Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


Hạo Kì cảm thấy khó thở anh từ từ mờ mắt và Tiểu Mi đang ngồi trước mặt anh. Anh cố gắng nhúc nhích nhưng chỉ trong vô vọng anh đã bị trói chặt lại rồi.


Tiểu Mi từ từ bước tới bên anh vuốt ve khuôn mặt rồi cô nở cười một nụ cười, cô đẩy anh vào tường và rồi đưa đôi bàn tay lên siết chặt cổ anh


M……Mi.…e….em.đa…ang….là…m gì th…ế…


Đừng lo em giúp anh đoàn tụ với Thúy Vân bé bỏng xinh đẹp của anh thôi…anh nhìn kìa!-Đập vào mắt Hạo Kì là một cảnh tượng hãi hùng. Vân ngồi đó khuôn ngực bị rạch nát, máu chảy bê bết thấm đỏ chiếc áo trắng. Đôi chân chi chít những đường rạch dài, máu. Khắp người Vân chỉ toàn là máu.


Sao thấy tác phẩm đầu tay của em thế nào?


….tàn nhẫn….em điên rồi…-


Em điên thật rồi, dừng lại đi- Hạo Kì nói trong hoảng loạn, vì anh ý thức được hoàn cảnh của mình hiện tại. Trước mắt anh không còn là một con người.


Đừng nóng! Tôi đã dành cho anh một điều rất thú vị


Tiểu Mi bước đến gần bên ả, cô nhìn ả rồi quay sang anh khẽ cười nụ cười sao mà tàn nhẫn.


Cô vung dao lên đâm như điên dại vào mặt ả, cơ thể ả giật lên từng hồi sau mỗi nhịp đâm của cô ,khuôn mặt ả bỗng chốc trở nên biến dạng méo mó, những mảng thịt tách rời nhau và rơi lả tả xuống dưới đất, máu tuôn ra xối xả, bắn lên tường nhà những khối thịt vụn hòa lẫn với máu.


Máu chảy thấm đỏ cả một nền đất, khắp người Tiểu Mi toàn là máu, trông cô lúc này giờ chẳng khác gì một con dã thú đang hăng say xé xác con mồi.


Không. Dừng lại đi. Dừng lại đi, anh xin em.- Hạo Kì thét lên trong sự đau đớn


Sao thế! đau lòng quá à, đau lòng khi thấy người yêu bé nhỏ của anh bị tôi rạch nát mặt à?


Không ! anh đau, khi nhìn thấy em như thế, em mất hết lí trí rồi. Anh xin lỗi


Những tiếng cười bật lên, cô cười như điên dại cùng với tiếng sấm chớp ngoài kia, trời đang đổ mưa.


Im miệng! - cô gắt lên


Rồi cô đưa con dao chọc thẳng vào mắt ả, máu tươi tóe ra bắn hết lên người cô. Cô thích thú đâm con dao thật sâu vào mắt ả rồi móc , một con ngươi mắt rớt ra và rơi tiếng “ bộp” dưới nền gạch loang lổ máu, máu túa ra từ hốc mắt chảy dài xuống vai ả

Rồi cô đưa con dao chọc thẳng vào mắt ả, máu tươi tóe ra bắn hết lên người cô. Cô thích thú đâm con dao thật sâu vào mắt ả rồi móc , một con ngươi mắt rớt ra và rơi tiếng “ bộp” dưới nền gạch loang lổ máu, máu túa ra từ hốc mắt chảy dài xuống vai ả


Anh yêu nó lắm đúng không……………..Vậy thì…. ai đứa bây cứ tiếp tục yêu nhau đi nhé.


Bất ngờ cái xác mang tên Hồ Thúy Vân bay lên , ánh sét chiếu rọi đôi mắt vô hồn của ả, khiến đôi mắt vừa bị móc đột nhiên lóe sang giữa đêm khuya. Và rồi nó từ từ đổ ập vào người Hạo Kì. Anh thét lên hoảng loạn………..


-Không……………………


Ánh nắng dịu dàng của buổi sớm chiếu rọi khắp phòng. Tiếng chim ríu rít ngoài sân, không khí vẫn còn lành lạnh. Là mơ, chỉ là mơ, anh vội nhìn vào nơi góc phòng, chỉ là một khoảng trống, không có cái xác Thúy Vân nằm trong biển máu. Anh thở ra nhẹ nhõm, giấc mơ đêm qua kinh hoàng quá!!! Đồng hồ chỉ 7h, anh vươn vai ngồi dậy, rảo bước vào phòng tắm. Có lẽ giờ này Tiểu Mi đang chuẩn bị bữa sáng cho anh


Tiểu Mi đang chuẩn bị bữa sáng trong nhà bếp. Dáng người cô nhỏ bé, tất bật với các món nào trứng, nào bánh mỳ, nào sữa. Khẽ mỉm cười Hạo Kì bước đến ôm Tiểu Mi từ đằng sau, cô nằm gọn trong vòng tay anh. Cô chẳng nói gì, chỉ im lặng, tiếp tục làm món trứng ốp la. Hai người không nói gì một lúc, bất chợt Tiểu Mi lên tiếng:


-Trứng xong rồi, chúng ta ăn thôi.


Cô gỡ nhẹ tay Hạo Kì và lách người sang, đi đến chiếc bàn và lặng lẽ ngồi xuống. Hạo Kì cũng làm theo, cả hai bắt đầu ăn sáng trong im lặng. Chốc chốc Hạo Kì ngước lên nhìn cô, cô không hề nhìn Hạo Kì một cái, chỉ tiếp tục bữa sáng của mình, thi thoảng cô nhìn lơ đãng ra ngoài cửa sổ, bầu không khí im lặng ngột ngạt. Bất ngờ cô quay sang, cười với Hạo Kì, nụ cười thật dịu dàng. Đúng rồi, đây mới là Tiểu Mi của anh chứ. Hạo Kì cười lại, lòng cũng rất vui. Cô lên tiếng:


-Em có làm nước ép kiwi cho anh mà quên mất. Đợi em một chút nhé.


Cô đến tủ lạnh, lấy ly nước kiwi mang đến cho Hạo Kì


-Anh uống hết nhé, anh thích uống nước kiwi nhất mà.


Hạo Kì lại cười, anh nhận li nước từ tay Tiểu Mi và uống sạch. Sau khi đã uống cạn ly nước, anh quay sang nhìn Tiểu Mi mong chờ một nụ cười từ cô nhưng cô lại lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Nhưng sao nóng quá, trong người anh sao nóng thế này, khó thở nữa, ruột gan anh như bị cào xé, anh như sắp bị nổ tung, đắng, đắng quá, anh muốn uống nước, cơ thể anh như bị rút cạn nước. Nước anh cần nước………….Hạo Kì sùi bọt mép, Tiểu Mi vẫn thản nhiên nhìn ra cửa sổ, Hạo Kì khụy xuống đất, lê lếch đến bên chân Tiểu Mi, lúc này cô mới từ tốn nhìn xuống, đôi mắt vô cảm.


-Em…em………Mi……………


Tiểu Mi mỉm cười, nụ cười sao mà tàn nhẫn. Đầu óc Hạo Kì quay cuồng, trước mắt anh mọi vật tối sầm lại………..


-Kì à, em vui lắm, bây giờ thì anh đã thật sự thuộc về em rồi, không ai có thể cướp anh khỏi em được nữa.


Cứu tôi với, thả tôi ra….


Hạo ! Hạo Kì. Dậy đi, anh sao vậỵ?

Hạo ! Hạo Kì. Dậy đi, anh sao vậỵ?


Em…em muốn làm gì?


Anh gặp ác mộng hả? em thấy tiếng anh la hét dữ quá lên em chạy sang đây? Anh ổn chứ


Anh thở phào nhẹ nhõm khi biết rằng đó chỉ là giấc mơ, cô nhìn anh đầy lo lắng, và anh tự hỏi mình sẽ thế nào nếu như có một ngày đôi mắt đó không còn nhìn anh như vây nữa.


Anh xin lỗi! anh sai rồi.


Hạo Kì à!


Sao em…………..!


Em có thể ôm anh không?


Ngốc! – anh kéo cô lại ôm chặt cô vào lòng.


Hạo Kì à! mùi hương của anh thật thơm.


Hạo Kì à, nói yêu em đi, anh chưa nói yêu em bao giờ.


Anh yêu em.


Trao môi hôn đi cho xa nhau không nuối tiếc…Yêu đi cho đêm cuối cùng bên nhau…Lắng nghe nhịp đập tim yêu thật sự cho xoa dịu nỗi đau thương sắp mang theo… Đắm chìm trong mắt nhau cho vơi nỗi nhớ như liều thuốc độc ăn mòn trái tim tan nát….


Tối ngoài trời tối đen như mực, cơn gió đêm rít qua khe cửa. Tấm rèm rung nhẹ, bên ngoài giọt sương đêm lạnh buốt.


Tiểu Mi gỡ tay anh ra một cách nhẹ nhàng để không làm anh thức giấc. Cô nhìn thật kĩ khuôn mặt anh, nhìn như chưa từng bao giờ được nhìn,nhìn như đây là lần cuối cùng được nhìn thấy anh…


Anh có làn da trắng, đôi mắt anh thật đẹp, nó đen và sâu thăm thẳm với hàng mi buồn …Chiếc mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng, cô sẽ thu hết hình ảnh của anh vào tâm trí mình.


Tiểu Mi cúi thấp dâng, thấp dần…

Tiểu Mi cúi thấp dâng, thấp dần…


Cái hôn nhẹ trượt trên trán, trên má,lên đôi mắt khẽ rung nhẹ, lên hai má, lên chiếc mũi cao rồi dừng lại trên đôi môi đỏ mọng. Nụ hôn không nhạt, nhưng chỉ đơn giản là môi ép trên môi, có chút chua xót….


Ai đó từng nói, nếu muốn một người mãi mãi không quên bạn, hãy ếm bùa họ, thì thầm vào tai họ khi họ đang ngủ say….Thật ngốc phải không?


Tiểu Mi rời môi Hạo Kì, khẽ thì thầm vào tai anh:


“ Hà Huyền Mi yêu Vương Hạo Kì! Lần thứ nhất: mãi mãi yêu em nhé!”


“ Hà Huyền Mi yêu Vương Hạo Kì! Lần thứ hai: em hận anh!”


“ Hà Huyền Mi yêu Vương Hạo Kì! Lần thứ ba: đừng quên em…”


Pi à! Anh có biết ngôi sao gần nhất cách trái đất bao xa không?


Uhm…khoảng 4,3 năm ánh sáng gì đó!


Một năm ánh sang là 9,160 tỷ km, vậy thì em phải đi qua 40,678 km…


Oái! Sao em phải đi xa vậy


Hi….để tìm thấy anh đấy…ngốc ạ!


Nếu anh là ngôi sao thì…em sẽ làm mặt trăng nhé. Để khi màn đêm buông xuống anh và em sẽ lại ở bên nhau…..!


…uhm!...bên nhau như trăng với sao…


……….


Hình ảnh cuối cùng của anh về em thật là mờ nhạt, em….đừng….đi


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...