Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


“Không có mưa”- Mi thầm nghĩ. Từ lúc anh rời khỏi nhà đến giờ, cô vãn cứ ngồi đó, chông chênh trên chiếc cửa sổ màu trắng có màn màu thiên thanh. Anh đã nhắc cô nhiều lần rằng không nên ngồi như thế, cô rất dễ ngủ, anh không thể ở bên cô suốt ngày để bế cô kịp thời vào giường được.


Không có mưa nhưng trời lạnh, sắp tới mùa đông. Một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng khiến cô rùng mình.


Cô ngồi đó rất lâu, có mấy đứa bé đang chạy lòng vòng quanh sân, một cậu nhóc nghịch ngợm đang cố nhảy thật cao để với tới những bông hoa màu vàng trồng ở khu vườn nhà hàng xóm, có tiếng đàn dương cầm vang lên đâu đó.


Gió lạnh cô không thể lì lợm thêm được nữa, chỉ là cô đang chờ chiếc xe màu trắng của anh.


Tiểu Mi vùi mình vào lớp chăn bông mềm mại. Cô đưa mắt nhìn khắp phòng. Một chiếc bàn màu trắng kê bên cửa sổ, tường phòng màu hồng nhạt, có in hình những ngôi sao be bé, những con gấu bông thật to để một cách bừa bộn khắp phòng, thật ra anh luôn sắp xếp chúng rất gọn gang, nhưng sau mỗi lần chơi cô đều không chịu xếp lại ngay ngắn.


Một chiếc chuông gió in hình con gấu trúc được đặt giữa phòng, chỉ một cơn gió nhẹ, những con gâú trúc lại va vào nhau, tạo nên các âm thanh leng keng mà cô rất thích.


Khi anh sắp đến bệnh viện làm hay chuẩn bị đi đâu đó, cô không chào tạm biệt anh mà luôn chạy vào phòng, anh bảo rằng anh rất buồn vì điều đó. Vào phòng, cô không nghịch những con gấu bông như anh vẫn thường nghĩ, từ khung cửa sổ trong phòng, cô nhìn xuống, chờ chiếc xe màu trắng của anh, chiếc xe đã khuất dạng nhưng cô vẫn ngồi nhìn. Anh không biết điều đó.


Sau những lời chào tạm biệt, lời hứa sẽ sớm quay về, người đi hướng tầm mắt về phía trước, chỉ còn người ở lại nhìn người đi từ từ rời xa mình.


Thế giới của cô chỉ có anh, không có anh thế giới của cô rỗng.


Duy nhận được điện thoại của cô giúp việc, bảo rằng đã tìm khắp nhà nhưng không thấy cô đâu. Vừa may đã đến giờ về nên anh lập tức chạy đi tìm cô. Cô có thể đi đâu chứ?


Cô có thể đi đâu?


Duy đặt những con gấu to, những co cá ngựa đủ màu sắc, những con búp bê, những cây bút màu, và những chiếc chuông gió tạo nên những âm thanh leng keng để có thể gây sự chú ý của cô. Anh không thể ở bên cô suốt ngày được, nhưng dường như càng ngày cô không thể rời anh. Có một ngày kia anh về muộn, trời mưa tầm tã, anh về nhà và thấy cô đang chờ anh trước cổng, đôi môt tím tái đi vì lạnh. Khi không có anh cô sẽ làm những điều thật ngốc.


Cô có thể đi đâu xa, từ lúc về với anh, anh chỉ đưa cô đến khu vui chơi và một vài lần dẫn cô đi ăn. Anh lao xe tới nơi đó nhưng không tìm thấy cô.


Bằng một cách nào đó, cô có thể đi đến bệnh viện, nơi anh đang làm việc. Hà Chi gọi cho anh, nói rằng cô đang ở đây. Ngay lập tức anh chạy tới bệnh viện. Cô ngồi trên một cái ghế trong phòng chờ, ánh mắt đờ đẫn, tay ôm con gấu màu trắng, chân trần không đi dép. Anh tiến về chỗ cô, vuốt nhẹ mái tóc trên đầu, cô ngước lên nhìn anh cười ngờ nghệch, anh không bao giờ quên nụ cười đó, nụ cười mà anh cứ nghĩ là dành cho riêng anh.


Anh ước gì có thể la cô một trận, nói rằng anh lo sợ tới mức nào, hoảng loạn tới mức nào nhưng chỉ vừa nhìn thấy cô, thấy đôi tay cô ôm con gấu trắng, anh đã không thể giận dữ được nữa. Cô đã ngờ nghệch nghe theo lời nói đùa của anh rằng, chỉ cần ôm con gấu trắng đó, thì đi đến đâu cũng có thể tìm thấy anh, sau ngày hôm nay, cô sẽ không tin đó là lời nói đùa nữa.


Anh đưa cô về nhà , cô ngồi trên giường phòng anh.


-Này Mi, sao em biết đường tới bệnh viện thế?


- ………………


- Em tới tìm anh có chuyện gì à?


- …………………..


- Em có thể một lần nói chuyện với anh được không?


Giong nói của anh có chút bực mình, cô cúi gằm mặt, biết rằng đã làm cô sợ, anh vội vàng ôm cô vào lòng, xoa nhẹ tóc cô, thì thầm những lời yêu thương vào tai cô. Anh chỉ yên tâm nhắm mắt khi nghe thấy hơi thở đều đều của cô.


Anh giật mình thức giấc lúc nửa đêm, không thấy cô nằm bên cạnh. Anh không lo lắng, anh đang ở đây nên cô sẽ không đi đâu xa, chỉ là một trong những thói quen kì lại của cô thôi. Những lần trước khi thức dậy không thấy cô ở bên cạnh, anh đã vội và chạy đi tìm cô, anh tìm thấy cô đang ngủ quên trước cửa phòng mình. Và lần nào cũng vậy, cô ngồi tựa vào cửa ngủ ngon lành. Anh lại bế cô vào giường, nếu một ngày nào đó, khi mở cửa ra không thấy cô nằm ngủ trước cửa thì sẽ như thế nào?


Anh nghĩ cô cần anh nhưng đôi khi anh lại hoài nghi về nó. Chỉ vì muốn tìm anh, cô sẽ làm những điều ngốc nghếch nhất, hôm nay không phải là lần đầu tiên anh chạy đi khắp nơi tìm cô, đó là khi anh nghĩ cô cần anh. Anh ôm cô vào lòng, đợi lúc anh ngủ say, cô lại trốn khỏi vòng tay anh, đó là khi anh hoài nghi về việc cô có cần anh hay không?


Anh đã từng nghĩ chỉ cần khi anh nói cô là người lắng nghe thì đã đủ rồi. Có một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào giữa anh và cô, cô đã ở gần anh đến mức tưởng như không bao giờ có thể rời xa nhau được, anh lại có cảm giác không thể chạm vào cô.


Vì đó là em, anh sẽ không cảm thấy mệt mỏi Vì đó là em, anh sẽ không bao giờ từ bỏ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận