Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


- Cậu chủ à, có chuyện không hay rồi, cô Mi………….


12h, Duy về đến nhà, trời mưa tầm tã bên ngoài kèm theo những tiếng sấm chớp vang trời. Không đợi cô giúp việc nói hết câu, Duy chạy ngay lên phòng cô. Ở phòng khách anh đã nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ và tiếng cô la thất thanh. Cánh cửa màu trắng hiện ra trước mắt anh, anh đẩy vội cửa vào. Những chiếc ly, những bình thủy tinh màu mà ngày trước cô rất thích nằm la liệt trên sàn nhà, vỡ tan thành từng mảnh, cửa sổ mở toang, rèm cửa bị giật xuống đất, bị cắt thành từng mảnh tơi tả. Duy hốt hoảng chạy đến, ôm lấy cô từ phía sau, cô quay lại nhìn anh bằng ánh mắt vô hồn. Bất chợt, cô đẩy mạnh anh ra, Duy mất đà, té xuống đất, cô dùng những chai nước hoa gần đó ném vào anh nhưng anh đã tránh kịp, rồi cô lại dùng những đồ vật gần đó, ném vào anh, vừa ném vừa hét lớn:


- Tôi ghét cô, ghét cô, cô đã cướp đi người mà tôi yêu nhất, tôi không muốn nhìn thấy cô, cô biến đi.


Duy không cách nào lại gần được cô khi mà cô cứ liên tục ném đồ vào người anh và vẫn tiếp tục nói những câu không đầu không đuôi. Một cây kéo xước qua vai anh, vai anh tóe máu. Tiểu Mi cầm một bình hoa lớn, cô giơ chiếc bình thật cao, chuẩn bị ném, anh bị cô dồn vào góc tường nên không còn đường nào để tránh, vả lại anh cũng không thể chạy đến giằng lấy bình hoa từ tay cô, bởi vì anh biết rằng hai người giằng co nhau chiếc bình hoa là rất nguy hiểm, anh không muốn làm cô bị thương, anh nhắm hai mắt chuẩn bị cơn đau sắp tới. Tiếng bình hoa bị ném xuống đất, vỡ tan tành, cô chạy đến níu lấy tay anh, giọng nói đầy hoảng loạn, đôi mắt cô ràn rụa nước:


- Anh à, đừng đi, đừng bỏ em, đừng bỏ em………..


Cô ôm anh thật chặt như sợ anh sẽ bất ngờ biến mất, anh ôm nhẹ lấy cô thì thầm, dỗ dành vào tai cô, khi đã nghe thấy tiếng cô thở đều đều, anh mới bế cô lên giường, anh nhẹ nhàng lấy những mảnh thủy tinh còn ghim trên tay cô, và dọn dẹp mọi thứ trong phòng. Có vẻ những cơn ác mộng lại tìm về cô, dù là trước kia anh cũng chưa bao giờ thấy cô hoảng loạn như bây giờ. Tiếng thở dài của anh chìm trong đêm và anh cũng từ từ chìm vào trong giấc ngủ.


Tiếng la hét hoảng loạn của cô giữa đêm làm anh giật mình tỉnh dậy. Cô nằm co rúc người lại, những câu nói không rõ ràng hòa cùng tiếng hét. Từ miệng cô chảy ra một dòng máu đỏ thẫm, Duy vội vã dùng hai tay mở miệng cô ra, nhét ngón tay vào để ko cho cô tự cắn lưỡi. Cô cắn chặt vào tay anh, đau nhưng anh ko thể tự rút tay ra được. Tiểu Mi quẫy đạp liên tục trên giường, chiếc drap giường phẳng phiu nhanh chóng nhàu nát. Khi cảm thấy cô ko còn cắn vào tay mình nữa anh mới từ từ rút tay ra, bất ngờ, cô ngồi dậy, định chạy trốn khỏi anh nhưng anh đã kịp thời kéo cô lại, cô cào cấu vào lưng anh, cố hết sức vấy thoát khỏi anh, rồi cô cắn mạnh vào vai anh, vai anh ứa máu nhưng anh vẫn không buông cô ra. Tiếng la hét thất thanh lại vang lên, giọng cô khản đi vì mệt, cô gục đầu vào vai anh Duy cảm nhận những giọt nước nóng hổi rơi trên vai mình,……….cô thiếp đi trong mệt mỏi.


