Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


ThanhTùng lao đi tìm Tiểu Mi. Trong lòng hoang mang cực độ. Cô có thể đi đâu được chứ,cầu mong không có chuyện gì xảy ra với cô.Tiếngchuông điện thoại reo. Là số của mẹ anh


.-Alô!!!-ThanhTùng hả con! Mẹ đi du lịch vài ngày cùng bác Hoàng Oanh, con ở nhà tự lo liệunhé, có việc gì thì kêu con Mi nó làm cho là được rồi!


- Dạ, mẹ!!!


-Đượcrồi mẹ đi nha con!!! À mà con Mi nó vừa gọi điện cho mẹ kêu tối nay nó ngủ nhàbạn đó, con không cần chờ nó về đâu.


-Mi…Mi gọi lúc nào hả mẹ!???


-10phút trước, nhưng! không phải nó nói, nhỏ bạn nó nói nên mẹ cũng không để ý,thôi nha con…


ThanhTùng chạy đi thật nhanh, trong vô thức anh cũng không biết mình đang đi đâu và sẽ làm gì tiếp theo. Vì khi anh bấm điện thoại cho cô thì chỉ còn nhận được những tiếng…tút…dài trong vô vọng


Đêm hôm đó trời mưa tầm tã, dữ dội hơn bình thường, sấm sét ầm ĩ vang rền cả đất trời. Mọi thứ xung quanh nhạt nhòa trong mưa. Trên sân thượng trường Lĩnh Nam , một bóng hình nhỏ bé ngập chìm trong màn mưa, mưa hòa trộn với…vị tanh của máu. Và sẽ có một ngày mưa,máu và nước mắt hòa lẫn vào nhau


11:PM


ThanhTùng vẫn tiếp tục lao xe trên con đường cô hay đi, những nơi cô thường đến.Nhưng không tìm thấy cô. Có gọi điện thì cũng vẫn chỉ nhận được tín hiệu máy bận hoặc không liên lạc được.Như bấn loạn anh ném thẳng chiếc điện thoại xuống đất, mồ hôi trên mặt nhễ nhại. Chiếc xe của anh lao trên đường với tốc độ khủng khiếp, ước chừng nó có thể va vào bất cứ chiếc xe nào khác đang chạy ngược chiều.


Ởnhà Hạo Kì:


HạoKì đang ngồi trong phòng, anh ngước mắt ra ngoài cửa sổ trời vẫn mưa tầm tã,anh ghét mưa, không biết tại sao chỉ đơn giản là ghét. Rồi anh nghĩ đến cô, bực mình! Tại sao lúc nào cô cũng làm anh bực mình thế! Cô là cái gì chứ, sao anh lại phải lo nghĩ vẩn vơ vậy?. Nhưng hình như hôm nay cô rất đau lòng! Anh thấy rõ sự oán hận trong ánh mắt khi cô nhìn anh. Có cái gì đó khiến anh day dứt, mà đúng ra cô cũng đâu làm gì anh, cũng chẳng là gì của anh cả! vậy mà sao! Anh không muốn nhìn thấy cô đi cạnh Thanh Tùng…


-Anh đang nghĩ gì vậy – Thúy Vân ôm anh từ đằng sau, anh mỉm cười quay lại rồi lại nghe tiếng ả nũng nịu - Con nhóc hồi sáng….ghét…


-Ghen à! Sợ anh bỏ em theo nó sao?


-Anh dám à?-


- Không dám cũng không nỡ.


Rồi anh bước dần về phía ả. Từng âm thanh mút lưỡi vang lên đều đều, trong căn phòng của ái tình của nhục dục.


***


Sáng hôm sau


ThanhTùng lê bước tới trường, gương mặt anh phờ phạc mí mắt thâm quầng, cả đêm qua anh đã không ngủ. Tới lớp học của cô, anh chỉ nhìn thấy một cái bàn trống vẳng và những cái lắc đầu đầy khó hiểu của những người bạn cùng lớp với cô.


