Đồ Thần Chi Lộ (Đổ Thần Đường)


Đây chính là thành quả tính toán cẩn thận của Trương Dương.

Từ sau khi học “ Tiên Đạo Mạn Mạn”, Trương Dương rất hiếm khi sử dụng đến khả năng tính toán của mình, bởi vì, võ thuật của hắn đủ sức để hóa giải bất kỳ khó khăn nào, giờ thì không được nữa rồi, chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến hắn hối hận cả đời.

Vào lúc mà Ngân Mị bay đến chỗ chiến hạm hình tam giác đó, Trương Dương trong thế đó không thể trụ được cơ thể đang thuận theo khí thế tăng mạnh khủng khiếp ở khoảng cách không đến 100 mét, sau lưng hắn, mặt đất nứt thành từng đường, từng đường khủng khiếp, người xem nhìn thấy mà giật mình….

Đại Hà không hề động đậy, nhưng trong ánh mắt của hắn biểu lộ sự ngạc nhiên cao độ, khả năng của Trương Dương vượt quá tưởng tượng của hắn, hắn cảm nhận được trong bầu không khí trong lành kia có áp lực của một luồng sức mạnh được hình thành.

Tốc độ càng lúc càng nhanh, khi mà Ngân Mị biến thành một luồng sáng bạc, thì thân thể Trương Dương cũng trở nên mơ mơ hồ hồ, giống như là một luồng khói xanh di chuyển trong không trung.

Đại Hà đột nhiên bất động.

Gần rồi.

Càng lúc càng gần hơn.

Khoảng cách 100m chỉ trong chớp mắt đã chỉ còn 20m, Ngân Mị trước Trương Dương, giữa không trung làm động tác xoay chuyển hoa mắt rồi đột nhiên ngoặt một cái 90 độ, rời xa Đại Hà, xoay một cái thật lớn đánh mạnh, hướng về phía phi thuyền tam giác, không biết là Ngân Mị cố ý hay là do một nguyên nhân nào khác, mà một Ngân Mị vốn tĩnh lặng khi tấn công lại mang theo âm thanh ầm ầm như sấm động vậy, tiếng động đó làm người khác khiếp sợ, vài phu khuân vác trên phi thuyền kinh ngạc mở to mắt nhìn theo hướng của Ngân Mị, nhưng đáng tiếc, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy một đường nét hư vô….

Đại Hà vẫn đứng im bất động, hắn không quan tâm đến Ngân Mị đang phóng đến từ phía sau hắn, mà đôi mắt tập trung toàn bộ tinh thần nhìn vào Trương Dương đang điên cuồng lao đến .

Đại Hà mặc dầu không hề động tĩnh, nhưng khí lực lại phát ra bừng bừng, nhưng lại không giống với sát khí lẫm liệt của Trương Dương ở chỗ, khí thế của Đại Hà có gì đó không giống với đại khí. Mặc dù không có được sự sắc bén của Trương Dương nhưng lại mang cho người khác cảm giác ngợp tràn trời đất.

Đó là sắc thái hoàng tộc của “Tiên Đạo Mạn Mạn”

Hình ảnh Đại Hà trong mắt Trương Dương to hơn, càng lúc càng gần lại….

Mười lăm mét!

Mười mét!

Trương Dương im lặng suy tính, bộ não của hắn đang vận động hết công suất. Tính toán mọi khả năng có thể xảy ra sau đòn công kích này.

Đột nhiên, đồng tử mắt của Trương Dương thu nhỏ lại thành một khe hẹp

Gần lại rồi!

Đại Hà đã cử động, thân hình đột nhiên vọt lên. Dường như cơ thể cũng lớn thêm mấy lần, tấm áo choàng cũng như kích động, giống như một thiên thần, tung một chưởng hướng tới Trương Dương.

Một áp lực long trời nhằm hướng Trương Dương mà phóng tới.

Trương Dương cũng không hề tránh né, lại còn tăng tốc độ, cơ thể phát ra một luồng hào quang. Hào quang này bao trùm lấy Trương Dương, nhìn từ xa thì giống như là một đạo hào quang lao đến Đại Hà với tốc độ chóng mặt.

Đây đúng là một đòn kinh thiên động địa.

Trương Dương đánh còn Đại Hà thì thủ thế!

Trương Dương đánh còn Đại Hà thì thủ thế!

“Bùm !”Một tiếng nổ vang lên, như tiếng bom nổ kinh động trời đất, chưởng lực của Đại Hà và thân thể Trương Dương vừa vặn đụng phải nhau.

