Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


Một buổi sáng với cơn mưa rào, Thùy Mi đến nhà Hoàng Duy, anh phải đến bệnh viện nên gọi cho Thùy Mi, anh muốn có người trò chuyện với Huyền Mi. Cả hai cùng tắm cho con mi mi , dọn dẹp đống sách ở trong phòng rồi ra sau bếp chuẩn bị bữa ăn.


- Nhìn này Huyền Mi, Hạo Kì mua tặng mình đó, đẹp không? Mình cũng bất ngờ lắm, không biết sao anh ấy lại mua nhẫn đôi tặng mình nữa, mình một chiếc, anh ấy một chiếc


- Ừ, ừ, đẹp lắm, vậy là………………hai người đang yêu nhau hả?


- Uhm…chưa có gì rõ ràng hết, nhưng Hạo Kì thật sự rất dịu dàng, mình cũng thích anh ấy lắm. Với lại tối qua………………..


- Tối qua thế nào?


- Thật ra thì, tối qua……….anh ấy say lắm, rồi mình và anh ấy………đã là của nhau. Anh ấy nói sẽ luôn ở bên cạnh mình, rồi còn mua nhẫn tặng mình nữa, mình cảm thấy hạnh phúc lắm vì cả trong giấc ngủ anh ấy cũng gọi tên mình, anh ấy gọi mình là “ Tiểu Mi” đấy, tên hay không?............Cậu sao vậy Huyền Mi, thấy mệt trong người hả, sao mặt cậu đờ đẫn vậy? Huyền Mi, Mi à…………


- Ừ. ừ, mình không sao, tên hay lắm………………………


- Anh ấy còn nhờ mình xin lỗi cậu là hôm qua không đến được, cậu đừng giận anh ấy nhé, nhé, đừng giận anh ấy nhé………..


- Mình……..biết rồi…………[ sao mình lại cảm thấy khó chịu thế này?]


Người ta vẫn thích lẫn lộn giữa thực và hư


Bởi sự thật phũ phàng hơn ta nghĩ


Buổi chiều thứ 7, Hạo Kì và Thùy Mi đến nhà Duy dùng cơm tối, chỉ là để có người nói chuyện với Tiểu Mi, cô cùng Hoàng Duy ra siêu thị, mua đồ về chuẩn bị bữa tối.


6h, Thùy Mi và Hạo Kì tới, nhà cửa đã được dọn dẹp gọn gàng, thức ăn dọn sẵn trên bàn. Duy vui vẻ dẫn hai người vào nhà, Tiểu Mi ngồi trầm ngâm ở ghế, dù Thùy Mi có bắt chuyện thế nào, cô cũng chỉ mỉm cười qua loa rồi lại tiếp tục im lặng. Bữa ăn diễn ra với không khí nặng nề.


Bữa ăn kết thúc, Thùy Mi và Tiểu Mi dọn dẹp, Thùy Mi rửa chén, Tiểu Mi gọt trái cây, sau khi đã dọn dẹp xong, Tiểu Mi mang đĩa trái cây lên phòng khách. Tiểu Mi ngồi lên đùi Hoàng Duy, thoáng ngạc nhiên nhưng anh vẫn không nói gì, cô dùng cái nĩa ghim miếng táo ở gần đó rồi đút cho Hoàng Duy, anh hơi ngượng vì có bạn và em họ mình ở đó. Anh có nhắc khéo cô vài lần nhưng cô bỏ ngoài tai, tiếp tục đút từng miếng táo cho anh. Tiểu Mi một tay ôm vào cổ anh, lần này, cô không đút táo cho anh nữa, mà đưa vào miệng mình mớm sang cho anh, Duy gần như tê dại khi môi cô chạm vào môi anh, anh không phản ứng gì, vị chua của táo, vị ngọt của đôi môi cô, tất cả hòa quyện lại khiến anh ngây ngất


- Anh à…..…………………………..


Hạo Kì đứng bật dậy, không nói tiếng nào anh đi ra ngoài, đóng sập cánh cửa một cách thô bạo, Thùy Mi chạy theo ngay sau đó, Tiểu Mi cũng vội buông anh ra, chạy về phòng khóa chặt cửa bên trong, tiếng mưa át đi tiếng đập cửa bên ngoài, thổn thức, nước mắt cô trào ra, ướt đẫm gối, cô cắn chặt vào môi để ngăn lại tiếng khóc nức nở, cắn đến bật cả máu, vị tanh của máu, vị mặn của nước mắt…………………


“- Thật ra thì, tối qua anh ấy say lấm rồi mình và anh ấy……… đã là của nhau. Anh ấy nói sẽ luôn bên ở bên cạnh mình, còn mua nhẫn tặng mình nữa, mình hạnh phúc lắm vì cả trong giấc ngủ anh ấy cũng gọi tên mình……anh ấy đặt cho mình cái tên là Tiểu Mi đấy, nghe hay không…………….?”


Tiểu Mi dùng cây bút đỏ vẽ vẩn vơ lên tờ giấy trắng, cô đã rất muốn vẽ buổi hoàng hôn, nhưng cô không thể hình dung được nó như thế nào, loay hoay một hồi, cô chỉ thấy mặt trời cô vẽ như một cái lòng đỏ trứng gà, biển cũng chẳng khá hơn gì. Cô lật mặt sau tờ giấy ra và bắt đầu vẽ lung tung, cô ghét cái cảm giác buồn bực ,khó chịu vô cớ như thế này, nó khiến cô không thể tập trung làm được gì.


Flashback


Tiểu Mi nghe tiếng chip chip của những con chim ngoài kia, ánh nắng chiếu qua lớp rèm cửa, tạo nên những vệt vàng vàng nhạt ở góc phòng, điện thoại ngân lên một giai điêụ, cô bắt máy một cách hờ hững, có người đang đợi cô dưới nhà.


Cô chạy như bay ra cửa, cô cũng chẳng biết tại sao mình lại vội vã như vậy, chỉ là cô nghĩ rằng nếu không nhanh chân thì người đó có thể đi mất. Cánh cửa màu trắng mở ra, Hạo Kì đón cô bằng một nụ cười dịu dàng. Anh nắm lấy tay cô, bàn tay cô nằm gọn trong tay anh. Cả hai thả bộ trên con đường vắng, hôm đó, trời nắng nhẹ, tiếng lá cây xào xạc xung quanh.


Anh đưa cô đến một quán nước nằm ở góc khuất của con phố nhỏ. Chiếc bàn oval nhỏ với những ghế bọc nệm màu hồng nhạt được kê đối diện nhau. Hai ly đồ uống được đem đến, một li chocolate nóng một li cà phê đen.


- Anh thích uống cà phê đen sao?


- Trước đây thì không……..


Hạo Kì nhích người về phía Tiểu Mi, cô cảm nhận được từng hơi thở của anh, đôi mắt cô mở to ngơ ngác. Có vị ngọt của chocolate,hương thơm quyến rũ của cà phê đen hòa quyện với nhau, lúc cô ý thức được mọi chuyện thì môi anh đã áp sát vào môi cô.


Tiểu Mi mơ màng nghe tiếng leng keng của chiếc chuông gió gần đó hòa vào bản nhạc nhẹ nhàng trong quán. Anh hôn nhẹ vào môi cô, nhẹ nhàng mà say đắm, ngây ngất, anh ôm lấy vòng eo cô kéo cô lại gần, nụ hôn sâu như kéo dài vô tận.


- Nè, sao lần nào gặp anh cũng đều………….. ?


- Xin lỗi em……………


- Không ………không có sao đâu!


- Nếu………anh muốn mỗi ngày được ôm em như thế này………em có khó chịu không………………?


- Em…không…chắc nữa…………….