Bỗng anh giật mình khi nghe thấy những tiếng hét khiếp đảm được phát ra từ tầng thượng của trường


Cả trường lại được phen nháo nhào đổ xô lên sân thượng. Dạo này trường Lĩnh Nam gặp toàn phải những chuyện lạ lùng, nào thì King và Queen của trường cãi nhau, rồi Queen bỏ đi Mỹ, King ở lại rồi quen biết với một con nhỏ nghèo kiết xác.Rồi sự xuất hiện bất ngờ của bà Hoàng Oanh phu nhân chủ tịch tập đoàn Venus và đến hôm nay thì…


Họ nhìn thấy cô trong tình trạng sốt rất cao, quần áo lấm lem, tay chân bê bết máu


.- Ở đây có chuyện gì mà ồn quá vậy . Một giọng nói cất lên khiến mọi người giật tỉnh, quay lại …. Thì ra là King và Queen của trường, bọn họ tới đây làm gì nhỉ?


-Anh à! Cô ấy bị sao vậy – vừa nói Thúy Vân vừa mở to đôi mắt rồi chớp chớp, nhìn anh giả vờ sợ sệt ( đúng là con khốn).


-Sao phải ồn ào quá vậy, đưa cô ta đến bệnh viện đi- giọng Hạo Kì lạnh lùng


Tất thảy học sinh trong trường tiến lại gần phía Tiểu Mi…im lặng…nhìn nhau….rồi im lặng…muốn giúp, nhưng! không đủ can đảm. Bởi giúp cô bây giờ là đã ngang nhiên qua mặt của Hồ Thúy Vân


Rồi Thanh Tùng xuất hiện anh bước tới chỗ cô, đám người xung quanh tản dần đi nơi khác. Anh nhẹ nhàng đỡ cô dậy rồi đưa cô đến bệnh viện


Tiểu Mi mở mắt tỉnh dậy, cô như vừa tỉnh sau một giấc ngủ dài. Đau, đau quá, khắp người cô đau ê ẩm, nhức nhối. Cô nằm vật xuống giường. Vai cô nhói đau....chỉ đụng nhẹ vào vai cũng khiến cô đau điếng rồi.


-Em tỉnh rồi hả? Thấy trong người thế nào!-Anh tiến đến bên cô, nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Là anh thật sao? Có phải cô bệnh nặng tới nỗi mê sảng rồi không?


-Anh,anh……..anh


-Anh,anh cái gì? Đã bảo là không được bệnh rồi mà, sao cứ làm người khác lo hoài thế!


-AnhPi!... Là anh thật sao?!!!


-Có lạnh không?


-Uhm…………..


-Lạiđây.


Cônằm trong vòng tay anh, anh ôm cô thật chặt. Hãy nói với cô rằng, anh sẽ không bao giờ rời xa cô.


-Anh à, lưng anh ấm quá!!!!!!!!!!!!!


ThanhTùng mỉm cười, cô ngủ gục trên vai anh , cô đang mơ gì mà mỉm cười vậy nhỉ?Anh nhìn cô rồi chợt thấy lòng xót xa.Anh khẽ ôm cô, cô thật nhỏ bé trong vòng tay anh, anh sẽ ôm cô thật chặt, sẽ không bao giờ buông tay ra………………….


-Embiết anh yêu em từ khi nào không! Ngay từ lần đầu gặp em anh đã yêu em rồi


Flasback



“ anh biết đánh đànpiano không?”


Đó là câu đầu tiênTiểu Mi nói với Thanh Tùng khi cả hai gặp nhau. Đó là một buổi chiều thu, nắng vàng nhạt chiếu qua khung cửa sổ, gió nhẹ nhàng lay động những cành cây ngoàivườn, anh đang ngồi trong phòng,mải miết nhìn hai con mèo đang vờn nhau ngoàisân mà không biết có người bước vào phòng. Tiếng nói trong trẻo cất lên, anh mớigiật mình quay lại. Đó là một cô bé tóc nâu, mà thoạt đầu anh cứ nghĩ đó là mộtbúp bê sứ vì cô bé rất xinh. Cô mặc bộ đầm màu trắng với những bông hoa tím nhỏli ti, tôn lên làn da trắng mịn, dưới ánh nắng chiều, cô đẹp như một nhân vậtnào đó trong truyện manga mà anh đã từng đọc.


Anh đã gặp cô mộtvài lần trước đó, ba của anh là đối tác thân thiết với nhà họ Hà. Một vài lầnanh được dẫn sang nhà cô hay những khi nhà anh có tiệc, cô cũng hay sang đây. Ấntượng đầu tiên khi anh nhìn thấy cô là cô có một đôi mắt rất buồn, cô khôngthích chơi đùa với những đứa trẻ khác, anh thấy cô luôn ngồi lặng lẽ một mình ởmột góc nào đó. Có những đứa bé tới nói chuyện, và rủ cô chơi cùng nhưng cô chỉlắc đầu hờ hững và lại đi tìm một nơi yên tĩnh khác không bị ai quấy rầy.


Chỉ với một cáibánh, một viên kẹo hay chỉ đơn giản là thấy thích nhau, hai đứa trẻ có thể trởthành bạn thân. Tiểu Mi và Thanh Tùng cũng vậy, kể từ ngày hôm đó, Mi đến vàonhững buổi chiều, hai người cùng học với cô giáo dạy đàn. Cô không thích ồn ào,anh biết điều đó, khi chỉ có hai đứa, anh rủ cô cùng đọc truyện tranh, không ainói gì nhiều.


Mọi thứ có thể sẽchỉ diễn ra như vậy….nhưng! mùa đông năm Mi 13 tuổi gia đình cô đột ngột phá sản,mất dần mất mòn và mất đi những người yêu thương nhất đã dày vò Tiểu Mi cô đã từngrơi vào trạng thái trầm cảm trong một thời gian dài, và chính Thanh Tùng đãgiúp cô đứng dậy sau tất cả những gì cô đã trải qua. Và cuối cùng cô đã đượcvào học ở trường Lĩnh Nam, ngôi trường mà cô hằng mong ước. Cuối cùng chínhngôi trường này,lại châm ngòi cho mối bất hạnh của cô.


End Flasback


Tạitrường Lĩnh Nam


HạoKì rảo bước nhanh trên hành lang tầng 4, chợt đôi chân anh khựng lại trước cánhcửa sân thượng. Đôi chân anh bước tới cánh cửa, và rồi


Cạch!-cánh cửa bật ra


Anh từ từ bước vào, trầm ngâm. Có chút buồn, day dứt và…đau lòng….


HạoKì povs’: Không biết cô ấy có làm sao không? Tại sao trên đời này lại có ngườingốc nghếch như cô ấy thế không biết- end Hạo Kì povs’.


Anhquay người lại và định đi xuống, chợt mắt anh sáng lên. Có cái gì lấp loáng dưới đất. Anh cúi người xuống và nhặt nó lên.


Đưa“ vật thể lạ” lên ngắm nghía hồi lâu bỗng dưng đầu óc anh quay cuồng.


Đó là một sợi dây chuyền


Sợi dây chuyền có mặt tượng là hình ngôi sao………..


Anh bắt đầu toát mồ hôi hột. Cho dù trí nhớ của anh có không tốt lắm nhưng anh hoàn toàn có thể chắc chắn rằng, đây chính là sợi dây chuyền mà 10 năm trước chính anh đã tặng và đeo nó người con gái mà anh yêu thương nhất….nó thuộc về con người mà mãi mãi về sau này trong mỗi giấc mơ của anh luôn có mặt người ấy, TiểuMi…………………………..


Hạo Kì thẫn thờ bước từng bước, chẳng biết bây giờ anh định đi đâu nữa. Khuôn mặt anh vô hồn cứ lững thững bước đi, bước đi và đến hành lang phía tây.


-Thiếugia!!! Cậu đi đâu vậy– quản gia Kim giọng nói hốt hoảng.


Anh giật mình quay lại, đôi mắt anh vô hồn nhìn ông quản gia, giọng anh run run


-Chú…chú Kim! Cháu phải làm gì bây giờ? Cháu phải làm gì bây giờ???????????


-Thiếu gia!???


Anhbật khóc, khóc rồi không ngừng gọi tên cô, nói xin lỗi cô. Anh khóc, khóc vì nghĩ đến cô hay là nghĩ đến bản thân anh. Duyên phận sao mà oan nghiệt thế!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Chap7:


Tại nhà Thanh Tùng:


- Nèở ở ngay, em còn yếu lắm đấy.- tiếngThanh Tùng gào lên.


-Nè em đi học nhờ học bổng của trường chứ đâu phải như anh.


-Anh đã bảo ở nhà là ở nhà, không đi đâu hết


Sau một hồi mè nheo cuối cùng anh đành phải chịu thua trước đôi mắt to tròn ngấn nước của cô.


-HuyềnMi!


-Dạ!


-Uhm !tối nay chính là buổi party kỉ niệm 50 năm thành lập trường đấy, em có đi không?!!!


-Uhm! không anh ạ.


-Tại sao?


-Chỉ là em không muốn.


-Cho phép anh tối nay được đi cùng em nhé?


-Uhm! Nhưng em............


-Không nhưng nhị gì hết. Tối nay anh sẽ đi cùng em. Còn bây giờ ta tới trường nào


Lúc đó tại tập đoàn Venus


Trong phòng tổng giám đốc nơi bà Hoàng Oanh đang ngồi yên vị trên bàn làm việc, xem và kí kết các hợp đồng liên quan đến tập đoàn.


-Thưabà! Cậu Hạo Kì muốn gặp bà, bà đồng ý gặp cậu chứ ạ


-Được rồi, cho nó vào đi


Rầm!!!


Cánhcửa phòng mở tung ra, Hạo Kì bước vào, đôi mắt anh như bị bao phủ bởi tà khí, lạnh đến ghê người.


-Cóchuyện gì sao!???


-Mẹ…!???


Bà Hoàng Oanh nhớn mày lên như muốn hỏi Hạo Kì muốn nói gì?


-Nói cho con biết đi! Tiểu Mi còn sống đúng không?


-Mi!???Mi là ai!???


-Mẹ đừng như vậy nữa!??? nói cho con biết đi!!!


-……………………….


-Nóigì đi chứ? Lừa dối bao năm nay chưa đủ sao.


- Ta không hiểu ý của con ?


-TiểuMi của con….mẹ nói đi chứ?


-Hạo Kì ơi là Hạo Kì, con bình tĩnh lại đi, con đừng làm mẹ sợ. Con bé mất đã được mười năm rồi, con tỉnh lại đi, chấp nhận sự thật đi con, hãy quên nó đi – bà Oanh đau đớn nhìn đứa con đáng thương của mình.


Nghe tới đây Hạo Kì bất chợt cười lớn, nụ cười nghe sao mà chua chát.


- Đừng nói nữa, bà đóng kịch giỏi lắm, bà tạo ra một kịch bản hoàn hảo quá, còn tôi như một thằng ngu………..tất cả những đau khổ của tôi đều là do bà gây ra.- Hạo Kì gào lên.


-HạoKì à! Tất cả những gì mẹ làm chỉ là muốn tốt cho con mà thôi!


-Nực cười !muốn tốt cho tôi sao? Muốn tốt mà bà đã ném tôi, đứa con trai duy nhất của bà sang Mỹ rồi bỏ rơi nó một cách không thương tiếc, bà có biết ngần ấy năm bên xứ người tôi đã phải sống một chẳng khác nào một con chó không…………….bây giờ bà còn muốn gì nữa đây???????????????


-Hạo Kì, chẳng phải con và Thúy Vân rất yêu nhau sao? Vậy sao con còn nghĩ đến con bé kia nữa???


-Yêu ư! bà mà vẫn còn tư cách nhắc đến từ yêu à….


Chát…


-Mày!???uổng công bao năm nay tao nuôi nấng mày, uổng công tao mang nặng đẻ mày ra, đểđến bây giờ mày………..*******!???


Bà Hoàng Oanh cúi mặt khóc nức nở. Hạo Kì cười nhạt rồi bước đi.


-Bà vẫn như vậy, chẳng thay đổi chút nào.


Tai trường Lĩnh Nam.


-Nè Ngọc Bích, em ở đây cùng Huyền Mi, coi Huyền Mi dùm anh nha- vừa nói Thanh Tùng vừa nháy đôi mắt tinh nghịch


-Dạ-mặt Ngọc Bích đỏ ửng lên như trái ớt.


Hôm nay là kỉ niệm 50 năm thành lập ra trường Lĩnh Nam, nên đêm nay sẽ có một buổi party rất lớn và thoành tráng, sẽ có rất nhiều học sinh cũ về thăm trường và không ít người trong số đó là diễn viên, ca sĩ nổi tiếng.


-Uhm!bây giờ là 6: 30, còn 30 phút nữa cánh cửa thiên đường sẽ mở ra.


-À!Nghe nói có cả ca sĩ JK về trường mình nữa đấy.


-Thật sao! Wao…anh JK đúng là manly số một. À mà nghe nói ngày xưa anh JK là học sinh trường mình đấy!


-Đúnglà!!!!! Tôi chỉ nhớ tới anh Hoàng Duy thôi!anh Hoàng Duy lúc trước khi đi Mỹ du học còn nổi tiếng hơn cả JK bây giờ.


-Àmà nghe nói anh Hoàng Duy là cháu trai của ngài chủ tịch tập đoàn Venus đấy.


Những tiếng bàn tán xì xào cứ vang lên, hôm nay chính là lễ kỉ niệm 50 năm thành lậpra trường Lĩnh Nam, ngôi trường của những thiên tài, nhưng cũng không thiếu những kẻ hợm hĩnh lắm tiền nhiều của.


7:00pm.


Cả trường rộn ràng lên bởi tiếng nhạc, tiếng cười nói vui vẻ…thật náo nhiệt, thậthoa lệ. Đó mới là cuộc sống của giới thượng lưu, toàn nam thanh, nữ tú khoác lên mình những bộ cánh hàng hiệu nổi tiếng, mùi nước hoa, mùi phấn trang điểm thật đắt tiền, nhưng cũng thật tanh tưởi khi chúng cố bôi trét thật nhiều chỉ cốtche đi cái bản chất nhơ bẩn xấu xa của lũ gái nhà giàu.


Hôm nay TiểuMi mặc một chiếc váy màu kem nhạt, phần dưới váy xếp tầng thưa, váy khá là ngắn so với những chiếc ngày thường cô mặc, để lộ một đôi chân thon dài. Mái tóc mềm mại màu chocolate được cô xõa ra và đính thêm một chiếc kẹp tóc nhỏ hình ngôi sao, gương mặt tuy trang điểm nhẹ nhàng, nhưng đẹp rạng ngời, vẻ đẹp trong sáng ngây ngô thuần khiết.Giờ đây ai có thể nhận ra đây là con bé Hà Huyền Mi nghèo xác xơ nữa.


Tiếng chuông điện thoại reo lên, là ThanhTùng.


-Dạ em nghe.


-Em đang ở đâu vậy?


-Em đang ở hành lang phía tây.


-Uhm đứng yên đó nhá.


Rồi anh đột ngột tắt điện thoại đi, hành động đó của anh khiến cô phì cười. Sao dạo này anh lạ vậy nhỉ?


ThanhTùng hôm nay thật chẳng khác nào một vương tử, sự quyền quý và giàu có. Bộ ves tanh đang mặc hôm nay có thiết kế khá đặc biệt rất ấn tượng với phần cách điệu của hai gam màu đen và trắng. Nhưng đặc biệt nhất đó là kiểu tóc, nó cực hợp với khuôn mặt anh tuấn của Thanh Tùng. Anh bước đến hành lang phía tây, nhìn đi ngó lại, không thấy cô đâu cả. Thật là! Lại chạy đi lung tung rồi. Anh cầm lấy điện thoại.


-Em đang ở đâu thế!???


-Dạ hành lang phía tây.


-Nè anh đang ở đó đây, sao không thấy em.


-Uhm…anh quay người lại, rẽ sang phải, nhắm mắt bước năm bước chân.


-Lại còn vậy nữa.


Giọngtuy nhăn nhó nhưng như một tên ngốc anh vẫn cứ làm theo, qua dãy hành lang, nhắm mắt


1bước


2bước


3bước


Những cơn gió lạnh cứ hắt vào mặt anh khiến anh lạnh sống lưng. Anh tưởng tượng ra những thước phim kinh dị thường có khung cảnh hành lang hiu hắt, có một cô gái đứng gầnđó, với khuôn mặt biến dạng và đôi mắt chỉ là hai hốc máu….


Nghĩ đến đây anh bất giác giật mình, rồi mở mắt ra. Trước mặt anh là một hành lang tối tăm, lạnh lẽo. Một cô gái, có mãi tóc xõa dài, mặc bộ váy màu trắng đang đứng trước mặt anh rồi bất ngờ quay lại khiến tim anh thiếu chút nữa là nhảy ra ngoài.


- Haha……….ha ha…!- TiểuMi bật cười ha hả.


- Emđùa kiểu gì vậy?!!!- Thanh Tùng nhăn nhó.


- Tưởnganh gan lì lắm, hóa ra…!- cô bỏ lửng câu nói.


- Làm sao!???


- Không,không có gì!- Tiểu Mi cười trừ.


Bấtngờ anh xô cô vào tường, dùng hai tay ép chặt vào vai cô. Mấy vài giây để lấy lạibình tĩnh, cô ngước lên nhìn anh


.


- Anhlàm gì vậy. Em không thích đùa kiểu này đâu.


Ánh mắt anh chạm phải ánh mắt cô, hai người nhìn nhau rồi im lặng 1s……….30s.


- Buông em ra đi, anh sao vậy????????- - .............................


