Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


4h:00’: tít tít tiếng chuông báo thức reng lên báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu với Tiểu Mi , cô ngái ngủ bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân xong rồi bước xuống nhà chuẩn bị bữa sáng cho gia đình cô chủ nhà, gia đình cô chủ có 3 người cô chủ nhà, chồng cô và Thanh Tùng. Chuẩn bị bữa sáng xong là 5 giờ sáng, cô bắt đầu với công việc rửa bát thuê ở một cửa hàng ăn gần ngôi nhà cũ cô sống. Cửa hàng giờ đang tầm đông khách từng chồng bát đũa ngổn ngang chờ người đến rửa,mùi tanh của đống thức ăn thừa thừa khiến cô buồn nôn, Tiểu Mi cố gắng rửa sạch đóng bát đĩa này càng nhanh càng tốt, và rồi chúng cứ vơi dần.


Tại trường Lĩnh Nam.


Tiểu Mi đang bận trực nhật trong lớp, bỗng tiếng hú hét làm cô giật mình suýt rơi cả chiếc chổi lau sàn


-Các cậu! “ King” tới trườg rồi


Mấy cô nàng trong lớp 2 phút trước vẫn còn mải mê với sự nghiệp “make up” giờ đã bay sạch ra khỏi lớp từ lúc nào, Tiểu Mi tò mò bước ra xem và đó là một người con trai sở hữu một chiều cao khá đáng nể, từ người anh toát ra một vầng hào quang sáng chói và rồi giây phút khi anh ta nhìn về phía cô cũng là lúc định mệnh trớ trêu bắt đầu. Anh ta là….Vương Hạo Kì, con trai của chủ tịch tập đoàn khách sạn và sòng bạc quốc tế lớn nhất Đông Nam Á, tập đoàn Venus và cũng là cổ đông lớn nhất của ngôi trường này nơi đào tạo ra những thiên tài bậc nhất đất nước.


Đang mải giật mình vì mối ác duyên ngàn năm này, thì anh ta từ từ đến bên Tiểu Mi:


-Chào Hà Huyền Mi chúng ta lại gặp nhau rồi!- vừa nói anh vừa nở một nụ cười đẹp như thiên thần.


Tiểu Mi khuôn mặt ngơ ngác , miệng ấp a ấp úng


-Lát nữa gặp tôi nhé!- rồi anh quay đi và không quên để lại một nụ cười dành cho Tiểu Mi


Một nụ cười khiến bao trái tim trật nhịp, một nụ cười khiến hàng vạn cô gái phải ghen tức và bất mãn thốpt lên những lời chỉ trích Mi


-Tại sao! Nó quen biết với….


-Sao lại là nó! Đồ nghèo kiết xác.


-Đúng là loại đỉa đói thích bám chân hạc.


Tiếng trống vào lớp vang lên, học sinh cả trường tản dần vào lớp, sân trường lúc này chỉ còn duy nhất cái xác mang tên Hà Huyền Mi đang đứng ngẩn ngơ đầu tựa vào tường, trong mắt cô giờ đây cả thế giới đều là một màu hồng.Và rất có thể cô sẽ ngồi ngẩn ngơ mãi ở đó nếu như không có một cô bạn tốt bụng cùng lớp nhắc cô vào học, mà nếu có học thì chắc gì cô đã hiểu cơ chứ , cô ngồi ghi bài như một cái máy. Còn các bạn trong lớp thì không hề rời mắt khỏi cô giờ đây cô là trung tâm của mọi sự chú ý


Reng reng


Tiếng trống hết giờ vang lên khiến cô giật mình, và đến lúc phải đi trực nhật rồi thì phải. Cô bước ra ngoài, cả hành lang im bặt nín thở nhìn cô, ánh nhìn của họ khiến cô cảm thấy bối rối vô cùng , cô đến trường với mục đích duy nhất là học, chỉ học mà thôi vậy mà bây giờ vừa đi cô vừa lẩm bẩm câu gì đó mà không ai biết. Và rồi


ROẠT!!!