Những lúc trống vắng thấy cô đơn


Anh mới nhận ra anh đã mất em thật rồi


Còn không em ơi tháng ngày bao êm đềm


Nhìn lại đây chỉ còn nước mắt rơi…


Tại vì sao ngày xưa anh đã luôn dối em


Chìm trong bao cuộc vui chôn sâu nơi bóng đêm


Tại sao người không một câu trách than


Để rồi quay vội đi tình yêu vỡ đôi


Còn đâu nữa những phút đắm đuối bên nhau


Còn đâu nữa hạnh phúc mai sau


Dẫu có biết tiếc nuối mai sau


Dẫu có biết tiếc nuối dẫu có biết xót xa


Nhưng tình đôi ta vẫn mãi chia xa


Một lần nữa anh xin lỗi em


Một lẫn nữa mong em quay trở về


Hãy cho anh một lần được bên em không cách xa


Người yêu ơi, anh xin lỗi em…


- End Flashback


Vòng tay người ấy thật ấm áp……….chính cô cũng không thể giải thích được những cảm xúc kì lạ khi đối diện với anh. Cô đã biết tình cảm Thùy Mi dành cho Hạo Kì từ đâu, cô cũng nhiều lần tự nhắc mình không nên làm như thế , vì Thùy Mi rất tốt với cô và cô cũng không thể làm chuyện có lỗi với Duy. Những khi gặp Hạo Kì, cô luôn cố giữ cho bản thân thật tỉnh táo , nhưng không được.


Tiểu Mi lười biếng lăn qua lăn lại trên giường, cô với tay lấy cuốn tạp chí gần đó , đọc lướt một vài trang rồi vứt sang một bên. Cô nghĩ đến đống kẹo chocolate mà Duy đã mua về tối qua , có lẽ đó là thứ thích hợp nhất dành cho cô lúc này , vì cô đã từng đọc trong một cuốn sách nào đó , những lúc không vui , thức ăn ngọt sẽ khiến tâm trạng tốt hơn. Cô bước chân xuống giường , đi ra cửa thì chân vấp phải cái hộp nhỏ màu xám. Duy nói rằng, có ai đó đã gửi cho cô , chắc là cái hộp nhỏ này. Cô cũng rất tò mò , vì cô có quen biết mấy ai, mấy ngày Thùy Mi đến chơi , cô cũng quên bẵng chuyện đó , chẳng biết có cái gì trong này.


………………………………………………………………


Thùy Mi ngồi trong phòng , cô tắt hết đèn trong phòng, chỉ còn ánh đèn đường hiu hắt chiếu vào , cửa sổ mở , từng đợt gió nhẹ thoảng qua.


Flashback


Hạo Kì khẽ xoay người , cảm giác nhức đầu thật khó chịu, anh vỗ nhẹ vào đầu rồi hơi xoay người về bên trái. Anh bắt gặp đôi mắt to tròn của Thùy Mi. Anh vội tung chăn lên, thở phào nhẹ nhõm khi cả hai vẫn đang mặc quần áo , anh đưa đôi mắt ái ngại nhìn cô:


-Mi à, đêm qua……………………..


-Không có gì đâu, anh đừng lo, đêm qua , anh say lắm , em dìu anh về phòng thôi , tại thấy anh ngủ nhìn dễ thương quá nên định ngắm anh một chút thôi, ai ngờ ngủ quên luôn.


-Có thật là không có chuyện gì xảy ra chứ?


-Thật mà , anh đừng lo , không có chuyện gì đâu.


End Flashback.


Một lần tình cờ, Thúy Vân gọi điện cho Hạo Kì, Thùy Mi đã nhanh chóng lưu số cô ta vào máy. Cô đâu phải con nít mà không nhận ra mối quan hệ bất thường giữa Hạo Kì và Huyền Mi , nhưng hỏi thế nào anh cũng phủ nhận điều đó. Hạo Kì và Thúy Vân đã từng có một thời gian có mối quan hệ rất thân thiết , cô ta chắc phải biết nhiều chuyện nên cô đã chủ động gọi điện cho Vân đến bar U.


Vân vô cùng tức giận khi kể lại chuyện Hạo Kì chia tay cô ta chỉ vì Tiểu Mi . Còn Thùy Mi, cô không giấu được cảm giác tức tối lúc này , sau buổi nói chuyện hôm đó , cô đến nhà Hạo Kì , nhưng anh đã đi đâu đó, anh có thói quen hay đặt chìa khóa nhà ở bệ cửa trên cao , với tay lấy chìa khóa, cô vào nhà.


