Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


*ở trên xe của anh


- Cậu chủ không sao chứ? Tôi đã cho người xử bọn chúng rồi cậu không phải bận tâm đâu


- ….con bé lúc nãy….ông cho người đi tìm hiểu về nó cho tôi.


- Dạ!!!


Chiếc xe dừng lại ở căn biệt thự với kiến trúc Châu Âu cổ , anh bước vào phòng rồi mở ra một cuốn sổ nhỏ, ở đó có bức ảnh một cô bé mặc một bộ đầm màu đỏ đang cười toe.


Anh cầm nó lên rồi bất giác mỉm cười đôi mắt anh có chút gì đó gợi lên sự nhớ thương xen lẫn tuyệt vọng.


-Mừng sinh nhật của em


Flash back


-Anh Pi, anh tặng quà gì cho em vậy?


-……- lắc đầu nguầy nguậy


-Cho em coi chút nha!


-……- quay đi nơi khác


-Đưa em coi chút thôi!


-Không….- giữ chặt lấy hộp quà


Khuôn mặt cô bé xị xuống rồi cô ngước lên nhìn cậu nhóc.


-Ư…ư…ư…đồ đáng ghét quà của em mà…..


Cậu nhóc bối rối, hai má cậu đỏ bừng lên. Cậu phải làm sao đây? Cậu không muốn Tiểu Mi của cậu khóc.


-Nè sao khóc vậy? khóc nhè nhìn xấu lắm đó

-Nè sao khóc vậy? khóc nhè nhìn xấu lắm đó


-Hưc..vậy…hưc…vậy đưa quà em coi một chút


-Nè – môi cậu nở một nụ cười


Cô bé hí hửng nhận lấy hộp quà rồi cười toe


-Em mở quà nha!


-Không được!


-ứ nó là của em rồi em sẽ mở nó


-không được…..


-aaaa cún con nè, dễ thương quá đi dễ thương thiệt


Cô bé ôm cún con lên rồi cười toe, trong nắng chiều mái tóc quăn quăn của cô bé tung bay lên cô ôm con cún rồi chạy tung tăng khắp nơi, hoàng hôn tới rồi mặt trời sắp lặn. Nhưng với cậu mặt trời lặn hay mọc cũng không quan trọng vì cậu chỉ cần một mặt trời duy nhất đó là Tiểu Mi.


-………………..


-Anh! Anh sao vậy, sao ngẩn người ra vậy?


-………………


-Mình đặt tên nó là gì là Pi nha!


-Nó là Mi thì đúng hơn!!!


-ế sao anh dám lấy tên của em đặt cho nó…anh chết với em


-aaaaa! Anh biết lỗi rồi, tha cho anh đi mà


-Được rồi đó coi như hôm nay anh gặp may, hi hi hi………..


( end flash back)


-Anh nhớ em, ở trên đó em vui chứ? ở trên đó em đang nhìn anh phải không?


13 năm trước:


đó là một buổi chiều đông lạnh giá ở nước Mỹ, trong căn biệt thự có kiến trúc cổ kính.


-Bà chủ!


-Hạo Kì đâu?


-Dạ thưa bà, thiếu gia bị sốt cao lắm, tôi đã goi điện đến trường xin nghỉ học cho thiếu gia rồi, bà không cần lo đâu.


-Cảm ơn ông, quản gia Kim. Nhờ ông chăm sóc Hạo Kì giúp tôi


-Thưa bà!!! Bà vào thăm thiếu gia một chút chứ ạ?


Hạo Kì đang sốt, sốt rất cao. Cậu nhóc nằm trên giường mấy ngày rồi, cậu ốm nhưng! có ai quan tâm đến cậu đâu hoặc nếu có thì cũng chỉ là quản gia Kim hoặc bà Lan người đã chăm cậu từ khi cậu mới lọt lòng, thời gian cậu ở cùng ngài quản gia và bà bảo mẫu còn nhiều hơn cả khi ở cùng ba mẹ. Mà cũng phải thôi ba mẹ cậu bận trăm công nghìn việc nên còn đâu thời gian mà chăm sóc cậu nữa.


Và cánh cửa phòng cậu chợt bật ra, mẹ cậu bước vào


-Hạo Kì à! Con không sao chứ, ráng ăn uống đầy đủ rồi uống thuốc cho nhanh khỏi bệnh rồi tiếp tục đi học con nhé.


-Mẹ…hưc…con không muốn ở đây, con không muốn đi học ..con muốn về nhà.


-Hạo Kì à! Không được đâu con, con phải ở lại đây chứ.


-Nhưng …con muốn về nhà con đã hứa với Tiểu Mi rằng con sẽ về , con không muốn ở đây đâu!!!


-Hạo Kì à! Tại sao con lai muốn về. Con học không hiểu hay là các bạn không tốt với con.