Anh thức dậy lần thứ hai trong đêm bởi cảm giác khó thở, nghèn nghẹn ở cổ . Duy từ từ mở mắt ra Mi đang dùng hai tay siết chặt cổ anh, móng tay cô bấu chặt vào vùng da trên cổ, đôi mắt cô man dại, cô mím chặt môi, dồn hết sức lực vào đôi tay bóp chặt cổ anh. Anh cố hết sức đẩy cô ra nhưng ko được, anh gần như lịm đi, mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt, giọng nói cô khản đục vang lên:


- Tôi hận anh, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.


Bỗng nhiên Tiểu Mi buông lỏng đôi tay, cô ôm lấy ngực thở một cách khó nhọc, cô ngất đi. Tiếng sấm chớp ngoài kia xé tan màn đêm, cô thì thầm một cái tên nào đó.


Những ngày sau đó, những cơn ác mộng về đêm lại tìm đến cô, cô la hét, khóc lóc, sợ hãi trong giấc ngủ. Nửa đêm, anh giật mình thứ giấc, không thấy cô bên cạnh, anh vội vã chạy ra ngoài, cô đang đứng dưới nhà, trời thì vẫn mưa, đôi mắt cô hướng về nơi xa xăm cô bảo sẽ đợi người đó về, đôi môi cô cười thật tươi khi nhắc về người đó, nụ cười của cô có khi nào là của anh.


…………………………………..


***


- Thùy Mi à, tình hình của Huyền Mi thế nào rồi?- Hạo Kì hỏi.


- Khá hơn trước nhiều rồi nhưng ban đêm vẫn còn la hét trong giấc ngủ, tội anh Duy lắm, lo cho cô ấy mà mấy bữa nay mà ốm hẳn đi. Mà anh có vẻ quan tâm đến Huyền Mi quá nhỉ.


- À không, em đừng nói vậy, anh chỉ buột miệng hỏi thôi, không có chuyện gì đâu.


- Uhm , em biết rồi, em giỡn thôi mà, [ đúng là có tật giật mình] . A, em định mua tặng cô ấy một món quà, anh nghĩ nên tặng quà gì?


- Quả cầu tuyết bằng pha lê tím, cô ấy rất thích……anh……nghĩ vậy.


- Anh tinh tế thiệt đó, ngay cả anh Duy còn chưa biết, em phục anh quá, anh biết rất rõ về người yêu của anh họ mình, người khác nhìn vào sẽ tưởng anh mới là người yêu của Huyền Mi đó.


- ………………


- Hôm nay, anh biết là ngày gì không?


- Không, là ngày gì đặc biệt à?


- Không, em chỉ hỏi vậy thôi………[ hôm nay là sinh nhật em…….]


Mỗi ngày, Hạo Kì đều đậu xe ở một góc khuất ở gần nhà Hoàng Duy, lén nhìn lên cửa sổ phòng cô. Anh chỉ muốn chạy đến, muốn chính tay mình chăm sóc cho cô…Nhưng anh không thể, anh chỉ có thể quan sát từ xa, từ trong xe nhìn lên cửa sổ, anh có thể thấy cô rạng rỡ dưới nắng, rồi khi cô tưới cây, nghịch nước trong vườn, nụ cười của cô vẫn rất đẹp. Mưa xuống, cô thích chí la lên, cô đang bị bệnh, không thể dầm mưa được, Duy nhẹ nhàng kéo cô vào trong, anh nhìn thấy chút hờn dỗi trên khuôn mặt cô. Từ lúc nào chạm vào cô là điều không thể………..