Ngồi chờ Hạo Kì ở phòng khách cũng chán , cô đi lang thang khắp nhà và đi vào căn phòng ở tầng hai. Bản tính tò mò lại trỗi dậy , cô đi vào trong , có một chiếc bàn nhỏ và một vài cuốn sách đã cũ. Cô ngồi lên chiếc ghế gần đó, chống cằm suy nghĩ miên man . Theo thói quen, chiếc bàn có ba ngăn kéo , cô vu vơ kéo từng cái. Ngăn thứ nhất, những vật dụng linh tinh như kéo, giấy vụn hay một vài cuốn truyện. Ngăn thứ hai gọn gàng hơn , một cuốn sổ và một mảnh giấy bên dưới. Ngăn thứ ba, một vài cái đĩa.


Đợi mãi Hạo Kì vẫn chưa về, cô lấy một trong những cái đĩa ở ngăn thứ ba xem cho đỡ buồn, chắc là đĩa phim hay đĩa nhạc gì đó.


Thùy Mi gần như chết lặng bởi những hình ảnh và âm thanh la trên màn ảnh. Cô tiếp tục thử những cái đĩa còn lại, cô điên cuồng la hét, cô đã muốn bẻ gãy hết chồng đĩa đó. Bất chợt, cô khẽ nhếch mép , cô đang tò mò không biết phản ứng của người đó sẽ ra sao khi xem hết số đĩa này.


……………………………………………………..


Chiếc hộp màu xám với 6 cái đĩa bên trong , không ghi tên người gửi. Đĩa thứ nhất


Cưng àaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………………


……………………….???


………………..??????????????????????


Trên màn hình là hình ảnh Hạo Kì và một cô gái nào đó quấn lấy nhau như những con thú trên giường . Những tiếng rên xiết, tiếng thở gấp gáp……….


Nụ hôn cua biển……….là nụ hôn ngọt ngào nhất thế gian này………..hứa với anh


rằng em sẽ không khóc nữa đi nhóc……………………………….


Tiểu Mi………..anh muốn em là mẹ của các con anh sau này……..lấy anh đi…………….Từ khi nào cô nghĩ cô có tư cách là vợ tôi thế………..cô biến đi, tôi không muốn nhìn


thấy cô………………… Cút đi…tâm trạng tôi đang không tốt………Đừng xin lỗi…….. Vì tôi sẽ không


bao giờ tha thứ……….Tất cả những gì cô đã gây ra……tôi sẽ bắt cô trả lại, từng thứ từng thứ

bao giờ tha thứ……….Tất cả những gì cô đã gây ra……tôi sẽ bắt cô trả lại, từng thứ từng thứ


một…………. Tôi có việc sang Paris vài tháng…….Tối nay tôi sẽ đưa em đi ăn………..Xin lỗi em, tôi


quên là đã có hẹn với em, bây giờ cũng muộn rồi nên hẹn lần khác nhé…………..Đừng nhìn tôi


bằng ánh mắt đó, tôi đâu có cấm cô ngoại tình………….Cô cũng thừa biết tôi không còn yêu


thương gì cô mà , chỉ tại cô cứ mù quáng chạy theo tôi thôi…………Ồn ào quá, cô đúng là đồ lắm


mồm………………..Cái tát này là để cảnh cáo, lần sau nếu còn đụng vào Vân tôi không tha cho cô


đâu………………… Hỏi ngu ngốc, nếu giữa cô và Vân, dĩ nhiên tôi phải chọn Vân rồi…………………………Đêm nay tôi muốn vui vẻ, thay vì một ******** tôi muốn cô……………. em có chuyện muốn nói với anh?……………………cưng à, giữa em và vợ cưng, cưng yêu


ai hơn……..đương nhiên là cưng rồi…..Kì à vợ anh kìa………..


-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA


-Tất cả các người hãy chết hết đi………………………………


……………………………………………………………..


Hạo Kì mân mê con gấu trắng trên tay, từ những lần tới nhà Duy, anh thấy cô rất thích chơi gấu bông, vì thế anh đã mua thật nhiều gấu bông nhưng anh không biết phải tặng cô như thế nào. Sau cái đêm anh giận dữ bỏ về từ nhà Duy, anh đã không còn gặp Tiểu Mi nữa, Duy đã lo lắng rất nhiều và liên tục gọi điện cho Hạo Kì….nhưng chính Hạo Kì cũng không biết phải đối mặt với anh họ mình như thế nào.


