Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


Đêm! Nhà anh! Không có ai! Chỉ cô và anh! Đang hôn nhau?! Không thể naaaaao! Cuối cùng bộ não cũng phân tích xong tình huống hiện tại! Cô dứt ra khỏi nụ hôn, đẩy anh ra thở dốc


-


-Có chuyện gì vậy?- Hạo Kì nhíu mày.


-


-Em, em…không thể!!!


-


-Không thể, là sao?????????????


-


-Thì…thì…tất nhiên là không thể rồi! Em với anh….có phải….là….vợ chồng đâu!- Tiểu Mi cố gắng lấy lại bình tĩnh.


-


-Chưa phải nhưng rồi sẽ phải! Chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi!- Hạo Kì nở nụ cười đầy ẩn ý.


-


-……………!!!!!!!- Mặt Tiểu Mi tái đi cô đã bắt đầu thấy sợ cái thái độ kì quặc của cậu bạn trai Hạo Kì


Hạo Kì bật cười, nhanh như chớp đặt một cái kiss lên môi Tiểu Mi chấm dứt sự cà lăm của cô, rồi anh đứng dậy nói.


-


-Ngồi yên ở đây, anh đi ra ngoài chút!


-


-Anh đi đâu vậy?


-


-Lấy thuốc mỡ, không thì mặt em sẽ sưng như mặt heo bây giờ đó- Hạo Kì mỉm cười quay lưng ra khỏi phòng.


-


-Phù!!!- Cô vuốt ngực thở phào, bên má trái đau đến phải xuýt xoa.


Anh đi rồi, còn cô một mình trong phòng,lúc này cô mới có cơ hội quan sát mọi thứ xung quanh. Đây là phòng anh, khắp nơi từ tường, rèm cửa, đến những vật trang trí nhỏ, đều là màu xanh ngọc bích, có vẻ anh rất thích màu này, cô phải ghi nhớ mới được. Đây là giường của anh, cô vùi mặt vào lớp drap giường như muốn hưởng trọn mùi hương của anh. Tiểu Mi mỉm cười bẽn lẽn, cô thích thú vùi mặt vào gối, “ước gì cô biết chỉ mới cách đây vài tuần thôi anh đã cùng Thúy Vân làm gì trên đó”. Không hiểu saoo cô cảm thấy hạnh phúc lắm, lâu lắm rồi, có ai chăm sóc cô như vậy đâu. Hình như cô đã yêu anh, yêu say đắm mất rồi. Tình yêu là một thứ gì đó thật đáng sợ, con người thì mãi ngu muội đâm đầu vào nó.


Cạch! Anh trở lại với tuýp thuốc mỡ trên tay.


Tiểu Mi giật thót mình ngồi dậy


-


-Ngồi yên đó - Hạo Kì đột ngột ra lệnh.


-


-Làm gì vậy??????


-


-Ngồi yên đi


Hạo Kì đăm chiêu ngồi khuỵ xuống trước mặt Tiểu Mi, một tay anh cầm tuýp thuốc mỡ một tay nâng cằm cô lên…ngắm nghía!


-


-Anh làm gì thế???- Tiểu Mi thắc mắc


-


-Đã bảo là ngồi yên đi rồi mà!


Thế là cô đành nín thing. Sau vài giây nhìn qua ngắm lại cái mặt sưng tấy do bị mẹ anh “bạo hành” của Tiểu Mi, anh thả nhẹ cằm cô xuống, lấy tuýp thuốc mỡ ra thoa lên mặt cô một cách nhẹ nhàng nhất. Tiểu Mi thích thú nhìn chằm chằm vào gương mặt của Hạo Kì, trông anh thật đáng yêu, đôi mắt tập trung cao độ, cặp lông mày hơi nhíu lại trên vầng trán cao tinh nghịch. Hạnh phúc không phải thứ gì đó quá xa xôi…hạnh phúc với cô đơn giản chỉ là được mãi như thế này…được ở bên cạnh Hạo Kì…được anh chăm sóc…như thế đã mãn nguyện lắm rồi


Mải ngắm nên cô không để ý anh đã ngẩng mặt lên nhìn mình từ hồi nào. Tiểu Mi bối rối cúi gầm mặt xuống, lấy hai tay xoa xoa vào nhau môi mím chặt……Thật là khổ tâm khi cứ phải xấu hổ trước mặt Hạo Kì như thế này……..


