Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


-


Alo?


-


Tôi là mẹ của Vương Hạo Kì


Giọng nói phía bên kia thật tao nhã và đầy uy lực


Tiểu Mi đứng ngây người.


-


Cô là Hà Huyền Mi?


Nội thất bên trong chiếc Mercedes Benz thật tiện lợi và đơn giản, trang nhã như chính chủ nhân của nó vậy. Hoàng Mạn Oanh mặc một bộ váy màu trắng đục. Chưa bao giờ cô gặp một người phụ nữ xinh đẹp như thế, nên cứ đứng ngây người ra để nhìn.


-


Cháu chào bác.


Hoàng Mạn Oanh dùng đôi mắt buồn như mây đêm để quan sát Tiểu Mi, hồi lâu…


-


Cô thật giống mẹ của mình, Thanh Hồng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


-


Bác vẫn nhớ tới mẹ cháu sao????????????????


-


Mẹ cô mất bao năm rồi


-


Dạ 5 năm rồi ạ.


-


Bây giờ cô đang sống cùng gia đình họ Trần sao?


-


Dạ!????????


-


Cô và Hạo Kì nhà tôi, mến nhau.


-


Dạ.


-


Đám bạn gái vây quanh Hạo Kì đã gặp nhiều rồi, có đứa thì ngây thơ, có đứa thích khoe khoang, có đứa hay tỏ vẻ, có đứa lại sắc sảo.- Hoàng Mạn Oanh lạnh lùng nhìn cô, đôi mắt ưu tư như bầu trời đêm.


-


Dạ.


-


Một tháng, tôi sẽ để yên trong một tháng, khi chơi chán rồi nó sẽ ngoan ngoãn.- giọng bà lạnh hơn băng đá.


Cô mở tròn đôi mắt, 2 tay bối rối đan vào nhau vặn vẹo

Cô mở tròn đôi mắt, 2 tay bối rối đan vào nhau vặn vẹo


-


Anh…anh ấy yêu con, xin bác…


-


Cô muốn gì, muốn tiền của nó sao, tôi sẽ cho cô.- Nói rồi bà ném cho cô một tấm phong bì trắng.


Còn lại bao nhiêu tôi sẽ cho người chuyển vào tài khoản của cô.


-


Không, cháu không cần tiền, cháu cần anh ấy… xin bac


Chát!


Câu nói chưa dứt đã bị chặn lại bởi cái tát cực mạnh, tiếng vang chát chúa, cô sững người trong thảng thốt…


-


Nếu anh ấy muốn tôi đi, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện lại


***


Hạo kì đang ngồi đọc sách ở trong phòng, tuy vậy đầu óc anh không thật sự tập trung vào cuốn sách, dòng suy nghĩ của anh tràn ngập màu đỏ của hoàng hôn với nụ hôn nồng cháy giữa anh và cô. Anh nhớ đôi môi nhỏ xinh, căng mọng và đôi mắt to tròn lấp lánh đã thu hút anh từ cái nhìn đầu tiên. Nói tóm lại là anh đang nhớ cô. Anh với tay lấy điện thoại, bấm số của Tiểu Mi.


-


-Em đang làm gì đấy!???????- Hạo Kì nũng nịu


-


-……sao vậy….!????- giọng Tiểu Mi nghẹn ngào


-


-Em sao vậy, em đang ở đâu, sao em lại khóc, ai bắt nạt em à!????????????


-


-Không, chỉ tại thấy buồn nên khóc thôi.


-


-Em đang ở đâu thế, đứng yên ở đó, anh sẽ tới đó


-


-Em đang ở trạm xe bus số 8.


-


-Trạm xe bus á, sao em lại ở đấy. Anh đến đấy ngay đây.


Mưa vẫn không ngừng rơi, những chiếc xe bus được dịp đông khách hơn bình thường, người đứng chờ xe bus đông tới mức 30 phút cô vẫn không bắt được chiếc xe nào, Tiểu Mi quyết định đi bộ cho tới khi đôi chân mỏi rã rời. Giữa dòng xe cộ đông đúc, bên kia hè là một người con gái nhỏ cầm chiếc ô màu xanh da trời đi thổn thức trong mưa…


Flasback:


-


-Dạ thưa bác, con về rồi ạ!


Người phụ nữ dáng người mập, thấp, có đôi mắt sắc sảo. Bà đang ngồi tay chầm chậm lần từng hạt trên chuỗi tràng hạt. Người đàn bà này tuy ăn chay niệm phật nhưng không hề có chút dáng vẻ hiền từ nào của Bồ Tát.