-Hạo Kì à! Tại sao con lai muốn về. Con học không hiểu hay là các bạn không tốt với con.


-Không! Cô giáo và các bạn đều rất tốt với con nhưng! họ không phải là Tiểu Mi!!!


-Hạo Kì! Nghe mẹ nói này, con phải tập làm quen dần với việc không có Tiểu Mi đi, con là ai nào, con chẳng phải là thiếu gia Vương Hạo Kì sao? Tập đoàn Venus hùng mạnh tương lai sẽ là của con, còn ngôi trường con đang học là ngôi trường danh giá nhất nước Mỹ, con cháu của các nhà tài phiệt nổi tiếng đều học ở ngôi trường này, nếu như con làm quen và thân thiết được với bọn họ thì chắc chắn tương lai của con sẽ thành công tốt đẹp, vậy thì cái lợi trước mắt nào có nghĩa gì.


-Mẹ…..mẹ xấu, mẹ nói dối con mẹ nói con sang đây sẽ được ở gần ba mẹ vậy mà đây là lần đầu tiên mẹ đến thăm con mẹ thăm con cũng không có nổi một lời an ủi. Con ghét mẹ


“ Chát” cậu cảm thấy má mình nóng hổi, rát buốt. Mẹ vừa mới tát cậu, má cậu ửng đỏ, đau…đây là lần đầu tiên trong đời mẹ đánh cậu.


-Hỗn láo, vì một con bé hèn mọn mà như vậy sao? Con bé đấy đã chết rồi. Vậy mà tại sao lúc nào con cũng nhớ tới nó, NÓ ĐÃ CHẾT RỒI, con hiểu chưa????????????????????????


Mẹ cậu thật đáng sợ, chưa bao giờ cậu thấy sợ và ghét mẹ như lúc này. Đôi mắt bà sắc lạnh đôi khi lại lóe lên những ánh lửa giận dữ còn những câu nói được thốt ra từ khóe môi của bà như hàng vạn mũi kim châm vào trái tim cậu.


-Mẹ…mẹ nói cái gì vậy Tiểu Mi đã chết là sao mẹ nói đi chứ?????????????????????????


Khuôn mặt bà có chút khựng lại, đôi mắt đã không còn sát phạt như lúc trước nữa, khóe môi bà gượng gạo, bà nhìn đi chỗ khác để lảng tránh ánh mắt của cậu. Bà đang cảm thấy có lỗi, bà có lỗi vì cái gì nhỉ? Vì bà đã thẳng đánh đứa con trai duy nhất của mình ư? Hay còn lí do nào khác.


-Mẹ vừa nói cái gì vậy- cậu nói trong tuyệt vọng


-Hạo Kì!...…Mi nó,


-Mi làm sao..!!!- giọng cậu lạc đi


-Con bé …con bé bị xe tông vào hôm con bay sang đây, con bé có đi tiễn con và trên đường đi về nó bị một chiếc xe taxi tông phải, và đến bệnh viện thì mất…mẹ xin lỗi vì đã giấu con……….- giọng bà nhỏ dần


-Mẹ nói dối! con không tin!!!


Cậu khóc, khóc nức nở tiếng khóc thê lương xen lẫn tiếng gào thét tuyệt vọng. Cậu chới với , chới với cố đứng dậy và rồi cậu lao thật nhanh ra ngoài trời tuyết, cậu chạy thật nhanh chạy không hề quay đầu lại, chạy trốn và dối lừa chính bản thân mình, tại sao, tại sao mẹ đối xử với cậu tàn nhẫn thế, tại sao Tiểu Mi lại chết………..tại saaaaaaao đó không phải là sự thật, mẹ cậu nói dối, chắc chắn là nói dối …nhưng! cậu sợ!!! Hạo Kì nhắm mắt lại, từng dòng nước mắt vẫn cứ lặng lẽ rơi, cậu nhớ lại ánh mắt buồn của cô nhóc, nhớ tới câu nói của cô trước lúc cậu đi, rồi cậu lại nhớ đến nụ cười dịu dàng của cô dành cho cậu. Sau ngày hôm nay, cứ xem như cậu đã chết rồi.


-Aaaaaaaaaa- cậu quỵ xuống khóc gào lên, mọi thứ trước mắt cậu tối sầm lại và rồi cậu lịm đi.


Khi cậu tỉnh dậy thì đã qua một tuần lễ rồi, mọi người xúm quanh cậu để xem cậu có bị sao không, cậu không nói gì, cũng chẳng hề cười đôi mắt của cậu rất buồn một nỗi buồn da diết, ba mẹ cậu và quản gia Kim rất đỗi lo lắng, họ không thể hiểu rằng tại sao một đứa trẻ hoạt bát như cậu sao bây giờ lại lầm lì như vậy. Có cái gì đó đã thay đổi cậu, một điều gì đó rất đau đớn


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...