Một thứ nước gì đó màu đen đen được tạt thẳng xuống người Tiểu Mi.


1s:……………………………..- cả sân im ắng, đôi mắt đổ dồn về phía Tiểu Mi


2s:…………………………….- Tiểu Mi đứng lặng như trời trồng, không biết lúc này cô nên khóc hay nên cười nữa.


3s:…………………………..- Mọi chuyện vẫn như thế, cả ngôi trường gần như bất động…. à không! Hình như có người tiến tới kìa.


Bịch! Bịch! Bịch!


Trên cầu thang có một cô bạn đang bay xuống thật nhanh, không biết có phải là do chạy nhanh quá hay không mà! Những nơi cô bạn chạy qua đều khiến người ta cảm tưởng như đang có động đất( thảm thương nhất là những bình hoa violet mỏng manh giờ đã dập nát hết dưới đôi gót chân vàng ngọc của cô nàng)


-Mình xin lỗi,bạn có sao không vậy?


-…à..uhm…ko sao, nhưng bạn ơi, đây là nước gì vậy???


Cô bạn đó ríu rít xin lỗi Mi . Thứ nước thực hành thí nghiệm làm bộ đồng phục của Tiểu Mi trở nên bẩn .Cả sân trường trở lại bình thường nhưng gần như không ai dám để ý tới Tiểu Mi, hoặc có thầm để ý nhưng trong im lặng.

Cô bạn đó ríu rít xin lỗi Mi . Thứ nước thực hành thí nghiệm làm bộ đồng phục của Tiểu Mi trở nên bẩn .Cả sân trường trở lại bình thường nhưng gần như không ai dám để ý tới Tiểu Mi, hoặc có thầm để ý nhưng trong im lặng.


-À! Nếu bạn không chê mình có mang quần áo thể dục đó, có thể cho bạn mặc tạm nè! - cô bạn nhanh nhảu lên tiếng.- Cô bạn đó suy nghỉ một hồi rối lên tiếng


Và dĩ nhiên Tiểu Mi đồng ý một cách vô điều kiện, nhưng! người xưa có câu “ tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa” và có lẽ câu nói này hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh của Tiểu Mi bây giờ.


Bộ đồng phục của cô bạn đó hoàn toàn không phù hợp với Tiểu Mi,nhìn rộng lùng thùng trông không khác gì quần áo của những chú hề ngoài rạp xiếc:


-Chúng bị lỗi kĩ thuật chút xíu nhỉ?


Tiểu Mi ngán ngẩm nhìn bộ đồ mình đang mặc đúng là áo không ra áo, váy không ra váy. Tự hỏi làm sao về lớp học tiếp đây ?


- Mình xin lỗi! Mà bạn tên gì vậy ? - Cô bạn ấy lại ríu rít xin lỗi


- Hà Huyền Mi . Thôi bạn về lớp đi


Ngọc Bích- tức cô bạn ấy, đã đi về lớp học rồi chỉ còn lại một mình Tiểu Mi trong phòng thể chất của trường, Tiểu Mi ngồi xuống tựa lưng vào cánh tủ phòng để đồ, lâu lắm rồi cô mới được ở một mình, đôi mắt cô dần khép lại. Nhưng! hình như có người bước tới, bước chân ngày càng gần, ngày càng gần. Cô ngẩng mặt lên và nhìn thấy anh, Vương Hạo Kì.


Tiểu Mi povs’: Anh ta làm gì ở đây vậy? hình như anh ta không nhìn thấy mình. Không được! không thể để anh ta nhìn thấy mình trong bộ dạng thế này được.end Tiểu Mi povs’


Tiểu Mi đứng phắt dậy, cánh tủ để đồ chợt bật ra.Ngăn tủ này của ai nhỉ rất rộng, nhưng không có đồ, thôi kệ! cứ chui tạm vào vậy. Nghỉ là làm , Tiểu Mi liền chui vào trong cái tủ và khép cái cánh tủ lại