Cửa sổ phòng cô tối om, không còn đèn ngủ hắt ra nữa, Hạo Kì vẫn ngồi đó thật lâu. Anh muốn sưởi ấm cho cô, muốn ôm cô thật chặt, muốn cảm nhận từng hơi thở nóng hổi, muốn nhìn thấy gương mặt lúc đang say ngủ của cô…….. nhưng anh không thể.


Sáng nay Duy có việc phải ra ngoài, Thùy Mi cũng bận việc nên nhà chỉ có mỗi mình cô. Tiếng cửa sắt mở ra vang lên, cô lấp ló nhìn ra ngoài, xoay lưng đóng cửa lại, rồi chạy ra ngoài.Chắc chắn,Duy sẽ ko để cô ra ngoài một mình như thế này, Hạo Kì xuống xe, anh khóa cửa xe lại rồi chạy theo cô.


Tiểu Mi đi loanh quanh khu phố, có cái xích đu, cô tiến lại gần và ngồi lên, tiếng cót két vang lên. Anh nhìn thấy dải băng trắng trên đôi tay cô khi cô dùng tay vịn vào hai bên sợi sắt của xích đu. Cô khẽ nhíu mày xòe bàn tay ra, anh chỉ có thể đứng nhìn, nếu bây giờ chạy đến, anh chỉ làm cô sợ.


Một giọt nước rơi trên mặt anh, rồi hai giọt, ba giọt…….cơn mưa lại tìm đến. Tiếng vỗ tay thích thú, cô ngửa mặt lên trời để mưa tạt vào măt. Không là gì với cô nhưng với anh cô là tất cả, không biết anh cũng không sao, anh vẫn sẽ luôn dành tình yêu cho cô.


- Mi à,vào nhà đi em…….đang bị bệnh


Có cái chạm nhẹ vào vai cô, cô xoay người lại, cô biết người đó, là em họ của Duy, nhưng có cái gì đó mơ hồ không rõ.


- Em………có thể…….ôm anh không?- Tiểu Mi lí nhí.


Tiểu Mi ôm chặt lấy Hạo Kì, mưa nhưng vẫn thấy rất ấm, đôi tay anh siết chặt cô. Cô nghe thấy trái tim anh đập thình thịch, người anh nóng hổi, Tiểu Mi ngước lên, cô chạm nhẹ vào khuôn mặt anh, đôi tay cô mân mê gò má, rồi lướt nhẹ tay đến khóe môi anh. Khi nhìn anh, cô lại thấy nhói ở trong lòng, nhưng vẫn không muốn rời ra. Hạo Kì khẽ nâng cằm cô lên, đôi mắt to tròn nhìn anh, anh đã kiếm tìm cô khắp nơi, bay giờ cô đang ở bên anh, thật gần. Điều đó là không thể nhưng chỉ một chút thôi…..Hạo Kì hôn nhẹ lên môi cô, đôi mắt cô ở to kinh ngạc, nhưng cô không đẩy anh ra…dù biết điều đó là không thể nhưng… chỉ một chút thôi.


Ngày mưa không anh


Phố cũng ngập nước mắt


Em chìm trong dòng đời tấp nập


Lặng lẽ ở một góc


Tìm hoài, sao không thấy anh


Ngày mưa không anh


Nước loang loáng trên mặt đường trầy trụa


Em thấy hình ảnh mình trong đó


Một mình………………


Em là mưa, em chỉ muốn làm cuộc sống anh dịu mát nhưng không biết rằng những cơn mưa dai dẳng, ướt át chỉ khiến anh mệt mỏi. Em chỉ là cơn mưa, ngày xưa, cơn mưa reo hò ầm ĩ vì nghĩ có thể ở bên cạnh anh, hôm nay, mưa lầm lì như nước từ khóe mắt. trong lòng em, cơn mưa nỗi buồn cũng đang bắt đầu nhỏ giọt.Anh à, đừng lo, sao mưa mãi được, có ai đã từng nói mưa đi liền với nước mắt, chỉ gợi lại những nỗi buồn mênh mang….anh à, bây giờ chẳng thể phân biệt được mưa với nước mắt nữa rồi. Em hòa vào những giọt mưa khác, vỡ òa, những cảm xúc dịu dàng ùa về cùng nỗi nhờ miên man từ nơi nào chẳng biết. Có những nỗi nhớ hóa thành nước mắt, và nước mắt lại lẫn lộn với mưa…………..


*** *** *** *** ***


- Alo, Cô có phải là Hồ Thúy Vân không?


- Cô là ai, sao lại biết số của tôi?


- Tôi là ai không quan trọng, cô vẫn còn quan tâm đến người tên là Vương Hạo Kì chứ, nếu có hứng thú thì tối nay hãy đến bar U, tôi sẽ giúp cô giành lại người đàn ông của mình.


***


Cũng bởi vì có những con đường cứ mãi hút về xa


Để trái tim cứ lăn dài qua bao ngày nhung nhớ.


Những giọt mưa lạnh buốt từng đợt tát vào mặt anh và cô. Anh ôm lấy eo cô siết mạnh, như sợ rằng một lần nữa cô sẽ biến mất khỏi tay anh. Anh chỉ muốn nụ hôn này là bất tận, bất chợt, cô đẩy anh ra.


- ……….em xin lỗi, không hiểu sao em lại cư xử một cách kì cục vậy……….…thôi chào anh em về nhé!


Cô đã ở bên anh thật gần, gần đến nỗi, chỉ cần có thể đưa tay ra là có thể ôm cô vào lòng, từ lúc nào, anh đã không thể chạm vào cô được nữa, từ lúc nào, cô cứ mãi chạy thật xa, anh chỉ còn thấy cái dáng người nhỏ bé ấy từ từ rời khỏi anh rồi mất hút ở đằng xa.


Tiểu Mi rẽ trái ở góc công viên rồi chạy thật nhanh về nhà. Hạo Kì vẫn đi theo cô, anh bắt kịp cô nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, Căn nhà màu trắng hiện ra trước mặt, Tiểu Mi đứng tần ngần trước cửa hồi lâu, cô nghe tiếng Hạo Kì hối cô hãy mau vào nhà thay quần áo, nếu không sẽ bị cảm. Cô nhìn anh ,môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, cô chậm chạp mở cửa, đi vào trong, tiếng chốt cửa vang lên khô khốc.


Vẫn dán chặt mắt vào cánh cửa, Hạo Kì không hề biết rằng, cô vẫn đang nhìn anh qua khe cửa. Tiếng thở dài của anh chìm trong màn mưa, anh uể oải mở cửa xe, quần áo ướt sũng khiến anh khó chịu. Anh đưa mắt nhìn xung quanh, mọi vật nhạt nhòa trong mưa, về nhà lúc này, chỉ có căn nhà lạnh lẽo, vắng ngắt. Mưa chẳng có dấu hiệu gì là sắp tạnh, Hạo Kì gọi điện cho Duy, chẳng có ai bắt máy, chắc Duy đang bận hay họp hành gì đó,bộ quần áo đang ướt sũng khiến anh khó chịu, nhưng cô lại đang ở nhà một mình, anh không yên tâm, anh sợ lúc không có ai cô lại làm điều gì dại dột mà hậu quả của nó thì chỉ có trời mới biết được.


Một ngày mưa nhẹ, Tiểu Mi nhẹ nhàng mở cửa bước vào trong rồi khép cánh cửa. Căn nhà tối om, có lẽ Duy đã ngủ rồi, cô rón rén bước từng bước. Cô đi ngang qua phòng khách, Duy ngủ quên trên ghế, cánh tay buông thỏng dưới ghế. Cô khẽ khàng tiến đến, lay nhẹ vai anh.


- Anh à, về phòng ngủ đi, nằm ở đây lạnh lắm.


- Uhm…….em đi đâu về muộn thế?


- Dạ………dạ……….em……….đi chơi với Thùy Mi và……..Hạo Kì, vui quá nên quên giờ về. Em xin lỗi, lần sau em không về muộn nữa đâu.[ thật ra thì chỉ có mỗi Hạo Kì thôi, sao em lại không thể nói thật với anh nhỉ?]


- ừ, anh biết rồi, có hai người đó đi chung là anh yên tâm rồi, lần sau có về muộn thì nhớ gọi cho anh. Aissssssss, cô chỉ biết làm tui lo lắng thôi.


- Hi hi em buồn ngủ rồi, anh cõng em về phòng đi.


- Lại đây……………À, có ai gửi cái gì cho em đó, ngày mai anh đưa em đến nơi này.


Hôm đó là một buổi sáng đẹp trời hiếm hoi trong những tháng ngày mưa tầm tã. Chiếc xe của anh lướt nhanh trên con đường vắng, anh có vẻ trầm ngâm hơn mọi ngày, Tiểu Mi tò mò hỏi rằng anh đang đưa cô đi đâu, anh chỉ mỉm cười và bảo rằng chút nữa sẽ biết. Cô thấy nụ cười hôm đó của anh có gì thật buồn.


Nơi anh đưa cô đến là một bệnh viện nằm ở vùng ngoại ô thành phố, bệnh viện ấy không lớn bằng nơi anh làm việc, xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng xào xạc của cây lá. Duy nắm tay cô dẫn vào trong, đi ngang qua họ là những cô y tá mặt mũi phờ phạc, mí mắt thâm quầng, có những vị bác sĩ với bước chân vội vã, một số người thấy anh đi đến thì mỉm cười chào, có vẻ như anh rất hay tới đây.


Anh dẫn cô đi lên tầng thứ 3, đi hết dãy hành lang, rẽ phải rồi dừng lại trước một cánh cửa màu cam nhạt. Cô vẫn nhìn anh thắc mắc, anh mỉm cười trấn an cô rồi đẩy cửa bước vào, anh sau cô. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi khi cô bước vào, trên sàn bừa bãi những cuốn sách, quần áo chưa giặt, những bông hoa màu vàng bị giẫm nát. Duy cúi xuống dọn dẹp, anh gom tất cả quần áo để lại một chỗ, những quyển sách được đặt lên cái bàn gỗ nhỏ gần đó.


Cánh cửa cam nhạt mở ra, một cô y tá bước vào, nắm tay một người phụ nữ có gương mặt đờ đẫn, đầu tóc rối bời, miệng lảm nhảm cái gì đó không rõ ràng,thấy anh cô y tá đó mỉm cười, họ trao đổi cái gì đó về tình trạng người phụ nữ kia rồi Duy đỡ người phụ nữ đó lên giường.


- Mi à, đây là mẹ anh.


Anh lấy một chậu nước, dùng khăn lau nhẹ những ngón tay, kì cọ nhẹ gương mặt bà, khuôn mặt mẹ anh gần như vô cảm, không bộc lộ một chút cảm xúc.


- Mẹ à, con xin lỗi vì dạo này bận quá, không đến thăm mẹ thường xuyên được. Hôm nay, con muốn giới thiệu với mẹ một người, cô ấy tên là Hà Huyền Mi, là người rất quan trọng với con.


Mi cúi chào mẹ anh một cách lễ phép, bà vẫn không phản ứng gì, miệng vẫn lảm nhảm gì đó. Duy ngồi trên giường, cô ngồi trên một chiếc ghế nhỏ, anh kể cho bà nghe nhiều thứ, về lần đầu anh đã gặp cô như thế nào, công việc của anh dạo này ra sao, anh cũng nói cho bà nghe về dự định sẽ đi Nhật của mình, đợi sau khi cô khỏi bệnh anh sẽ dẫn cô đi theo, có thể rất lâu nữa anh mới về thăm bà được, trước khi đi, anh hứa sẽ đến đây chào bà. Nói chuyên một hồi, mẹ anh chìm vào giấc ngủ, anh kéo chăn đắp lại cho bà, hôn lên trán bà rồi kéo cô đứng dậy, tần ngần một chút rồi khép lại cánh cửa.


Chiều hôm đó trời mưa tầm tã, tiếng mưa rơi trên mái nhà lộp độp, những âm thanh não nề của mưa như thấm đẫm nỗi buồn của từng người. Căn phòng ngủ tối om, chỉ còn một chút ánh sáng yếu ớt ngoài kia chiếu vào, anh ôm cô thật chặt trên giường, dụi mặt mình vào những sợi tóc mềm mại của cô. Giong nói của anh như chìm vào cơn mưa đang gào thét ngoài kia.


- Mi à, hôm nay là một trong những ngày đặc biệt, khi anh tới, mẹ anh đã không giận giữ đuổi anh ra ngoài, dù không nhận ra anh nhưng anh vẫn thấy thi thoảng bà có gọi tên anh.


- Mi à, mẹ anh ngày xưa rất đẹp, bà rất dịu dàng, anh thích ăn cơm mẹ nấu…………..


- Mi à, anh đã cố học thật nhiều, nhưng anh vẫn không thể chữa cho mẹ anh khỏi bệnh.


- Mi à, bây giờ anh chỉ còn em thôi……………….


- Mi à, anh sợ mưa, mưa đã đưa mẹ anh đi, mưa đem em đến bên anh, vậy mưa có cướp em đi không?


- Mi à, anh lạnh quá……………


- Mi à, anh sợ…………………..


- Mi à, đừng đi đâu nhé……………….


- Mi à……………………………………


- Mi à……………………………………


- Mi à……………………..


- Mi à……………………


Cô chìm vào trong giấc ngủ với những lời thì thầm của anh vang vọng trông những giấc mơ chập chờn.


[- Mi à, 3h chiều nay, anh sẽ đợi em trước nhà, anh có chuyện muốn nói với em.]


…………………………………………..


5h, cơn mưa vẫn chưa ngớt hạt, 7h, trời tối, ánh đèn đường hiu hắt, 8h30, cánh cửa màu trắng vẫn nằm yên bất động. Những giọt nước mưa chảy dài trên khuôn mặt Hạo Kì, quần áo anh ướt sũng, lạnh buốt, từng giọt mưa như những lưỡi dao cứa sâu vào tâm hồn bằng những vũ điệu mạnh mẽ nhất. Anh sẽ còn đứng đó nếu Thùy Mi không xuất hiện, kéo anh về, mặc dù anh đã phản đối quyết liệt vì anh hứa sẽ không đi đâu khi chưa gặp được cô.


Hạo Kì đã muốn đưa cô ra biển, sau đó đưa cô về căn nhà ngày xưa anh và cô sống, nhắc lại cho cô mọi chuyện, rồi cô sẽ hận anh thật nhiều nhưng không sao, anh sẽ chấp nhận tất cả miễn là cô nhớ tới anh, còn hơn bây giờ cô nhìn anh như một người xa lạ. Anh là một người ích kỉ, một người tồi tệ khi đã cướp đi người yêu của anh họ mình, đúng, anh không biện hộ cho những gì mình đã làm, vì đó là cô anh không thể nhường cho bất cứ ai, dù người đó có là Duy.


Thùy Mi nhìn anh mỉm cười. Nếu anh không thể rời mắt được nụ cười của Tiểu Mi thì nụ cười của Thùy Mi lại khiến anh cảm thấy được an ủi. Thùy Mi đưa cho anh một li rượu, những giọt rượu đỏ như màu máu, hương dịu nhẹ nhưng vị lại say nồng, đăng đắng ở đầu lưỡi rồi từ từ ngọt dần khi nuốt xuống, và cứ thế anh nhấm nháp từng ngụm, cho đến khi không còn ý thức được mọi việc xung quanh.


Thùy Mi dìu Hạo Kì về phòng, cô đỡ anh nằm xuống giường, đôi tay cô mân mê từng đường nét trên khuôn mặt anh


- Kì à! Em yêu anh nhiều lắm- Cô thỏ thẻ vào tai anh


Rồi cô hôn nhẹ lên đôi môi anh, từng chiếc cúc áo được tháo ra, cô nhìn anh, khẽ mỉm cười.


- Anh à, đêm nay, em là của anh nhé!


………………………………………


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...