-


-Thưa bác, con không thấy anh Thanh Tùng đâu cả, anh ấy đi đâu rồi ạ!???????

-Thưa bác, con không thấy anh Thanh Tùng đâu cả, anh ấy đi đâu rồi ạ!???????


Nghe tiếng cô nói, bấy giờ bà mới dừng tay. Chậm rãi đứng dậy, tiến về phía cô. Bà cầm chuỗi tràng hạt sang bên tay trái, tay phải giơ cao, tát “ bốp” lên má cô.


Sau đó bà liếc xéo cô rồi nói.


-


-Cô biết thân phận của mình là gì không?


Ta cũng không ngờ cô mồi chài ong bướm giỏi thế, mà cũng phải rồi cô đâu có cha mẹ dạy dỗ nên hư hỏng là đúng thôi.


-


-Ý bác………….?- Tiểu Mi sững sờ, đây là sự thật sao?


-


-Còn hỏi sao nữa à, cô đúng là con hồ li tinh, hồ li tinh. Cô lừa dối tán tỉnh con trai ta, rồi bây giờ lại qua ve vãn lấy Hạo Kì. Ta đúng là nuôi ong tay áo nuôi cáo trong nhà.


-


-Con xin bác, con làm sai chuyện gì thì bác cứ mắng con đánh con nhưng xin bác đừng đụng tới ba mẹ con………….


-


-Im ngay! Đồ láo toét, cô giống hệt mẹ mình, con đàn bà bỉ ổi vô liêm sỉ.


-


-Bác nói gì thế, bác đừng xúc phạm người đã chết như vậy


“Bốp” một cái bạt tai nữa rơi thẳng vào mặt Tiểu Mi.


- -Bây giờ cô dám lên mặt dạy đời ta hả? Đồ ti tiện,cô chỉ là môt con mồ côi, một con mồ côi không ai dạy dỗ, nếu ngày xưa Thanh Tùng nhà ta không cứu cô, đưa cô từ trại trẻ mồ côi về thì bây giờ có lẽ cô đã đi ăn cắp ăn trộm ở đâu đó hoặc làm gái bao kiếm tiền rồi, giờ đủ lông đủ cánh rồi nên quên luôn chuyện xưa hả đồ vong ân bội nghĩa…………….


-


-Bác đừng nói nữa, con xin bác…………………….- Tiểu Mi ràn rụa nước mắt


Nhưng càng nhìn thấy những giọt nước mắt đó bà lại càng nổi điên lên, bà chỉ tay vào mặt Tiểu Mi quát lớn.


-


Cút! Cút ra khỏi nhà ta ngay, ta không muốn nhìn thấy mặt cô ở đây nữa....


-


End Flasback


Hạo Kì nhấn gọi nhiều lần tới số máy cô nhưng đáp lại chỉ là những tiếng chuông dài. Anh lòng vòng đi khắp khu phố tìm cô nhưng không thấy.


Hạo Kì mở cửa ô tô ngồi vào ghế, hai tay vắt qua đầu, nhắm mắt lại thở dài một tiếng rồi lái xe đi tiếp. Chiếc xe vẫn chầm chậm chạy, bước chân người con gái vẫn lộp cộp bước đi giữa nền đường ướt đẫm nước mưa. Người cô không bị ướt, nhưng gió ẩm của những cơn mưa đã khiến đôi vai cô run rẩy. Khi cô dừng lại tránh mưa ở một trạm xe bus gần đó cũng là lúc chiếc xe BMV đen đi ngang qua. Một tay cầm lái, một tay bấm điện thoại. Chuông reo, Tiểu Mi nhấc máy:


-


-Em đang ở đâu thế?


-


-Em….


-


-Em nói đi, chồng đi dưới mưa tìm vợ từ nãy tới giờ rồi


-


-Em đang trú mưa ở trạm xe……

-Em đang trú mưa ở trạm xe……


-


-Đứng yên đó, anh thấy em rồi.


Một cô gái nhỏ đứng co ro bên chiếc ô màu xanh, Hạo Kì đưa đôi mắt xót xa nhìn về phía cô. Anh chạy nhanh lại gần phía Tiểu Mi.


