Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


Chiếc audi bạc lao thật nhanh trên giao lộ vắng người,, Tiểu Mi cảmthấy không khí thật ngột ngạt và bắt đầu khó hiểu với thái độ của Thanh Tùng, từ lúc lên xe anh như biến thành mộtcon người khác hẳn, trước giờ chưa bao giờ cô thấy anh như lúc này.


-Anh à, sắp đến nơi chưa?- Tiếng nói cất lên phá tan bầu không khíim lặng đến nặng nề.


-…………….


-Anh à………….- Cô lén ngước nhìn anh mong chờ một câu trả lời đáp lại.


-…………………………- anh vẫn im lặng với cô. Đôi mắt anh tư lự nhìn về phía trước.Tiểu Mi cảm nhận anh đang trongmột trạng thái tâm lý đặc biệt, có cái gì cứ như đang đấu tranh lẫn nhau, tiêudiệt lẫn nhau trong suy nghĩ của Thanh Tùng, đôi mắt sâu hun hút với những tianhìn quyệt ngang đan chéo nhau như lưới nhện. Cô trợn mắt nuốt nước bọt……………………


Tiếng phanh xe gấp…. Tiểu Mi giật nảy mình về phía trước.


-Xuống xe đi!- Thanh Tùng nói.


Tiểu Mi xuống xe, bước chân cô khựng lại khi nhìn khung cảnh trướcmắt. Một khu nhà hoang rộng lớn giữa cánh đồng hiu quạnh.


-Đây…đây là đâu. Ba em đâu. Anh đưa em đến đâylàm gì hả????????????- Tiểu Mithét lên một cách hoảng loạn.


-…………….- Thanh Tùng nở một nụ cười đáng sợ, Tiểu Mi quay sang nhìnanh, đôi mắt cô khi nãy còn đỡ đẫn.trong chốc lát nó ánh lên cái nhìn đầy giậndữ.


-Tại sao. Tại sao, anh lừa t………..


Chưa kịp nói hết câu Thanh Tùng đã hất tay cô ra ẩn mạnh cô vàophía trong căn nhà………..Tiểu Mi mất đà té mạnh về phía trước, quá sức bất ngờtrước phản ứng của anh. Cô quay lại lại nhìn anh đầy căm hận.


-Em nghĩ tôi muốn làm thế này lắm à. Em nghĩ tôi muốn thế này lắmsao. Nhưng phải làm sao bây giờ, khi người em chọn là thằng Hạo Kì chứ không phảilà tôi……….Em nói cho tôi biết đi, nói tôi biết tôi phải làm sao đi.- Thanh Tùnggần như mất hết bình tĩnh


Tiểu Mi cúi đầu im lặng, nỗi sợ hãi đã lên đến đỉnh điểm.


- 10 năm, 10 năm tôi ở bên cạnh chăm sóc cho em, lo lắng cho em, làmtất cả vì em vẫn không thể nào khiến em quên đi thằng đó, em………………….- ThanhTùng dần ngã quỵ


Tiểu Mi cố nén lại tiếng thở dài, nhìn Thanh Tùng trong đau đớn.


Flash back


Trong đêm tối một cô gái nhỏ xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau, côkhẽ nhíu mày lần mò trong bóng tối để tìm một vật. Cô bé cầm tìm một tấm ảnh, mộttấm ảnh nhàu nát và bị vo viên giống như những thứ giấy rác thường bị người taquăng vào sọt rác. Trong bóng tối , côbé không thấy gì cả. Đôi mắt cố gắng mở to hết sức, bàn tay cố gắng mò mẫm đếntừng góc khuất. Nhưng vô vọng. Cô ngồi thu mình lại một góc, khoanh tay lại chiếcgối, và cô khóc nức nở.


Đêm đã về khuya. Tiếng kim đồng hồ chậm rãi kéo lê khoảnh khắc củathời gian. Ngày mới được chào đón một cách không vội vã. Đêm dài. Cô gái nhỏ ngồiđó, cô đơn và tủi hổ


“Tạch”


Đèn bật sáng. Cô gái nhỏ giật mình. Cô nhìn ra phía cửa, một ngườiphụ đang đang nhìn cô chăm chú. Khẽ giật mình, cô bé cố gắng nín thở.


-Giờ này còn chưa ngủ? Lên giường ngủ!


Câu nói không quá to nhưng đủ làm cô bé run người. Cô sợ hãi, caumày lại và mím chặt môi. Bàn tay bám vúi lấy thành ghế, lật đật đứng dậy làmtheo mệnh lệnh của người phụ nữ ấy. Bà ấy đứng ở ngoài cửa, đôi mắt sáng quắc,nghiêm nghị. Đó là một mệnh lệnh, luôn luôn là mệnh lệnh.


“Tạch”


Đèn tắt, cánh cửa gỗ đóng sầm lại. Người phụ nữ khuất dạng sau khoảnhkhắc ấy. Cô gái nhỏ không tài nào chợp mắt cô mơ hồ nhìn ra ngoài của sổ nơimuôn vàn ngôi sao lấp lánh. Cô ao ước một điều gì đó viển vông xa vời. Cô béluôn không thôi hy vọng, không thôi tin tưởng…nhưng có vẻ càng hy vọng, càngtin tưởng thì cô lại càng thấy cuộc sống quanh mình xám xịt. Nhất là khi cô bébị ném vào đây, một trại trẻ mồ côi tồi tệ nhất thành phố.


Người phụ nữ lúc nãy chính là viện trưởng mồ côi này. Mỗi đêm bà ấyđi khắp các phòng trong viện mồ côi để kiểm chắc chắn rằng lũ trẻ đã ngủ hết.Chỉ cần viện trưởng bước vào là cô bé biết mình sẽ phải ngoan ngoãn nằm trêngiường, vờ nhắm mắt và vờ đang thở để đi vào một giấc ngủ ngon.Điều đó thật mệt mỏi. Cô vẫn cố tìm một bức ảnh. Có vẻ như nó bị voviên và ném vào một xó xỉnh nào đó trong viện mồ côi này. Cô đã bắt đầu tìm từxung quanh căn phòng bày nhưng không thấy.Đó là bức ảnh cuối cùng của mẹ. Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong đêm tối.


-Con kia!!! Mày không ngủ thì để cho người khác ngủ.- Một đứa trongđám cô nhi lên tiếng.


Cô bé cắn môi ngăn lại tiếng nấc, cố nhắm mắt lại để quên đi sự thậtđau lòng này, nhưng chắc là không thể được.


***


Ngày qua ngày


Cô bé vẫn sống cuộc sống như vậy, thậm trí còn có phần thê thảmhơn. Khi xung quanh không có nổi một người bạn. Càng ngày càng tệ, cô sống vậtvờ như một cái bóng trong cô nhi viện đói, rét, cô độc. Mọi thứ sẽ vẫn như vậynếu không có một ngày.


Anh xuất hiện như một thiên thần, kéo cô ra khỏi vũng lầy đau khổđó. Anh chính là ân nhân của cô, người mà cô sẽ mang ơn suốt đời.


-End Flashback-


Cô nhìn Thanh Tùng trong niềm đau vật vã.


-Phải, Thanh Tùng à, phải rồi. Anh chính là ân nhân của tôi, cả đờitôi sẽ không bao giờ quên ơn của anh.- Cô đứng dậy rồi loạng choạng bước đi vềphía trước. Thanh Tùng nhìn theo cô, đôi mắt anh hằn những vệt đau.


-Huyền Mi………… Nếu em không thể sống bên anh vậy thì……………anh giết chếtem…………….có được không em


.


Thanh Tùng đưa con dao sáng loáng lên trước mặt, đôi mắt tối dần đivì đau đớn…Tiểu Mi không nói gì….nước mắt nghẹn đắng bờ môi………


-Tùy anh..…..- Tiểu Mi nhắm chặt đôi mắt như buông xuôi tất cả, giọtnước mắt trong suốt như pha lê khẽ dàilăn trên khuôn mặt nhỏ nhắn


Tiếng dao rơi xuống đất


Thanh Tùng cười, anh cười nhưng nước mắt lại chảy dài. Rồi thẫn thờbước ra chiếc audi bạc. Chiếc xe lao đi một cách vội vàng trong màn mưa dày đặc


***


Đêm hôm đó trời nổi giông, những cơn mưa thật to chợt đến rồi chợtđi, cả bầu trời âm u như cõi lòng người đang tan ra từng mảnh. Tiểu Mi thẫn thờbước đi trên phố, không hiểu sao đôi chân lại dẫn tới căn biệt thự ở phía Tâythành phố, nơi mà chỉ mới hôm qua thôi cô còn nghĩ đó sẽ là nơi thiên đường hạnhphúc của mình. Giờ thì hết thật rồi, kết thúc thật rồi, khi chính tay cô vừa đậpnát đi hạnh phúc của chính mình.


Ánh đèn đường hiu hắt, cô thấy Hạo Kì, anh đang đứng trước cửa ngôinhà, quần áo ướt sũng, mặt mày phờ phạc, ánh mắt buồn bã. Cô chạy vội đi thì bấtchợt anh gọi tên cô, chạy theo níu cô lại, ôm cô vào lòng.


-Mi à, sao em cứ luôn chạy trốn khỏi anh thế, sao em cứ luôn chạytrốn khỏi anh khi anh chỉ muốn ôm em vào lòng.-Phảng phất mùi rượu, anh thì thầmvào tai cô.


-Xin…hức…xin lỗi Hạo Kì.- Cô vừa nói vừa gỡ tay anh ra khỏi mình,anh vẫn cứ giữ chặt lấy cô, hôn nhẹ lên bờ môi mọng nước, anh thì thầm.

-Xin…hức…xin lỗi Hạo Kì.- Cô vừa nói vừa gỡ tay anh ra khỏi mình,anh vẫn cứ giữ chặt lấy cô, hôn nhẹ lên bờ môi mọng nước, anh thì thầm.


-Em là vợ anh, dù thế nào em cũng mãi mãi là vợ anh. Đấy là điềukhông thể đổi thay...............Chúng ta, kết hôn lại nhé…………………………….


Đám cưới diễn ra


Không tiệc tùng rình rang, linh đình, không khui champagne chúc mừng,không có những vòng hoa đủ sắc màu, không có lời chúc mừng của khách khứa nhưnhững lễ cưới thông thường, ngày trọng đại nhất đời cô diễn ra một cách tẻ nhạt,chưa đến 5 phút. Lễ đường hôm ấy vắng tanh, vị mục sư tuyên bố anh và cô là vợchồng trước sự chứng kiến của hai người nào đó. Lời tuyên thệ vừa chấm dứt, anhquay lưng bước đi trong hậm hực, cứ như cô ép anh lấy cô vậy.


Anh mua một căn biệt thự mới to không kém gì chỗ cũ. Anh và cô vẫntiếp tục đi học vì họ vẫn còn đang là sinh viên năm 2 còn một năm cuối nữa. HạoKì trở về với bản tính lạnh lùng của mình, sống chung một nhà, nói là vợ chồngnhưng hầu như cả tuần, anh và cô gặp nhau chưa đến ba lần. Những khi ở bênnhau, cô luôn cố khơi chuyện nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng, dửng dưng. Haingười ngủ ở hai phòng riêng biệt. Cô tự dằn lòng mình bằng cách nghĩ sống thếnày sẽ tốt hơn.


Mà khoan đã, hãy nói về đêm tân hôn của Tiểu Mi và Hạo Kì


Tiểu Mi dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp lại phòng ngủ, xịt nước hoa khắpphòng. Chuẩn bị một bàn tiệc lung linh cô tắt hết đèn trong nhà, chỉ còn haiánh nến trên bàn.


8h tối anh trở về, anh muốn đưa cô đến một nơi. Và khỏi nói cô hướngkhởi đến thế nào


8h tối, tại bar XO.


-Hạo Kì à, anh chở em đến đây chi vây, em sợ mấy nơi này lắm


-…………………


Bar XO là thiên đường của giới ăn chơi, là sàn nhảy lớn nhất Hà Nội.Đây là nơi giới trẻ chứng tỏ đẳng cấp, là nơi để khoe của, khoe tiền, khoe xácthịt. Những cô gái có thân hình vệ nữ uốn lượn như rắn, lắc lư, hò hét theo tiếngnhạc xập xình, những chiếc áo, một phần vải, ba phần dây chỉ chực rơi xuống,đây là cõi của trụy lạc.


Tiểu Mi co rúm người, nép sát vào Hạo Kì, nhưng anh khẽ gạt tay côra. Anh cứ bước đi về phía trước mà chẳng thèm ngó cô một cái. Hôm nay nhìn HạoKì quyến rũ đến mê hồn, ánh nhìn lạnh lùng pha chút khiêu gợi, chiếc áo sơ miđen cách điệu . Mùi hương nồng nàn, mái tóc một bên che khuất mắt, thi thoảng lạihất tóc sang một bên, chết người. Các cô gái lại xáp vào anh.


Khi anh và cô đã yên vị ngồi vào bàn, xung quanh là mấy đứa bạnanh, có thêm mấy cô gái bám lấy Hạo Kì. Sàn nhảy lại có thêm những tiếng hò hétThúy Vân bước vào, cũng như Hạo Kì, ả luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, máitóc vàng của Vân nổi bật dưới ánh đèn, chiếc áo đầm trắng ngắn cũn cỡn, bó sátthân người, để hở những chỗ cần phải hở, một cái gì đó thật lẳng lơ.


Thúy Vân ngồi lên đùi Hạo Kì, cô bắt đầu hôn anh, những tiếng khiêukhích được ả cố tình phát ra và không dừng lại ở đó…Tiểu Mi ngồi đó nãy giờ, chứngkiến đủ màn tình cảm giữa anh và Thúy Vân. Đây là cái mà anh gọi là chỉ xem nhưem gái đấy. Cô bấm chặt tay khiến nó tóe máu, không sao, tim cô máu còn chảynhiều hơn. Cô chết lặng trước cảnh tượng ấy, tiếng lòng cô gào thét không ngừng.Hạo Kì à, hiểu cho cô chứ. Anh muốn trả thù cô ấy đến vậy sao? Đừng mà, dừng lạiđi, cô không chịu nổi đâu. Mặn, miệng cô sao mặn chát, cô khóc rồi. Tiểu Mi vộiquay mặt đi nơi khác, lau đi những giọt nước mắt nóng hổi. Trong khi tình tứ vớiả, Hạo Kì có mở mắt ra, anh thấy cô khóc, thấy ánh mắt buồn bã ấy, thì sao, côđáng bị như vậy, anh không quan tâm. Và rồi lại nhắm mắt tiếp tục và tiếp tục.Bất chợt Thúy Vân đẩy anh ra.


-Oh hôm nay nhóm chúng ta có người mới nè, cưng à cưng mang cả vợđi theo sao? Ngại quá, cô cứ như vô hình ấy, tôi không để ý, mà cô đừng suynghĩ lung tung nha, tôi và Hạo Kì lớn lên bên nhau ở Mỹ, nên ôm hôn nhau nhaucũng là bình thường thôi đó.


Thúy Vân nói kèm theo những nụ cười mỉa mai. Nhìn cái cách cô mỉmcười gượng gạo đáp trả, Vân vô cùng hả hê, cứ từ từ hôm nay ả sẽ chăm sóc cô thậtchu đáo. “ Vô Hình”, hai chữ đó cứ xoáy mãi vào cô, mà có lẽ đúng thật, từ lúcnào trong mắt anh cô đã trở nên vô hình. Mờ nhạt, ảo ảnh, hư vô, đúng rồi. TiểuMi à, hãy nhìn sâu vào đôi mắt anh, cô không có ở đó………….Chết tiệt, cô lại muốnkhóc rồi. Không, nước mắt chỉ khiến người ta thêm yếu đuối, tại sao phải rơi lệvì anh, không, không đáng đâu. Lý trí cứ mãi kêu gào nhưng con tim không ngừngthổn thức


Thúy Vân mỉm cười một cách thích thú khi nhìn cô kìm nén cảm xúc mộtcách đau khổ, ả thấy được những giọt nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt Tiểu Mi, điều này làm ả vô cùng hài lòng. Đừngvội, rồi ả sẽ cho cô một bài học thích đáng vì không biết thân biết phận. Vàcái gì đến rồi cũng sẽ đến. Hạo Kì nhận được điện thoại rồi bước ra ngoài, chỉcòn mình Tiểu Mi ngồi đó, nhưng chắc cô cũng sắp về rồi. Cô đứng dậy định rangoài theo Hạo Kì thì ả đã kéo tay cô lại. Ả rời khỏi bàn tiệc, tiến lại quầybar, nói gì đó với người phục vụ, rồi quay lại bàn ngồi vui vẻ cười nói.


Một lát sau, người phục vụ đem đến một loạt các loại rượu bia khácnhau. Thúy Vân hí hửng khác thường, ả pha tất cả các loại rượu bia vào vớinhau, sau đó bỏ vào một viên thuốc, ả lắc nhẹ cái ly, viên thuốc nhanh chóngtan ra. Ả đưa ly rượu cho Tiểu Mi mỉm cười thân thiện một cách giả tạo.


-Uống đi Mi. Tôi đã cất công pha tặng cô đó.- Giọng ả trầm xuống rồiquay lại nhìn đám bạn của anh, chúng nó đứng dậy tiến về phía cô, giữ chặt lấycô, một đứa bóp miệng cô để mở nó ra. Ả cầm li rượu mixed tiến lại gần Tiểu Mi,từ từ đổ vào miệng cô. Lúc này Tiểu Mi đang chống cự trong vô vọng. Một dòng nướcđắng ghét chảy vào miệng cô, chảy xuống cổ họng rồi lại lan ra, lan ra…….Đắng,nó đắng quá, cái vị đắng kết hợp với vị nồng của rượu pha khiến Tiểu Mi cảm thấykhó chịu. Cô muốn nôn hết ra, cái mùi vị này sao mà tởm lợm quá. Từng giọt, từnggiọt ả bắt cô uống hết, không chừa lại bất cứ thứ gì


Cả đám buông cô ra, cô ho vì sặc. Không hiểu sao người cô mềm nhũnra, mệt quá, cô bị say à?


-Chị Vân, chị cho cô ta uống cái gì vậy? Thằng bạn Hạo Kì hỏi.


-Có gì đâu, vài loại rượu mạnh thêm một chút thuốc mê. Chúng mày đợití, chưa tới phần hấp dẫn nhất đâu


Ả quay sang bàn bên cạnh, gọi to:


-Này mấy cưng, có hàng bên này, hàng còn tem đó, qua đây.


Một đám cùng họ với “ trâu ngựa” bước sang.


-Uây, xinh thế. Chị kiếm ở đâu đấy.


-Hỏi nhiều làm gì, cho tụi bây chơi free đấy, muốn làm gì thì làm,nhưng phải lôi nó đi nơi khác.


-Chị Vân muôn năm


Cả bọn la lên thích chí, rồi một thằng trong số đó bế cô đi.


***


Hạo Kì cảm thấy có gì đó không ổn. Anh bước vào bar. Cô hoàn toànbiến mất.


-Cô ta đâu.- Anh nhìn Vân trong sửng sốt.


-Làm sao em biết được- Ả tỏ vẻ giận dỗi


-Nói đi!em làm gì với cô ta rồi!!!- Hạo Kì túm lấy Thúy Vân gào lêngiận dữ


Ả nhìn anh cười nhếch mép:


-Sao thế? Cảm thấy hối hận hả, muốn cứu nó à, còn yêu nó lắm chứ gì,hết hứng trả thù rồi hả? Anh thành người tốt khi nào thế? Tôi thách anh rời khỏiđây đấy, thử đi.


Hạo Kì không nói gì anh chẳng thèm nhìn ả lấy một cái anh chạy thậtnhanh ra khỏi bar. Cuống quit, dáo dác,vội vã, hấp tấp…………Aish, phát điên mất thôi, tối quá, không nhìn thấy gì cả, côđang đâu………..sao tim anh lại đau thế này…….không được, đây không phải là lúcyếu lòng anh phải tìm được cô, tìm được Tiểu Mi, mau lên…………………………….


***


Phía sau bar XO


Một đám trâu ngựa vây quanh cô, một tên có lẽ là anh hai trong đám,quay lại nói với mấy tên còn lại, chúng hậm hựng bỏ đi, chỉ còn cô và hắn. Đôimắt hắn sáng rực lia khắp người cô. Bỗng……….


Bốp


Một chiếc ghế sắt từ đầu bay tới. Anh đi tới dùng thắt lưng da quấttới tấp vào nó một cách không thương tiếc……….Sau khi đã trút tất cả những bức bối trong lòng anh quay ra túm tócnó, nở một nụ cười đáng sợ:


-Có đau không thế???Chắc là đau lắm nhỉ? Nhưng lần sau nếu có táiphạm thì chắc không cần phải mất nhiều thời gian thế này đâu!Chỉ cần một nhátthôi! Hiểu chưa?- Anh đập mạnh đầu tên đó xuống đất, phủi quần áo đứnglên tiến về phía Tiểu Mi.


Khuôn mặt cô ướt đẫm, cô đang khóc sao? Cô đang chờanh phải không? Họa Kì ôm lấy cô, lấy ngón tay lau đi những giọt nước mắt mặnchát. Lần này, có lẽ, anh đã đi quá xa rồi. Họa Kì bế cô lên, cô rúc vào anhnhư một con mèo nhỏ, đúng rồi, là mùi hương của anh, vòng tay của anh, ấm áp,thân quen……………


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...