Còn về Hạo Kì, vì hôm qua khi anh trở về nơi ngày xưa anh từng sống nhưng có kẻ đã đánh lén anh, đó là Ray hắn đã từng là bạn của anh khi còn ở bên Mĩ. Nhưng khi tập đoàn nhà anh làm gia đình hắn phá sản thì anh và hắn đã không còn là bạn bè nữa. Vì bị đánh lén cùng với đêm qua không ngủ được( không ngủ được vì lí do gì thì các bạn tự hiểu nhé) nên hôm nay đến trường mắt anh cứ díp lại, định bụng tới phòng thể chất vì hôm nay không có lớp nào học thể dục thì. Hình như chỗ này có người, lạ thật! hôm nay có lớp học sao. Người đó ngẩng mặt dậy, là một cô gái.


Hạo Kì( giả vờ) lảng mắt ra ngoài sân trường.


Hạo Kì povs’: Hôm nay có lớp học sao mình không biết nhỉ? Cô ta là ai thế không biết! sao nhìn quen quen. Ah! Con bé hôm qua. Sao tự dưng không nhớ nổi tên cô ta, hồi sáng mình mới gặp cô ta mà, không lẽ cô ta biết mình tới đây. Mà sao cô ta lại ăn mặc như thế nhỉ? Trông gớm chết được, như hề ý. Nè! sao tự dưng bỏ chạy vậy? Tôi đâu có làm gì cô! Sao tự dưng biến đâu mất tiêu rồi nè.-end Hạo Kì povs’


Anh chạy theo tìm cô nhưng không thấy, lạ thật vừa mới thấy ở đây mà. Nhưng rồi anh chợt giật mình đôi môi anh khẽ nhếch lên làn mi dày trên đôi mắt anh rung lên khe khẽ. Hạo Kì tự hỏi bản thân tại sao mình phải quan tâm đến cô ta nhỉ? Cô ta là ai mà mình phải quan tâm cơ chứ? Chẳng giống mình chút nào.Rồi anh ngồi xuống tựa lưng vào cánh tủ, và rồi đôi mắt anh chợp xuống.


Phía trong cánh tủ:


Tiểu Mi povs’: anh ta đang làm gì thế không biết, trong này chật chội quá, khó thở quá đi mất, hơ! Anh ta và mình đang ngồi gần nhau thế này sao làm sao đây! Tim mình đập mạnh quá, mình và anh ta đang ở rất gần nhau anh sẽ nghe thấy mất, làm sao đây!!! Thôi không sao, bình tĩnh hít thật sâu rồi thở ra nào! Sẽ dễ chịu hơn nhiều.-end Tiểu Mi povs’


Mưa, ngoài trời mưa nhẹ, mưa như một bản nhạc ru anh và cô chìm vào giấc ngủ một giấc ngủ không mộng mị.


Có những khoảng cách rất gần


Mà tưởng chừng rất xa


Có những người mãi mãi đi tìm


Thứ gọi là hạnh phúc


Nhưng đâu hề biết rằng


Hạnh phúc mãi mãi ở bên ta ( JM)


( - tiếng nhạc chuông điện thoại làm anh tỉnh giấc)


Thuý Vân call:

Thuý Vân call:


-Vợ à! Anh nghe đây.


-Đêm nay muốn đi bar!? Ok ! 8h nhá


Anh tắt điện thoại đi, rồi mỉm cười.Thúy Vân vẫn như , vẫn nhõng nhẽo như ngày nào


Flasback:


-Anh đang làm gì vậy????


Hạo Kì ngước lên nhìn, là một cô bé có gương mặt rất bụ bẫm, trên tay cô cầm một con mèo nhỏ, anh nhìn con mèo rồi mỉm cười. Cô bé này có vẻ rất thích mèo.


-Nó thuộc giống mèo Ba Tư đấy, đẹp đúng không? - cô bé khoe


Hạo Kì nhìn cô bé rồi mỉm cười . Dù thế con bé vẫn nói tiếp


-Anh cũng thích mèo à?


-……….


Gâu gâu.


Bỗng từ trong nhà, một chú chó trắng mũm mĩm chạy ra, chạy đến bên anh rồi cạ mũi vào chân anh. Anh cúi xuống rồi bé nó lên.


-Con cún của anh xinh thật đấy. Em bế nó một chút nha.


Hạo Kì đưa con cún cho cô bé, cô bé đỡ lấy con cún nhỏ rồi ôm nó vào lòng.


Grừ…Grừ… - Chú cún bỗng dưng phản ứng dữ dội


“ Á” chú cún cắn vào tay cô bé một cái làm cô bé la lên . Gươntg mặt như sắp khóc.Anh nhe nhàng rửa sạch vết thương rồi băng nó lại.


-Xong rồi nè!


Cô bé lắc lắc cái đầu rồi lấy một chiếc bút dạ đỏ rồi hí hửng tô tô vẽ vẽ vào băng gạc. Xem chừng bí mật lắm.


Cô mỉm cười rồi chìa cánh tay mình ra


-I…love…you!???- Hạo Kì ngạc nhiên khi nhìn thấy dòng chữ trên lớp băng .


-Í anh nói anh yêu em rồi nha, không được nuốt lời đó! thôi em về nhà đây. Lần khác em sẽ sang chơi với anh!


-Nè em tên là gì vậy??????????? - - Hạo Kì hỏi


-Thúy Vân, Hồ Thúy Vân….


.


(End flasbach.)

(End flasbach.)


Nhiều năm trôi qua rồi nhỉ, em cũng chẳng còn là một cô bé dễ thương như ngày xưa anh biết nữa!!!Hạo Kì đứng dậy vươn vai mấy cái và rồi từ cánh cửa tủ hé ra một bàn tay. A nh quay lại rồi đứng hình vài giây , sau khi đã kịp “ hoàn hồn” Hạo Kì từ từ mở cửa tủ ra. Bên trong là một cô bé, lưng tựa vào thành tủ mặt gục vào đầu gối đang ngủ ngon lành. Anh bật cười rồi vội đưa tay lên bụm miệng mình lại


Hạo Kì povs’


Ngủ ngon quá ta! cô ngốc thật đó, ngồi trên đó mà cũng ngủ được- end Hạo Kì povs’.


Hạo Kì cúi người xuống nhìn Tiểu Mi


Hạo Kì povs’: Con nhỏ này!.Không quá hoàn hảo nhưng khiến người ta không dứt ra được, sao tự dưng mình có cảm giác lạ, cảm giác này… con nhỏ này, sao tự dưng tim mình đập mạnh…môi..môi nó đẹp thật đấy sao tự dưng mình,….. chết tiệt!????.- end Hạo Kì povs’


Anh tiến gần hơn nữa, gần hơn nữa( không ổn rồi mặt anh và cô chỉ còn cách nhau vài cm ,Mi à! Tỉnh dậy mau lên! chết đến nơi rồi đừng ngủ nữa cô không phải là công chúa ngủ trong rừng đâu), khoảng cách giữa anh và cô ngày càng gần, ngày càng gần, cô đã nằm gọn trong vòng tay anh( thôi xong rồi! thảm rồi). Anh nhẹ nhàng bế cô ra khỏi chiếc tủ, trong vô thức đầu cô khẽ gục vào vai anh dụi dụi rồi ngủ tiếp. Anh nhìn cô khẽ mỉm cười cái tính này rất quen,quen lắm, lâu lắm rồi anh không còn được thấy nó nữa, ngốc nghếch!


Bất chợt một tia sáng vụt qua rồi lóe lên trước mắt anh, khiến anh giật mình.Chắc là do mình bị hoa mắt- anh tự nhủ với mình là như vậy


Rồi nhẹ nhàng đắt cô xuống dưới đất. Ở một góc khuất nào đó những ánh chớp vẫn lóe lên đều đều. Khi cô đã ngay ngắn dưới đất rồi thì anh từ từ bước đi.( ngủ say thế không biết! làm người ta sợ hết hồn, tác giả cũng còn sợ nữa là, may mà Vương Hạo Kì tốt bụng đột xuất)


Tiểu Mi mở mắt ra, nhìn đồng hồ 5:00 pm. Trời đã gần tối,Tiểu Mi ngồi ngơ ngẩn rồi chợt mỉm cười, cô vừa có một giấc mơ thật lạ, giấc mơ có anh, cô mơ mình nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh, thấy môi anh nở nụ cười.Giá mà giấc mơ đó là thật nhỉ!cô tự nói với chính mình


Cô mỉm cười rồi lại cốc mình một cái thật đau .