“Rắc , rắc !”, mặt đất dưới chân Đại Hà phát ra một luồng âm thanh kinh động, vô số chưởng lực khiến lớp đất dày nứt vỡ ra, san sát nhau nhìn thấy mà giật mình.

Thân thể Đại Hà không chút sứt mẻ. Mà thân hình của Trương Dương lại như một ngôi sao băng bay ra xa

“!”

Thân thể của Trương Dương bay ra đến mấy chục mét, đập mạnh xuống mặt đất.

“Phì…” Trương Dương xoay người nửa quỳ trên mặt đất, bực bội nhổ ra một ngụm máu tươi. Đôi mắt trở nên đỏ ngầu, găm ánh nhìn gườm gườm lên người Đại Hà.

Giữa lúc mà Trương Dương bị Điện quang hỏa thạch đánh bay đi, Ngân Mị sau khi diệt được hai kỹ sư đã gặp phải sự cản trở của Vu Cơ.

Mặc dù hai tay Vu Cơ đều bị phế, nhưng Ngân Mị cũng không phải có thể chiến thắng được.Vu Cơ giống như một bức tường ngăn cản Ngân Mị hạ sát, cả phi thuyền này đều nằm trong phạm vi khống chế của Vu Cơ

Nhưng mà, hai tay Vu Cơ đã bị phế, muốn giết Ngân Mị rõ ràng là có chút lực bất tòng tâm, hơn nữa tốc độ của Ngân Mị làm cho cô ta đuổi theo cũng mệt mỏi….

Tính cách của Ngân Mị vốn không phải là người nhẫn nại, sau khi gặp phải sự cản trở của Vu Cơ thì lại càng trở nên nôn nóng, cơ thể nhỏ bé trong không trung biến hóa thành vô số các tia sáng, từng cái từng cái một lao đến mê hoặc Vu Cơ, nhưng đáng tiếc là giác quan thứ 6 của Vu Cơ rất mạnh, mỗi lần Ngân Mị muốn tấn công vào một mục tiêu nào thì cô ta cũng đủ thời gian chạy trước một bước rồi.

Tình hình cuộc giao chiến càng lúc càng nóng, Ngân Mị dường như cũng cuồng lên, âm thanh tấn công vang lên điên cuồng, bắt đầu một cuộc chiến tiêu hao sức lực với Vu Cơ….

Trong lúc Ngân Mị và Vu Cơ tiến vào trong chiến cứ, Trương Dương cũng từ tư thế nửa quỳ chầm chậm đứng lên, đôi mắt vốn đỏ ngầu giờ cũng đã trở lại sáng suốt, tinh anh, tốc độ hấp thu nhanh chóng của “Tiên Đạo Mạn Mạn” mạnh mẽ đã giúp hắn bổ sung lại năng lượng.

Vừa rồi là đấu một trận cương đối cương, Trương Dương đã ở vào thế hạ phong, võ thuật của hai người rõ ràng là vẫn cách nhau một khoảng cách rất xa, “Tiên Đạo Mạn Mạn” của Đại Hà có lực sát thương hơn rất nhiều.

Nhưng mà, Trương Dương cảm thấy vẫn có chỗ nào đó không đúng, cái cảm giác này cùng với sự hồi phục cơ thể của hắn càng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Đại Hà vẫn đứng ở phía trước phi thuyền tam giác đó, vững như một ngọn núi lớn.

Không đúng ở chỗ nào nhỉ?

Trương Dương rất tin tưởng vào giác quan thứ 6 của mình, nhưng trong thời gian ngắn ngủi này lại không cho phép hắn suy nghĩ, bởi vì, đòn công kích của Ngân Mị đã bị Vu Cơ chặn lại rồi, hắn muốn phá hủy phi thuyền này thì nhất định phải vượt qua được hàng rào cản Đại Hà này.

“Tiên Đạo Mạn Mạn ” đang cuồng cuồng thu thập năng lượng trên bầu trời.

Không khí càng lúc càng nặng nề hơn.

Đại Hà đưa ánh mắt sâu sắc gườm gườm nhìn Trương Dương, tựa hồ như hắn đang chờ đợi….

Tại sao?

Tại sao hắn không chủ động công kích?

Tại sao hắn không chủ động công kích?

Cho dù là kéo dài thời gian thì cũng có thể chủ động tấn công, võ lực của Đại Hà rõ ràng là lợi hại hơn hắn rất nhiều, căn bản đâu có cần kéo dài thời gian, tại sao chứ?