-


-Đúng là đồ ngốc- Hạo Kì lấy tay cốc nhẹ vào trán Tiểu Mi rồi mỉm cười đứng dậy.


-


-Anh đi đâu vậy?- Cô bật tiếng hỏi khi thấy anh vội đứng dậy.


-


-Đi vệ sinh!- Hạo Kì ngoảnh mặt đầy khó hiểu nhìn Tiểu Mi và câu hỏi “ từ trên trời rơi xuống” của cô.


Tiểu Mi cứng họng, cô thấy mình thật vô duyên nên cô đành tự xử bằng cách đập đập cái gối vào đầu mình.


…………………………………


-


-Mình đi ăn tối đi, anh muốn ăn ngoài.- Hạo Kì hứng thú đề nghị


-

-


-Muộn rồi, trời còn đang mưa nữa, em không đi đâu, lười lắm- Tiểu Mi lười nhác.


-


-Không được, nhất định phải đi


-


-Không, đã bảo là không đi rồi mà!


Cứ thế kẻ lôi người kéo, kết quả là cô đang ngồi đây, cạnh anh, trên chiếc BMV đang chạy với vận tốc 120 km/h. Sợ đến tim muốn nhảy ra ngoài luôn.


Sau mấy mươi phút hồn vía lên mây, lúc tỉnh lại Tiểu Mi ngỡ ngàng khi thấy mình đang ngồi trên sân thượng một tòa khách sạn sang trọng. Xung quanh được bài trí với đèn chùm, tường nước, cây cảnh, cảm giác thanh nhã êm dịu khiến người ta không khỏi thích thú.


-


-Hai vị dùng món gì ạ?- Nữ bồi bàn mang menu đến, lịch sự mời order mà mắt sáng hơn đèn pha ô tô nhìn Hạo Kì.


Gương mặt anh lạnh lùng, nét cười hờ hững, nhàn nhạt nhưng cũng vô cùng tao nhã lịch sự:


-


-Hai phần bít tết, loại 4-6 và rượu vang đỏ.


Đợi bồi bàn đi rồi Tiểu Mi thao láo mắt hỏi:


-


-4-6 là kiểu gì?


-


-4 phần chín- anh kiên nhẫn trả lời.


-


-Em chẳng thích ăn đồ tây gì cả, nó có gì ngon đâu, lại còn phải dùng dao nĩa nữa chứ! Em thà ăn gà rán, khoai tây chiên còn ngon hơn- Kẻ được ăn ngon lại không ngừng phàn nàn.


Suốt bữa ăn Hạo Kì tỏ ra là một quý công tử chính hiệu, thao tác gọn nhẹ, ăn uống từ tốn trong khi tình yêu của anh gặp rắc rối với dao nĩa Tây. Thế nên cô muôn phần cảm động khi anh nhẹ nhàng cắt bít tết ra từng phần nhỏ và đặt trước mặt cô.


-


-Ăn đi em, ăn cho mập vào - giọng anh khẽ châm chọc, anh đúng là xấu xa, muốn chọc người ta nuốt không trôi mà……………


……………………………………


Trong khi chờ Hạo Kì lấy xe, đột nhiên Tiểu Mi lại phấn khởi muốn đi chợ đêm. Phải rồi, cô đã từng mong ước được hẹn hò cùng người yêu mình ở đó.Đêm nay thời tiết thật tốt, mưa đã tạnh gió hiu hiu mát, quá tuyệt vời cho1 buổi tối hẹn hò.


Két! Chiếc BMVdừng sát bên, Tiểu Mi không có ý vào xe mà vẫy vẫy muốn Hạo Kì ra ngoài.


-


-Em không muốn về, mình đi chợ đêm đi.


-


-Được! Em muốn trung tâm thương mại nào- Hạo Kì hồn nhiên hỏi


-


-Đồ lắm tiền, giữ đấy gối đầu ngủ đi.Em muốn đi chợ đêm- cô xị mặt vòi vĩnh, nắm ống tay áo anh lắc lắc, mắt long lanh mong đợi.


Có ai nói với các bạn là anh không có sức mạnh từ chối cô bé đáng yêu này chưa nhỉ? Sự thật là anh thua cô rồi…


Chợ đêm giờ này bắt đầu nhộn nhịp với hàng quán ăn bốc khói nghi ngút, đủ thứ quần áo, đồ mĩ nghệ , cây cảnh…Các cặp đôi vui vẻ tay trong tay dạo chợ. Nhưng cách đó không xa, Vương đại thiếu gia nhíu mày, nhăn mặt tỏ vẻ không quan tâm.


-


-Vào đây á, nhàm chết đi được!


Tiểu Mi bặm môi, kéo chặt tay anh


-


-Không! Phải đi, vui lắm, đi mà, em năn nỉ đấy! Đi đi anh muốn gì em cũng chịu


-


-Thật không?- Tia ái muội xẹt qua ánh mắt sáng rực, Hạo Kì nhướn mày, nhếch mép cười hỏi


Đứa trẻ ham chơi bị chợ đêm quyến rũ đến mờ cả mắt, ngô nghê gật đầu lia lịa.


-


-Thật!


Hà Huyền Mi, cô sẽ phải hối hận đến chết vì khoảnh khắc ham vui nhất thời này……


-


-Vậy thì đi thôi- Hạo Kì đút tay vào túi quần nhàn nhã tiến vào chợ.


-


-Sao tự nhiên anh ấy hứng khởi quá vậy ta? Thôi kệ, hi hi! – Tiểu Mi cười toe toét chạy theo khoác tay người yêu hí hửng đi vào chợ.


Bên trong rất nhiều hàng quán, mắt cô sáng lóa, nhìn ngó soi mói đến rớt cả tròng ra ngoài, gặp gì cũng muốn ăn, thấy gì cũng đòi mua. Đến cửa hàng quần áo, tầm mắt tia loạn xạ bỗng đứng hình tại một cặp áo len đôi màu xanh lục với họa tiết nhẹ nhàng. Một cô nhóc cầm ô đứng trong làn mưa bụi mắt tròn hướng đến cách đó không xa, dưới tán cây, chàng trai tĩnh lặng vươn tay đón cơn gió thổi cuốn theo làn mưa bụi……


-


-Anh, mua đi, nhất định phải mua, mình cùng mặc.


-


-Thứ đồ rẻ tiền, họa tiết thì nhí nha nhí nhố này. Muốn anh mặc- quả nhiên đó là đáp án điển hình của Hạo Kì.


-


-Không mua em nhất quyết không về- Tiểu Mi vênh mặt thách thức anh.


-


-Được, anh về trước lát nữa em đi bộ hay bắt taxi về nhá- Hạo Kì vắt áo khoác ngược qua vai, rồi bước đi. Nhưng mới bước được mươi bước đã nghe thấy những âm thanh cợt nhả ngứa tai từ sau vọng đến.


-


-Wow, cô nhóc đáng yêu quá, nhóc đi một mình sao?


Anh quay ngoắt người, tên thối tha chán sống nào đó, trông người như củ tỏi đang sờ mặt cô.


-


-Này, biến ngay nếu không muốn chết- bàn tay thô ráp bóp chặt cổ tay gã lạ mặt. Trong lời nói toát ra hơi thở lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh khiến người ta không khỏi run sợ. Tên “củ tỏi” tái mặt lủi đi mất, anh quay sang Tiểu Mi.


-


-Về ngay hay muốn anh vác về?


Đôi mắt to tròn long lên, từ từ mọng ứ nước, trông dáng vẻ ủy khuất mếu máo, lòng anh thắt lại. anh trùng mắt.


-


-Được rồi, anh mua…………


-


-Hức…phải…hức…mặc nữa cơ- Tiểu Mi được một tấc lại lấn tới một thước.


-


-Anh sẽ cân nhắc!


-


-Chủ quán, gói cặp áo kia- Hạo Kì thanh toán xong là lúc Tiểu Mi vui mừng trở lại, cười tít mắt kéo anh sang hàng cây cảnh


Tiểu Mi dừng lại trước kệ bày hoa Tử đinh hương. Đủ loại đủ hình dạng,hương thơm vô cùng tinh tế, và quyến rũ. Tiểu Mi nâng lên một chậu nhỏ, những bông hoa màu tím đẹp đến mê mẩn lòng người. Lần này cô không đòi anh mua nữa mà tự trả tiền


Hạo Kì đang ngẩn ngơ ngắm nhìn mấy chậu hướng dương.


-


-Anh thích hoa hướng dương sao?


-


-Mới đây thôi.


-


-Tại sao?


-


-Rất giống nụ cười của ai đó


……………………


Cả 2 ra khỏi chợ, lúc này Hạo Kì mới để ý, Tiểu Mi đang ôm một chậu Tử đinh hương nhỏ trên tay.


