Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


Duy ngồi trong phòng tắt hết điện trong nhà đi, chỉ có ánh đền đường hiu hắt chiếu vào, cửa sổ mở từng cơn gió nhẹ thoảng qua. Anh hít một hơi dài rồi phả ra từng làn khói trắng, làn khói mờ ảo với những hình thù kì dị tản ra rồi từ từ biến mất. Anh rất ít khi hút thuốc, nhưng trừ những lúc tâm trạng không tốt như thế này.


Duy biết,không phải tình cờ, Tiểu Mi hay gặp ác mộng về đêm sau khi gặp Hạo Kì, em họ anh, không phải tình cờ anh thấy cô cười nhiều hơn trước thơ thẩn như đang nhớ về ai đó , không phải tình cờ anh nhìn thấy cái tên Hạo Kì được viết kín trên một tờ giấy trong phòng cô. Nhưng chỉ là tình cờ, khi hôm ấy, anh để quên xấp hồ sơ ở nhà, chạy về nhà thì không thấy cô đâu, anh chạy đi tìm cô và nhìn thấy cô đang hôn Hạo Kì say đắm ở khu công viên sau nhà


Anh tìm tới quản gia Kim và ông đã kể tất cả cho anh nghe. Duy cố gắng chế ngự bản thân mình, cảm giác đau nhói ở tim chỉ là do anh làm việc và suy nghĩ quá nhiều, chính và vậy nó làm ảnh hưởng tới hệ miễn dịch ở tim và loam cho tim bị bệnh. Anh biết nghe chẳng logic tí nào, nhưng bây giờ anh chỉ nghĩ được tới đó thôi, nếu nghĩ thêm nữa, anh sợ mình cũng sẽ mít ướt như cô.


Anh đã không gặp cô mấy ngày liền, sáng đi từ rất sớm, đợi đến đêm khi cô đã ngủ say anh mới về nhà. Anh tự trách bản thân mình quá hèn nhát, đã không đủ can đảm để giành lấy cô. Ngày xưa, khi còn nhỏ, anh đã tự hứa với lòng mình sẽ không để những chuyện tình cảm vặt vãnh làm hỏng tình bạn, tình an hem giữa anh và Hạo Kì, anh luôn hứa với lòng như vậy. Đến bây giờ , anh mới biết điều đó khó thực hiện thế nào. Khó nhưng không có nghĩa là không làm được.


-Anh không thể đem lại hạnh phúc cho em vậy hãy để anh đưa em đến với người có thể làm em hạnh phúc.


10 ngày sau. Một người bạn của Duy tìm thấy Tiểu Mi ở một bụi rậm gần khu nhà hoang. Quần áo cô ướt sũng, trên người đầy những vết trầy xước, hai cổ tay cô tóe máu, lúc đến đã thấy Tiểu Mi nằm trên một vũng máu đỏ thẫm, máu phụt ra từ những vết cắt chi chít trên cổ tay.


-Tôi xin lỗi nhưng cô ấy mất máu quá nhiều, dầm mưa lâu ngày giữa mùa đông thế này dẫn đến viêm phổi, sốc nặng về tinh thần………aayshir có thể đợi kì tích xuất hiện.


Hạo Kì ngồi bên cô đã bao lâu rooid, anh không nhớ, anh chỉ còn nhớ là từ lúc đưa cô vào đây, anh đã ngồi đó, dù là ngày hay đêm. Anh nghe tiếng càu nhàu của những vị bác sĩ, rồi Thùy Mi, rồi Duy, rồi Thanh Tùng, Quản gia Kim và cả mẹ anh, họ bảo anh hãy về phòng nghỉ ngơi, anh nói chỉ một chút nữa thôi, một chút của anh cũng đã hơn một tuần rồi, nhưng không sao, anh không thấy mệt.


Và Tiểu Mi cũng đã tỉnh lại, thật không uổng công mấy ngày nay anh ngồi đợi cô.


-Hạo Kì à, em xin lỗi, em đã làm anh bị thương, anh không ghét em sao.


-Em ngốc, chỉ bị xước nhẹ thôi mà……..ngốc quá đi


Trời tối, Hạo Kì nằm bên cạnh cô, cô gối đâu lên tay anh, cũng đã rất lâu rồi anh không ôm cô thế này. Hạo Kì vuots những sợ tóc mềm, anh hôn nhẹ lên trán cô, cô nép sát vào người anh.


-Oa, có sao băng kìa, anh ước gì đi


-Em cũng ước một điều đi


-Em ước vết thương của anh nhanh chóng hồi phục và anh luôn luôn hạnh phúc.


-Em lại ngốc nữa rồi, em phải ước điều gì cho mình nữa chứ.


-Anh à, điều ước của em đã thành hiện thực rồi…………….đó là được ở cạnh anh như lúc này.


-…………………………….


-Kì à, em vẫn còn một điều ước nữa…………….đó là……………khi em chết……………anh cũng vẫn ôm em như thế này.


-Đồ ngốc………………………


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...