-Anh muốn gì? – Cô hỏi sau khi đã thu hết can đảm nhìn vào mắt anh.


Anh không nói gì, môi anh khẽ nở một nụ cười ranh mãnh. Thanh Tùng cúi người xuống, càng ngày càng gần. Sao cô chỉ biết đứng bất động thế này làm gì đi chứ Tiểu Mi. Anh cúi sát hơn, gần hơn.


1s….3s


- Từsau mà còn đùa kiểu này là chết với anh đấy!- Thanh Tùng thì thào vào tai cô.Anhbuông cô ra, Tiểu Mi mở mắt.


TiểuMi pov: Aish……..làm người ta hết hồn- end Tiểu Mi pov.


TiểuMi và Thanh Tùng bước xuống sân trường hòa mình vào dòng người đông đúc.


-


- Hóara bao lâu nay anh quen với một mĩ nhân mà không biết- vừa nói Thanh Tùng vừa nởmột nụ cười rất là đểu.


- Ý anh là sao!???????- Tiểu Mi giả vờ ngây ngô- À anh có nghe bản nhạc đang phát không?


- Uhm.....hình như đó là bài “ Listen to you heart”.



"Listen to your heart when he’s calling for you


Listento your heart


There’snothing else you can do


Idon’t know where are you going, and I don’t know why


Butlisten to your heart before


Youtell him goodbye”


- Em thích bài hát ấy à?


Cô khẽ rướn người lên một chút như thể hiện sự đồng ý. Đang cao hứng định nói tiếpvới anh về các thể loại nhạc thì bỗng bản nhạc vụt tắt,một bản Van nhẹ khác ngân lên.


Vàngười ta lũ lượt kéo nhau ra. Các cô gái trong những chiếc váy dạ hội, còn nhữngchàng trai lịch lãm hào hoa trong những bộ vest đắt tiền. Cứ hai người một cầmtay nhau, di chuyển những bước nhảy điệu nghệ.


-


Em muốn khiêu vũ không?


- ………….lắcđầu


- Khôngthích hả?- Thanh Tùng cúi xuống hỏi


- …………gậtgật


- Nhưng không thích không được!


Và thế là anh lôi cô ra ngoài đó hòa mình vào đám đông đang tình tứ trước mặt.Một tay anh ôm nhẹ eo cô, tay còn lại nắm chặt đôi bàn tay mảnh khảnh của cô, hai người cùng bước những bước thật chậm rãi. Tất cả vẫn diễn ra yên bình như thế cho đến khi.


Phụt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Ánhđèn vụt tắt, mọi thứ xung quanh ngập chìm trong bóng đêm. Ở đây, mấy trăm con người đang nhốn nháo lên vì điện cúp bất ngờ, thoáng chốc cảm giác sợ và bối rốibủa vây tất cả.


- Thưaquý vị, thời điểm đặc biệt của buổi tối ngày hôm nay đã tới. Chúng ta sẽ sống trong tình yêu với tất cả sự nồng cháy và cũng xin lỗi vì đã làm mọi người hốt hoảng. Nhưng vì tình yêu, hãy thử dùng trái tim để tìm kiếm một nửa của mình trong bóng tối. Còn nếu nhầm thì cứ coi đó là cách thể hiện sự thân thiện đi,cũng chẳng mất gì mà. Nào! Bắt đầu đi, giờ phút KISS TIME!!!!!!!!!!!!!


TiểuMi rùng mình. Hôn ư??? Thanh Tùng ư???? Không thể được.


TiểuMi đi giật lùi dần về phía sau, trong bóng tối mọi, xô đẩy, náo loạn…những cặp tình nhân bị đẩy xa nhau. Tất cả chìm trong mịt mù , TiểuMi bị đẩy về phía bên trái, cho dù đã cố trụ vững chân. Cô lo lắng nhìn xung quanh, moi thứ đều là bóng đêm, Thanh Tùng ở đâu trong đám đông trước mặt????


Chợtcảm giác có người đang tiến về phía mình, cô giật mình hốt hoảng quay người lại…Chỉlà một màu đen xám xịt, một người con trai rất cao, mùi hương nồng nàn, và ánhmắt đượm buồn.


Imlặng….Tiểu Mi nghe thấy từng hơi thở của người đó.


1s


2s


3s


Mộtbàn tay ấm…rất ấm chạm vào tay cô…một cảm giác vô cùng quen thuộc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...