Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


Hạo Kì rúc thật sâu vào drap giường trong phòng ngủ, đã 5 năm rồi, vẫn là mùi hương ấy. 8h, anh vẫn không bước xuống giường, rồi sẽ có một cánh tay dịu dàng lay vai anh, khuôn mặt thanh tú của cô hiện ra dưới nắng, buổi sáng, nụ cười của cô thật đẹp, 5 năm, anh cứ nghĩ mình sẽ quên.


Hạo Kì không nhớ mình đã không ăn uống bao lâu rồi, nếu đói quá anh chỉ uống một vài ly sữa, không ai có thể hiểu rõ anh thích gì ghét gì như cô. Khi ngồi chung bàn, cô chỉ ăn qua loa lấy lên, mắt cứ nhìn anh chăm chú, miệng thì không ngừng hỏi thức ăn có vừa miệng không. Có lần trong khi ăn, Hạo Kì dằn mạnh đôi đũa xuống bàn, anh hậm hực bỏ lên phòng. Thức ăn cô nấu là ngon nhất rồi, anh chỉ bực khi thấy những ngón tay băng chi chít, chắc là lại vụng về đề dao cứa vào tay rồi. Những đêm anh về khuya, anh không bao giờ ăn ở ngoài, cô chỉ mải lo thức ăn có vừa miệng hay không, anh vẫn tỏ vẻ lạnh lùng nhưng đôi mắt luôn hướng về phía cô, cô không biết điều đó.


***


Thùy Mi là cô bạn hồi nhỏ của Hạo Kì và Hoàng Duy, anh đã tình cờ gặp cô ở Mỹ, anh vẫn còn nhớ, hối còn đi học Thùy Mi là một cô nhóc bé tẹo vậy mà vài năm không gặp cô đã trở thành một quý cô xinh đẹp và quyến rũ.


Và nếu Thùy Mi không gọi cho anh vào một buổi chiều, nói rằng Duy đang bị thương, thì không biết anh sẽ ở nhà trong bao lâu nữa. Hạo Kì nhanh chóng chạy đến nhà của Hoàng Duy, ngôi nhà màu trắng có địa chỉ…………….


- Vết thương không nghiêm trọng đâu, đừng lo quá.


- Bị thương nặng vậy sao không nói cho em biết, nếu không phải Thùy Mi gọi, chắc định giấu em luôn hả?


- À, Thùy Mi hả, mấy hôm anh bị bệnh cô ấy hay tới đây lắm, cô ấy cũng đang trên đường tới đây đó


- Uhm, em tình cờ qua Mỹ và gặp Thùy Mi, bây giờ cô ấy khác xưa nhiều thật.


- Anh cũng thấy vậy, cô ấy trưởng thành hơn xưa nhiều, à , sẵn tiện anh cũng muốn giới thiệu với cậu một người.


- Là Hoài An à, em biết cô ấy mà, giới thiệu làm gì…………….?


- Không phải Hoài An, là một……người rất đặc biệt………Uhm…..cô ấy vừa mới đi ra ngoài một chút…chắc cũng sắp về rồi…..


“Kính coong”


-Ah, chắc là cô ấy đó, để anh ra mở cửa


-Thôi, anh ngồi đó đi, để em ra mở cửa cho


***


Chiều những ngày mưa, gió thổi nhè nhẹ. Tiểu Mi bước ra khỏi thư viện đọc sách, những cơn gió lạnh ùa về khiến thân hình của cô run lên trong gió.


Tiểu Mi pov’: Tại sao, vào những ngày mưa, mình lại luôn có cảm giác hình như là có ai đó đang chờ mình.- end pov’.


Cô chạy thật nhanh về ngôi nhà màu trắng, trong màn mưa dày đặc trắng xóa, căn nhà màu trắng dần hiện ra, cô nhìn thấy một người đưa thư đứng trước cửa nhà, rồi cánh cửa nhà mở ra, cô háo hức chạy thật nhanh tới để khoe với Duy cuốn sách cô mới đọc hôm nay nó có tựa đề là “ Đỏ như màu máu”.


Bỗng dưng Tiểu Mi đứng khựng lại, người ra mở cửa, là một người khác, không phải là Duy. Tim cô lỡ đi một nhịp, cái dáng cao cao, gương mặt đó, nụ cười đó……rất quen……như là……………..


Mọi thứ trước mắt Tiểu Mi nhạt nhòa, hình như cô đang khóc, nước mắt và mưa hòa lẫn vào nhau mặn đắng. Tim bất chợt nhói lên từng cơn khi nhìn thấy anh, Tiểu Mi dần ngã quỵ, cô tựa người cố dấu mình sau thân cây, rồi òa khóc nức nở, những hình ảnh chập chờn không rõ nét lại hiện ra.


“- Anh sẽ trở về, vào một ngày mưa………….đừng khóc……….em là ngôi sao của anh…………Tiểu Mi”


Mọi thứ bỗng chốc quay cuồng………………..


***


Nghe tiếng chuông cửa bên ngoài, mặt Duy rạng rỡ hẳn lên khá hẳn với vẻ ủ rũ, mệt mỏi khi nãy. Hạo Kì chạy ra mở cửa, anh cũng đang rất tò mò về người mà có thể khiến Hoàng Duy, anh học của mình vui như vậy. Chỉ là một người đưa thư, Hạo Kì kí tên rồi nhận lấy sấp thư.


Hạo Kì dạo xung quanh vườn nhà Duy, khi nãy vội vã đến anh chưa có cơ hội quan sát kĩ ngôi nhà, phòng khác có cửa kính nhìn ra vườn, mọi vật dụng trong nhà đều có màu săc rất nhã nhặn, cửa sổ có rèm cửa màu trắng, những chậu hoa nhỏ đặt trên bệ cửa. Ngày xưa Tiểu Mi cũng hay trang trí nhà như thế này, dù có bận rộn đến đâu, cô cũng tưới nước đều đặn cho những chậu hoa đấy. Anh đã tim được một người có sở thích giống cô. Hạo Kì sẽ còn đứng đó nếu không nghe thấy tiếng gọi của Hoàng Duy


Nhận được sấp thư từ tay Hạo Kì, Duy không giấu nổi sự thất vọng, làm Hạo Kì càng tò mó muốn gặp người đó hơn. Qua những gì Duy kể, Hạo Kì biết được đó là bệnh nhân của Duy, cô ấy bị tai nạn giao thông rồi mất trí nhớ, cô ấy có một đôi mắt to buồn và nụ cười rất đẹp. Rất lâu rồi, Hạo Kì không thấy anh họ mình vui vẻ như vậy.


Một lát sau, Thùy Mi tới. Cả ba người nói chuyện rất vui vẻ, vì Thùy Mi có cuộc hẹn lúc 7h nên không ngồi lâu với Duy được. Hạo Kì cũng muốn về để Duy được nghỉ ngơi nên anh đã đưa Thùy Mi về.


Ngoài trời, mưa rả rích, ngồi trong xe, Thùy Mi bật bài nhạc yêu thích của mình, Hạo Kì tật trung vào lái xe vì vào những ngày mưa, tầm nhìn của anh rất kém. Bất chơt, Thùy Mi lên tiếng:


-À, Hạo Kì, anh gặp người yêu của anh Hoàng Duy chưa?


-Chưa, hình như hôm nay cô ấy đi đâu thì phải, em gặp cô ấy rồi à?

-Chưa, hình như hôm nay cô ấy đi đâu thì phải, em gặp cô ấy rồi à?


-Vâng, mấy lần trước đến nhà, em có gặp, cô ấy dễ thương lắm nhưng thấy em thì bỏ chạy. Anh Duy nói rằng cô ấy sợ người lạ, cô ấy tên cái gì Mi đó…………..tự nhiên em quên mất………………


Thùy Mi còn nói gì sau đó nữa nhưng Hạo Kì không để ý. Mưa vẫn rơi tầm tã bên ngoài, trời mưa lớn thế này, chắc phải có ai đó đang rất thích thú. Anh đang nhớ, nhớ về hồi nhỏ của anh và cô, anh hứa rằng sẽ trở về vào một ngày mưa, mưa đem cô tới bên anh, vậy thì một lần nữa, những cơn mưa hãy đem cô về. Mưa, anh sẽ không bao giờ để cô lạnh nữa, không bao giờ.


