Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


-Alo-Thằng ranh, biết anh mày là ai rồi chứ?


-Ray ! thì ra là mày…..mày chưa chết sao!?????????????


-Sao tao có thể chết nhanh như thế được, tao phải sống để gặp mày chứ! Có người mày cần gặp đấy thằng ranh.


Nói rồi hắn cầm chiếc điện thoại đưa ra phía Tiểu Mi quát lớn:


-Nói đi! Nói cho nó biết mày đang được tụi này chăm sóc đi! Ha ha.


-Anh…hưc…anh…Pi…hưc………….


-Mày đang ở đâu!??????????????????- Hạo Kì gào lên.


-Được thôi ! trong vòng 15 phút nũa đến khu nghỉ mát bên bờ biển đi. Khu SECRET.-…………………Tút tút


Hắn mỉm cười tà mị rồi bước về phía cô.


-Ta sắp có kịch hay để xem rồi!!!????????????


Trong đầu Hạo Kì lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Cứu sống Tiểu Mi! Anh vội đến tay chân bấn loạn không biết làm gì……….Chạy thẳng ra bãi đậu xe, anh gấp gáp đạp phanh nhấn ga lao về phía công trình xây dựng khu nghỉ mát bên bờ biển………..khu nghỉ mát đó vốn của tập đoàn nhà anh và quản gia Kim là người biết rõ về nó nhất.Bíp!


-Chú Kim! Thằng Ray bắt cóc Tiểu Mi rồi, chú nói cho cháu biết cấu trúc thiết kế của khu nghỉ mát bên bờ biển đi.Khu SECRET đang đình công vì mùa đông này ấy


-Ở đó, vào cổng sẽ chia thành 7 khu: hồ bơi, khu nghỉ dưỡng, khu vui chơi….Các lối cầu thang lên xuống bố trí mép phải mỗi khu thi công. Khu hồ bơi nằm gần trung tâm, đang đào rất nguy hiểm………………Đặc biệt phía bên trái hướng ra bờ biển, mặt phía Đông là vách đá vực chưa được xây bao lại. Gần đó sẽ có một nhà kho chứa vật liệu xây dựng,rất rộng. Đấy là nơi có khả năng nhốt Tiểu Mi nhất. Cửa sau nhà kho nối ra công trình phụ. Nhưng thiếu gia, cậu nghe tôi này, tôi sẽ đến ngay, cậu đừng manh động! Bọn chúng chưa làm gì được cô ấy đâu, bây giờ nghe tôi. Ngăn tủ bên trái gần máy định vị đường đi, mở ra. Thiếu gia thấy súng chứ? Tôi đã bỏ đạn vào lúc chiều, 12 viên. Tôi biết cậu bắn súng rất chuẩn nhưng đừng nổ súng nếu không cần thiết.


-Cảm ơn chú, con thấy rồiCạch ! Tút…tút….


Khu công trình nghỉ mát đồ sộ đang thi công dần hiện ra bên bờ biển Mùa Đông. Hạo Kì dắt súng vào đi quần cẩn thận xuống xe quan sát…….Anh đi theo chỉ dẫn của chú Kim lần lượt đi kiểm tra từng khu. Đúng là hồ bơi không có người canh, từ hồ bơi thông qua lối công trình phụ ngày càng nhiều bọn “ chó giữ nhà”. Nhờ chú Kim đã chỉ sẵn cho vài lối đi an toàn mà Hạo Kì trót lọt áp sát nhà kho.Áp người sát vách tường nhìn qua khe cửa, anh mở bừng mắt khi thấy thân hình nhỏ bé gục ở góc. Áo cô dính máu…MÁU? Mái tóc màu chocolate hơi đỏ hồng vùng gần trán. Cơn giận giữ bốc lên như thiêu đốt lí trí, anh nghiến răng quan sát, xung quanh Tiểu Mi không có người! Chúng không sợ cô chạy sao? Hay đây là cái bẫy? Mặc kệ bẫy thú bẫy người hay bẫy cái quỷ gì, đợi nữa chắc anh phát điên!Đẩy cửa vào chạy thẳng tới chỗ cô, Hạo Kì lo lắng lay vai Tiểu Mi.


-Tiểu Mi! Tiểu Mi! tỉnh lại đii


Tiểu MI lờ mờ mở mắt nhìn thấy Hạo Kì cô ôm chầm lấy anh

Tiểu MI lờ mờ mở mắt nhìn thấy Hạo Kì cô ôm chầm lấy anh


-Hạo Kì? Là anh? Là anh thật sao? Hu hu ….em sợ lắm, rất sợ…cuối cùng anh cũng tới rồi


Hạo Kì ôm cô vào lòng khẽ hỏi cô có bị thương không .cô nhịn đau chấn an Hạo Kì, nhưng sau chiếc áo khoác là viên đạn dày găm sâu vào tay Tiểu Mi


.-Bọn chúng vừa ra ngoài bảo gọi cho ai đó, em bị ngất nên chúng hơi mất đề phòng


-Theo anh! Chúng ta trốn. Em đi được chứ?- Hạo Kì liếc nhanh xung quanh , chỉ có cửa ra phía vực biển là có thể đi. Hôn lên trán cô cái hôn xót xa, giọng anh trầm nghẽn lại


- Em phải ráng chịu đựng, em làm được chứ?”


-Được- Tiểu Mi cười yếu ớt trả lời


Vừa ra ngoài Hạo Kì vừa hỏi


-Có bao nhiêu tên


-Tầm 12- 13 nhưng canh chừng em chỉ có 5 tên và 1 ngã thủ lĩnh


12 viên đạn xem ra không đủ rồi, Hạo Kì thở dài trong lòng…Đoàng ! Tiếng súng nổ chấn động khắp khu nhà, viên đạn sượt qua áo Hạo Kì. Cả hai đứng tim quay lạiBị phát hiện rồi…Hạo Kì vội chắn trước Tiểu Mi, mặt cô xanh mét vì kinh hoàng, linh cảm chẳng lành…Cô sắp xảy ra chuyện gì? Sẽ phải xa Hạo Kì một lần nữa sao…Phía sau có 3 tên gần cửa cũng bắt đầu rút súngĐoàng! Đoàng! Đoàng!3 phát bắn dứt khoát, đường đạn sắc bén chính xác hạ gục ba tên. Hạo Kì kéo Tiểu Mi chạy xa khỏi khu nhà kho, 4 phía đều có người…Chỉ cần gắng trụ 15 phút nữa quản gia Kim sẽ tới, không thể sao?Tiếng súng thu hút bọn tay chân đổ xô lại phía vực biển. Còn 9 tênGió gào giữ dội, ào ạt thổi thốc từng đợt cuốn cát bụi bay mù trời. Màn đêm nặng nề phủ trùm cảnh vật, lúc nãy vì 3 tên đứng cạnh cửa nhà kho có ánh sáng nên mới bắn trúng. Giờ tối quá làm thế nào đây…Có ánh đèn pin!Đoàng!Thêm 1 tên gục ngã. Còn 7 viên đạn…Lập lòe!


Đoàng!Lại ánh sáng quét qua, Hạo Kì ôm Tiểu Mi lăn ra cát. Suýt chết! Anh lật người nổ thêm phát súng


Đoàng! Tiêu đời bọn khốn!Dường như nhận ra Hạo Kì là một tay thiện xạ “ khó nuốt”, 7 tên còn lại cũng bắt đầu toan tính, chúng núp sau tường và nhá ánh đèn pin.


Đoàng! Viên đạn lạc trong không trung.Chỉ còn 5 viên cùng hơn 7 tên nữa.Xột xoạt…


Đoàng ! đoàng! Đoàng!Đang khuyên Tiểu Mi lại nghe tiếng bước chân người đến. Hạo Kì vội bắn, chính xác 3 tên gục. Cảm thấy đạn không còn đủ để bảo vệ hai người nữa, mắt cũng đã quen dần với bóng tối, anh kéo Tiểu Mi sang một góc.Rầm rập! xột xoạt, những tiếng bước chân lại tới gần, rõ lắm rồi.Chưa kịp định thần, Hạo Kì đã biến mất. Tiểu Mi hoảng loạn khi có một tên bất chợt bổ nhào ra.


Vút! Xoạt!Rầm!Bốp!


Đai đen nhất đẳng Judo cuối cùng cũng phát huy hiệu lực. Nhờ định hình và chuẩn bị sẵn trong bóng tối Hạo Kì nhanh chóng hạ gục được 3 tên. Anh cố gắng quật mạnh và dùng chiêu độc khiến đối phương phải gãy xương hoặc gãy cổ, đây là chiêu thức cấm trong Judo nhưng anh vẫn cố học, không ngờ lại hữu dụng như thế.Đoàng! Đoàng! Đoàng!Tên Ray nhắm vào đám hỗn đảng bắn xối xả…Đau! Cảm giác thứ chất lỏng ấm nỏng chảy ra từ tay ào Hạo Kì, anh bị trúng đạn vùng gần lá lách. Tuy không chết nhưng mất máu nhiều trước sau gì cũng chết.Hự! Bịch!Xoạt! Xoẹt! Anh lao về phía tên Ray, đấm đá. Tên Ray cũng không vừa, tuy gạt được súng của đối phương và đá văng xa tít tắp nhưng Hạo Kì bị bầm dập không kém…

Đai đen nhất đẳng Judo cuối cùng cũng phát huy hiệu lực. Nhờ định hình và chuẩn bị sẵn trong bóng tối Hạo Kì nhanh chóng hạ gục được 3 tên. Anh cố gắng quật mạnh và dùng chiêu độc khiến đối phương phải gãy xương hoặc gãy cổ, đây là chiêu thức cấm trong Judo nhưng anh vẫn cố học, không ngờ lại hữu dụng như thế.Đoàng! Đoàng! Đoàng!Tên Ray nhắm vào đám hỗn đảng bắn xối xả…Đau! Cảm giác thứ chất lỏng ấm nỏng chảy ra từ tay ào Hạo Kì, anh bị trúng đạn vùng gần lá lách. Tuy không chết nhưng mất máu nhiều trước sau gì cũng chết.Hự! Bịch!Xoạt! Xoẹt! Anh lao về phía tên Ray, đấm đá. Tên Ray cũng không vừa, tuy gạt được súng của đối phương và đá văng xa tít tắp nhưng Hạo Kì bị bầm dập không kém…


-HẠO KÌ!!! Anh không sao chứ…


-Mau…mau chạy đi, chú Kim sắp tới rồi. Anh sẽ giữ hắn


Bốp!


-Mẹ kiếp trúng đạn còn to mồm- Ray đấm vào bụng anh. Đau đến ngất điAnh ngã quỵ, tên Ray nhìn anh rồi cười sặc sụa, nụ cười của hắn nghe sao mà ớn lạnh.


-Hạo Kì à! tỉnh dậy đi anh, anh không sao phải không?...hu hu…- Tiểu Mi lê người đến bên Hạo Kì, tiếng nấc đứt quãng biến thành nức nởTừng giọt nước mắt của cô rơi xuống ướt đẫm mắt anh.


-Đừng khóc! Anh không sao


Bốp


Tên Ray hất Tiểu Mi ra khỏi Hạo Kì


.-Mùi mẫn quá, bi đát quá…để tao cho chúng mày hạnh phúc mãi mãi về sau, đừng trách tao………….


-T…iê..u…Mi…- tiếng gọi thều thào phát ra một cách khó nhọc. Tiểu Mi giật mình như vừa chết đi sống lại, cô bủn rủn đến ngã khụy. Trong màn đêm dày đặc, bóng đen bò trên mặt cát lao lại trông đến thê thảm…Trước mặt cô, bàn tay yếu ớt cố bám giữ ghề đá. Anh chưa rơi xuống, ơn trời! Nhưng lơ lửng trên không thế này cũng không khá hơn là mấy


-Em kéo anh lên- Tiểu Mi mừng rỡ đổ người ra ngoài mép vực 1 tay bám nền giữ cơ thể không bị tuột xuống 1 tay bắt lấy bả vai Hạo Kì. Anh dùng sức, chân cố đạp vào vách đá nhưng trơn trượt! Bụng đau quặn khi dùng sức gồng người lên


.-Á…Hm…ư- tiếng Tiểu Mi cắn răng nhịn rên.Tách !Thứ gì đó…ấm nóng, sền sệt tanh nồng chảy dọc theo tay nhỏ xuống mặt Hạo Kì. Gì vậy?Không phải máu của anh! Ngẩng đầu lên anh mới phát hiện ra tay phải cô ướt đẫm, máu liên tục tóe ra. Tiểu Mi trúng đạn khi nào?


-Tiểu Mi? Em…trúng đạn? - Anh ngạc nhiên


-Hm…Không sao, em kéo anh lên- cô gồng thật mạnh, đầu đạn ghim sâu hơn vào xương, phản xạ tự nhiên của cơ thể là các bó cơ tê liệt hoàn toàn mất sức…


-Tiểu Mi…Nghe anh nói! Người của anh sắp tới rồi, chân em không bị thương mau chạy đi gọi họ! Anh sẽ cố bám trụ, nhanh đi- Hạo Kì lo lắng gấp gáp nói


.-KHÔNG ĐƯỢC! Hạo Kì đừng bắt em bỏ anh lại, chúng mình chỉ vừa mới gặp lại nhau, em còn rất nhiều điều muốn nói với anh, đừng bắt em bỏ anh lại hu hu.

.-KHÔNG ĐƯỢC! Hạo Kì đừng bắt em bỏ anh lại, chúng mình chỉ vừa mới gặp lại nhau, em còn rất nhiều điều muốn nói với anh, đừng bắt em bỏ anh lại hu hu.


-Đi nhanh! Nếu em không đi, anh sẽ buông tay


-ĐỪNG! Hạo Kì đừng buông! Van anh hu hu….- Cô vừa nói vừa khóc . Tiếng khóc như xé nát mọi thứ . -Vậy nghe anh! Chú Kim tới rồi, mau gọi họ tới đây! A nh sẽ bám đợi, 1 phút thôi! Em đi đi, nhanh . E muốn anh chết sao ?


-KHÔNG PHẢI VẬY! Em đi, được! Hu hu… 1 phút thôi, anh phải đợi. Tuyệt đối đừng buông tay…Hu hu…


-Anh hứa-


Tiểu Mi sợ hãi tuyệt vọng thả cổ tay Hạo Kì ra, cô lao như điên trong màn đêm“ CỨU CHÚNG TÔI VỚI! CHÚNG TÔI Ở ĐÂY NÀY, CHÚ KIM, QUẢN GIA KIM, MAU ĐẾN ĐÂY!...”Còn lại Hạo Kì, ngay bên dưới là mênh mông nước, từng cơn sóng giữ ập đến ầm ầm như muốn nuốt chửng mọi thứ nó đi qua. Gió rét. Vết thương. Máu. Bàn tay bám ghề đá cũng run dần, anh cảm giác xung quanh điên đảo, mất máu đến xây xẩm. Vết thương như bị đóng băng bởi cái lạnh tê táiAnh yếu quá rồi, đau mỏi rã rời!Bàn tay trượt xuống…


5 ngón


.4 ngón


3 ngón…Bấu đến bật máu


2 ngón


Rồi 1 ngón


ÙM!


Khi Tiểu Mi cùng quản gia Kim lao lại cũng là lúc Hạo Kì hoàn toàn tuột tay.Quản gia Kim điếng hồn chụp Tiểu Mi lại khi cô chồm người ra ngoài vực gần như lao xuống theo.Thứ cô vớ được…Không khí! Chỉ có không khí…Anh thật sự rơi xuống….Ông trời có công bằng sao? Cái gì mà người tốt sẽ gặp lành?


-HẠO KÌIIIIIIIIIIIII! HU HU…tiếng gào thét thê lương đến khản cổ. Mảnh đạn trên tay cô ngày càng ghim sâu hơn…Máu cô làm cát cũng nhuốm đỏ màu phân li tử biệt…


-TẠI SAO? ANH LỪA EM…HU HU…ANH BẢO SẼ ĐỢI…HU HU ĐỒ TỒI TỆ…LÚC NÀO ANH CŨNG DỐI EM 10 NĂM TRƯỚC CŨNG THẾ, BÂY GIỜ CŨNG VẬY………….


.Qúa khứ hiện tại đan xen… Gió gào, sóng gầm dội cũng không thể át đi tiếng gào khóc oán trách như xé tan màn đêm!RẬP! Cô đổ xụp trên cát, bất tỉnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...