Độc Ái Sát Thủ Phu Quân


Bởi vì ngày hôm qua đi ngủ quá muộn, cho nên đến tận tối hôm sau mới tỉnh lại, Miểu Miểu duỗi duỗi người đi ra cửa phòng, đói quá a. “Heo con, rốt cục cũng dậy rồi hả.” Tiểu Vũ đứng ngay cửa vòng của nó nói vọng qua chế giễu. “Ai cần nhóc lo.” Miểu Miểu đi đến gần tên nhóc. “À vâng, ta không quản, nhưng mà không biết người nào ngày hôm qua ở trong phòng la lớn như vậy, cũng không sợ người khác nghe được, không còn mặt mũi gặp ai rồi, đều là bị ánh trăng làm cho mất trí …” Tiểu Vũ nhái giọng Miểu Miểu hét lớn. Miểu Miểu mặt mũi đỏ bừng, đuổi theo Tiểu Vũ đòi đánh.


Vụ Liệt, Vụ Tiêm đi theo sau Dịch Thiên bước vào Thiên Uyển, nhìn thấy một màn ngươi bắt ta trốn lọan cả lên. Nhìn thấy Dịch Thiên đến, Miểu Miểu liền dừng lại, quay qua nói với Dịch Thiên: “Dịch Thiên, giúp ta bắt tên tiểu quỷ này lại, nó dám cười nhạo ta, ta chưa ăn cơm, đói đến không còn sức, không đuổi nó nổi nữa rồi.” Vừa nói vừa đi đến ghế đá trong viện ngồi xuống. Tiểu Vũ nhìn thấy đám người Dịch Thiên cũng đứng lại không chạy nữa: “Có người đến cứu rồi, tỷ bị ta cười là đáng đời, hôm nay đừng có nói cái gì mà bị ánh trăng làm cho mất trí nữa, hại người cười đến rụng răng mà chết đó.” Sau đó đi đến ghế đá đối diện Miểu Miểu ngồi xuống. Dịch Thiên vừa nghe Tiểu Vũ nói liền hiểu ra Miểu Miểu vì cái gì mà nổi sùng rồi, liền cười khổ nói: “Được rồi, ăn một chút gì đó trước đi, so đo với con nít làm gì.”


“Ta không phải là con nít.”


“Nó giống con nít chỗ nào.” Cả hai đều hướng Dịch Thiên quát, Dịch Thiên bật cười.


Không biết ra ngòai khi nào, Vụ Tiêm giờ đã bưng đồ ăn vào rồi nói: “Phu nhân, ăn một chút gì trước đi.” Giải vây cho Dịch Thiên khỏi bị một trận xấu hổ.


Miểu Miểu cũng không thèm để ý hình tượng, ngồi xuống cầm đũa lên gắp đồ ăn bỏ vào miệng ngấu nghiến. “Độc gây ngứa trên người Doanh Tích đã được giải rồi.” Dịch Thiên nói với Miểu Miểu. “Hử?” Miểu Miểu nghi ngờ liếc mắt nhìn Tiểu Vũ cũng đang nhai nuốt ngấu nghiến bên kia. “Nhìn ta làm gì, ta hạ … ít nhất … ba ngày thuốc, hơn nữa căn bản là ta không có mang theo thuốc giải cho độc này.” Tiểu Vũ gắp thức ăn lầm bầm nói.


Miểu Miểu quay đầu nhìn Dịch Thiên, Vụ Liệt đứng bên cạnh liền hồi đáp: “Phu nhân, là do Hồng Lăng đưa.” Lại quay đầu nhìn Tiểu Vũ, “Lại nhìn ta làm gì, cái này cũng không phải là lọai độc nghiêm trọng gì, tuy người bình thường không có thuốc giải nhưng chủ thượng của cô ta thì cũng có thể có, cũng không cần, chỉ cần uống một viên thuốc giải độc hoặc cái gì tương tự cũng có thể áp chế độc tính, qua vài ngày là không việc gì rồi.” Tiểu Vũ vẻ mặt bất đắc dĩ giải thích, thật sự là phiền tóai mà, người khác có thuốc giải sao lại nhìn hắn, còn muốn dụ hắn khai đao nữa sao, vừa nghĩ vừa không quên bỏ đồ ăn vào miệng.


Miểu Miểu mặt mày xụi lơ: “Nhanh như vậy đã giải được rồi a, ta còn chưa hả giận mà.” Sau đó lại chưng lên vẻ mặt tươi cười hướng Tiểu Vũ nịnh nọt: “Tiểu Vũ à, em trai láu lỉnh à …” Tiểu Vũ vẻ mặt đề phòng: “Lại muốn làm gì?” “Còn độc khác không, lợi hại một tí, ít nhất hai, ba ngày không thể giải độc được đó?” Miểu Miểu vẻ mặt chờ mong nhìn tên nhóc. “Được rồi, được rồi, lần sau sẽ hạ tiếp, ta đang đói đây, ăn cơm đi.” Tiểu Vũ khóat tay, không chịu được phải nói, sau đó tiếp tục tấn công đồ ăn. Đã có được đáp án mình muốn, tinh thần Miểu Miểu liền phấn chấn lại, lập tức giành giật đồ ăn với Tiểu Vũ.


Dịch Thiên ngồi một bên nhìn hai người tranh ăn, lo lắng nói với Miểu Miểu: “Hay là mấy ngày này nàng ở cùng một chỗ với ta đi, không nên đi ra ngoài một mình, ít nhất cũng nên mang theo Tiểu Vũ, phải cẩn thận tâm địa của nữ nhân đó.” “Biết rồi, ta không sợ nàng, huống chi còn có Tiểu Vũ ở đây, độc gì cũng không vấn đề gì cả, ngươi đừng lo lắng.” Miểu Miểu ngẩng đầu trả lời. “Phu nhân, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất*, người cũng nên cẩn thận một chút.” Vụ Tiêm cũng gia nhập hàng ngũ khuyên bảo. “Ừ, biết rồi, các ngươi yên tâm đi.” Miểu Miểu nhìn mọi người đang vì nàng mà lo lắng, đảm bảo một câu.


*nguyên văn “不怕一万只怕万一 không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn” nghĩa là không phải là lo không vượt qua được mà chỉ sợ là xui xẻo, tham khảo thêm ở đây


Aiz, aiz, từ thư phòng Dịch Thiên truyền ra một trận thở dài của Miểu Miểu, “Dịch Thiên, chừng nào thì ngươi mới hết bận rộn hả, ta chán tới chết rồi.” Miểu Miểu dựa vào lưng Dịch Thiên hỏi. “Chú ý hình tượng đi, ở đây còn có người khác.” Tiểu Vũ đứng một bên lạnh lùng nhắc nhở, Vụ Liệt cùng Vụ Tiêm cũng đứng bên cạnh cười khẽ. “Sao nào, nhóc ganh tị hả, ta thích vậy đó.” Miểu Miểu vừa nói, lại đưa tay quàng qua cổ Dịch Thiên. Dịch Thiên đưa tay kéo cánh tay Miểu Miểu đang ôm cổ xuống, đầu cũng không ngẩng lên nói: “Nhanh thôi, nàng đừng có hối.”


“Ta có thể không sốt ruột sao, ta đợi sắp mốc meo rồi, ta hỏi ngươi làm cái gì mà ngành nghề nào cũng phải thò chân vào vậy, có mệt không hả, mặc dù là có người khác giúp ngươi xử lý nhưng ngươi cũng bị đủ thứ việc vây quanh, ngươi không sợ nhiều bạc như vậy sẽ đè chết ngươi hả?” Miểu Miểu ở bên cạnh lải nhải.


Vụ Tiêm đứng bên cạnh cười khúc khích: “Phu nhân, không có ai sợ nhiều tiền cả, chủ thượng vốn là đem những việc sau này sắp xếp cho ổn thỏa, sau đó có thể đi Bồng Lai Các.”


“Đã nói sớm mà, quả nhiên không hổ danh là lãnh đạo.” Miểu Miểu từ trên lưng Dịch Thiên bò xuống nhìn nhìn Dịch Thiên gật đầu nói, “Dù sao ngươi cũng làm nhanh lên, ta cùng Tiểu Vũ ra bãi cưỡi ngựa xem một chút, ta cũng lâu rồi không thăm Phạn Phạn yêu dấu của ta.” Dứt lời, không đợi Dịch Thiên trả lời, lôi Tiểu Vũ bỏ chạy trước.


Phạn Phạn được dắt ra, Miểu Miểu từ lâu đã nóng lòng muốn cưỡi thử, có điều Phạn Phạn vẫn không nể tình nàng y như trước, dưới sự trợ giúp vất vả của mọi người để bò lên. Ôm cổ Phạn Phạn, Miểu Miểu giọng ngọt ngào nói với nó: “Phạn Phạn, ngươi cùng với Dịch Thiên là bằng hữu, vậy cũng là bằng hữu gián tiếp của ta rồi, ngươi đừng có hất ta rớt xuống đó, thể diện của ta cũng là thể diện của Dịch Thiên.” Nói xong lại vỗ vỗ đầu Phạn Phạn. “Xuất phát.” Miểu Miểu hào khí ngất trời, đợi một hồi, như thế nào lại không đi, Phạn Phạn vẫn cứ đứng bất động, quay qua quăng cho Tiểu Vũ một ánh mắt cầu cứu. Tiểu Vũ đứng một bên cười trên nỗi đau của người khác, dùng ánh mắt đáp lại, đừng có gọi ta, ta cũng không biết làm sao, đáng đời.


Vừa lại nhìn về phía đám người nài ngựa đứng một bên, không ít người đang cúi đầu len lén cười, một người trong đó liền đi lên trước cười nói: “Phu nhân, con ngựa này chỉ có chủ thượng mới có thể ra lệnh cho nó.” Hả, Miểu Miểu mắt trợn tròn, thật là mất thể diện mà, Phạn Phạn đáng chết này.


Đang định bò xuống, không biết từ nơi nào một con ngựa điên lao tới, chạy lồng lên về phía Phạn Phạn, Phạn Phạn vừa nhìn thấy cảnh tượng này liền không chịu thua muốn thể hiện uy thế, lập tức mang theo Miểu Miểu quay đầu phi nước đại đuổi theo. Miểu Miểu ngồi không vững, cả người ngửa ra sau, may là tay đang cầm chặt dây cương không là bị hất rơi xuống đất rồi, Phạn Phạn càng chạy càng nhanh, Miểu Miểu căn bản ngồi không vững, thân thể nghiêng ngả, miệng không ngừng la: “Tiểu Vũ, cứu mạng a, cứu mạng…” Thanh âm bị gió thổi tán ra thành những tiếng đứt quãng. Nài ngựa đứng bên đã nhanh chóng lên ngựa đuổi theo, có điều Phạn Phạn tốc độ thật sự quá nhanh, đã bỏ xa bọn họ ở phía sau.


Trong thư phòng, một nài ngựa vội vội vàng vàng chạy vào bẩm báo: “Chủ thượng, không hay rồi, phu nhân…” Còn chưa nói hết, một trận cuồng phong thổi qua, bóng dáng của chủ thượng đã không còn, sờ sờ mũi rồi cũng tất tả chạy theo ra ngòai.


Miểu Miểu vẫn còn đang la “Tiểu Vũ, cứu mạng…” Tiểu Vũ đứng im tại chỗ quả thực không biết nói gì, nó không biết cưỡi ngựa, tại sao cứ gọi nó. Hơn nữa không phải chính mình cũng có khinh công sao, sao không tự phi thân xuống, cứ kêu cứu ầm ĩ như vậy, cũng may cái bãi cưỡi ngựa này có hàng rào, mặc dù rộng lớn nhưng cũng không chạy ra ngòai được, Phạn Phạn chạy được một vòng đang phóng về lại. Trước mắt một bóng đen lướt qua, bay thẳng về hướng Phạn Phạn, chính là Dịch Thiên.


Dịch Thiên đuổi theo Phạn Phạn, ngồi kẹp sau Miểu Miểu, ôm chặt lấy Miểu Miểu, ghìm cương Phạn Phạn lại. Phạn Phạn ngừng lại, Miểu Miểu sau khi sửng sốt được ba giây thì xoay người lại ôm chặt Dịch Thiên thì thào: “Dịch Thiên, ta sợ muốn chết, ta sợ muốn chết.” Dịch Thiên nhẹ nhàng vuốt vuốt lưng nàng, vỗ về: “Không có việc gì rồi, không có việc gì rồi.” Rồi ôm lấy Miểu Miểu phi thân về hướng Thiên Uyển.


__________________________________


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...