Chiếc xe dừng lại trước căn nhà có những chiếc cột chạm khắc tinh xảo theo phong cách Hy Lạp. Thùy Mi gỡ dây anh toàn nhưng vẫn ngồi trên ghế, mắt nhìn Hạo Kì chăm chú. Khó chụi bởi anh mắt của Thùy Mi, Hạo Kì lên tiếng trước:


-Không vào nhà đi Thùy Mi, chẳng phải em nói có hẹn với Thanh Tùng sao, coi chừng trễ đó.


-Anh không có gì muốn nói với em sao?


-Không, ý em là sao? Thôi, mau vào nhà đi.


-Em biết rồi, cảm ơn anh đã đưa anh về nhà, anh lái xe cẩn thận.


Thùy Mi mở cửa bước xuống, tiếng động cơ xe lại vang lên, mưa làm nhạt nhòa những hình ảnh qua gương chiếu hậu, anh không nhìn thấy Thùy Mi ướt sũng trong mưa, đứng nhìn theo xe của anh rất lâu.


-Giả vờ nói yêu em anh nhé, em cũng chỉ định giả vờ là đang được anh yêu nhiều lắm.


******* ******* ********* *********


5 năm trước ở Mỹ


Kéo lê hành lý nặng nề vào căn nhà chung cư mà trước khi sang đây anh đã đặt trước, Hạo Kì để hành lý ở một góc trong phòng khách rồi đi tìm phòng ngủ, chuyến bay dài làm anh cảm thấy mệt mỏi. Phòng ngủ nằm ở tầng hai, chiếc drap giường được trải phẳng phiu, Hạo Kì nằm xuống, cẩm giác êm ái ở lưng làm anh thấy dễ chịu.


Lúc Hạo Kì mở mắt ra, trời cũng đã tối, anh ra ngoài tìm một cửa hàng ăn nhanh rồi ghé vào. Chọn một góc khuất trong cửa hàng, Hạo Kì ngồi xuống,tiếng nhạc nhẹ vang lên,từ chỗ anh ngồi có thể nhìn ra bên ngoài nhờ lớp cửa kiếng. Một cơn mưa bất chợt, mọi người bên ngaoif chạy một cách hối hả, những mái hiên chật cứng người đứng trú mưa. Đường phố mới khi nãy còn đông vui, thoáng chốc đã trở nên ảo não, khung cảnh nhạt nhòa qua lớp cửa kiếng. Một bài hát có giai điệu thật buồn hòa âm với tiếng mưa ngoài kia.


Và khi thế giới này trở nên tăm tối


Và mưa rơi thật nhẹ nhàng


Mọi thứ vẫn y như thế


Ngay cả ngày hôm nay, anh chắc chắn rằng


Anh vẫn không thể thoát khỏi nó


Anh không thể nào ngừng suy nghĩ về em


Giờ đây


Anh biết đã kết thúc thật rồi


Anh biết mọi thứ chỉ là khờ dại mà thôi


Giờ đây, anh biết đó không phải là sự thật


Anh thật ngu ngốc với bản thân làm sao


Bởi vì anh không thể nào giữ em lại vì niềm kiêu hãnh ấy


Vào những ngày mưa, em đã đến và tìm anh


Dằn vặt anh suốt suốt đêm dài


Và khi cơn mưa bắt đầu ngừng rơi, em cũng sẽ dừng lại thôi


Chắc hẳn anh đã say, có lẽ anh nên dừng lại


Từ lúc cơn mưa rơi xuống, anh nghĩ rằng anh cũng có thể ngục ngã

Từ lúc cơn mưa rơi xuống, anh nghĩ rằng anh cũng có thể ngục ngã


Nhưng điều đó không có nghĩa là anh nhớ em, không có nghĩa thế đâu em à


Khoảnh khắc chúng ta bên nhau chỉ là thoáng qua


Và khi đó là kiểu ngày mà em ưa thích


Anh sẽ giữ lại những kí ức lạnh buồn về em.


Tha thứ cho tất cả những kí ức đó, và anh sẽ vước đi về phía trước


Thậm chí anh không phải chạy trốn làm gì


Giờ đây


Anh xóa nhòa hình bóng của em


Anh sẽ không còn vương vấn gì về em nữa


Nhưng khi mưa bắt đầu rơi


Tất cả những kí ức về em mà anh cố gắng đè nén bao lâu…


Chúng sẽ ùa về, và sẽ kiếm tìm hình bóng em


Vào những ngày mưa, em đã đến tìm anh


Dằn vặt anh suốt đêm dài


Và khi mưa bắt đầu ngừng rơi, bóng hình em cũng tan biến theo mưa


Chầm chậm, từng chút một, em cũng sẽ dừng lại thôi


Giờ đây,không còn con đường nào để anh có thể quay lại


Nhưng khi được nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của em


Anh vẫn sẽ nở nụ cười, ngay cả khi anh không còn…


Một chút sức lực nào để có thể giữ em lại.


Vào những ngày mưa, em đã đến và tìm anh


Dằn vặt anh suốt đêm dài


Và khi cơn mưa bắt đầu ngừng rơi, bóng hình em cũng tan biến theo mưa


Chầm chậm, từng chút một, em cũng sẽ dừng lại thôi


Anh sẽ phải làm gì với những thứ đã đi đến hồi kết thúc?


Anh chỉ có thể nuối tiếc sau những điều ngu ngốc anh đã làm


Mưa cứ mãi rơi tí tách và sẽ không lặp lại


Và đến khi mưa có thể tạnh, anh cũng sẽ phải dừng lại thôi


Mưa cứ mãi rơi tí tách và sẽ không lặp lại


Và đến khi mưa tạnh, anh cũng sẽ phải dừng lại thôi

Và đến khi mưa tạnh, anh cũng sẽ phải dừng lại thôi


(Viet sud On rainy days)


Hạo Kì đã muốn đi thật xa để trốn những cơn mưa. Mưa anh luôn ghét mưa, mưa lớn quá,nếu cô có ở đấy, chắc cô sẽ hét lên một cách thích thú, anh đã nghĩ, nếu đi thật xa, anh có thể sẽ quên, anh sẽ không nhớ nữa. Đôi mắt to tròn, đôi môi màu máu và cả nụ cười khi đứng dưới mưa,tất cả……………


Trong một thoáng,những giọt mưa không còn bắnvào mặt anh nữa, Hạo Kì ngước lên, chiếc dù màu đen che phía trên đầu, một chàng trai đeo cặp kiếng màu đen, nhìn anh mỉm cười:


-You can be cold. Take it


Hạo Kì nhận lấy chiếc dù từ tay chàng trai đó. Cậu ta nhìn ảnh mỉm cười rồi vẫy tay chào tạm biệt. Gương mặt cậu ta rất quen, nhưng anh không nhớ nổi cậu ta là ai. Chàng trai ấy chạy đi, anh quay đầu nhìn theo, cho đến khi cái dáng cao cao đó khuất hẳn sau màn mưa.


Hạo Kì lại tiếp tục những chuỗi ngày lang thang đâu đó ở xứ người. Những bước chân vội vã trên đường, những cửa hàng ăn nhanh đầy dầu mỡ, những lời nói tục tĩu trên đường, có cảm giác như đang xem một bộ phim nhạt nhẽo nào đó. Hạo Kì ghé vào những shop quần áo, chọn cho mình những bộ trang phục, những đôi giầy, những sơi dây chuyền theo styde của mình. Rồi lại đến những quán bar hòa mình vào những cơn trụy lạc. Anh đã từng nghĩ cuộc sống đó là thiên đường.


Lại một buổi tối nữa anh hòa mình vào tiếng nhạc xập xình trong sàn nhảy. Những ánh mắt thèm khát, những cái vuốt ve rợn người, những tiếng kêu la, hò hét như chìm trong dàn âm thanh đồ sộ trên kia. Hạo Kì nốc liên tục hết li này đến li khác, xung quanh anh là lũ gái bao rẻ tiền, trên người chúng sực nức mùi nước hoa để che đi cái mùi tanh tưởi của chính mình, anh bảo chúng cười ngay ngô nhất có thể, anh sẽ làm người tình với họ nếu họ làm anh hài lòng. Nhìn đôi môi của chúng nhếch lên một cách giả tạo khiến anh bực tức, anh ném hất thật mạnh xấp tiền vào mặt chúng. Chẳng giống Tiểu Mi chút nào…………..Hạo Kì lảo đảo bước ra khỏi bar, bỗng chốc anh va phải một người


Mọi thứ quanh anh quay cuồng.


Anh tỉnh dậy trong một căn phòng có nội thất tinh xảo, chắc chắn chủ nhân của nó phải là người rất tinh tế. Bỗng cánh cửa bật ra, một cô gái bước vào, cô nhìn anh, mỉm cười bằng mắt. Hạo Kì không hiểu ánh mắt của cô, anh chưa kịp lên tiếng thì cô đã nói.


-Vương Hạo Kì, anh không nhận ra em sao!????????????


Cô gái ấy tên là Thùy Mi là bạn học ở Mỹ hồi nhỏ cùng Hạo Kì và Hoàng Duy, anh còn nhớ hồi nhỏ cô vẫn còn chạy theo anh giành kẹo, giờ đây cô đã trưởng thành và cô vẫn đang theo học nghành thiết kến thòi trang tại Mỹ. Tìm được người quen ở đây Thùy Mi và Hạo Kì đều rất vui, họ cho nhau số điện thoại và hứa sẽ thường xuyên đến nhà nhau chơi.


Buổi sáng chủ nhật, Hạo Kì thức dậy từ rất sớm, anh ghé vào một cửa hàng hoa tìm mua những đóa hồng màu xanh, loài hoa mà Thùy Mi rất thích, anh sẽ đến nhà Thùy Mi ngày hôm nay. Hạo Kì nhìn thấy những bông hoa cúc nhỏ, lòng anh chợt nhớ đến Tiểu Mi, đây là loài hoa cô rất thích trước đây cô vẫn thường trồng nó trong vườn, anh nhớ cô……………..


Hạo Kì đứng trước cửa nhà, nhấn chuông cửa . Anh hướng sự chú ý về một chàng trai có cái dáng cao cao, đang lom khom tìm cái gì đó, cậu ta có khuôn mặt rất quen. Chàng trai ấy tiến ra mở cửa, Hạo Kì vẫn không rời mắt cho đến khi cả hai người nhìn nhau.


***


-Thùy Mi à Thanh Tùng là gì với em vậy!???????


-Thanh Tùng sao, anh và anh ấy biết nhau à, Thanh Tùng là anh họ em đó.


-……………..Vậy à…cậu ấy sang đây lâu chưa vậy……….


-Uhm cũng mấy năm rồi đó. À ,mà sao vậy anh?


-À, không có gì đâu em………………


Buổi tối hôm đó Hạo Kì bước về nhà, bỗng có điện thoại.


-Alo


-Vương Hạo Kì,tôi là Thanh Tùng, tôi có chuyện muốn gặp cậu.


……………………………….


-Cậu muốn gặp tôi


-Cậu và Huyền Mi đã………………


-Nếu cậu gọi tôi đến đây chỉ để nói điều đó thì thôi đi.- Hạo Kì quay gót định bước đi thì lời nói của Thanh Tùng đã chặn bước chân của anh lại.


-Cậu còn nhớ dự án đầu tiên cậu tiếp quản ở tập đoàn Venus chứ, là một hãng rượu và chính cậu đã làm nó phá sản.


-Ý cậu là sao……………………


-Ông chủ hang rượu đó họ Hà……………………………………..!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...