-


-Em mua lúc nào vậy?


-


-Tặng anh nè, tên nó là Tiểu Kì- cô dúi vào tay anh


Anh luôn nhận được những món quà đắt tiền nhưng giây phút này, một chậu Tử đinh hương nhỏ đủ để khiến anh nâng niu như vật báu. Áo khoác rơi xuống đất, Hạo Kì kéo tay ôm Tiểu Mi vào lòng, tiếng “ cảm ơn em” khẽ vang bên tai….


-


-Đi! Anh cũng muốn tặng em một thứ.


Anh chở cô đến một cửa hàng đá quý sang trọng. Nhìn quy mô tòa nhà trước mặt Tiểu Mi nhũn cả người, giật giật vạt áo Hạo Kì.


-


-Anh đừng nói những thứ ở đây bằng với giá chậu Tử đinh hương vừa rồi đấy? Thà anh mua tặng em chục chậu hoa hướng dương còn hơn……….

-Anh đừng nói những thứ ở đây bằng với giá chậu Tử đinh hương vừa rồi đấy? Thà anh mua tặng em chục chậu hoa hướng dương còn hơn……….


-


-Vào đi!- người không thích nói nhiều như Hạo Kì, hành động điển hình, anh nắm chặt tay Tiểu Mi kéo vào.


-


-Vương thiếu gia!- nhân viên tiếp tân lễ phép cúi đầu chào, ánh mắt ái mộ.


Cả hai vào phòng trưng bày, anh ấn cô ngồi xuống. Giám đốc cửa hàng tận tay tiếp vị khách quan trọng. Người phụ nữ trung niên hồ hởi, cười đon đả.


-


-Vương thiếu gia ghé cửa hàng, phải chăng vì món quà cậu thiết kế?


-


-Đúng mang nó ra đây!


Chiếc hộp hình trái tim bọc vải nhung màu huyết dụ vừa mở ra, Tiểu Mi mắt mở to đến cực đại, đơ cả người không biết nói gì.


Trong hộp là một chiếc nhẫn nhỏ có mặt trái tim nhỏ đính viên đá màu xanh sapphire, chiếc nhẫn bạch kim trên là viên đá sapphire được khắc chạm vô cùng tinh xảo, chất liệu pha lê trong suốt lấp lánh, đường nét vô cùng tinh tế mềm mại.


Chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra Tiểu Mi chợt thấy Hạo Kì bước ra chỗ cô, quỳ gối xuống trước mặt mình trên tay là hộp nhẫn đá sapphire.


-


-Anh…………- Tiểu Mi cứng họng.


-


-Cả đời anh chưa bao giờ quỳ gối trước ai đâu! Và cũng không bao giờ nghĩ rằng rồi có lúc mình cũng phải giống như bao thằng con trai bình thường khác cầu hôn theo cách cổ lỗ sĩ này. Nhưng nghĩ lại, anh muốn là một người đàn ông bình thường thôi, để được yêu em và mãi mãi bên em. Em đồng ý làm vợ của anh nhé!


-


-….Hãy cho em một lí do được không………….?- Tiểu Mi ngượng ngùng.


-


-Lí do đang đứng trước mặt em này. Hãy để anh là người chăm sóc em suốt cuộc đời còn lại.


Tiểu Mi nhìn Hạo Kì mà không dám tin vào tai mình.


-


-Anh nói lại được không?


-


-Tiểu Mi! Anh muốn em là mẹ của các con anh sau này


Tiểu Mi nở một nụ cười hạnh phúc, nụ cười rạng rỡ giống như niềm hạnh phúc đó trải tít lên tận trời xanh.


-


-Hạo Kì!!!


Hạo Kì nhíu mày chờ đợi. Tiểu Mi im lặng hồi lâu


-


-Em đồng ý………..đồng ý làm vợ của anh……mãi mãi…………


Hạo Kì vui sướng bất giác nhấc bổng cô lên, quay cô đến mấy vòng.


-


-Cho em xuống, em chóng mặt rồi đấy.


-


-Không, anh không thả em xuống đâu!!!!!!!!!


-


-Tại sao??????????????????????


-


-Vì cuối cùng, em đã đồng ý làm vợ anh, nếu buông em xuống em nhỡ em đổi ý thì sao ………………..!


-


-Em yêu anh……….+_+


-


-Thật không, trong bao lâu………….?


-


-Vĩnh viễn…………….


-


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...