“Bùm”

“Bùm!” “Tiên Đạo Mạn Mạn ”cũng tăng vọt theo, trong không gian hình thành lên một hố đen hư vô, hố đen này lấy Trương Dương là vị trí trung tâm lan rộng ra theo hình vòng tròn phạm vi đến hàng ki lô mét…

Trong lúc cố gắng cho qua đi, bộ não của Trương Dương hoạt động không ngơi nghỉ, điên cuồng suy tính lý do tại sao Đại Hà không chủ động công kích, mà lại chọn cách phòng ngự như thế

Mơ hồ, Trương Dương cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng mà dường như không thể nắm bắt được trọng điểm là ở đâu.

Dẫu sao, bất luận thế nào, Trương Dương cũng sẽ cố toàn lực để phá hủy không cho phi thuyền tam giác kia có thể cất cánh. Chỉ cần Đại Hà chịu rời khỏi mặt đất đi vào trong hệ Ngân hà rộng lớn kia, thì cũng giống như rồng về với biển, đến khi Đại Hà quay trở lại, thì đó sẽ là đại họa của toàn nhân loại. Nhân loại trên khắp Trái đất này sẽ bị hắn quăng lên chiếc chiến xa của mình.

Đến lúc đó thì cho dù “Tiên Đạo Mạn Mạn” của Trương Dương có đạt được tới cảnh giới cao nhất, cũng chẳng có cách nào ngăn cản được bước chân của Đại Hà.

Không khí lại một lần nữa trở nên áp lực nặng nề, giống như chỉ cần một mồi lửa thì sẽ tạo thành một ngọn lửa thiêu đốt kinh hồn.

“Giết !”

Mái tóc của Trương Dương tung bay trong gió, hai chân đột nhiên đạp mạnh, cả cơ thể bay vút lên không trung, lao về phía Đại Hà với một tốc độ mà mắt thường không thể nhìn thấy được

Đại Hà vẫn yên tịnh bất động gườm gườm nhìn Trương Dương, trong ánh mắt lộ ra một tia lo lắng, nhưng mà, tia lo lắng đó lóe lên rồi biến mất, lập tức thay thế bằng ánh nhhến nụ cười dữ tợn.

Dẫu sao thì ánh nhìn lo lắng đó cũng đã bị Trương Dương bắt gặp.

Nếu như trên thế giới này còn có người thông minh hơn Trương Dương, thì cũng chỉ có tiểu hòa thượng, chỉ cần Trương Dương chịu động não mà thôi. Trương Dương có lối suy nghĩ kín kẽ, tuyệt đỉnh vô song. Bình thường, vì Trương Dương có võ lực tuyệt đối rồi nên đâm ra lơ là với trí tuệ của mình, chỉ thích dùng vũ lực để giải quyết vấn đề mà lại ít dùng đến mưu lược. Trí tuệ của Trương Dương chỉ đến khi nào thực sự bị truy sát thì mới hoàn toàn bộc lộc ra được.

Trong lúc Trương Dương đánh về phía Đại Hà, ánh sáng sót lại vẫn nhìn thấy Vu Cơ đang chơi trò mào đuổi chuột với Ngân Mị, Vu Cơ dường như cảm giác ứng phó đã có chút mệt mỏi, Ngân Mị liền dựa vào tốc độ tăng nhanh, cho dù là cô ta có thể đoán trước được phương hướng và mục tiêu tấn công của Ngân Mị, muốn ngăn cản thì cũng phải mất lượng sức lực như thế, hơn nữa, Ngân Mị dường như cũng đã cảm nhận được thế thượng phong của mình, tốc độ càng lúc càng nhanh hơn, phạm vi xung quanh phi thuyền đều huyền ảo một màu sáng bạc của cơ thể hắn.

Trương Dương ánh mắt sáng ngời, khí thế càng lúc càng phát ra uy mãnh, phía sau lưng chân khí nổi cuồn cuộn mang theo tất cả lá cây bay lên thành một con rồng dài bao trùm hướng về phía Đại Hà….

“Giết”

“Giết”

Chiến ý của Đại Hà bỗng dưng cũng lên cao hừng hực, sau khi cả hai cùng thét lên, thân thể to lớn của Đại Hà đã chủ động ra đòn….

“Bùm !”

“Bùm!”

“Bùm !” Tiếng va chạm kinh động của cơ thể trên không trung, mặt đất chấn động, bầu trời cũng đổi sắc, âm thanh của tiếng nổ đinh tai nhức óc, dường như đã đến ngày tận thế, đám kỹ sư kinh ngạc trợn tròn mắt há hốc, thần người ra mà nhìn bóng người va chạm trên không trung….

“!” Sau một trận đối đầu kịch triến không hề thích thú gì,Trương Dương cuối cùng cũng không thể địch lại với thân hình to lớn của Đại Hà mà lại bị lẳng ra xa trên không rồi đập ngã thật mạnh lên trên nền đất.

“!” Sau một trận đối đầu kịch triến không hề thích thú gì,Trương Dương cuối cùng cũng không thể địch lại với thân hình to lớn của Đại Hà mà lại bị lẳng ra xa trên không rồi đập ngã thật mạnh lên trên nền đất.

“Phì….”

Trương Dương lộn mười mấy vòng liên tục trên mặt đất rồi mới có thể trụ vững người lại, quỳ trên mặt đất tức tối phun ra vài bụm máu màu vàng chói mắt

Trương Dương có cảm giác như lục phủ ngũ tạng trong cơ thể mình bị lộn tung lên, kinh mạch toàn thân dường như bùng nổ, vừa rồi mới bị Đại Hà giáng cho một đòn trọng thương, sức lực trong thân thể bỗng nhiên biến mất, thành ra một cơ thể yếu ớt.

Lau máu ở khóe miệng, ánh mắt của Trương Dương dừng lại trên người của Đại Hà, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng vui sướng.

Đại Hà cũng đã bị thương!

Trương Dương tin chắc rằng Đại Hà cũng đã bị thương.

Bởi vì, Trương Dương nhìn thấy cơ thể của Đại Hà dưới lớp áo choàng đang run nhè nhẹ, đây không phải là do gió thổi khiến áo choàng lay động, mà rõ ràng là hai chân Đại Hà đang run rẩy, mặc dù Đại Hà vẫn đứng vững như núi nhưng cái run rẩy kia thì không thể nào là giả được.

Tại sao Đại Hà lại có biểu hiện như vậy?

Mặc dù khoảng cách về võ thuật giữa hai người vẫn còn một hố sâu khoảng cách, nhưng mà Trương Dương cũng đã liên tục đối đầu với Đại Hà mấy chiêu rồi, biểu hiện này rõ ràng là không bình thường ….

Trong lúc Trương Dương và Đại Hà đang long tranh hổ đấu, thì bên lề của một vùng không gian khác là hàng loạt chiến hạm, cuồn cuộn như mây vần vũ kéo dài đến hàng ngàn km, đây chính là một trận hình tấn công.

Tại chiến hạm điều khiển dài hàng chục km kia, một người trung niên tóc dài người mặt tĩnh lặng nhìn lên màn hình bản đồ sao rộng lớn, sau lưng ông ta là hàng chục đại hán mặc giáp trụ.

Bầu không khí lực nặng nề, mười mấy đại hán vẻ mặt đều căng thẳng nhìn vào trận tinh đồ rộng lớn đó không dám thốt ra một lời.

Thời gian trôi đi vùn vụt..

Trừ nhân vật trung niên tóc dài từ đầu đến giờ vẫn đứng thẳng như bình thường, còn lại mười mấy vị đại hán đều bắt đầu cử động, ánh mắt của tất cả đều nhìn vào đại hán trọc đầu ấy.

“Tướng quân, thật sự phải mạo hiểm thế sao?” Người đầu trọc đưa mắt dò xét mọi người một lượt, do dự một hồi rồi cuối cùng cũng tiến lên một bước, đứng sau lưng nhân vật tóc dài cung kính nói.

Người trung niên tóc dài vẫn không cử động. Đôi mắt ánh lên một cái nhìn sâu sắc lên bức màn tinh đồ, ở giữa tinh đồ đó, có một vùng xoáy đen, vùng xoáy đó đen đến mức làm cho người ta say lòng. Đen đến mức giống như một cái hồ sâu không đáy, đen đến mức giống như một hang động không hề có bất kỳ sự sống nào

Xung quanh khu vực vòng xoáy đó là hàng ngàn chiến thuyền nhỏ, các chiến thuyền đó rậm rạp ken đặc bầu trời đêm.

Mục tiêu của chúng chính là vòng xoáy sâu không tính được kia.

Chiến hạm này tiếp theo chiến hạm kia không nhập vào trong vùng xoáy kia, những chiến hạm bị nuốt chửng cũng không làm cho màu đen tĩnh lặng đó xao động một chút nào hết, giống như giọt nước rơi xuống mặt biển lớn. Không một tiếng động…



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận