Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


7h30:


Cô bước chân về nhà , phố xá vào giờ cao điểm thật đông đúc nó lúc nào cũng thật nhộn nhịp. Nhưng có ai biết được đằng sau vẻ nhộn nhịp ấy là hàng loạt những hiểm nguy khôn lường. Cô bước chân về ngôi nhà xưa của mình và bây giờ nó đã có chủ mới, căn nhà vẫn y hệt như xưa với giàn hoa giấy đỏ tươi leo trên tường nhà, và cái xích đu màu trắng ba làm tặng cô nữa. Tất cả chỉ mới như là hôm qua vậy mà bỗng chốc đã qua 10 năm rồi…


Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ chợt, những tiếng động lạ cứ văng vẳng bên tai Tiểu Mi, và có cái gì đó cứ thôi thúc Tiểu Mi đi tới con hẻm tối sau nhà


Bụp, bụp, bụp


Những tiếng động lạ cứ vang lên đều đều, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng rõ, Tiểu Mi đánh bạo bước đến phía trước và rồi.


Đó là hình ảnh một người con trai bị một đám người đánh túi bụi. Cảnh tượng của anh chàng này hệt như cảnh tượng của cô mấy tiếng trước trông thảm vô cùng


-Thằng chó! Chơi trò đánh lén này mày không thấy hèn hả?- vừa nói anh ta vừa liếc đôi mắt sắc lẹm lên


-Thường thôi! tao hèn lâu rồi- vừa nói hắn vừa cầm con dao nhỏ hươ hươ qua mặt anh


Ánh sáng từ lưỡi dao chiếu vào mặt hắn, đôi mắt màu trắng đục đầy tà khí ,lạnh. Ác đến rợn người.


Và những tiếng bồm bộp cứ liên tục tăng lên Tiểu Mi định làm ngơ, nhưng cô không đành lòng khi nhìn thấy cậu con trai đó bị đánh như vậy và rồi lấy hết can đảm của mình cô lượm hòn đá dưới đất lên ném một lực khá mạnh và


Cốp. Hòn đá “ may mắn” trúng thẳng vào tên cầm đầu.


-Á … mẹ kiếp! cái quái gì thế này?


-Đại ca! có người kìa, là một con nhỏ.


-C..con nhỏ đó là ai vậy?


-Con điên nào vậy? bộ mày muốn chết hả con???


-Thằng nhãi! Nó là bồ mày phải không, vậy thì hôm nay chúng mày chết chắc rồi. Tụi bây vào ăn con nhỏ đó cho tao


Ba thằng hùng hổ tiến về phía cô, nhìn mặt chúng lúc này hiện ra là những con dê chính hiệu.


1s 2s 3s, mấy con dê tiến đến chỗ Tiểu Mi. Cô sợ hãi đi dần lùi về phía sau.


-Cô em! Chết với bọn anh rồi


-…………………………….


Áaaaaaaaaaaaaaa, mọi thứ xung quanh bị bao phủ bởi một lớp bụi dày đặc, một cánh tay vội vã nắm lấy tay Tiểu Mi. Và trong màn bụi dày đặc đấy khuôn mặt anh lờ mờ hiện ra, vừa lạ vừa quen ,đôi mắt nhìn cô chăm chăm đôi môi anh nhếch lên.


-Thiếu gia, cậu không sao chứ!???


Một chiếc xe BMV màu đen dừng trước mắt cô, một người đàn ông trung niên hối hả tiến về phía anh.


-Ông đến đúng lúc thật.


-Từ sau chuyện như thế này sẽ không xảy ra nữa đâu ạ!


-Thôi , tôi mệt rồi tôi cần nghỉ ngơi!


-Dạ ! còn cô gái này............


Anh chợt giật bắn mình, rồi chợt nhận ra tay mình vẫn đang cầm chặt tay cô.


-Uhm…đưa cô ta về nhà đi, nhà cô ở đâu hả cô HÀ HUYỀN MI- vừa nói anh vừa lia mắt lên bảng tên của cô


-……dạ, không cần đâu ạ tôi tự đi về cũng được.


-Vậy sao! Vậy thì tùy cô, quản gia Kim chúng ta về nhà chứ!


-Dạ!


Rồi anh bước lên xe, chiếc xe lao đi một cách vội vã….Tiểu Mi bước chầm chậm về căn nhà cô đang ở, đó là nhà của bạn mẹ cô. Chắc bây giờ họ đã ăn tối xong hết rồi cô sẽ vào xem họ còn cái gì để ăn không và nếu không còn thì cô sẽ lại nhịn đói để đi ngủ trước sự biểu tình kịch liệt của cái bao tử.Cô ngồi bệt xuống đất rồi gục mặt vào đầu gối cơ thể đau nhức bụng đói cồn cào mà cũng phải thôi từ sáng tới giờ cô đã ăn cái gì đâu lại còn bị đánh tập thể như thế nữa chứ. Và có tiếng xe ô tô và tiếng bước chân quen thuộc một giọng nói trầm ấm vang lên:


-Nè cô bé!em ngủ quên ở đây hả? sao không vào nhà


Tiểu Mi ngước mắt lên nhìn đó là Thanh Tùng con trai của bác chủ nhà. Là một anh chàng dịu dàng tốt bụng và anh cũng là hội trưởng hội học sinh của trường cô.


-Mặt em bị sao vậy?


-…uh…hôm nay em không cẩn thận nên bị ngã! À mà sao anh về muộn vậy?


-À hôm nay anh có việc nên anh về trễ, mà sao em không vào nhà muộn rồi đấy em không đói à?


-Uh, có ạ!!!


-Hôm nay anh đợi em ở cổng trường mà không gặp, từ sau tan học về thì chờ anh nhé, mà anh vừa nghe tin trường mình có vụ bạo hành đấy nữ sinh bây giờ ghê gớm thật. Em cẩn thận nhé

-Hôm nay anh đợi em ở cổng trường mà không gặp, từ sau tan học về thì chờ anh nhé, mà anh vừa nghe tin trường mình có vụ bạo hành đấy nữ sinh bây giờ ghê gớm thật. Em cẩn thận nhé


-Dạ!


Tiểu Mi pov’: em là đứa bị bọn nó đánh tập thể đấy!!! – end Tiểu Mi pov’


Thanh Tùng bấm chuông cửa và một người phụ nữ trung niên ra mở cửa bà tầm hơn 40 dáng người mập thấp tay và cổ đeo dây chuyền vàng, nhìn thấy con trai mình về bà mỉm cười vui vẻ nụ cười đầy vẻ yêu thương, nhưng! Nụ cười của bà tắt ngấm khi nhìn thấy Mi và thay vào đó là ánh mắt đầy hồ nghi và dò hỏi.


-Hai đứa về cùng nhau à???


-Dạ! không ạ!!!


-Con đang về thì gặp Mi đứng ngoài cửa nên vào chung thôi ạ


-Mi à! Từ sau con về rồi thì vào nhà đi nhé, tối rồi con gái không nên ở ngoài- Vừa nói bà vừa nhìn Mi bằng ánh mắt sắc lạnh như đang cảnh cáo cô không được đụng vô con trai của bà


Đôi mắt của Tiểu Mi cụp xuống , không phải là vì tự ái hay là gì khác chỉ là với cô mọi thứ của ngày hôm nay đều quá mệt mỏi bây giờ cô chỉ muốn ngủ, ngủ để quên đi hết tất cả.Cô bước về phòng tắm rửa mặt mũi và tay chân đều bị bầm dập hết, ngày đầu tiên đi học ở trường mới mà liền một lúc hai trận đòn, các bạn trong lớp học thì chẳng mấy thân thiện với họ Mi là thứ mồ côi không xứng đáng để họ cùng làm bạn. Mà cũng phải thôi trường Lĩnh Nam là ngôi trường như thế nào cơ chứ? Nếu muốn học ở ngôi trường đó phải đủ một trong hai yếu tố. Một là phải học cực giỏi . Và hai là họ phải cực kì giàu có. Nếu không đủ một trong hai điều kiện trên thì đừng mơ học được ở trường này và Tiểu Mi thuộc loại đầu tiên, vì niềm khao khát học tập đã giúp cô vượt lên tất cả. Chợt có tiếng gõ cửa khiến Tiểu Mi giật mình:


-Mi Mi em đang làm gì vậy?- là Thanh Tùng


-Uh ! anh đợi em chút


Tiểu Mi nhanh chóng lăn từ trên giường xuống . Và đập ngay trước mặt cô là một chiếc bánh kem to đùng


-Happy birth day to you.


-…………( ngạc nhiên)


-Chúc mừng sinh nhật lần thứ mười tám của em, mong em luôn xinh đẹp, học giỏi, và thành công…..


-……( mở to mắt)


-Em không định mời anh vào phòng sao?


-À ...uhm em xin lỗi. em vô ý quá! Anh vào đi ạ ….sao anh biết hôm nay là sinh nhật em vậy? Ngoài ba mẹ ra chẳng ai nhớ hết…


-……………………………..- nở một nụ cười.


-Bánh kem đẹp thật đấy!


-À quà của em nè!


Một hộp quà to đùng được bọc bằng giấy hình trái tim có thắt nơ hồng.


-Em mở nó ra đi!


Cô từ từ mở nó ra và món quà đó là.


Gâu..gâu…


-Aaaa cún con, là cún con sao? Anh à! Đây có phải mơ không vậy, anh nhéo em cái coi!


-Nè mặt em xước sẹo hết trơn rồi kìa, là con gái thì phải để ý đến nhan sắc một chút chứ!


-Hì! Em vốn xấu xí sẵn rồi nên có chăm chút nữa nó cũng không thể đẹp hơn đâu!


-….vậy thì em cứ để nó thành sẹo suốt đời đi ha! Anh vốn có lòng tốt mang thuốc chống sẹo đến cho em, nhưng bây giờ chắc anh phải mang nó về rồi- anh quay đi mỉm cười rồi quay đi(nụ cười nham hiểm)


-Ơ…kkhông…..- cô nhảy phắt ra rồi giằng lấy thuốc từ tay Thanh Tùng


-Đưa thuốc cho em đi mà!!!


-Anh tưởng em không cần


-Không…em cần mà!


-Nè!- Thanh Tùng đưa thuốc cho cô


-Uh! Cảm ơn anh!


-Cảm ơn gì chứ! Thôi anh về phòng đây! Chúc em mơ đẹp nha


Cái bóng của Thanh Tùng khuất sau cánh cửa! anh ấy thật tốt với cô. Cuối cùng thì may mắn cũng mỉm cười với cô khi ít nhất cũng có một người quan tâm đến cô vào ngày hôm nay. Cô bước về phía bàn học , lấy ra từ ngăn kéo một cuốn sổ nhỏ màu trắng ,và rồi bắt đầu viết.


Ngày…tháng…năm


Anh à! Hôm nay trời lại mưa đấy, anh có biết tại sao em lại nói với anh hôm nay trời lại mưa không ? …chắc là anh quên rồi….nhưng! không sao cả, chỉ cần mình em nhớ là được rồi “ anh sẽ trở về vào một ngày mưa”….hôm nay em gặp một cậu bạn, cậu ta đã cứu em và rồi em lại cứu lại cậu ta, buồn cười anh nhỉ? Hình như trời lại mưa, mưa…mưa cứ rơi hoài…sao anh không trở lại! anh nhớ không, ngày này 10 năm trước anh đã từng hứa rằng anh sẽ trở lại…vậy mà, bao nhiêu ngày mưa đã qua còn bóng hình anh vẫn xa khuất…em nhớ anh, tại sao bao năm nay chưa một lần nào anh hồi âm lại thư cho em? Cứ như thể em chưa hề tồn tại trong cuộc sống của anh vậy??? có phải em quá ngốc khi tin vào lời hứa trẻ con như thế không? Chắc bây giờ anh đang hạnh phúc!!!- end pov’


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận