay lão phu bằm thây ngươi vạn đoạn!"


Tu vi La Ma đã đạt tới Tam Đan cảnh Đan Đỉnh kỳ, Hạ Dương Sóc có thể trấn trụ những người khác, nhưng không trấn trụ được cường giả Đan Đỉnh kỳ.


Lão tế khởi đan đỉnh, miệng đỉnh hướng tới Diệp Húc, trong đỉnh lập tức truyền đến một luồng lực hút cực mạnh, Diệp Húc kinh hãi, vội vàng lắc mình trốn đi, bước chân hạ xuống, dẫm nát không khí, tốc độ cực nhanh, thân hình gần như một đường màu lam.


Hắn từng chứng kiến thực lực của cường giả Đan Đỉnh kỳ, lúc trước ở Loan gia Việt Châu, Loan Thiên Hà tế ra đan đỉnh, ngay cả Ưng tiên sinh cũng suýt nữa bị thu vào!


"Còn muốn chạy sao? Không dễ vậy đâu!"


La Ma cười gằn, đại đỉnh vù một tiếng bay lên, truy tung Diệp Húc, lực hút ở miệng đỉnh càng mạnh hơn!


Miệng đại đỉnh này đảo qua chỗ nào, lập tức những vu sĩ chỗ đó không thể đứng vững, bị hút vào trong đỉnh, trong chớp mắt bị chân hỏa trong đỉnh luyện hóa thành một đống tro bụi!


Chân hỏa của vu sĩ Đan Đỉnh kỳ có nhiệt độ cao đến đáng sợ, thậm chí vu binh vu bảo đều bị đốt chảy, trở lại làm tài liệu nguyên sơ nhất!


"Ngươi đừng có lại đây!" Đại sư tỷ Thiên Âm tông Mạnh Đình Phương thấy Diệp Húc bay đến chỗ nàng, dung nhan biến sắc, kêu to lên.


Hiện giờ đan đỉnh của La Ma tập trung Diệp Húc, hắn đi qua ai, kẻ đó liền gặp xui, bị đan đỉnh thu đi, luyện hóa thành tro!


Diệp Húc làm như không nghe thấy, tiếp tục bay đi hướng nàng.


Mạnh Đình Phương cắn chặt răng, xoay người liền trốn, nhưng chân nguyên của nàng cũng bị Cửu đỉnh vu hoàng quyết trấn áp, tốc độ phi hành kém xa Diệp Húc, thời gian một lần hô hấp liền bị Diệp Húc vượt qua.


"Diệp đà chủ, mang ta theo với, cầu ngươi!" Mạnh Đình Phương đau khổ cầu xin.


Một lực hút cực lớn truyền đến, nàng thảm thiết kêu một tiếng, bị hút vào trong đỉnh, hóa thành một đám tro tàn, ngọc nát hương tan.


"Họ La, ngươi đã giết chết Đại sư tỷ Thiên Âm tông, Thiên Âm tông chủ chắc chắn sẽ nổi giận, rút từng cây xương của ngươi đó!" Diệp Húc quay đầu lại, cao giọng quát.


Một gã vu sĩ Huyết Thần bảo định ngăn hắn lại, bị hắn đẩy một cái về phía sau, tên kia ngay cả kêu một tiếng cũng không kịp, liền bị đan đỉnh của La Ma luyện hóa.


"Ngay cả người một nhà cũng giết, họ La, sau này ngươi trở về Quý Bảo bảo chủ chắc chắn sẽ xé nát ngươi ra!"


La Ma trợn trừng mắt, những người khác chết sống lão không quan tâm, chỉ lo đuổi giết Diệp Húc, trong khoảng thời gian ngắn, đã có hơn ba mươi người chết trong đỉnh của hắn.


Những vu sĩ khác thấy Diệp Húc như gặp ôn thần, Diệp Húc đến chỗ nào, những vu sĩ chỗ đó lập tức tản ra, có thể trốn xa bao nhiêu thì trốn.


"La Ma, dừng tay!" Một bàn tay chân nguyên to đùng đột nhiên hoành giữa trời, đánh bay đan đỉnh của La Ma đi, vị phụ nhân trung niên La Sát môn lớn tiếng quát.


Cùng lúc đó, một luồng khí tức hùng mạnh bao vây lấy Hạ Dương Sóc, Hách Tài và vài vị cường giả Đan Đỉnh kỳ chậm rãi đi đến, trầm giọng nói: "Hạ thiếu gia, mong ngươi thu lại Cửu đỉnh vu hoàng quyết, nếu không sẽ tạo ra rối loạn lớn hơn nữa!"


Mấy người hắn mặt trầm như nước, chính vì Cửu đỉnh vu hoàng quyết của Hạ Dương Sóc hạn chế vu pháp thần thông của những người khác,mới để cho Diệp Húc liên sát sáu bảy mươi người, gần như không gì địch được.


Hạ Dương Sóc hừ lạnh một tiếng, đại đỉnh trên đỉnh đầu nhập vào trong cơ thể, sắc mặt hắn có chút trắng, hắn định thúc dục Cửu đỉnh vu hoàng quyết trấn áp Diệp Húc, lại trấn áp tất cả mọi người, bị những người khác phản kháng, khiến hắn tiêu hao cực lớn.


"Nếu không có đám ô hợp này, một mình ta liền dễ dàng bắn rơi tên tiểu tử này, Mộ Bạch cũng sẽ không chết!" Hắn hung tợn nói trong lòng.


Đại đỉnh này biến mất, lập tức tất cả bảo vật cùng những thi thể vu sĩ bị Diệp Húc đánh chết đều rơi xuống biển, biến mất không thấy.


Những người kia lại bao vây Diệp Húc lần nữa, sắc mặt đều khó coi vô cùng.


Diệp Húc tạo ra hỗn loạn như vậy, chỉ có một lát, liền có hơn một trăm người chết, một nửa trong đó là chết trong tay Diệp Húc, non nửa thì bị La Ma luyện hóa thành tro, còn mười mấy người còn lại vì tranh đoạt bảo vật, tự giết lẫn nhau mà chết!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận