Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


Hoài An, một cô bạn thân của Duy vừa đến Việt Nam, tiếng dương cầm của anh đột ngột dừng lại bởi tiếng chuông điện thoại, người bên kia nói gì đó, cô thấy anh cười rất tươi. Anh vội vã thay quần áo, trước khi đi, anh chỉ nói rằng sẽ về ngay


Đã lâu cô mới thấy anh cười như vậy. Nếu cuộc sống của anh không có sự xuật hiện của cô thì…………………


Hoài An là một nghệ sĩ dương cầm, cô đang có chuyến lưu diễn vòng quanh châu Á, khi vừa đặt chân về Việt Nam cô đã gọi ngay cho anh, Hoài An là một cô gái rất dịu dàng, nụ cười của cô đem lại cảm giác gần gũi cho mọi người xung quanh.


Tối hôm đó, những người bạn cảu Duy đến, giống như một cuộc họp mặt bạn bè. Mọi người nói chuyện rất vui vẻ, hôm nay anh không kéo cô lại ngồi gần anh nữa, cô ngồi ở một chiếc ghế nhỏ màu trắng bên trái, anh vẫn đang nói chuyện với Hoài An, mọi người cùng nói về những chuyện khi họ còn đi học, Tiểu Mi không hiểu gì nhưng cô biết, theo như lời kể của mọi người, ngày xưa, Hoài An và anh từng là một cặp rất xứng đôi, cô thấy anh và Hoài An cười một cách ngượng ngùng, nếu anh không đột ngột sang Mỹ thì có lẽ bây giờ hai người đã có thể tiến xa hơn. Một người bạn muốn nghe tiếng đàn của Hoài An, những người khác hưởng ứng nồng nhiệt, không phải lúc nào cũng có thể nghe được tiếng đàn của một nghệ sĩ chuyên nghiệp. Từ lúc tiếng đàn cất lên, cô thấy anh nhìn Hoài An chăm chú. Tiểu Mi khẽ đứng lên, rời khỏi chiếc ghế nhỏ mà không gây ra một tiếng động để không làm phiền mọi người, Cô vẫn nghĩ anh đang say sưa với tiếng đàn của Hoài An, nhưng cô không biết anh vẫn nhìn theo cô cho đến khi bóng dáng cô khuất sau cánh cửa.


Gia đình Hoài An định cư bên Mỹ từ nhiều năm tước, Duy đã chủ động mời cô ở lại nhà anh vì trong nhà anh còn rất nhiều phòng trống, ở Việt Nam cô không quen biết nhiều nên cũng đã đồng ý. Phòng của Hoài An có màu xanh lá nhạt, màu ưa thích của cô. Duy để vào phòng cô những lọ tinh dầu Lavender, mùi hương mà cô rất thích, anh treo những tấm màn trắng lên cửa sổ, và dặn cô giúp việc hãy quét dọn phòng thật cẩn thận. Một lúc sau đó, anh cùng cô đi mua sách, anh biết cô thích đọc tiểu thuyết nhưng trong nhà chẳng có quyển nào, hôm đó Tiểu Mi thấy anh rất vui.


Ngoài trời lại mưa, mưa rả rích ngoài kia, một tiếng đàn điêu luyện hòa với tiếng đàn còn đôi chút vụng về tạo nên một âm sắc rất riêng. Anh và Hoài An phối hợp nhất nhịp nhàng, xen vào lẫn tiếng đàn là những tiếng cười nói vui vẻ. Hai người đang bàn về một cuốn sách nào đó, bàn về loại nước hoa L’amor, Hoài An thích mùi hương ngất ngây của nó nhưng anh thì bảo nó quá nồng….Họ còn hẹn nhau vào cuối tuần sẽ đi chơi tennis, một sở thích mà sai nhần ấy năm sống cùng anh, bây giờ cô mới biết.


Nhóm bạn rủ Duy và Hoài An ra ngoài chơi, dự đinh là sẽ đi cả đêm nhưng đến xế chiều, Duy nói là cảm thấy không khỏe trong người nên về trước, anh bảo Hoài An cứ đi chơi vui vẻ với mọi người. Anh đã rất muốn đưa Tiểu Mi theo cùng, nhưng anh biết cô không thích ồn ào và có thể sẽ đến quán bar nữa, những nơi phức tạp đó không thích hợp với cô. Những ngày gần đây, anh thấy cô không được vui, hay ngồi một mình trong phòng, có gọi thế nào cũng không chịu ra. Những khi anh và cô đang ngồi trong phòng khách, nếu Hoài An đi tới, cô sẽ đi ra nơi khác, vì Hoài An ngồi đó nên anh cũng không tiện chạy đi tìm cô, khi nói chuyện với Hoài An anh chỉ trả lời qua loa cho lịch sự nhưng đầu óc lại vô cùng lo lắng.


Duy về nhà thì thấy cô đang nằm trên sofa, một tay buông thỏng dưới ghế, nghịch những con gấu trên sàn. Anh nhẹ nhàng đến bên ghế, ngồi xuống, đôi mắt cô tròn xoe chớp chớp nhìn anh. Anh bế cô vào phòng, đã lâu rồi anh không ôm cô, có khách trong nhà nên cũng không tiện lắm. Anh luồn tay vào những sợi tóc mềm, một tay kia vuốt ve gò má mịn màng của cô. Tiểu Mi ngoan ngoãn rúc sâu vào ngực anh, ước ức gì khoảnh khắc này là mãi mãi.


Buổi tối, anh và cô ngồi dùng cơm, trời mưa bên ngoài, không khí lành lạnh, hôm nay nếu anh không về sớm thì cũng đã mắc mưa rồi. Cô nhìn anh rất lâu, rồi đột ngột nói:


-Anh à………..


- Uhm?


- Nếu không có em thì đã tốt hơn phải không?


- Ý em là sao?


- Nếu em rời khỏi anh thì anh sẽ có một cuôc sống……………


Duy bóp nát cái ly thủy tinh đựng nước trên tay anh, những mảnh thủy tinh rơi xuống mặt bàn, có mảnh ghim vào tay anh. Nước trong ly đổ ra ngoài hòa với máu trên tay anh, mặt anh tối sầm lại, chưa bao giờ cô thấy đôi mắt anh đáng sợ như hôm nay. Duy lấy lại bình tĩnh rồi đứng lên, cô vẫn ngồi chết trân tại chỗ, rước khi đi, anh nói với cô bằng giọng nhẹ tênh:


-Anh xin lỗi. Anh không muốn nghe điều đó lần thứ hai


Cô là một người ngốc nghếch, ở bên anh cô vẫn không biết những thói quen của anh, không biết anh thích gì, ghét gì, cô không thể chuẩn bị những món ăn ngon như Hoài An đã từng làm cho anh, cô chỉ làm anh lo lắng, cô chỉ làm tổn thương anh, cô không muốn điều đó.


Duy đã hứa sẽ dẫn Tiểu Mi đi nhà sách, cô muốn tìm một vài cuốn sách để đọc cho đỡ buồn, anh muốn mua thêm sách làm tài liệu tham khảo, Hoài An vẫn còn đang ngủ say trên phòng do tối qua về rất muộn. Bàn tay anh đã được băng lại một cách cẩn thận, Tiểu Mi thấy anh khẽ nhíu mày khi dùng tay điều khiển chiếc vô lăng. Một sự im lặng ngột ngạt bao trùm anh và cô, không ai nói gì.


Vì tay anh đang bị thương, cô không để anh đem sách vào phòng như mọi khi, Tiểu Mi nhanh chóng đem những túi sách nặng vào phòng đọc sách. Căn phòng nằm ở tầng 1, sát góc tường, giống như một thư viện thu nhỏ. Những lúc không có anh ở nhà, cô cũng thường vào đây, quét bụi, và sắp xếp lại những cuốn sách đặt không đúng chỗ. Ở đây còn có máy điều hòa và một chiếc ghế bành, không ít lần cô ngủ quên ở đó.


Tiểu Mi đem sách vào, sắp xếp những cuốn sách lên kệ, hôm nay, anh và cô mua khá nhiều sách, có cả những cuốn tiểu thuyết mua tặng Hoài An nữa. Cái kệ đựng sách khoa học hình như đã cũ lắm rồi, cô nghe thấy tiếng cọt kẹt và cái kệ khẽ rung rinh khi cô đặt sách lên.


Duy đi lên phòng khách sau khi đã cất xe, cứ im lặng mãi như vậy thì khó chịu lắm, cả đêm, anh không ngủ được, anh vẫn còn nhớ rất rõ đôi mắt sợ sệt của cô làm anh day dứt. Anh chạy vội lên phòng sách, có mấy cái kệ trong đó đã cũ lắm rồi, nếu cứ để sách lên thì nó sẽ đổ mất.


Mở cửa phòng sách, cô vẫn đang để những cuốn sách lên kệ, anh thấy cái kệ rung rinh, cô chỉ nghĩ cái kệ cũ quá nên vẫn tiếp tục làm, kệ sách rung càng ngày càng mạnh, bất chơt nó đổ nhào xuống, kéo theo những kệ sách bên cạnh. Hình ảnh cuối cùng, cô thấy , là anh chạy đến ôm chầm lấy cô, những cuốn sachs có bìa cứng rơi xuống, kệ gỗ đè lên lưng anh, máu từ đầu anh chảy xuống một hàng, đôi mắt anh khép lại, tiếng kêu của cô chìm trong đống đổ nát, sau đó mọi vật cũng tối sầm lại


Nghe tiếng đổ vỡ gần đó, cô giúp việc chạy vội lên, và kịp thời đưa anh và cô tới bệnh viện. Cô ngất đi do hoảng sợ, vết thương của anh được băng bó, do đến bệnh viện kịp thời nên cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là trong một thời gian dài không được cử động mạnh. Buổi tối, Tiểu Mi nằm rúc vào người anh nhưng vẫn tránh những vết thương.


-Ngốc à, anh sợ lắm đó, nếu anh không tới kịp thì sao.


-Anh à, em xin lỗi.


-Hứa với anh, đừng bao giờ rời khỏi anh, hứa với anh nhé………..


Cô nghe thấy tiếng anh thở đều đều


-Anh à, em chỉ có thể nói xin lỗi anh thôi


***


“Tiểu Mi”.”Tiểu Mi” văng vẳng bên tai có tiếng người, tiếng còi hú và ánh sáng lập lòe đâu đó. Mộtngười con trai bê bết máu rơi xuống vực biển sâu đen ngòm. Sóng gầm thét nuốt anh vào bụng biển


“ Anh xin lỗi Tiểu Mi…Lời hứa với em…Là anh thất hứa!”


-KHÔNG ĐƯỢC!


Tiểu Mi bừng mình tỉnh dậy, lại là giấc mơ đó, người con trai đó, giọng nói đó. Nhưng………..cô không thể nhớ nổi anh ta là ai……………………..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...