-


Em sao vậy? Em có ngốc không, mưa lớn vậy sao lại còn đi tới đây, sao không về nhà, em có biết anh lo cho em thế nào không, sao em chỉ biết làm anh lo lắng thế- Hạo Kì gắt lên


-


……….hu hu hu, không biết đâu, em ghét chồng lắm,ghét chồng lắm, vì ai mà em lại ra nông nỗi này chứ…hu hu…- Tiểu Mi lao vào ôm chặt lấy Hạo Kì khóc òa lên


-


………………..


-


Sao anh lại lớn tiếng mắng em…hưc…mà…hưc hưc…chồng bắt nạt vợ! hu hu …..


Bất chợt Hạo Kì ôm chặt lấy Tiểu Mi và trao cho cô một nụ hôn đắm đuối. Đôi môi anh mơn nhẹ môi cô. Tiểu Mi mở to mắt đầy kinh ngạc nhưng cô không đẩy anh ra, Tiểu Mi ôm chặt lại anh, kéo anh lại gần để nụ hôn được sâu hơn.


Người đi qua lại nườm nượp trước mặt, trên con đường mưa ngày càng nặng hạt, những giọt mưa lanh buốt cứ tát thẳng vào cô và anh, mọi người chạy nhanh thật nhanh để tìm chỗ trú còn cô và anh cứ kéo dài nụ hôn ướt át ,say đắm…Bất tận.


Chiếc xe BMV lăn bánh đều đều về ngôi nhà ở phía xa kia. Hạo Kì lấy hành lí cho cô vào nhà. Đó là một căn nhà 2 tầng màu trắng với giàn hoa giấy và hoa tigôn đưa nhau khoe sắc hồng, mùi hoa Tử Đinh Hương nhẹ nhàng thoảng quanh.


Tiểu Mi bước vào nhà, cô ngồi gục xuống ghế sofa. Hạo Kì tiến đến lại gần, anh nghe thấy giọng cô khe khẽ hỏi


-


-Tại sao những người có quyền lực luôn tàn nhẫn đánh đổi hạnh phúc của chính đứa con -mình rứt ruột sinh ra.- Cô co người cúi đầu xuống


-


-Có chuyên gì vậy?- Anh đưa đôi bàn tay vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt cô…- Mắt anh mở to kinh ngạc.


-


-Hôm nay…mẹ anh tới tìm em.- Tiểu Mi ngậm ngùi.


-


-Mẹ anh, đánh em?- Nhìn vào bên má sưng thũng lằn đỏ dấu tay, ánh nhìn anh thoáng chút giận giữ, đau xót, đôi đồng tử đen sẫm lại bàn tay bất giác siết chặt chiếc cằm nhỏ.


-


-A!- Cô nhăn mặt la khẽ làm anh giật mình buông tay- Anh à, em không sao đâu


…………………………………………….


Anh đạp chiếc bàn kính ra xa, khuỵ một bên gối tì xuống sàn, mặt đối mặt với cô. Nhìn rõ ràng hơn vết sưng, cảm giác như bị kim châm vào cơ thể, đau nhói, nhức nhối…xót xa. Bàn tay ấm nóng ủ lấy gương mặt cô và mơn nhẹ lên vết thương, thật nhẹ nhàng chậm rãi như sợ làm đau cô.


-


-Bà ấy, luôn tát anh như thế này sao? Anh đau hơn em, phải không?- Cô vẫn dùng đôi mắt to tròn mọng nước nhìn anh.


-


-Ngốc, lúc nào rồi còn lo cho anh…Có đau không?- giọng anh trầm ấm dịu dàng. Khuôn mặt cô bây giờ mới đầy vẻ ủy khuất, nước mắt trào ra lăn trên tay anh.


-


-Là tại em, em không đủ để làm mẹ anh vừa lòng, em đúng là một đứa con gái kém cỏi…A!- cô giật mình thảng thốt cứng người, nước mắt lăn trong vô thức…Anh đang hôn nhẹ lên má cô, lau đi những giọt nước mắt trượt dài ướt đẫm đôi má bầu bĩnh, anh tìm đến bờ môi đỏ mọng và bắt đầu hôn. Cô khẽ mở mắt ra nhìn khuôn mặt anh đang phóng đại trước mặt mình, đôi lông mày kiếm mạnh mẽ, hàng mi dày và làn da trắng, anh rất đẹp trai…và nụ hôn của anh thật nhẹ nhàng…Cô khép mắt đón nhận nụ hôn của anh...Cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể.Hai trái tim như cùng chung nhịp đập, hòa quyện lại với nhau. Anh nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống nệm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...