Lí trí : Mày ngốc lắm, đó chỉ là giấc mơ thôi, mà giấc mơ thì không có thật, nghĩ mà xem anh là ai nào? Là thiếu gia Vương Hạo Kì tương lai anh sẽ thừa kế tập đoàn Venus hùng mạnh, còn mày thì sao một con bé nghèo kiết xác suốt đời bị người ta rẻ rúng coi thường,anh như một thiên sứ trên cao mà mãi mãi chạm vào mày cũng không dám, còn trong mắt anh mày chẳng đáng một xu, Hạo Kì và mày sẽ đi trên hai con đường song song, mãi mãi không giao nhau…thôi đã qua rồi những phút giây mộng mị, mày phải trở về với hiện tại thôi. Mọi chuyện sẽ sớm ổn thôi, không sao đâu nhất định mày sẽ sớm vượt qua cái cảm giác rung động nhất thời này. Không phải mày đã hứa với Pi rằng sẽ chờ anh ấy trở về sao? Mày không muốn làm kẻ thất hứa đấy chứ?


Con tim :Nhưng! anh Pi cũng tên là Hạo Kì!!!


Lí trí:…. thôi bỏ đi! Trên đời này có biết bao nhiêu người tên là Hạo Kì, mà nếu Hạo Kì là Pi thì chắc chắn anh ấy phải nhận ra mày chứ, ngốc!!!


Con tim: Nhưng mình thấy nhói! Mình khẽ chệch nhịp khi nhìn vào mắt anh, mình đau lắm khi thấy anh nhìn mình bằng ánh mắt khinh thường, làm sao đây! Mình lỡ y.e.u anh mất rồi- end Tiểu Mi povs’


Lí trí và con tim cứ thay nhau dằn vặt Tiểu Mi,khi yêu con tim thật ngốc nghếch, khờ dại và ngu muội. Làm ơn! Ai đó giúp cô tỉnh lại đi, đừng mù quáng mà chạy theo những ảo tưởng mà con tim tự tạo lên nữa, tỉnh lại đi!!!Chợt nó nghe thấy người kêu tên mình .Một giọng nói rất quen, Tiểu Mi quay mặt lại đó là một cậu con trai đang đứng tựa lưng vào tường, dáng người này quen quá.


-Thanh Tùng! Sao anh lại ở đây, sao anh không về nhà.


-Em đó, sao hôm nay nghỉ học vậy? làm anh tìm em hoài, em ở đâu vậy.


-Uhm! bí mật - Nói rồi cô bỏ chạy


-Hả! bí mật với cả anh nữa sao?Đứng lại đó! Anh mà bắt được thì em chết với anh


Tiểu Mi đang cười, nụ cười hạnh phúc. Nhưng cô đâu biết rằng thấp thoáng sau nụ cười hạnh phúc ấy sẽ là hàng loạt những đau khổ đang đón chờ cô.


-Thưa cậu chủ. Tên cô ta là Hà Huyền Mi là học sinh được nhận học bổng của trường ta, gia đình cô ta trước đây cũng thuộc dạng khá giả nhưng do ba cô ta làm ăn thua lỗ, mẹ cô ta mắc bệnh hiểm nghèo nên gia đình đã bị phá sản. Hiện giờ cô ta đang ở nhà gia đình họ Trần, còn ba cô ta vẫn biệt tăm, cậu có cần tìm hiểu thêm không ạ!


-Không cần!


Đôi mắt anh sắc lẹm, bóp chặt từng ngón tay vo lại thành nắm đấm.


-Trần Thanh Tùng, lại là mày!!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...