Anh đã ở trong phòng không biết bao lâu rồi. Anh sẽ làm gì đây, nếu thật sự Tiểu Mi của anh không còn yêu anh nữa , anh còn đủ tư cách để níu kéo cô quay trở lại không? Tiếng chuông cửa kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ, khuya thế này không biết ai đến, bên ngoài mưa rả rích, anh nghĩ là Hoàng Duy.


-Mi à…………………sao em lại đến đây giờ này?


***


Giấc mộng tình đầu đã một lần sụp đổ


Có lẽ nào đổ nát lại hồi sinh?


-Em có thể vào trong được không, người em ướt hết rồi.


Tiểu Mi ngồi chờ anh ở phòng khách, anh đưa cho cô một bộ đồ khác để thay, trong khi đó anh vào bếp pha một li sữa nóng.


. Cô mặc chiếc áo sơ mi khi nãy anh đưa, để lộ cặp chân dài trắng nõn. Tiểu Mi ngồi hơi nghiêng người trên ghế sofa, một tay cô đặt lên thành ghế dựa, đầu hơi ngửa ra đằng sau, một chân co lại, chân kia duỗi thẳng. Hạo Kì quay lại, đưa li sữa cho cô, cô kéo anh ngồi xuống bên cạnh mình


Chiếc áo sơ mi được cài một cách cẩu thả, hai chân cô vắt chéo, thỉnh thoảng lại vô tình miết nhẹ vào chân anh.


-Sao em lại đến đây?


-Anh không thích à?


-Anh không có ý đó nhưng mà……………………………….


-Anh à, sữa ngọt lắm, uống chung với em nhé, anh thích ngọt đúng không?


Hạo Kì chưa kịp phản ứng thì cô đã áp môi mình vào môi anh, một dòng sữa ấm, ngọt lịm tan chảy trên đầu lưỡi. Vị ngọt của sữa hòa quyện với vị ngọt của men tình càng kích thích cả hai lao vào nhau.


Tiểu Mi ngồi lên đùi anh trong khi cả hai vẫn tiếp tục với màn khóa môi nồng nàn say đắm. Một tay cô tháo bỏ những chiếc cúc trên áo anh. Cô liếm nhẹ vành tai anh, phả vào nó những hơi thở nóng bỏng, day nhẹ vành tai anh.


-Anh à, ở đây không tiện mình……..lên giường đi


Hạo Kì bế cô lên đôi môi vẫn không rời nhau. Đặt nhẹ cô xuống giường đôi mắt anh ngập chìm trong dục vọng, Tiểu Mi liếm môi một cách khiêu khích. Bất ngờ cô ngồi dậy, đẩy nằm anh xuống giường.


-Nè, em muốn làm phản hả……….?


-Uhm…cứ cho là như vậy đi cưng.


-Mi àaaaaaaaaaaaa!


-Cưng à, cưng có yêu em không?


- Uhm………………


-Cưng à, anh có hạnh phúc không?.


-Uhm…….………..


-Nhưng mà cưng à……….anh có nhớ hôm nay là ngày gì không?


-Uhm…không biết…???


-Được rồi, để em nhắc cho cưng nhớ. NGÀY NÀY 5 NĂM TRƯỚC TÔI ĐÃ THẤY ANH RÊN XIẾT TRÊN GIƯỜNG VỚI THÚY VÂN ĐẤY, ĐỒ KHỐN.


Máu, máu đã chảy rồi……..Máu túa ra từ bụng Hạo Kì , một con dao nhỏ ghim thật sâu ở giữa bụng anh. Anh nghe tiếng Tiểu Mi cười như điên dại, cô cười nhưng nước mắt lại chảy dài.


-AAAAAAAAAAAAA. Tôi hận anh, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.


Màu máu đỏ thẫm thấm ướt tấm drap giường màu trắng, máu vẫn tuôn ra không ngừng , mùi máu tanh tán ra khắp nơi. Cơn đau khiến anh phát sốt, mồ hôi túa ra, mắt anh bắt đầu mờ dần đi, không thể nhìn rõ mọi thứ. Kết thúc tràng cười điên dại, cô ngồi phịch xuống sàn, nhìn anh bằng đôi mắt vô hồn. Hạo Kì cố hết sức gọi cô:


- Mi à………………………


-Anh im đi, đừng có gọi tên tôi.


-Mi à…………vì anh là một thằng ngu……..nên anh mới nghĩ rằng khi làm em đau khổ thì anh sẽ hạnh phúc……nhưng càng ngày anh càng nhận ra một sự thật…….một sự thật rằng anh không thể sống nếu thiếu em……anh yêu em………yêu hơn mọi thứ anh có……….không đúng…………..em là tất cả những gì anh có.


-Câm miệng đi, tôi không muốn nghe………………..


-Mi à…………anh biết anh có lỗi………..có lỗi thật nhiều với em và con…………anh xin lỗi…………


-Mi à……………..anh đang rất đau Mi à………….nhưng anh biết………..nó chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau anh đã gây ra cho em…………………………


-Mi à…………..em biết không anh đã không còn ghét mưa nữa…….mưa để ta chia ly nhau……rồi lại đưa ta về với nhau……..em là cơn mưa của anh………..


-Mi à……………..hãy cứ hận anh thật nhiều nhé……………anh không xứng đáng được tha thứ……………..


-Mi à……………anh không làm phiền em lâu nữa đâu…………anh muốn………… muốn mỗi ngày được thấy em ngủ, em cười, em hạnh phúc…………..nhưng chắc là không được rồi.


-Mi à…………….anh xin lỗi…………


-Tiểu Mi, anh yêu em……………………..


-Đến bây giờ anh vẫn còn muốn lừa dối tôi nữa sao, tôi không tin, tất cả chỉ là ngụy biện, chỉ là ngụy biên, chỉ là ngụy biện thôi……………….. tôi không tin, tôi không tin


Hạo Kì ngất đi do mất máu quá nhiều, đôi mắt anh từ từ khép lại, Tiểu Mi đã cố nặn ra một nụ cười hả hê nhưng vừa cười thì nước mắt lại chảy dài, khác hẳn với cảm giác mà cô tưởng tượng lúc đó, cô tự trách bản thân mình ngu ngốc khi không thể kìm lại tiếng thổn thức. Cái nhói vô cớ ở lồng ngực khiến cô quỵ xuống, không thể đứng vững. Cô lê từng bước đến bên thân hình bất động của anh. Khuôn mặt anh tái nhợt, đầm đìa mồ hôi, khuôn ngực phập phồng một cách yếu ớt.


-Không phải anh nói muốn tôi tha thứ à……….làm gì vậy sao anh không nói nữa.


-Tỉnh dậy đi………sao anh im lìm vậy, lúc nãy anh nói nhiều lắm mà………………


-Kì à………….em sợ lắm, đừng như vậy mà………xin anh………..mở mắt ra nhìn em đi.


-Kì à……….anh chảy nhiều máu lắm………….


Tiểu Mi hoảng loạn khi bàn tay cô vấy đỏ máu của anh, cô vớ lấy cái điện thoại gần đó, bấm số của Thùy Mi. Khi Thùy Mi tới, Tiểu Mi đã không còn ở đó.


Thùy Mi gọi cho Duy đi tìm Tiểu Mi trong khi mình đang ngồi chờ trước phòng mổ của bệnh viện. Hạo Kì đã được đưa vào trong từ hai tiếng trước, đến bây giờ vẫn chưa ra. Các y tá thi thoảng lại chạy ra chạy vào, Thùy Mi nhìn thấy những túi máu đỏ thẫm……………………..


Cái đèn màu đỏ trên cao tắt ngúm sau gần năm tiếng đồng hồ. Những vị bác sĩ, y tá bước ra. Thùy Mi đứng bật dậy. cô tiến lại gần. Vị bác sĩ lớn tuổi với cặp kính trắng tháo khẩu trang ra, khuôn mặt ông phờ phạc, hai đôi mắt thâm quầng mệt mỏi.


-Cô là người nhà của bệnh nhân Vương Hạo Kì phải không? Vết thương đâm sâu khiến bệnh nhân mất máu nhiều, nhưng cũng may là đưa đến bệnh viện kịp thời, chúng tôi đã tiếp máu cho anh ta. Đã qua giai đoạn nguy hiểm nhưng bệnh nhân vẫn còn yếu lắm…………………..


Hạo Kì vẫn còn ngủ do tác dụng của thuốc mê, khuôn mặt anh nhợt nhạt, Thùy Mi ngồi xuống giường, chạm nhẹ vào gò má anh.


-Em làm hại anh rồi, em xin lỗi. Tất cả là lỗi của em, em không nên ích kỷ như vậy.


Kéo chăn lại ngay ngắn đắp cho Hạo Kì, cô tắt đèn trong phòng, chỉ chừa lại chiếc đèn ngủ nhỏ rồi tiến đến gần cửa sổ. Ngoài trời tối om, chỉ có tiếng mưa rả rích, cái lạnh luồn vào khiến cô rùng mình. Cô đã rất muốn ngồi bên cạnh anh, là người đầu tiên anh gặp khi anh thức giấc. Có lẽ dạo gần đây, cô đọc nhiều tiểu thuyết và xem phim tình cảm nên bây giờ lại suy nghĩ lung tung, Những cảnh thế này trong phim, cô đã gặp nhiều rồi, anh có thể mê sảng bất cứ lúc nào và khi mê sảng, họ sẽ thật lòng nhất, gọi tên người mà họ yêu quý nhất, cô chẳng trông mong gì anh sẽ gọi tên mình. Nhưng cô cũng không muốn nghe anh gọi tên người khác. Ngồi gần cửa sổ, ít ra, cô có thể giả vờ không nghe, với lí do là tiếng mưa ngoài kia làm cô không nghe thấy gì.


-Kì à, chỉ là em không dám chấp nhận sự thật thôi, tình yêu của em dành cho anh chẳng là gì so với tình yêu anh dành cho Tiểu Mi. Em có thể chờ anh 3 tiếng ngoài trời lạnh nhưng anh có thể chờ Tiểu Mi từ ngày này sang ngày khác, em sẽ gọi tên anh lúc em đang tỉnh táo nhưng anh sẽ gọi tên Tiểu Mi dù là khi anh đang say hay đang tỉnh, em có thể khóc vì anh nhưng anh có thể chết vì Tiểu Mi. Anh à, em sẽ không cản trở hai người nữa đâu nhưng em sẽ đợi anh tỉnh lại. Nhìn em một lần cuối anh nhé, nhìn em và cho em ở lại một góc nào đó thật nhỏ trong trái tim anh nhé, nhỏ như hạt cát thôi cũng được. Đừng lo nữa anh à, em và anh Duy đang đi tìm Tiểu Mi về cho anh.


-Kì à , anh có thích em không…………………..


-Thùy Mi, anh xin lỗi……….


-Đừng lo, rồi sau này, anh cũng sẽ thích em thôi, em sẽ chờ……………………………


.


Tiểu Mi chạy thật nhanh về phía trước , chạy và chạy , cô vấp phải viên đá trên mặt đất , té nhào xuống đất . Đầu gối cô tóe máu , cô cũng chẳng buồn đứng dậy , ngồi dựa vào bức tường gần đó.


Lạnh, cô không sợ lạnh, cái lạnh da thịt thấm thía gì so với cái lạnh đang cào cấu , dày vò tâm hồn cô từng ngày. Cô đã bao giờ biết ấm áp là gì nên lạnh đến đâu cũng chẳng sao. Mưa nhẹ nhàng quá. Cô thích cái cảm giác khi tiếng mưa đêm hòa quyện vào âm thanh réo rắt đau đến xé lòng khi cái lạnh và nỗi cô đơn muốn chạy chốn mà chẳng thể chốn chạy được. Những cơn mưa kí ức lại ùa về hòa mặn cùng nước mắt.


“- Hứa với anh rằng em sẽ không khóc nhé, hứa đi…………………Anh sẽ trở lại vào một ngày mưa……………..Tiểu Mi, mau buông tay anh ra, dù anh chết em vẫn phải sống tiếp………….Này Hà Huyền Mi, cả đời anh chưa phải quỳ trước ai đâu đấy, tụi mình kết hôn đi………….Anh yêu em, rất nhiều………………………………………………


-Dù chỉ là trong ý nghĩ, em cũng chưa bao giờ muốn làm anh đau, em vẫn biết là cố quên là cố nhớ nên đã luôn dặn mình cố nhớ để mà quên. Anh à , chưa bao giờ em hối hận vì đã yêu anh. Anh à, em xin lỗi anh…………………


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...